[HĐ-20+] Bạn Trai Tôi Là Quỷ Háo Sắc-Tiêu Thứ Vị

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 10 2019 22:15

Chương 8: Phí Tiểu Linh
  
 Sau ba ngày hai đêm trên thuyền, Phí Linh lại muốn tiếp tục đi chơi chỗ khác, ba Phí một ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại thúc giục cô về, cô đành phải mang theo Phó Tường cùng về nhà.
  
 Phí Linh sợ nhất chính là bị một nhóm bà con thân thích vây quanh, cho nên cố ý nói thời gian về nhà trễ hơn. Không nghĩ đến ba Phí sớm đã chạy đến sân bay chờ người. cũng may lần này không mang theo đông đảo bà con đến đón, nếu không lại bị người người ta vây xem.
  
 “Bé con.” Ba Phí mặt nguyên một bộ đồ tây cao cấp màu xám, phối với giày da đen bóng loáng, chơi trội mang theo một cái kính râm, đã thế còn cầm trên tay một cái hộp quà to màu hồng nhạt.
  
 Phí Linh vừa ra khỏi sân bay liền thấy ba già không đáng tin nhà mình, thấy thế không khỏi mà lẩm bẩm “Không phải là nói với ba rồi sao, con tự mình lái xe về là được, ba cũng không còn trẻ tuổi gì, không thể ăn mặc như thế chứ. Bao nhiêu tuổi rồi còn học đòi cái gì mà “muốn phong độ thì không cần mặt mũi.”
  
 “Ba biết con về sớm, nên ba ở nhà cũng không có việc gì, thế nào hả, có bạn trai rồi thì không cần ba nữa hả?” Ba Phí nói lời mang ý khác nhìn Phó Tường bên cạnh Phí Linh.
  
 “Chào chú ạ, con tên Phó Tường. Không biết chú có còn nhớ cháu hay không, lúc trước con là bạn học cao trung chung với Tiểu Linh, bây giờ con là bạn trai của Tiểu Linh.” Phó Tường chủ động mở miệng chào hỏi.
  
 Ba Phí rất là vừa lòng gật đầu.
  
 “Được rồi, lên xe trước đi.” Phí Linh đưa ba lô ném cho ba Phí, rất tự nhiên mà nhận lấy hộp quà. Phó Tường yên lặng kéo hai cái vali đi theo sau.
  
 “Tiểu Linh về rồi à, sao lại gầy thế này, ở trường con ăn không được à?”
  
 “Tuổi còn trẻ, ngàn vạn lần không nên giảm cân, đối với cơ thể sẽ không tốt.”
  
 “Sang năm là tốt nghiệp rồi, tìm được công việc tốt chưa? Có xứng với trường đại học hay không?”
  
 “…”
  
 Phí Linh vừa vào cửa đã bị bảy cô tám dì vây quanh. Dùng ngón chân cũng biết đây là do ba già của cô luồn tin. Phó Tường đứng bên cạnh nhịn cười không được bật thành tiếng.
  
 Phí Linh kịp thời lôi Phó Tường ra làm bia đỡ binh đao đạn lửa, “Dì cả, cô ba, chú… Đây là Phó Tường, bạn trai của con.”
  
 “Thằng nhóc lớn lên không tệ nha, con nhà ở đâu?”
  
 “Là người thành phố, con là bạn học của Tiểu Linh.” Phó Tường ngoan ngoãn trả lời.
  
 “Bạn học tốt nha, hiểu được gốc gác.”
  
 “…”
  
 Hành lý còn không có đặt xuống đã bị chặn cửa đổ một đống lớn vấn đề chẳng có tí dinh dưỡng nào, Phí Linh trên mặt cười hì hì, trong lòng thật thấy mẹ nó chứ, chặn lời đúng lúc “Mọi người đều ngồi xuống đi, con đi thay đồ.”
  
 “Chú, dì, con đi cất hành lý.”
  
 Phó Tường lễ phép gật đầu, đi theo Phí Linh vào phòng.
  
 Đây là lần đầu tiên cậu đi vào phòng Phí Linh. Tuy rằng hai người là bạn tri kỷ nhiều năm, nhưng mà cũng chưa từng tới nhà nhau để chào hỏi.
  
 Phòng của Phí Linh rất lớn, một cửa thông. Tổng thể trang trí ấm áp mà sạch sẽ. Nhìn ra được là có người thường xuyên quét dọn, giường cỡ lớn, giấy dán tường, cùng màn, thảm lót đều mang màu hồng nhạt. Góc tường đối diện với giường lớn lót thảm lông nhung, tường đối diện cửa sổ có đặt một tủ quần áo cùng kệ sách, trên giường còn bày vài cuốn tạp chí văn nghệ. Trong một góc gần cửa số có mấy chục hộp quà, đều được đóng gói màu hồng phấn.
  
 Sau khi vào phòng Phí Linh liền cởi giày vừa đem hộp quà tiện tay bỏ vào góc tường.
  
 Phó Tường nhìn một góc chất đầy hộp quà màu hồng nhạt, trong lòng có chút hiểu ra, thử mở miệng nói: “Chú tặng quà sao không mở ra mà xem.”
  
 “Khi nào đi.” Phí Linh trả lời như giả như thật.
  
 Phó Tường thấy thế liền biết trong lòng cô có một bí mật nhỏ riêng mình, cũng không tiếp tục hỏi tới.
  
 “Tớ quên hỏi, nhà cậu sẽ không có nhiều bà con như vậy chứ?” Bất giác sau khi lên thuyền giặc mỗ nữ mới có phản ứng hỏi lại.
  
 “Yên tâm, chỉ là cùng ba mẹ tớ ăn bữa cơm. Người nhà cậu rất nhiệt tình.”
  
 “Kia là đương nhiên. Ba tớ nhiều tiền như vậy, có thể không nhiệt tình sao?” Phí Linh làm như đùa vui nói xong tự giễu cười một tiếng “Chờ lát nữa ăn cơm xong lại đi ra ngoài đi.”
  
 “Mệt hả? đến đây anh trai ôm em ngủ.”
  
 Phó Tường cảm nhận được rõ ràng tâm tình của Phí Linh giảm xuống, rất tự nhiên mà ôm người cùng nhau nằm xuống giường mềm.
  
 “Ít ăn đậu hủ của tớ đi.” Phí Linh tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, lại không có đẩy người ra thật. Có lẽ thật sự quá mệt, nói xong liền nhắm hai mắt lại. chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ.
  
 Phó Tường đứng dậy, đem người ôm đặt ngay ngắn lên giường, lấy chăn đắp cẩn thận, nhẹ giọng nói “Phí Tiểu Linh, anh đợi em.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 10 2019 13:10

 
Chương 9: Bạn tốt
  
 Sau khi ngủ một giấc là đến giờ cơm, bà con trong nhà đến càng nhiều. cũng may nhà Phí Linh lớn, phòng khách ngồi hơn hai mươi người cũng không hề thấy chật chội.
  
 Phí Linh kéo tay Phó Tường, từng bước chào hỏi từng người, cô dì chú bác người một câu ta một lời, mà chuyện trò.
  
 Cậu cả nói “Hồi bé con đầy tháng là cậu có bế qua.” 
  
 Cậu hai lại nói “Cậu còn thay tã cho bé con nữa đó.” 
  
 Cô ba nói “Bé con hồi còn nhỏ thích cô nhất.”
 
 Người mồm năm kẻ miệng mười tranh cãi ầm ĩ trên bàn cơm cũng hơn hai tiếng, còn có người nghĩ muốn mời Phó Tường uống rượu.

 Đời này, Phí Linh ghét nhất chính là rượu, nhưng cười không cười mà để Phó Tường uống. Sau khi ăn xong lại chuyện trò nhàm chán, Phí Linh hận không thể bịt lỗ tai bằng tai nghe được.

 “Bé con mệt rồi thì đi nghỉ ngơi trước đi.”

 Ba Phí nhìn ra được con gái không kiên nhẫn, đột nhiên mở miệng. Có tiền thì lớn nhất, ba Phí nói một câu, bảy cô tám dì cũng không dám ồn ào. Phí Linh gật đầu lôi kéo Phó Tường về phòng.

 Hai người trong phòng rất là ăn ý mà im lặng, không khí có chút nặng nề.

 “Hối hận?” Phí Linh tỏ vẻ thản nhiên mở miệng hỏi.

 Phó Tường lắc đầu, nghiêm túc nói “Cậu không thích bọn họ.”

 “Không thích thì sao chứ, đều là người thân.” Phí Linh nói như không có chuyện gì: “Hối hận đã muộn, ngày mai còn phải đi cùng tớ đến gặp ông bà ngoại, ông bà nội đó.”

 Phó Tường cảm thấy bản thân mình thật thất bại.

 Cậu tự cho mình là người hiểu Phí Linh nhất. cậu hiểu được vui buồn yêu giận của Phí Linh, hiểu sở thích của cô là gì, lại hoàn toàn không hiểu gì về gia đình cô.

 Không biết Phí Linh không tim không phổi thật ra trong lòng lại đầy suy tư.

 Cô có thật là vô tư hồn nhiên, thật sự vui vẻ không?

 Phó Tường nghiêm túc hỏi “Bé con, tớ có phải là bạn tốt nhất của cậu không?”

 Phí Linh không cần nghĩ ngợi đáp “Đương nhiên rồi.”

 Phó Tường nói lời dịu dàng, như là đang dỗ dành dụ dỗ cô “Nói cho tớ biết, vì sao cậu lại bỏ hết những món quà mà chú tặng?"
 Phí Linh ngẩn ra.

 Mấy năm này, cô đã không còn hận ba Phí nữa. Nếu không sẽ không nói để ba nuôi dưỡng. Chỉ là cô nhớ mẹ. 

 Không biết mẹ bên ngoài sống thế nào. Sau khi học đại học, mỗi lần ba Phí đều đưa cho cô một cái túi, nói là sản phẩm mới ra của nhãn hiệu mà mẹ cô thích nhất. 

 Có lẽ là xuất phát từ tâm lý muốn an ủi đi, ba Phí cảm thấy một ngày nào đó còn có thể đem những cái túi này đưa cho vợ mình.

 “Thật ra, những cái túi đó, người mà ba tớ thật sự muốn đưa đó là mẹ tớ.”

 “Dì còn chưa có tin tức gì sao?” Phó Tường lúc trước ở trường có nghe qua chuyện ba mẹ Phí Linh ly hôn. Cũng không biết mẹ Phí đi đâu đã rất lâu chưa về.

 Phí Linh lắc đầu “Mẹ tớ trước khi đi có nói với tớ rồi, có khả năng, cả đời này mẹ cũng không quay lại.”

 “Chú với dì….”

 “Bạo hành gia đình năm thứ ba, mẹ tớ đề xuất ly hôn.” Đã nhiều năm không nhắc đến chuyện này. Phí Linh cho rằng bản thân mình sớm đã quên. Chỉ là lần đầu tiên mở miệng nói ra, những ký ức đau khổ đó liền như thủy triều ùa vào trong đầu.

 Phó Tường nhìn thấy đôi mắt Phí Linh đỏ lên, biết rằng cô có gút mắc. đau lòng ôm cô lên giường, ôm cô vào ngực mình. Dịu dàng mà dẫn dắt “Bé con, nói đi, anh sẽ lắng nghe.”

 Có một vài ký ức đã khắc ghi thì nó khắc sâu tận xương cốt.
 Có những chuyện bạn không muốn nhớ lại, thậm chí muốn quên đi, nhưng có những chuyện sớm đã ăn sâu vào tận xương, tận tủy. Cả đời này cũng không thể bỏ được.

 Cũng đã mười mấy năm, ấn tượng của Phí Linh với mẹ cũng chỉ dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp kia.

 Mẹ của Phí Linh lớn lên rất xinh đẹp, làn da trắng chân dài điển hình. Nghe nói năm đó, người theo đuổi bà nhiều đến nỗi phải xếp hàng, đáng tiếc, trời xui đất khiến bà lại vừa lòng coi trọng ba của Phí Linh.

 Thời trẻ, ba Phí là người trọng sĩ diện. Năm đó đã làm một chuyện xấu hổ duy nhất, đó là lái xe đứng dưới lầu nhà mẹ Phí Linh, ôm hoa mà hét lớn tỏ tình, sau đó họ yêu đương rồi kết hôn, sau hai năm kết hôn thì sinh ra Phí Linh.

 Lúc mới cưới, ba Phí không có gia bạo. Trong nhà có nhà có xe, mỗi năm thu tiền thuê có thể có hơn mười vạn tệ, so với người ta một năm thu vào chưa đến một vạn đã là số tiền không nhỏ. Có điều, người theo đuổi mẹ Phí thì người sau lại có tiền có tài hơn người trước, dần dà ba Phí cảm thấy tự ti.

 Cầm hết tiền bạc tiết kiệm trong nhà muốn gây dựng nghiệp lớn, kết quả lỗ sạch vốn, chỉ có thể quay về làm người cho thuê phòng thuê nhà. Mẹ Phí không phải là người ham hư vinh, một nhà bên nhau đã cảm thấy là mỹ mãn. Ba Phí gây dựng sự nghiệp thất bại, còn thiếu nợ, mẹ Phí còn chưa nói gì, chủ động đi ra ngoài làm việc nuôi cả nhà.

 Tuổi trẻ khí thế bừng bừng, ba Phí lại cảm thấy trong lòng vợ mình là đang coi thường mình. Hơn nữa vợ ba lại xinh đẹp, cho dù đã kết hôn sinh con, đồng nghiệp nam vẫn cứ thích xum xoe trước mặt bà, đều bị bà từ chối. Thất ý ba Phí lại sinh lòng ghen tuông, bắt đầu say xỉn.

 Một lần say rượu, châm lửa ngòi nổ.

 Năm ấy Phí Linh năm tuổi, chuyện liền bắt đầu, mẹ xinh đẹp của cô, trên khuôn mặt là một vết máu đỏ tươi. Phí Linh còn nhỏ đã bị dọa hoảng sợ, tay nhỏ, chân nhỏ có ý muốn ngăn cản người ba đang nổi điên của mình, lại bị ông hung hăng ném vào bờ tường. Lần gia bạo đầu tiên đó kết thúc khi hai mẹ con cô cùng nằm viện.

 Cũng giống như những nhà khác, bạo hành qua đi, ba cô cũng sám hối xin lỗi, mẹ cô vì ông mới phạm lần đầu cho nên lựa chọn tha thứ. Nhưng mà cách được một năm, ba cô liền trở chứng.
 Phí Linh nhớ rõ, mẹ của cô ôm cô vào ngực để bảo vệ cô, cách thân thể gầy yếu của mẹ cô đều cảm nhận được những nắm đấm cứng rắn đó. Lần thứ hai bị bạo hành, mẹ cô đối với người đàn ông này tuyệt vọng.

 Chỉ là con gái còn nhỏ, vừa mới vào tiểu học, trong nhà nợ nần còn chưa xong. Bất đắc dĩ lại lựa chọn tha thứ. Sau đó thường xuyên bị bạo hành. Nửa năm một lần, rồi một tháng một lần.

 Phí Linh bé nhỏ sống trong sợ hãi, sợ ba mình sẽ giết mẹ.

Thường xuyên giật mình thức dậy lúc nửa đêm, thậm chí dưới gối còn giấu cái kéo dự định sẽ liều mạng cùng ba.


 Chuyện run sợ trong lòng này cứ diễn ra đến năm Phí Linh học lớp bốn, nợ trong nhà cũng đã trả xong.

 Điều kiện sống trong nhà lại dần tốt hơn. Có lẽ là áp lực không nhiều, ba Phí không hề bạo hành nữa thì mẹ Phí lại đưa đơn ly hôn. Khi bị bạo hành lần thứ hai, bà đối với chồng đã hết hy vọng.

Khi đó mẹ cô ra điều kiện là mình không cần nhà chỉ cần con gái. Ba Phí lại lấy chi phí nuôi con ra với ý đồ giữ vợ mình lại.


 Quá trình ly hôn giằng co suốt nửa năm. Nhà ngoại cô cũng khuyên bà sống thật tốt, mọi người đều không muốn bà ly hôn.

Nhưng bà là người hiếu thắng, kiên trì ly dị đến cùng. Phí Linh bé nhỏ là người luôn mong muốn mẹ mình ly hôn, bởi vì cô đã từng chứng kiến tận mắt mẹ của mình đứng bên bờ cái chết gần đến như vậy.


 “Bé cưng ngoan của mẹ, mẹ thật sự xin lỗi con.”

 “Mẹ, bé con trưởng thành rồi sẽ bảo vệ mẹ, mẹ dọn ra ngoài sống đi, con sẽ đi thăm mẹ.”

 Phí Linh luôn muốn mẹ mình ly hôn. Cha mỗi lần say rượu liền thành kẻ giết người đáng sợ. Cô không biết mẹ có thể vì bảo vệ mình mà bị giết hay không. Cô mỗi ngày đều sợ hãi.

 Một năm kiện tụng chấm dứt, bởi vì nguyên nhân kinh tế, Phí Linh bị xử cho ba Phí nuôi dưỡng, mẹ cô cũng lựa chọn rời nhà ra đi. Sau khi ly hôn, từ biệt cũng đã mười mấy năm cũng không có tin tức.

 “Mày là đồ vô dụng. mẹ ruột của mày không cần mày.”

 Ba Phí tỉnh ngộ đã quá muộn. ông cho rằng đàn bà khắp thiên hạ đều bởi vì tình thương của người mẹ mà thỏa hiệp. Lại không nghĩ đến mẹ Phí lại quyết tuyệt đến thế, thế mà thật sự bỏ con gái mà đi. Phí Linh bé nhỏ đem bản thân mình khóa trái cửa phòng, nghe ba của mình say rượu không ngừng chửi rủa trong phòng khách… Sau đó ông lại khóc.

Người đàn ông luôn sĩ diện ôm bình rượu không ngừng nhận sai, mơ hồ gọi tên mẹ của cô, kêu một lần chính là mười năm…

Mẹ cô lại như biến mất, cũng không hề xuất hiện.


 Sau khi mẹ rời đi, mối quan hệ của Phí Linh cùng ba mình cũng không nóng không lạnh. Bước ngoặc lớn là khi học sơ trung Phí Linh ở ký túc xá trong trường, khi đó ba Phí ngẫu nhiên phát hiện ra dưới gối của con gái có cất giấu một cái kéo.

 Vợ cũng bỏ đi hai năm không có tin tức, chỉ để lại cho mình một đứa con gái như vậy, trong lòng ông luôn hy vọng vợ mình sẽ quay về. lại nhớ đến khoảng thời gian con gái mới được sinh ra, tình thương của người cha nhiều năm đóng băng cuối cùng cũng tan rã, dâng trào, từ đó, ông quyết tâm kiêng rượu, toàn tâm toàn ý nghĩ muốn bồi dưỡng con gái thành tài.

 Chỉ tiếc Phí Linh không phải là người ham thích đọc sách.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 10 2019 20:12

 
 
Chương 10: Bảo bối ngoan
 
 
 
“Phó Tường.”
 
 
“Tớ đây.”
 
 
Phí Linh giống như kể chuyện xưa không liên quan gì đến mình, ngữ điệu của cô thật bình tĩnh, thậm chí cảm xúc cũng không có lên xuống, chỉ là khuôn mặt nhỏ bất giác tuôn tràn đầy nước mắt.
 
 
Phó Tường hoàn toàn không biết được Phí Linh đã từng có một đoạn ký ức đau khổ như vậy. Cậu nhớ rõ lúc mới gặp cô, Tiểu Linh là cô bé có khuôn mặt đầy thịt, lớn lên lại trắng trắng mềm mềm, còn hay cười, làm người nhìn thấy liền yêu thích. Quen biết đã nhiều năm như vậy, trước mặt cậu, Phí Linh luôn là dáng vẻ vui cười. Giống như cô chưa bao giờ có điều phiền não.
 
 
 
Ngay cả khi thi đứng nhất từ dưới đi lên cũng vui cười hớn hở, không tim không phổi, nói nhăng nói cuội, không để tâm, luôn nói những câu như “Ba tớ sẽ nuôi tớ.” này, cậu cho rằng quan hệ của Phí Linh cùng ba vẫn luôn tốt, cậu cho rằng Phí Linh chưa bao giờ nhắc đến mẹ của mình là bởi vì không nhớ thương thậm chí là oán hận, không nghĩ đến lại âm thầm nhung nhớ trong lòng nhiều năm như vậy… Cậu đau lòng Phí Linh đã đem tất cả tâm sự chôn dấu trong lòng, tức giận với bản thân đã nhiều năm như vậy thế mà lại hoàn toàn hiểu được nỗi khổ của cô ấy.
 
 
“Có phải cậu đang đau lòng cho tớ không?” Phí Linh lau nước mắt, thấy Phó Tường im lặng, ra vẻ cười nhẹ một cái “Thật ra cũng không có việc gì. Những chuyện này nghe ra rất đáng thương, nhưng tất cả đã qua rồi. Mấy năm nay đều khá tốt, ba tớ mười mấy năm nay cũng không phát bệnh. Khi còn nhỏ, tớ cho rằng đời này cũng không thể tha thứ cho ông ấy, cậu thấy đó, mẹ tớ đã bỏ đi rồi, tớ chỉ có thể dựa vào ba mà sống, ba tớ rất tốt với tớ, tớ cũng không còn hận ông ấy.”
 
 
 
“Cậu còn nhớ dì sao?” Phó Tường nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, ôm cả người cô vào ngực càng thêm chặt hơn.
 
 
 
“Nhớ chứ. Mẹ tớ nhiều năm rồi, một chút tin tức cũng không có. Năm đó ba vì muốn bức mẹ không ly hôn cho nên lấy điều kiện chỉ một thân một mình mẹ rời đi để làm mẹ khó xử, tính tình của mẹ tớ rất mạnh mẽ, thật sự một mình bỏ đi. Bà ngoại cũng đứng về phía ba tớ, trong người mẹ cũng không có bao nhiêu tiền, ở nơi khác có tốt hay không?” nhắc đến mẹ, trong lòng Phí Linh tràn đầy lo lắng.
 
 
 
“Thật ra năm đó không phải bởi vì tớ còn quá nhỏ, nếu không khi lần đầu bị bạo hành mẹ đã ly hôn rồi. Ba tớ năm đó có lẽ là phát điên, vậy mà lại còn nghi ngờ tớ không phải là con gái ruột của ba, còn đến bệnh viện xét nghiệm ADN.” Phí Linh nói mà không nhịn được cười lạnh một tiếng.
 
 
 
“Dì nhất định là rất yêu cậu.” Phó Tường không biết phải an ủi cô thế nào, chuyện như thế này, người khác không có cách nào đồng cảm. Cậu chỉ cảm thấy trong lòng đầy thương tiếc. Chỉ có thể dùng sức ôm chặt cô lại, dùng hơi ấm trên người để cho cô có cảm giác an toàn.
 
 
“Mẹ tớ rất xinh đẹp, nói không chừng đã sớm gả cho cao nhà giàu đẹp trai rồi, có lẽ sẽ đã sinh cho tớ em trai em gái rồi đó.” Phí Linh hồn nhiên nói.
 
 
 
“Ừ, dì nhất định là sẽ ổn.” Phó Tường dịu dàng nói nói vào.
 
 
 
Có lẽ khóc đến mệt, dưới sự vỗ về dịu dàng của Phó Tường, Phí Linh bất giác ngủ mất.
 
 
[Bảo bối ngoan, ngoan ngoãn ngủ một giấc đi, anh vẫn sẽ luôn ở bên em.]
 
 
Ngày hôm sau, hai người ngồi trên xe ba Phí mà đi chào hỏi hai cụ. Ông bà ngoại cùng ông bà nội của Phí Linh đều là người quen của nhau. Biết Phí Linh có bạn trai, còn chuẩn bị bao lì xì cho Phó Tường, mà toàn bộ quá trình, Phó Tường đều rất nho nhã lễ để, để lại ấn tượng tốt cho trưởng bối.
 
 
 
Phí Linh ngây người ở nhà ba ngày, cách năm mới còn một tuần, nhà Phó Tường với Phí Linh cách nhau cũng không xa, lái xe ba giờ liền đến. Phí Linh theo nguyên tắc “sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ, sớm ngày nhẹ nhàng.” Đi theo Phó Tường về nhà cậu.
 
 
Cha mẹ Phó Tường nhìn như người trí thức, vì đón tiếp con dâu tương lai mà hai người chải chuốt một phen. Ba Phó thì mang mắt kính gọng vàng, mặc tây trang rất nho nhã, còn mẹ Phó thì mặc sườn xám ở nhà, tóc vấn lên nhìn thật trí thức.
 
 
 
Phí Linh lần đầu tiên gặp cha mẹ Phó Tường, rõ ràng là giả vờ làm con dâu, nhưng trong lòng lại vô cùng khẩn trương, lắp bắp chào trưởng bối rối lại im lặng không dám nói chuyện.
 
 
 
“Ngồi xe chắc mệt rồi, hai đứa đi nghỉ trước đi, cơm xong mẹ gọi.”Mẹ Phó nhìn ra được Phí Linh đang khẩn trương, rất hiểu lòng người nói.
 
 
“Cảm ơn dì ạ.” Phí Linh đỏ mặt nhỏ giọng nói lời cảm ơn.
 
 
 
“Tụi con về phòng trước.” Phó Tường còn chưa được thấy qua Phí Linh xấu hổ lúng túng như vậy, trong lòng buồn cười, đưa bàn tay to của mình nắm lấy bàn tay bé con nhỏ có chút lạnh của cô gái, dẫn người về phòng mình.
 
 
Phòng của Phó Tường trang trí theo phong cách tông màu lạnh, giường lớn màu xám, một bộ máy tính bàn, còn có một tủ quần áo siêu to.
 
 
 
“Đêm nay tớ không phải ngủ ở đây chứ?” Phí Linh nhìn một vòng rồi mở miệng nói.
 
 
Phó Tường nhướng mày: “Chẳng lẽ cậu muốn ngủ riêng?”
 
 
“Con gái lần đầu đến nhà đã ngủ cùng giường, ba mẹ cậu cũng không cảm thấy tớ quá tùy tiện sao?” Phí Linh nghiêm túc suy nghĩ vấn đề thực tế.
 
 
“Sẽ không, họ thật sự thích cậu. Cậu không ở cùng tớ, họ sẽ hoài nghi.” Phó Tường nghiêm túc nói. Thời gian ở nhà Phí Linh, cậu đã tạo cho ba cô một ấn tượng tốt đáng tin cậy, buổi tối chủ động ra phòng khách ngủ. Bây giờ đem người về địa bàn của mình rồi, cậu cũng không muốn tiếp tục giả vờ làm quân tử nữa.
 
 
“Thật á?” Phí Linh tin là thật.
 
 
“Không cần khẩn trương. Ba mẹ thật sự rất thích cậu. Bảo bối của anh tốt như vậy, ai lại không thích.”
 
 
“Gần đây cậu nói chuyện buồn nôn thật đó.” Phí Linh nghe xong vui vẻ nhưng vẫn là tỏ ra kinh thường mà nói.
 
 
Phó Tường: “…”
 
 
Bây giờ cậu chỉ muốn lập tức cắn người!!
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 10 2019 08:32

 
 
Chương 11: Ba Phó.
 
 
Đúng như lời Phó Tường nói, sau khi Phí Linh về nhà Phó Tường thì không có nhiều thân thích rối tung rối mù. Cha mẹ Phó Tường là người hiểu chuyện. Thấy Phí Linh ngượng ngùng, cũng không có nói đặt ra câu hỏi nào. Cơm nước xong liền để cho ‘vợ chồng son’ đi nghỉ ngơi.
 
“Ba mẹ cậu thật tốt.” Phí Linh hâm mộ nói.
 
“Cũng là ba mẹ cậu mà.” Phó Tường tiếp lời.
 
“Cậu để tớ làm con nuôi ba mẹ nha.” Phí Linh còn không kịp phản ứng lại, nói đùa. Sau khi đối diện ánh mắt nghiêm túc của Phó Tường, Phí Linh liền không có tiền đồ mà né tránh.
 
Phó Tường vẫn luôn cưng chiều cô, ánh mắt ấy là cưng chiều, bao dung,… Nhưng mà trước giờ cô chưa thấy được thâm tình của cậu. Giờ phút này đối diện với đôi mắt thâm thúy của cậu, Phí Linh không biết phải làm sao.
 
“Bé con. Chúng ta…”
 
Phó Tường thấy cô tránh né muốn mở miệng, lại bị Phí Linh cắt lời. Cô giống như đã biết anh muốn nói gì, có chút vội vàng chen ngang “Phó Tường, có lẽ cả đời này tớ sẽ không kết hôn.”
Phó Tường thở dài, dịu dàng xoa đầu cô “Tớ sẽ cùng cậu.”
 
Là [sẽ kết hôn cùng em] hay là [sẽ cùng em cả đời.] Phí Linh không dám mở miệng hỏi.
 
“Tớ đi lấy chút trái cây, rồi chơi game với cậu.
“Phó Tường, cậu thật tốt.”
 
Phí Linh thấy Phó Tường đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng dâng lên chút mất mát.
 
Cô thích Phó Tường, chỉ là hèn hạ không dám thừa nhận. Cô sợ thừa nhận rồi sau này sẽ mất đi người bạn tốt là Phó Tường.
 
Bây giờ Phó Tường đối với cô cũng có ý, cô lại nhút nhát không dám thừa nhận. Cô không biết bản thân mình có thể khắc phục được chướng ngại tâm lý sợ kết hôn hay không, cô không thể liên lụy Phó Tường.
 
Trong lòng Phí Linh rất loạn, không dám nghĩ gì thêm nữa.
 
Trên máy tính của Phó Tường có tài khoản tự động đăng nhập, Phí Linh đột nhiên rất tò mò nghĩ không biết Phó Tường gọi mình là gì. Ma xui quỷ khiến lại mở ra danh sách bạn bè, tài khoản của cô chỉ đứng một mình, không được cho vào bất cứ danh sách nào cả, tên là【Linh bé con].
 
“Là sao đây? Tên Phó Tường này không cho tên mình vào danh sách nào cả!”
 
Phí linh lẩm bẩm, lướt qua một loạt danh sách bạn bè, lúc này mới để ý một danh sách có tên là[ Fanclub Anh Phó theo đuổi chị dâu] vừa đăng một trạng thái mới.
 
Nhị Cẩu [ anh Phó đừng có túng quá làm liều, thật sự không được thì các anh em sẽ gửi cho cậu một rương PDE5 giảm ức chế]
 
Tam Cẩu [Người đã bắt về nhà còn không leo lên, có phải là đàn ông hay không?]
 
Tiểu Cẩu [Anh Phó chúng em ủng hộ anh]
 
Phí Linh tắt khung chat đi, cô đâu phải ngốc, cái này hẳn là bạn cùng phòng của Phó Tường. Mà theo lời bọn họ, ‘Chị dâu’ chính là mình. Không nghĩ tới con trai với nhau thích gọi nhau là cẩu tử(cờ hó), vậy Phó Tường gọi là gì nhỉ?
 
Phí Linh lần nữa mở mạng ra tìm được ghi chú của Phó Tường ----- [Ba Phó]
 
Được lắm, có tiền thì chính là ba ba.
 
“Bé con, ngủ rồi sao?”
 
Vào đêm, phòng ngủ chỉ chừa một ngọn đèn, giường của Phó Tường rất lớn, hai người mỗi người chiếm một nửa giường, ở giữa là khoảng cách nửa cánh tay. Phí Linh đưa lưng về phía Phó Tường nhắm mắt lại ép buộc mình đi ngủ. Phó Tường nhìn trần nhà, một hồi lâu sau liền xoay người đưa tay chọc chọc xương bướm của Phí Linh.
 
Phí Linh không được tự nhiên mà co giật bả vai, nhỏ giọng nói “Nói.”
 
“Chúng ta nói chuyện đi.” Phó Tường nói.
 
“Nói cái gì chứ?” Giọng nói của Phí Linh có chút ngượng ngùng, trong đêm yên tĩnh có vẻ khác với một cô gái nhỏ.
 
“Ba mẹ anh rất thích em.”
 
“Ừ.”
 
“Anh cũng thích em.”
 
“Ừ… Hả?”
 
Đầu óc Phí linh trống rỗng, trộm biết người ta thích mình là một chuyện, còn bị thẳng mặt tỏ tình thế này thì lại là một chuyện khác, tuy rằng thường ngày cô được nuông chiều cho nên đối với Phó Tường ương ngạnh và kiêu ngạo, nhưng giờ phút này kiêu ngạo cũng không còn một chút nào. Cô không biết mình nên từ chối Phó Tường bằng cách nào, cùng không biết nên đồng ý thế nào với người ta.
 
Cô không muốn mất Phó Tường nhưng cũng không muốn làm đối phương chậm trễ.
 
Thật mâu thuẫn, thật ích kỷ.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin