MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 7: Ảnh đế khó theo đuổi - Thư Thư

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Rum lạc lối
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 14 Tháng 9 2019 17:56
Has thanked: 245 times
Been thanked: 70 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 10 2019 20:54

Đợi ngày ảnh đế tự vả!!! Để xem lúc đó anh thế nào nha.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1598 times
Tiếp xúc:

15 Tháng 10 2019 21:42

Chương 3: (Mình kết hôn nhé*)
     Lúc rời đi, Phương Niên bắt gặp Giang Ngộ bị một đám người vây quanh, có vẻ tâm trạng anh không tốt lắm.

     Khi tâm trạng cực kỳ khó chịu, anh thường nhíu mày.

     Vì sao anh lại buồn bực? Là do cô sao?

     Trước khi đi thử vai, cô không biết nam chính là ai? Các kênh truyền thông chỉ nói rằng đó là diễn viên tuyến đầu, nhưng không ngờ người đó lại là anh.

     Nếu sớm biết người đó là anh, có lẽ cô đã không đi.

     Lên taxi, cô gọi điện cho Lâm San: “Chị San, em là Phương Niên.”

     “Ừ Phương Niên, có chuyện gì sao? Chị đang cùng Tiểu Như đi tham dự buổi họp báo, tối nay chờ chị về công ty rồi nói sau nhé.”

     Thấy đối phương chuẩn bị cúp máy, Phương Niên vội vàng bổ sung: “Em thử vai thành công, cần chị chuẩn bị ký hợp đồng. Ngoài ra, Thạch đạo yêu cầu cuối tuần em tiến tổ tham gia lớp học lễ nghi. Vì thế thời gian tới, chị không cần sắp xếp thêm công việc cho em nữa.”

     Mặc dù mọi khi cũng không có công việc.

     Kể từ ba năm trước đây, sau khi những scandal xấu của cô bị truyền ra, ngoại trừ việc đóng vai phụ của một số bộ phim truyền hình, làm nền cho một số tiểu hoa đán, còn lại thì cô không có công việc gì làm.

     Vừa cúp điện thoại, tài xế taxi đột nhiên hỏi: “Cô gái, cô là có phải là đại minh tinh không?”

     Phương Niên sửng sốt rồi cười đáp: “Cháu không phải minh tinh gì cả, chỉ là một diễn viên nhỏ thôi ạ.”

     “Diễn viên cũng rất tốt, bây giờ diễn viên có thực lực không nhiều lắm.”

     Bác tài là người niềm nở, chỉ có điều từ xưa tới giờ Phương Niên luôn thận trọng khi tiếp xúc với người lạ nên cô không biết đáp lại như nào, chỉ có thể mỉm cười.

     Bốn mười phút sau, chiếc taxi dừng lại ở dưới căn hộ của cô. Trước khi xuống xe bác tài còn nhìn cô mà khuyên: “Cô gái nhỏ, dù cho trong công việc có gặp khó khăn gì đừng có nản chí. Tôi tin cô nhất định sẽ nổi tiếng, hơn cả những minh tinh mà con gái tôi thích.”

     “Vâng ạ, cảm ơn bác nhiều.”

     Diễn viên trẻ luôn phải ăn kiêng, khống chế lượng thức ăn nạp vào cơ thể, duy trì vóc dáng tốt nhất. Phương Niên giải quyết bữa tối chỉ với một chút rau xanh luộc  một miếng ức gà rồi lại tập yoga một tiếng. Sau khi làm hết tất cả mọi việc, cô tựa vào sofa nghỉ ngơi, đọc kịch bản.

     Nếu như mọi khi, cô đã có thể tĩnh tâm đọc.

     Thế nhưng hôm nay, tâm tư rối loạn khiến cho một chữ trong trang giấy cô cũng không đọc được.     

     Đọc được một lúc, phía sau có bàn tay nhẹ nhàng xoa trên huyệt thái dương của cô, lực đạo xoa bóp vừa đủ.

     “Niên Niên, mệt mỏi thì đừng đọc nữa.”

     “Không được, đạo diễn đặc biệt nghiêm khắc,  nếu em không đảm nhiệm vai được, sẽ bị thay thế ngay lập tức.”

     “Nghe anh, trước tiên đi ngủ đã, khi nào tỉnh dậy rồi xem sau.”

     “Không...”

     Còn chưa nói xong, môi cô đã bị đối phương chặn lại.

     Ban đầu Phương Niên có chút kháng cự nhưng nụ hôn của Giang Ngộ dường như có ma lực.

     Môi anh mềm mại, đầu lưỡi khuấy đảo trong khoang miệng cô, khiến cho cô quên đi sự phản kháng lúc ban đầu, cuối cùng ngoan ngoãn mặc anh càn quấy.

     Hôn một lát, tay anh bắt đầu xấu xa trượt vào áo ngủ của cô, phủ lên bầu ngực trắng mịn no đủ, vuốt ve lúc nặng, lúc nhẹ.

     “Ưm... Giang Ngộ... Em còn phải học thuộc kịch bản...” Cô nhẹ giọng quở trách.

     “Trước tiên thả lỏng đã.”

     Khi anh nói cô thả lỏng, từ trước tới nay chỉ có một việc.

     Áo ngủ của Phương Niên bị anh vén lên, lộ ra bộ ngực trắng nõn đầy đặn, run run rẩy rẩy tựa như chờ người tới yêu thương.

     Giang Ngộ phủ cả hai tay lên, một tay cầm lấy một bên ngực mà nắn bóp nó thành đủ các hình dạng khác nhau, thỉnh thoảng ngón tay cáicái anh còn gãi lên trên đỉnh hồng mẫn cảm.

     Khắp cơ thể của cô, anh thích nhất bộ ngực lớn này, siêu lớn lại còn trắng nõn mềm mại, hình dáng cũng cực đẹp, hệt như một giọt nước, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, anh đã cứng như sắt.

     Thường ngày lúc đi ngủ, anh đều nắm trong tay chơi đùa rất lâu. Sáng sớm khi Phương Niên thức dậy, cô sẽ thấy nó được anh ngậm vào trong miệng.

     Lúc ân ái lại càng thêm điên cuồng hơn, đôi gò bồng đào bị anh vuốt ve, nhào nặn, lôi kéo, tùy ý đùa nghịch.
     Chơi đến nỗi hai bầu ngực cô lớn hơn một vòng, anh bắt đầu liếm mút.

     Mỗi một phần nhũ thịt, anh đều tham lam liếm hết ,thậm chí nốt ruồi nho nhỏ sát bên nách phải cũng không ngoại lệ.

     “A... Giang Ngộ... Ưm...”

     Phương Niên nằm trên ghế sofa, kịch liệt rên rỉ.

     Rõ ràng tiểu huyệt còn chưa được anh chạm tới, vậy mà đã sắp lên đỉnh.

     “Niên Niên, chúng ta kết hôn đi.” Anh mút lên nụ hồng đỏ au của cô, đột ngột thốt lên những lời này.

     “A... Anh nói gì vậy, sự nghiệp của em mới bắt đầu khởi sắc mà.”

     Bộ phim mới của cô là một siêu phẩm lớn, công ty quản lý đặc biệt coi trọng, dốc toàn lực giúp đỡ cô.

     Nghe vậy, sắc mặt Giang Ngộ tối sầm ngay lập tức.

     Anh biết cô sẽ không đồng ý.

     Tất cả sự chú ý của cô đều tập trung vào sự nghiệp, chứ đâu phải người bạn trai là anh đây.

     Anh không tiếp tục nói về việc này nữa mà làm tiếp chuyện vừa rồi.

    Ngón tay dài thăm dò vào quần lót của cô, giống như để trả thù, anh cố ý ấn lên hoa hạch nhạy cảm, sau đó nhanh chóng xoa xoa.

     “A... Giang Ngộ...”
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày QHwang2603 với 22 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 50
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 262 times
Been thanked: 42 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 10 2019 12:23

Ui đến bao giờ hai anh chị mới quay lại với nhau đây😥

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
myuyen2608
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:31
Has thanked: 59 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 10 2019 15:00

Thích truyện này lắm luôn :banhbao28:
Lót dep chờ mong

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1598 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 10 2019 19:51

Chương 4: (Mộng xuân)
            Phương Niên nắm chặt đệm sofa, khuôn mặt trắng nõn bởi vì nhuốm màu dục vọng mà trở nên quyến rũ.

            Giới giải trí hiện nay không thiếu những gương mặt xinh đẹp nhưng ngoại hình của cô vẫn được đánh giá cao.

            Khuôn mặt trái xoan đạt đúng tiêu chuẩn, đôi mắt quả hạnh long lanh biết nói, sống mũi cao, đôi môi anh đào chúm chím, khi cười rộ lên xuất hiện má lúm đồng tiền xinh xắn.

            Gương mặt ấy khi trang điểm nhẹ, trong sáng trang nhã, khi trang điểm đậm thì xinh đẹp bức người, đẹp đến khó tả.

            Trời sinh làn da cô đã trắng mịn nõn nà. Khi còn nhỏ được đi học múa khiến cho dáng người trở nên lả lướt, khó trách chưa tốt nghiệp đại học đã được công ty giải trí nhìn trúng, chuẩn bị trở thành đối tượng được nâng đỡ thành ngôi sao sáng cho tương lai.

            Trong nháy mắt, thấy dâm thủy từ hoa huyệt cô chảy ra càng ngày càng nhiều, ánh mắt cũng bắt đầu rời rạc, Giang Ngộ lập tức đẩy nhanh tốc độ, vừa chơi đùa hoa hạch, vừa liếm mút đỉnh hồng.

            “A... A...”

            Phương Niên lớn tiếng rên rỉ, mỗi nơi mẫn cảm của cô đều bị anh vỗ về, cực kỳ thoải mái.

            “Giang Ngộ, vào đi anh...”

            “Không phải em từ chối rồi sao?” Anh ngẩng đầu lên từ ngực cô rồi khàn giọng hỏi.

            Giờ phút này, ánh mắt anh vô cùng gợi cảm.

            Phương Niên không biết vì sao mình lại nghĩ đến từ này.

            Thế nhưng, nó được dùng với Giang Ngộ lại cực kỳ thích hợp.

            Ánh mắt anh có lực hấp dẫn trí mạng, u buồn, dịu dàng,  sâu trong đó là sự trầm lắng tựa biển khơi. Thế nên, lần đầu gặp anh, cô đã bị ánh mắt đó làm cho trầm mê.

           “Em nâng chân lên.”

            Anh ra lệnh cho cô rồi tự cởi quần của mình.

            Khi bình thường, Giang Ngộ là một người ít nói, hòa nhã, đôi lúc còn có chút lạnh lùng

             Nhưng khi lên giường, anh như biến thành người khác, một con báo khát máu, một vị quân vương cao cao tại thượng [1].

            [1]: chỉ địa vị cao, còn để chỉ lãnh đạo ngồi tít trên cao xa rời quần chúng, xa rời thực tế.

              Phương Niên ôm lấy đôi chân thon dài của mình, giơ cao lên, sau đó thực hiện động tác siêu khó đó là cong chân hướng bắp đùi về phía đầu , để cho nơi riêng tư của bản thân hoàn toàn phô bày trước mắt anh.

             Giang Ngộ quỳ xuống, đỡ lấy gậy thịt hướng về phía dâm huyệt đang chảy nước kia, từ từ đâm vào.

             “A...”

              Phương Niên bị kích thích đến nỗi hét lên, cô dựa đầu vào tay vịn ghế sofa, sau đó cúi đầu nhìn xuống hạ thân mình.

             Chỉ thấy vật nam tính của Giang Ngộ đang sung sức ra vào hoa huyệt, gậy thịt có màu hồng phấn thế nhưng thanh gậy lại cực kỳ thô dài. Trước kia khi hai người lần đầu làm, cô đau đến phát khóc, mấy tháng sau nghĩ lại vẫn còn sợ hãi.

           Thời gian lâu dài, sau khi hai người học hỏi được nhiều kĩ thuật giường chiếu, cô mới có thể cảm nhận được lợi ích của chiếc gậy thịt lớn ấy, chẳng hạn như lúc này đây.

           “A... Giang Ngộ... A”

           Hoa huyệt bị anh cắm vào, dâm thủy văng tung tóe khắp nơi, vách thịt không ngừng co rút.

          Mỗi khi gậy thịt rút ra, nhục huyệt đỏ tươi đều bị cuốn ra ngoài, còn khi gậy thịt đi vào, nhục huyệt cũng theo đó xoắn vào trong, hình ảnh vô cùng phóng đãng.

          Giang Ngộ liên tục đâm đâm rút rút một trận, tiếp theo lại tách chân cô ra rồi nhào nặn bầu ngực cô.

          Một người gầy như cô, bình thường ngực sẽ không quá lớn.

          Nhưng cô thì khác, khuôn mặt sắc sảo, eo thon, chân dài, bộ ngực no đủ động lòng người, cặp mông căng tròn ngạo nghễ ưỡn cao.

          Giang Ngộ day nhẹ nụ hồng mai trước ngực cô, thậm chí còn lôi kéo, bên dưới, lực tiến công cũng ngày càng mạnh mẽ.

          Sau một hồi vận động, lo lắng chân cô bị đau, anh đổi sang tư thế nằm sấp tiến vào từ phía sau.

          Hai cánh mông cô bị anh tách ra, vuốt ve các nếp uốn xung quanh cúc huyệt, dẫn đến hoa huyệt càng thêm mẫn cảm.

          “A... A...”

          Cô bị anh cắm vào đến lung lay, cả người co giật.

          “Niên Niên, gọi tên anh.”

          “A... Giang Ngộ... quá nhanh rồi...”

          “Vậy anh sẽ chậm một chút.” Anh cười nhẹ, giọng nói trầm thấp gợi cảm, tràn đầy từ tính, động tác ở eo cũng chậm dần lại, anh đi sâu vào bên trong cô, đụng phải nơi yếu ớt nhạy cảm nhất của cô.

          Sự đụng chạm của anh khiến da đầu Phương Niên tê dại, bộ ngực lớn như hai quả đào mật mọng nước nặng trịch rũ xuống dưới, thỉnh thoảng đỉnh hồng cọ qua vải đệm sofa, càng thêm kích thích.

          Rất nhanh, Phương Niên cảm thấy chưa đủ, ngay lập tức cô van xin anh: “Giang Ngộ... Mau... Cho em...”

          “Vậy em gọi ông xã đi.” Anh nhào nặn ngực cô, giúp cô giảm bớt trống trải ngứa ngáy.

          “A... Ông xã... Em muốn anh...” Cô lắc mông, cánh mông cọ qua khu rừng rậm rạp của anh, động tác vô thức song cứ như một yêu nữ muốn hút hết tinh khí người ta.

          Ngay lập tức, Giang Ngộ hít sâu một hơi.

          Anh vịn chặt cô, nhanh chóng cắm vào.

          “Dâm phụ, làm chết em.”

          Bình thường, anh chưa bao giờ nói tục, mỗi khi nói,  chính là thời điểm ở trên giường, anh bị cô kích thích đến không chịu nổi.

          Anh vừa dứt lời, tiểu huyệt Phương Niên nhanh chóng co rút.

          “Em chính là dâm phụ, muốn gậy thịt to lớn của ông xã làm em.” Phương Niên say sưa rên rỉ.

          “Được.” Giang Ngộ đâm sâu vào một lần nữa.

          Qua một hồi lâu, Phương Niên không chịu nổi, cô nũng nịu thét lên: “Ông xã... A... Em tới rồi. . .”

          “Phương Niên, chúng ta cùng nhau tới.”

          “A...”

          Trước mắt là một mảnh trắng xóa, cô hét lên rồi choàng tỉnh dậy.

          Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có đồ đạc lạnh lẽo và bóng cô phản chiếu trên mặt đất.

          Kịch bản cô vừa xem còn nguyên vẹn trong tay, vẫn lật đến trang trước khi cô ngủ thiếp đi.

          Mà Giang Ngộ, sự dịu dàng của anh, nụ cười của anh, đều chỉ là một giấc mơ.

          Phương Niên ngẩn người buồn bã mất mát trong chốc lát, sau đó cô đưa tay sờ vào tiểu huyệt, quả nhiên, nơi đó đã ướt.

          Mặc dù chỉ là giấc mơ, nhưng cô vẫn có thể động tình vì anh.

         Cô đứng dậy, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày QHwang2603 với 29 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin