[HĐ-20+] Bạn Trai Tôi Là Quỷ Háo Sắc-Tiêu Thứ Vị

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 2 2020 14:12

Mở 5c (H) cuối của Chàng Trúc mã.

Chương 13: Phá thân
 Phó Tường cách tầng vải vóc xoa nắn, sau một hồi vẫn không thấy thỏa mãn. Anh hơi dùng sức lật người cô lại, để cô nằm đối diện với mình.

 Còn bản thân thì trở mình nằm đè lên trên cô. Trong căn phòng tối mơ hồ, Phí Linh vừa nhìn vào đôi mắt có thần của anh liền xấu hổ nhắm mắt lại.

 Đôi tay cô nắm chặt áo ngủ, cô biết nếu tiếp tục nữa thì thật sự không còn cách nào quay lại.

 “Đừng sợ.”


Phó Tường nhỏ giọng trấn an cô, cúi đầu chuẩn xác hôn lên môi cô, cùng lúc đó bàn tay to cũng theo làn váy mà đi vào sờ soạng chiếc đùi trơn bóng của cô.

 “Ư… Ưm~~~”

 Ngón tay khô ráo dọc theo phần đùi mẫn cảm của cô dần hướng ngược lên trên, toàn bộ động tác đều mang theo một loại ngứa ngáy khó tả. Phí Linh nhịn không được mà rên nhẹ thành tiếng, bị bàn tay của người khác phái sờ chạm, làn da cô nhuộm một màu hồng nhạt ái muội.

 Phó Tường nhân cơ hội cạy mở hàm răng không phòng bị của cô ra, đưa đầu lưỡi vào, chiếm lấy cái lưỡi thơm ngon không còn chỗ chạy trốn của cô mà nhảy múa. Phí Linh chưa từng hôn môi ai bao giờ, bị động đón nhận nụ hôn của anh, Phó Tường hôn rất cường ngạnh, nhưng cũng không mất phần dịu dàng, khiến Phí Linh không tự giác mà đáp lại.

 “A….Ưm….”

 Môi lưỡi quấn quýt xoắn lấy nhau phát ra tiếng nước chậc chậc đầy mờ ám, Phí Linh bị hôn đến mơ mơ màng màng, ngay cả váy ngủ bị cởi ra lúc nào cũng không biết. Cô không mặc bra, váy ngủ vốn có sẵn miếng lót ngực, cho nên khi cởi váy ngủ ra thì chỉ còn lại mỗi cái quần lót.

 “Ưm~… Lạnh ….”

 Bàn tay phái nam thật ấm nóng, những ngón tay hữu lực chụp lấy bầu ngực sữa không chút che đậy kia. Phí Linh không hề đề phòng kêu thành tiếng. Mở to mắt nhìn anh có chút oán trách.

 Phó Tường thấy vậy khẽ cười một tiếng, trêu ghẹo cô “Ngực nhỏ của bé con giống học sinh trung học ghê.”

 Phí Linh dẩu miệng thở phì phò nói, “Anh…Anh ngại ngực nhỏ thì đừng có sờ.”

 “Được… Không sờ.” Phó Tường cười một cách xấu xa, mà cũng thật sự rời tay đi.

 Đều đã làm đến nước này rồi, chẳng lẽ anh cứ thế từ bỏ?

 Sao lại có thể như vậy chứ? Cô cũng không phải là thật sự có ý nói không cho anh sờ mà…. Phí Linh muốn nói anh tiếp tục nhưng lại xấu hổ không dám mở miệng, chỉ đành uất ức đến đỏ mắt.

 “A, ha~~~~”

 Đầu lưỡi thô ráp nhẹ nhàng đảo quanh quầng ngực. Nóng nóng ẩm ẩm, đầu nhũ bên trái đã nằm trong khoang miệng ướt át, Phó Tường cúi đầu dùng lưỡi khiêu khích chỗ mẫn cảm của cô, còn dùng răng nhay nhay đầu nhũ, một tay cầm lấy khối thịt mềm mại còn lại, một tay thì dọc theo mép quần lót mò vào bên trong.

 Lực chú ý của Phí Linh đều nằm nơi nhũ hoa, bất chấp hoa huyệt đã thất thủ.

 Phó Tường cũng không vội cởi bỏ chiếc quần lót nho nhỏ kia. Ngón tay thon dài của anh lại theo mép quần lót đi vào, chạm đến phiếm hoa mập mạp, sau đó lại rút ngón tay ra rồi dùng cả lòng bàn tay phủ lên. Ngón trỏ cùng ngón giữa chụm lại cọ xát lên mảnh vải đang bảo vệ động hoa bé con nhỏ kia.

 “Ưm…A~~~”

 Cô gái nhỏ chịu kích thích lớn, vội khép chân lại. Nhưng không cẩn thận kẹp luôn tay ai kia vào. Phó Tường cũng không vì vậy mà từ bỏ, anh dùng ngón tay cách lớp vải mỏng đẩy vào.

 “Ưm…Hư…. Phó Tường~~~”

 Ngón tay của anh thăm dò trong nơi bí mật nhất của cô, Phí Linh có chút sợ hãi, nhưng mong chờ lại càng nhiều hơn.

 “Bé con, em ướt rồi.”

 Cách màng vải mỏng đều có thể cảm nhận được nhiệt tình của động hoa nhỏ. Ái dịch làm ướt cả ngón tay anh. Phó Tường rút ngón tay ra. Đột nhiên rời khỏi người của cô, sau đó nhân lúc cô còn chưa có phản ứng liền dùng hai tay ép đầu gối của cô thành chữ M.

 “Phó Tường…”

 Động tác mở rộng hai chân như thế làm cô cảm thấy thẹn không thôi.

 Nơi riêng tư còn có một lớp quần lót, nhưng mà dưới ánh mắt đầy lửa tình của anh, quần lót nhỏ kia chẳng có chút tác dụng gì.

 Phó Tường quỳ gối giữa hai chân cô, gác hai chân của cô lên vai mình, cúi đầu, chóp mũi chậm rãi đến gần quần lót bị ái dịch của cô làm ẩm ướt, nhẹ nhàng hít hít, trong xoang mũi lập tức liền tràn ngập mùi vị tanh ngọt.

 “Ưm…Ư… Đừng… Anh làm gì đó?”

 Phí Linh bị động tác ái muội của anh làm đỏ mặt. Sao anh lại có thể để gần như vậy, nơi đó mùi hương không dễ ngửi, khẳng định là rất tanh nồng.

 “Tiểu huyệt của bé con thật nồng.”

 Phó Tường nói xong liền cọ mũi vào, động tác giống như làm tình, lặp đi lặp lại vài lần, đến khi chóp mũi anh bị nước của hoa huyệt nhỏ dính đầy mới chịu dừng lại, sau đó đầu lưỡi anh lại đi vào.

 Phí Linh chỉ cảm thấy hoa huyệt bị co rút, người này thế mà.... Thế mà lại dùng lưỡi liếm chỗ đó của cô.

 “Ưm, ư…. Đừng đừng vậy mà…”

 Thật là quá kích thích rồi, Phí Linh nhịn không được mà cắn lấy ngón tay của mình.

 “Chèm chẹp chèm chẹp….”

 Phó Tường cách lớp quần lót liếm hoa huyệt ướt át một hồi, lại có ý muốn đưa đầu lưỡi cắm sâu vào trong, nhưng quần lót của cô đã bị ái dịch và nước bọt làm ướt đẫm, dính dính cản trở hành động của anh. Phó Tường bèn lấy đôi chân đang gác trên vai mình xuống, một tay nắm lấy chân, một tay kéo quần lót một mạch xuống đến cổ chân, rồi thẳng tay vứt sang một bên.

 Hai chân lại một lần nữa bị gấp lại thành chữ M. Lúc này đã không còn gì che đậy, đoá hoa hồng phấn mập mạp còn mang theo ái dịch trong suốt, bị người ta trắng trợn nhìn ngắm, Phí Linh chỉ cảm thấy bụng nhỏ nóng lên, ái dịch lại càng tuôn trào nhiều hơn. Làm ướt cả khăn trải giường.

 “Ưm ưm… Không, không được nhìn, có làm thì làm, không làm thì em ngủ …A….”

 Phí Linh có ý muốn khép chân lại, nhưng cô không thể dùng sức. Động hoa nhỏ đáng thương vô cùng cứ thế bại lộ ra bên ngoài. Cô mạnh miệng chỉ là để che giấu đi sự xúc động và xấu hổ trong lòng mình.

 Phó Tường nhìn đôi mắt quật cường của cô gái nhỏ cười xấu xa, nhìn biểu tình càng lúc càng thẹn của cô gái, giọng điệu luôn luôn kiêu ngạo không tự chủ mà biến thành yếu ớt, đầu lưỡi, hàm răng anh cùng hành động. Đầu lưỡi thì bắt chước động làm tình nhẹ nhàng mà lại mạnh mẽ đánh úp vào, hàm răng thì cứ hết nhây rồi gặm cắn hạt châu tròn mập mạp.

 “Ư, hư… Đừng có cắn, hu hu, anh đừng có liếm… Chịu không nỗi, Phó Tường, anh Phó… Anh trai, tha cho em đi… a a~~~”

 Phí Linh chưa qua sự đời, chưa khi nào bị khiêu khích mãnh liệt như vậy, rất nhanh đã kêu đầu hàng.

 “Nước của bé con ngọt lắm.”

 Phó Tường liếm một hồi rồi, sau đó đưa ngón tay vào thay thế, khi nào nhận thấy hoa động có thể chứa đựng được ba ngón tay mới chịu dừng khúc dạo đầu lại. Lần đầu tiên, nếu không hầu hạ tiểu tổ tông cho thoải mái, e là sẽ chẳng có đất mà diễn. 

 “Anh có vẻ thành thạo nhỉ?!”

 Phí Linh không chịu nổi những lời cợt nhả của anh, bị Phó Tường làm cho ngây ngốc nãy giờ nên muốn tìm gì đó phản kích anh. Não chưa kịp nghĩ mà miệng đã nói ra lời ghen tuông. Cô liền tưởng tượng đến chuyện Phó Tường cũng đã từng đối với người khác làm chuyện thân mật như vậy.

Bất chợt cô thấy lồng ngực căng trướng khó chịu, đau đớn không thôi, thân thể vừa mới động tình nóng rực cũng lạnh dần xuống.


 “Ghen sao? Yên tâm đi, thằng nhỏ của anh chỉ để cho lỗ nhỏ của bé con ăn thôi.” Phó Tường móc ‘thằng nhỏ’ đã cứng rắn ngẩng cao đầu ra, chọc chọc vào bắp đùi của cô. “Có muốn kiểm tra một chút hay không?”

 “Ai muốn kiểm tra cái thứ này chứ.”

 Phí Linh mạnh miệng nói lời trái lòng mình.

 “Vậy thì để anh kiểm tra thử xem một chút, xem thử cái lỗ nhỏ của bé con đã phát dục thế nào. Có phải là chỗ đó có vấn đề gì không, sao lâu như vậy mà nước vẫn cứ chảy ra ngoài thế này.”

 Phó Tường tỏ vẻ nghiêm túc nói. Đỡ ‘tiểu Phó’ cọ xát lên xuống hai ba lần ở nơi động hoa ướt át dầm dề, ‘tiểu Phó’ tím tái cũng bị nước mật của cô làm cho ướt át, quy đầu cỡ trứng gà nhỏ đặt ngay lối vào động hoa.

Anh cố ý nâng mông cô gái nhỏ lên, để cô nằm cũng có thể nhìn thấy quá trình ‘thằng nhỏ’ nhà mình đi vào động hoa của cô.


 Phí Linh vừa cảm thấy thẹn vừa nhịn không được mở to đôi mắt nhìn lén qua kẽ ngón tay. Đây là lần đầu tiên cô được tận mắt nhìn thấy nơi đó của phái nam. Rất dài lại rất to, cũng không giống như trong JAV, bẩn bẩn đen đen, của anh thật sự rất sạch sẽ.

 “Bé con, anh muốn vào trong.”


 Phó Tường nói xong, chậm rãi thẳng lưng, quy đầu từ từ từng chút một mở lối đi vào động hoa.
  
 “Ưm…Đau…”
  
 Tuy đã làm đủ khúc dạo đầu, nhưng mà Phí Linh đối với lần đầu tiên mà nói vẫn rất khó khăn.
  
 “Ngoan, nhịn một chút, cắm đi vào rồi thì sẽ không đau.”
  
 Cứ cho là Phó Tường chuẩn bị đủ kiến thức, nhưng anh cũng là lần đầu tiên thực hành, thật ra thì anh cũng đau. Bởi vì nơi đó của cô rất chật hẹp.

 Nói xong rồi anh hạ quyết tâm dùng sức, hạ eo xuống đem toàn bộ gậy thịt đánh sâu vào trong. Sau đó lại tiếp tục hạ eo xuống nữa, gậy thịt của anh mạnh mẽ thăm dò sâu bên trong động hoa của cô.

 Mị thịt nóng ấm, ẩm ướt, chặt chẽ bao lấy thằng nhỏ, Phó Tường chỉ cảm thấy xưa đến giờ gậy thịt nhà mình chưa bao giờ được thoải mái như thế, hận không thể không màng tất cả mà hung hăng làm cô.

 “A…”

 Phí Linh chỉ cảm thấy thân thể giống như bị xé làm đôi, đau đến nỗi run rẩy. Con ngươi xinh đẹp đã ngập nước.

 Phó Tường luôn đau lòng vì cô, nhưng mà lúc này đây nhìn thấy nước mắt cô bé con sắp rơi, tận trong xương cốt một loại ngược dục trỗi dậy, chỉ muốn làm cô đến khóc, muốn đem con mèo nhỏ luôn giơ nanh giơ vuốt này ra dạy thành ngoan ngoãn, ở trong lòng ngực mình khóc thút thít xin tha.

 “Phó Tường…"

 Phí Linh đau đến rơi nước mắt nhưng lại không thấy Phó Tường giống thường ngày đau lòng mà an ủi mình, lập tức lại càng thêm uất ức. Vừa khóc vừa gọi tên anh.

 “Bé con anh đã ở bên trong em.”

 Phí Linh còn chưa kịp kháng nghị đã bị người chặn môi, động hoa bên dưới bị gậy thịt của anh chèn đầy, cái miệng nhỏ nhắn bị đầu lưỡi đáng hận kia quấn quýt không nói thành lời.

 Phó Tường vừa động eo thong thả đánh vào động hoa chật hẹp của cô, thăm dò một chút, chậm rãi cắm vào rồi lại từ tốn rút ra, cứ làm như thế mấy lần, động hoa lại tiết ra không ít mật ngọt, ướt đẫm, khiến cho động tác chọc vào rút ra của anh lại càng thêm thuận lợi.

 Lưỡi anh quấn lấy đầu lưỡi cô trao đổi nước bọt, bàn tay to thon dài lại cầm lấy bầu ngực bé con xinh, phân tán khoái cảm của cô.

 “Hư…. Ưm…”

 Cơn đau dần dần được thay thế bằng khoái cảm. Cô gái nhỏ rên rỉ cũng khác đi.

 Phó Tường biết cô thoải mái rồi, không đè nén nữa, tăng tốc ra vào càng lúc càng nhanh hơn.

 “A ha… A… Chậm một chút…”

 “Thoải mái đi, bé con, bé con dâm đãng.”

 “A ha… Không có…. Mới không có … Ưm a….”

 Phí Linh miệng trái với lòng đáp lại. Còn ghi hận mối thù mới vừa rồi Phó Tường không dỗ dành mình.

 “A… Xem ra là anh nỗ lực chưa đủ.”

 Phó Tường nghe vậy bật cười, đôi tay nắm lấy hai cái màn thầu xinh đẹp của cô như cầm tay lái, đột nhiên anh thẳng lưng, gậy thịt to lớn của anh không chút thương tiếc mà tiến lên đánh sâu vào động hoa nhỏ vừa mới khai mở, lại đem toàn bộ thằng nhỏ rút ngược ra ngoài, cũng không dừng lại,  một lần lại một lần toàn bộ đi vào, cứ thế đi ra rồi lại vào, “bạch bạch bạch---” lặp đi lặp lại hơn mười lần, Phí Linh bị cắm đến mức toàn thân cũng nhũn ra, mật dịch nơi động nhỏ của cô chảy càng lúc càng nhiều, trên giường đã dính đầy dâm thủy tanh nồng ngọt ngào của cô.

 “Ưm hư… A a … Không được… Phó Tường, chậm một chút… Ưm ư, a a… Anh Phó, em chịu không được…”

 Phí Linh liên tục xin tha. Đáng tiếc là cô không biết thói hư tật xấu của phái nam, cô cầu xin chỉ càng tăng thêm kích thích tính dục của đàn ông. Phó Tường rút ‘Thằng nhỏ’ ra, trên đó còn dính đầy nước trong suốt của cô, khi rút còn vẫy ra không ít nước, lật cô gái nhỏ trở mình lại nằm trên giường.

 Phí Linh còn chưa có phản ứng, mơ màng bị người ta nâng mông lên, ‘Thằng nhỏ’ dũng mãnh kia cũng không đợi cô hoàn hồn, đột nhiên tấn công từ phía sau đến. Nếu không phải có cánh tay khỏe mạnh của anh giữ lấy eo cô, thì cô sớm đã đâm đầu vào tường rồi.

 “Bé con hư hỏng, sao lại xoắn chặt như vậy… Ha…. Em là bé con hư hỏng.”

 Đôi tay Phó Tường ôm lấy cái mông trắng nõn tròn trịa của cô, dùng sức mà tách hai cánh mông ra, khiến nơi tư mật nhất lộ ra ngoài, ‘Thằng nhỏ’ thì lại hung hăng đâm vào rồi nhẹ nhàng rút ra, anh làm rất kịch liệt, hai túi thịt liên tục đánh vào mông cô nghe “bạch bạch”.

 “Ư… A…A… Phó Tường, anh muốn làm chết em hả… Á … Sâu quá… Bụng bị anh làm muốn thủng rồi, ư a… Anh trai tốt… Hu hu…. Thật sự không được mà….”

 Phí Linh bị làm đến không biết trời đất. Lời hay ho, cầu xin cũng đã nói ra, Phó Tường vẫn cứ một lần lại một lần ra vào động hoa nhỏ của cô. Cô cảm thấy mình sắp bị người này làm hư rồi. Miệng cô nhịn không được xin tha, nhưng mông nhỏ lại không tự giác lắc lư phối hợp theo động tác của anh.

 Đóa hoa cúc nhỏ cũng theo đó mà có chút đóng mở, nó sạch sẽ lại xinh đẹp, thật giống cái miệng nhỏ dụ dỗ người khác, làm Phó Tường nhịn không được đưa một ngón tay vào dò xét thử.

 “Ưm, hư… Anh chạm vào đâu đó, ở đó không được….”

 Phí Linh hoảng sợ, hoa cúc của cô thật sự rất nhỏ, trực tiếp giữ chặt ngón tay của Phó Tường ở lại bên trong.

 “Bé con. Còn không thả lỏng, ngón tay của anh có thể sẽ bị em cắn gãy đó.” Phó Tường bị siết đau, hít hà một cái. Đúng thật cửa sau không dễ đi. Làm không tốt có khi sẽ bị cắn gãy.

 “Hừ, đáng đời.” Phí Linh đỏ mặt mà thả lỏng thân thể. Cô cũng không phải là cố ý nghĩ kẹp ngón tay Phó Tường. Chỉ là quá khẩn trương. Ai ngờ Phó Tường lại không đứng đắn như vậy, phía trước chơi còn chưa xong đã muốn đi cửa sau.

 Phó Tường sau khi giải cứu ngón tay của mình xong, tạm thời cũng không dám có ý định vào cửa sau nữa, thân thể cong về phía trước dính sát vào lưng cô gái nhỏ, cánh tay duỗi ra phía trước ôm lấy hai khối thịt mềm của cô, vừa làm vừa xoa nắn bộ ngực, ngoài miệng còn không đứng đắn, thì thầm những lời cợt nhả vào tai Phí Linh “Cục cưng à, em cắn sướng thật đó, chỗ nhỏ hư hỏng kia vừa chật lại ẩm ướt còn ấm nóng nữa, anh bị em cắn đến sắp bắn ra rồi.”

 “Ư…. A….A ư a ~~~~… Không được… Muốn ra….”

 Động hoa càng lúc càng nóng, giống như có thứ gì đó muốn tuôn ra ngoài, cô gái nhỏ hét chói tai có ý nghĩ muốn chạy trốn. Lại bị người con trai nọ đè dưới thân, không còn chỗ để chạy. Chỗ kết hợp của hai người bởi vì bị mạnh mẽ ra vào mà vang lên tiếng nước đầy ái muội.

 “Bành bạch bành bạch----” Tiếng cơ thể va chạm vào nhau càng lúc càng lớn, gậy thịt mạnh mẽ chen vào mở ra tầng tầng lớp lớp thịt hoa. Mật nước cuồn cuộn theo từng động tác ra vào chảy xuống khăn trải giường, trong không khí tất cả đều là mùi vị ngọt ngào ân ái và mùi mồ hôi.

 “Bé con, anh làm em có sướng không?”

 Phó Tường thả chậm lại động tác, vừa làm, vừa hỏi. Hai tay từ phía sau vòng ra trước bắt lấy hai bầu ngực của cô vuốt ve. Hai chiếc bánh bao nho nhỏ này còn nhỏ hơn cả bàn tay anh, nắm trong tay thật không đã ghiền, anh liền dùng ngón tay xe xe nụ hoa đang căng cứng, bên dưới huyệt nhỏ giống như mở ra cơ quan dùng sức xoắn chặt lại, cắn anh vô cùng thoải mái.

 “Ưm a…A… Có thể… A… Không cần nhéo cái đó không hả… Ư ư, anh, cái người này xấu quá đi…A a~~~”

 Gậy thịt đang lao tới như vũ bão, bỗng dưng có chút chậm lại, Phí Linh mở miệng thở hổn hển thật khó khăn, hưởng thụ kiểu vuốt ve yêu đương này, nhưng vẫn mạnh miệng nói lời bác bỏ trong sự rên rỉ đứt quãng.

 “Anh xoa bóp cho ngực của bé con lớn hơn một chút có được không?”

 Phó Tường nói rồi càng dùng thêm sức mà xoa nắn hai khối thịt nhỏ trong tay. Thằng em bên dưới không ngừng thay đổi góc độ mà chọc vào động hoa, đôi gò bồng đào kia tuy không lớn, nhưng lại vô cùng mềm mại, thịt mềm trơn nhẵn như muốn hòa tan trong lòng bàn tay anh.

 “Ư, a… A aaa.. Không cần… Ha… Đến rồi, a a… Đừng có chạm vào chỗ đó…A a… Không được ư ư…Muốn ra… Huhu… Bỏ đi… A a… Chịu không nổi nữa…A aaaa~~~”

 Không biết là đã đụng phải điểm mẫn cảm chết người nào nữa, cô gái nhỏ nhịn không được mà thét chói tai thật dài, khóc lóc lắc đầu, rên rỉ xin tha. Bộ dáng còn có chỗ nào cao ngạo nữa chứ.

 “Bé con, bắn cho em… Ha… Bé con hư hỏng, cắn anh thật chặt.”

 Một lượng lớn ái dịch giống như suối nước nóng đột nhiên trào ra khỏi động hoa ướt át. Phó Tường, biết làm cô đến đỉnh rồi, càng không khách khí mà dùng hết sức lực đối phó nơi nào đó, một lượng lớn mật ngọt gần như đem thằng em của anh chết đuối. Anh thoải mái bật ra tiếng gầm nhẹ, sau mấy chục lần mạnh mẽ cắm vào sâu bên trong, thằng nhỏ mới chịu bắn ra.

 “A… Không… A a… Nóng quá, nhiều quá….Không cần bắn vào trong… Hu hu… A a~~~”

 Phí Linh bị làm đến thất thần, chỉ cảm thấy thịt bên trong nơi đó bị nóng bỏng ập đến, nhịn không được run rẩy, kịch liệt co rút lại, cắn chặt thằng em của anh. Sau khi bị bắn vào bên trong, toàn thân cô co rút run rẩy nhè nhẹ, dường như rất lâu cũng không thể tiêu hóa hết khoái cảm này.

 Phó Tường bắn xong, sau đó cũng không lập tức lấy thằng em dính đầy nước bên trong động hoa ra ngoài. Ngược lại, cái đồ to lớn đã mềm nhũn kia còn giật giật vài cái, nằm đè trên lưng cô gái nhỏ, bàn tay to đua về phía trước xoa nắm hai cái meo meo, còn một tay khác thì lần đi xuống vuốt ve chỗ kết hợp của hai người, cái vật nào đó đã mềm nhũn không còn dọa người nữa, ngón tay lần theo đó mà thử cắm vào trong. Nghe được người dưới thân mình không tự giác phát ra rên rỉ khe khẽ đầy mê hoặc.

 “Ưm, ha…A….”

 Phí Linh mệt mỏi nằm bẹp trên giường, động hoa nhỏ trải qua mây mưa bão táp, đối với ngón tay của phái nam đầy mẫn cảm, cô cảm thấy cả người mềm oặt, động nhỏ theo phản xạ mà co rút lại, hút chặt ngón tay cùng cái đó của anh.

 “Linh bảo bối, sướng không?”

 Cái gì đó mới mềm nhũn nhanh chóng đã có dấu hiệu ngẩng cao đầu. Giọng nói của Phó Tường dịu dàng nhưng mang theo khàn khàn, thì thào bên tai Phí Linh gây ngứa ngáy, chọc cho trái tim của cô cũng ngứa theo, động hoa rục rịch khát cầu muốn cùng người anh em kia phóng túng một phen nữa.

 “Uhm, sướng.” Phí Linh mơ mơ màng màng trả lời, thằng em của anh từ từ được rút ra ngoài, mang theo một lượng nước sữa giao hòa, từ trong cửa động sắp chảy ra ngoài, lại bị anh ác liệt đẩy ngược về bên trong, Phí Linh đột nhiên hoàn hồn, “Anh…Anh không có mang bao…”

 “Giờ mới có phản ứng? Trễ rồi, nói không chừng, trong bụng bé con đã có bé con con của anh.” Phó Tường bật cười, cố ý hù cô.

 “Phó Tường, anh, cái tên đàn ông xấu xa này! Em không muốn mang thai…Hu hu hu…” Phí Linh sợ tới mức bật khóc. Cô còn chưa muốn kết hồn, càng không nghĩ sẽ sinh em bé con. Lỡ như mang thai… Nghe nói, phá thai rất đáng sợ.

 “Lừa em thôi. Sẽ không mang thai đâu. Anh có bé con là đủ rồi.” Phó Tường không nghĩ sẽ dọa Phí Linh khóc, nhất thời đau lòng, vội vàng giải thích.

 “Anh, cái người lừa đảo này, đồ trứng thôi, em không giống như anh, đồ đàn ông xấu đáng chết.” Phí Linh vẫn chưa hài lòng, uất ức mắng to.

 “Anh sao tự dưng lại thành đàn ông xấu chứ? Vừa rồi, mông nhỏ của ai cứ vểnh lên, vểnh đến hư hỏng như thế. Sung sướng qua rồi liền trờ mặt không nhận người? --- Nên phạt.” Phó Tường nói rồi liền dùng sức ở tay đánh hai cái bạch bạch vào cái mông nhỏ trắng nõn kia.

 Cô gái nhỏ thường ngày quá kiêu ngạo, quậy phá rồi không chịu trách nhiệm, anh cũng nhân cơ hội này mà giải tỏa. Hai cái đánh này mang theo ý trả thù, dùng những năm phần sức lực, Phí Linh bị đau nên thẹn. “Anh cái tên xấu xa này, mới vừa làm tôi xong liền đánh tôi. Một chút cũng không dịu dàng…Hu hu…

Quả nhiên đàn ông đúng là đều không có gì tốt, ăn người ta sạch sẽ rồi lại trở mặt không nhận…. Hu hu hu….Á….”


 Phí Linh khóc rất là uất ức. những lời này đều là cô thấy trên mạng, lúc này rõ ràng bản thân mình đúng thật cũng bị như thế.

Lập tức trong lòng vô cùng thê lương.


Phí Linh khóc rất thật, chỉ lo khóc nên cái gì đó ngẩng đầu khi nào cũng không nhận ra, sau đó bị anh thúc mạnh một cái, lời mắng từ môi miệng trực tiếp hóa thành tiếng rên rỉ.

 “Bé con xấu xa.” Phó Tường vừa đau lòng lại vừa buồn cười, bên dưới thật sự đánh vào rất sâu, gốc rễ cắm chặt nơi miệng động, theo tư thế cắm sâu thế này, anh cũng không có rút ra, chỉ là lắc mông đổi góc độ, mà chà xát không ngừng nơi sâu trong động hoa.

 “A a a… Không cần… Đừng như vậy… A a a a… Không được… Hu hu… Quá kích thích… A á… Anh Phó… Anh trai tốt, em sai rồi… ui ui… A a a…”

 Động hoa vừa đau vừa thoải mái. Phí Linh chỉ cảm thấy linh hồn mình như xuất ra ngoài. Thoải mái đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng. Chỗ nào còn dám hô to gọi nhỏ với anh, Không được đành xin tha, giãy giụa bò về phía trước, muốn thoát khỏi sự tra tấn của cái to lớn đo.

 “Gọi ông xã… Bốp…”

 Phó Tường khó khăn lắm mới lấy lại chút mặt mũi chỗ cô gái nhỏ, sao có thể dễ dàng buông tha cho cô chứ, Một bên được một tấc lấn một thước, một bên lại phất cái bàn tay to của mình lên mông nhỏ trắng mịn kia, lưu lại từng dấu bàn tay.

 “Hu hu.. A a a… Không cần cọ nữa… A a… Anh trai tốt… Chịu không nổi, á… Đồ khốn… A hư… Ông xã… Ông xã tha cho em đi… Hu hu…”

 Lần này Phó Tường chỉ dùng ba phần sức lực. Bàn tay đánh trên mông nghe tiếng bốp bốp nhưng không còn đau, Phí Linh bị cọ sắp điên rồi, cũng không rảnh mà lo lắng thẹn thùng, chỉ biết lớn tiếng cầu xin bỏ qua.

 “Bé con có phải là bé con hư hỏng hay không?” Phó Tường gian manh dụ dỗ.

 “Ưm… Ừ… Ha…. A a a.. Không phải… A a…”

 “Phải không? Nếu không phải là bé con hư hỏng thì vì sao lại chảy nhiều nước mật như thế, thằng em của anh bị nước mật của em làm to lên.” Phó Tường nhỏ giọng nói. Lại càng nảy sinh ý ác độc, mạnh mẽ đẩy cái đó vào, quy đầu to lớn, tàn nhẫn mà cọ xát sâu bên trong động hoa nhỏ.

 “Ư ha… A a… A a… Là… Là… A a…”

 “Là cái gì?”

 “Hu hu… A a… Em là bé con hư hỏng, xin anh, hu hu… Không cần cọ nữa… Em chịu không nổi…A…A….”

 “Thật ngoan.”

 Phó Tường nghe được lời mình muốn nghe, nên cũng không tra tấn cô nữa. Anh đứng dậy, từ góc độ này là có thể nhìn thấy được tấm lưng trơn bóng không tì vết của cô gái nhỏ, vì tình dục mà ửng hồng.

Cái cổ thiên nga xinh đẹp bởi vì không chịu nổi quá nhiều khoái cảm mà ngẩng cao lên, cái miệng nhỏ ngọt ngào, không ngừng kêu rên những lời dâm mị. Bé con của anh, thật đẹp, thật hư hỏng không có gì sánh kịp.


 “Ư….A a a a a… A a a a~~”

 Phí Linh sướng đến nỗi hai chân run lên, bị lật người lại, đồ vật vẫn luôn tra tấn cô từ chính diện mà hung hăng đâm vào, người con trai kia cũng không đợi cô thích ứng, liền động eo nhanh chóng đi ra đi vào, cọ xát đến muốn phát điên, dục vọng nhất thời được thoả mãn vô cùng, cô gái nhỏ vì sung sướng mà cao trào. Khi cao trào, hoa huyệt cắn chặt đồ vật của anh, làm anh vô cùng sảng khoái.

 “A, bé con cưng, em thật là giỏi.”

 Phó Tường nâng hai đùi đẹp của cô gái lên, một bên vừa thẳng lưng, lúc sâu lúc cạn mà đâm vào động hoa, một bên liền in lên đùi nổi những vết hôn ái muội liên tiếp chồng lên nhau.

 “Ưm…Ư… A a… Không muốn… A a… Phó Tường, em mệt rồi, ư a….”

 Toàn thân Phí Linh đều hoá thành màu hồng phấn, đặc biệt là khuôn mặt nhỏ bởi vì tràn đầy tình dục mà ửng hồng, tóc mềm ướt đầm mồ hôi, lung tung loạn xạ mà dính trên da thịt.

Chân dài đang treo trên cánh tay của anh cũng run rẩy đến đáng thương, động hoa bị anh khai phá ra vào mà mở rộng, hoàn toàn không có cơ hội khép lại, hỗn hợp sữa nước dâm mị theo từng cái ma sát của anh mà chảy ra từ hoa huyệt, khăn trải giường dính lại thành một mảnh, trong không khí toàn là mùi nồng đậm của tình dục.

 “Linh bảo bảo, anh yêu em.”

 Phó Tường khó có được nhìn thấy một mặt mềm mại như bông của cô, trong lòng tràn đầy thương tiếc. Cúi người xuống ngậm lấy bờ môi có chút khô khốc của cô, mạnh mẽ thúc đẩy mấy chục cái rồi rút ra, cái đồ vật to lớn đó nhắm ngay cửa động dính dấp ướt át sảng khoái gầm nhẹ một cái bắn ra ngoài.

 “Ưm….A…..”

 Sau khi đồ của anh rút ra thì một lượng lớn sữa mật giao hoà cũng chảy ra theo, cùng với tinh dịch nơi cửa động hoà vào nhau, lấp đầy hoa động.

 Động hoa nhỏ bị đồ vật to lớn nào đó cắm rút cả một giờ trong phút chốc không khép lại được, Phí Linh chỉ cảm thấy nơi đó đã không phải là của mình nữa rồi.

 Tình triều chậm rãi tan dần, trong phòng giảm nhiệt, trong không khí kia mang theo một mùi tình dục đậm đà xông vào khoang mũi, Phí Linh chỉ hận không thể lập tức ngất đi cho rồi.

Cả người trần trụi đều bị anh lưu lại dấu vết, cô cũng lười che giấu thân thể, đơn giản trực tiếp nằm thẳng nhắm mắt giả chết.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 2 2020 13:31

 
Chương 14: Ma nhân tinh
  
 “Này, anh làm gì đó?”
  
 Phó Tường nhìn chất trắng lầy lội từ động hoa không ngừng chảy ra, nhịn không được lại đưa ngón tay chọc chọc. Phí Linh cho là anh còn muốn làm tiếp, sợ tới mức mở to mắt, chịu đựng đau nhức khép hai chân lại, nhìn anh đầy đề phòng.
  
 Phó Tường bị thái độ hoảng sợ của cô chọc tới, cả trái tim đều mềm nhũn, mở miệng đùa cô: “Bé con muốn chứa đồ của anh ngủ sao?”
  
 “Ai… Ai lại muốn làm chuyện này chứ.” Phí Linh nghe vậy lập tức đỏ mặt, miệng mồm lắp ba lắp bắp cãi lại.
  
 “Anh giúp bé con tắm rửa có được không?” Phó Tường ôn tồn thương lượng với cô. Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.
  
 “Bổn tiểu thư đây miễn cưỡng cho anh cơ hội thể hiện đó.” Đồ khốn, em biến thành thế này còn không phải là do anh hại sao, giả vờ làm người tốt cái gì chứ. Phí Linh chửi thầm trong bụng, trên mặt thì vẫn là thái độ cao ngạo xinh đẹp như thường.
  
 “Tuân lệnh.” Phó Tường nói rồi liền ôm ngang cô đi vào nhà tắm.
  
 Phó Tường mở chốt bồn tắm, nhân lúc chờ đợi nước đầy liền ôm Phí Linh cùng nhau tắm vòi sen. Chân Phí Linh đã mềm nhũn, cũng đã không có cách nào tự mình đứng thẳng được. Phó Tường dùng một tay ôm eo cô vào lòng, phòng hờ cô bị ngã, tay còn lại theo dòng nước cắm vào động hoa, ngón tay cắm chọc vài cái liền mang theo một lượng lớn tinh dịch ra ngoài,
  
 “Ưm…A….”
  
 “Bảo bối, đừng kẹp chặt.”
  
 Động hoa đã chịu qua kích thích liền không tự chủ co rút lại, kẹp chặt ngón tay anh. Phó Tường cong ngón tay lên, đè lên nhuỵ hoa hung hăng ấn một cái, nhân lúc cô gái nhỏ mềm nhũn liền cho ba ngón tay đi vào.
  
 “Hô… Đừng chọc vào.”
  
 “Sẽ tốt ngay thôi, ngoan.”
  
 Ngoan cái em gái anh! Phí Linh đem khuôn mặt nhỏ của mình hoàn toàn vùi vào lòng ngực rắn chắc của anh. Ngày thường đúng là không nhìn ra được, thân thể người này lại cường tráng đến vậy.
  
 Dưới vòi sen, sau khi làm sạch bên dưới rồi, Phó Tường lập tức ôm cô bỏ vào bồn tắm đầy nước, dặn dò cô “Anh đi thay khăn trải giường, em cẩn thận coi chừng trượt xuống.”
  
 “Nhiều chuyện.” Phí Linh trầm mình xuống, toàn bộ bên dưới cằm đều đã nằm trong nước.
  
 Phó Tường thấy thế không yên tâm, đưa tay mò đến đôi bầu ngực nhỏ của cô, nâng cô lên: “Đợi anh.”
  
 Phí Linh xấu hổ đưa tay ôm ngực, tức giận mắng “Hừ, đồ sói háo sắc.”
  
 Không chỉ là khăn trải giường, ngay cả vỏ chăn, gối đầu, cùng nệm cũng dính đầy chất lỏng của hai người. Phó Tường mở cửa sổ ra, không khí lạnh bên ngoài lập tức tràn vào phòng, những mùi vị nồng đậm đó phai đi rất nhiều. Phó Tường nhặt khăn quần ngủ màu trắng trên giường lên, trên đó còn lấm tấm vết máu đỏ tươi, khó trách cô ấy lại kêu đau, còn chảy máu. Anh có chút tự trách, nhưng thỏa mãn lại nhiều hơn. Cầm quần ngủ gấp lại mang đi cất, anh nhanh chóng thay đổi vỏ ngoài mấy thứ trên giường , cũng không thể để tiểu bảo bối chờ đợi sốt ruột được.
  
 Phí Linh mơ mơ màng màng được người ôm ra khỏi phòng tắm, trong phòng ngủ đã khôi phục lại yên tĩnh. Phó Tường đặt cô lên giường, cô gái đã ngủ mất rồi, xem ra là đã quá mệt mỏi.
  
 “Ngày mai gặp, bé con.” Phó Tường nói rồi nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ ửng hồng của cô “Ngủ ngon, bé con cưng của anh.”
  
 “Ai…….Mấy giờ rồi?”
  
 Phí Linh mở to mắt, chỉ cảm thấy eo mỏi mông đau, bắp đùi cũng đau, màn cửa được kéo ra một nửa, ánh mặt trời rực rỡ tràn vào phòng, Phí Linh vừa mở miệng chỉ cảm thấy giọng nói của mình khàn đặc.
  
 “Thức rồi, em ngủ cũng nhiều thật, đã 12 giờ rồi, sau này gọi em là bé heo nhé.” Phó Tường đẩy cửa đi vào, thấy Phí Linh đã thức, liền trêu chọc cô.
  
 “Ba mẹ anh đâu?” Phí Linh đột nhiên nhớ đến bây giờ đang ở nhà Phó Tường, thế mà cô lại ngủ một giấc đến 12 giờ! Ba mẹ Phó Tường sẽ nghĩ thế nào đây?
  
 “Sợ em xấu hổ. Ba mẹ đã ra ngoài rồi.” Phó Tường khi nói chuyện đã đi đến mép giường “Có đói bụng không, bây giờ có muốn rời giường không?”
  
 Khuôn mặt nhỏ của Phí Linh đỏ ửng “Anh… Anh đã nói bậy gì với ba mẹ hả?”
  
 “Anh cái gì cũng không nói, sáng này chỉ mang khăn trải giường đi giặt thôi.” Phó Tường tỏ vẻ vô tội nói.
  
 “Anh… Đồ khốn này!” Phí Linh nghe thấy vậy lập tức vung nắm đấm nhỏ đánh người. Cô quên mất thân thể mình không tiện, còn chưa ngồi dậy đã đau nằm vật xuống giường, bị Phó Tường ôm lấy, thuận tiện sờ soạng cái mông bóng loáng của cô một trận, đùa bỡn nói: “Bé con dâm đãng, sung sướng rồi thì không muốn nhận người nữa hả?”
  
 Phí Linh nghe thế khuôn mặt lại càng đỏ bừng, ban ngày ban mặt bị sờ mông, gọi cũng quá dâm đãng rồi! Cô tức giận lớn tiếng lên án “Anh, cái tên khốn kiếp này, chơi cho đã rồi còn cố ý không mang bao. Em phải về nhà!”
  
 “Bé con không lương tâm này, ngày hôm qua ai là người giúp em tắm rửa, sấy tóc, lại còn ầm ĩ không muốn ăn cơm.” Phó Tường, miệng thì nói, tay thì chui vào chăn nắm lấy hai cái bánh màn thầu nhỏ nhắn, rồi dùng sức nhéo nặn một hồi.
  
 “A… Anh còn dám uy hiếp em!” Phí Linh vừa xấu hổ vừa tức giận. trước giờ đều là cô cưỡi đầu cưỡi cổ Phó Tường giương oai, thằng oắt này sau khi làm cô rồi thế mà lại dám bắt đầu uy hiếp cô. Đàn ông quả nhiên đều không phải thứ tốt đẹp gì, có được rồi liền không biết quý trọng. Hừ, đồ đàn ông xấu xa.
  
 “Không làm loạn nữa. Anh có nấu cháo đậu đỏ, em ăn hay không?” Phó Tường buồn cười xoa xoa tóc cô.
  
 Phí Linh uất ức đầu hàng: “Ăn.”
  
 “Ngoan.”
  
 Phó Tường vừa lòng, hôn đôi môi đỏ mọng của cô một cái , rồi đứng dậy đi lấy cháo.
  
 Phí Linh kiên trì muốn tự mình ăn cháo, Phó Tường ở bên cạnh gắp dưa muối cho cô. Cháo đậu đỏ ngòn ngọt ăn cùng dưa củ cải chua chua, Phí Linh ăn một miếng dưa muối, lại ăn một muỗng cháo, dáng vẻ rất thỏa mãn. Phó Tường đối với Phí Linh là yêu thích lại bao dung không có cách nào giải thích được.
  
 Phó Tường giúp cô lau miệng, vừa thu dọn chén vừa hỏi “Có thể đứng dậy được không, anh đưa em ra ngoài chơi.”
  
 “Anh đừng có coi thường em.” Phí Linh nói rồi lập tức xuống giường, nhưng vừa động thân mình thì nơi riêng tư liền đau nhức một trận, nếu thật sự đi ra ngoài khẳng định sẽ rất vất vả, Phí Linh sau khi hiểu chuyện liền được sống trong nuông chiều tất nhiên là cái khổ này chịu không nổi, vì thế mở miệng nói “Em không muốn cùng tên khốn kiếp như anh đi ra ngoài.”
  
 Phó Tường nghe vậy liền nhướng mày “Hôm qua là bé con dâm đãng nào ôm anh, gọi anh là anh Phó, lại gọi anh trai tốt không ngừng nhỉ? Sung sướng xong rồi liền biến thành tên khốn kiếp?”
  
 “Anh…Ban ngày ban mặt lại không biết xấu hổ.” Phí Linh tuy cái miệng oang oang rất hào phóng , nhưng ở phương diện này ngược lại rất là bảo thủ. Rỏ ràng cái gì cũng đã làm hết rồi mà nói đến lại còn hay xấu hổ.
  
 “Cái này thì có gì mà xấu hổ, làm cũng làm rồi. Bé con, em trước kia không phải lấy không ít đồ tốt ở chỗ anh sao. Thế nào hả, chỉ cất mà không xem?” Phó Tường bắt đầu đào lại chuyện xưa.
  
 Nghe thế, gương mặt nhỏ của Phí Linh lại đỏ bừng. Khi lên đại học năm nhất, Phí Linh vẫn xem Phó Tường như anh trai ruột thịt. Phó Tường nói, chờ cô thi đại học xong sẽ tặng quà trưởng thành cho cô. Sau đó, Phí Linh nhân được một bộ CD bản gốc. Món quà đó có tên là, “Con đường nhất định phải đi qua để trưởng thành. " Bên trong tất cả cũng đều hình ảnh người lớn. Các loại tư thế cần có thì đều có. Sau đó Phí Linh dùng một tuần để xem xong, cũng cướp sạch mấy đồ quý được Phó Tường cất kỹ.
  
 “Này… Đây là hai chuyện khác nhau mà, mấy món đồ trẻ con đó em sớm đã không thèm nhìn.” Phí Linh có chút xấu hổ mà biện bạch cho mình.
  
 “Lần trước em nói nhờ anh tìm, tìm được rồi thật sự là em không xem sao?” Phó Tường dụ dỗ nói “Full HD, không che”
  
 “Anh gửi cho em.” Phí Linh vẫn không chống cự được cám dỗ. Trước đây cô đã xem hàng chục bộ phim cưỡng hiếp, cuối cùng có ba phần cô chỉ xem được hai, bởi vì phát hành đã lâu, lúc ấy lượng tiêu thụ không cao. Phim cũng đã bán hết, trên mạng không tìm được, lúc này cũng chỉ có thể đi chợ đồ cũ tìm mua lại.
  
 “Có giữ ở đây, không được sao chép, dù sao hôm nay cũng có thời gian, cùng nhau xem đi.” Phó Tường vừa nói vừa khóa trái cửa. Lấy một đĩa CD từ trong tủ ra.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 2 2020 20:34

Chương 15: Bé con yếu ớt

Trên người Phí Linh chỉ mặc bộ áo ngủ, bên trong hoàn toàn không mặc gì, động tác hơi mạnh một chút sẽ lộ ra hết. Phó Tường chỉnh áo ngủ lại giúp cô rồi bế ngang người cô lên đi đến bàn máy tính, sau đó anh đặt Phí Linh ngồi trên đùi mình, còn tiện tay đánh lên cái mông nhỏ của cô một cái.

 Phí Linh ấm ức lên án: "Đồ khốn, anh đánh em."

 "Đây là đánh yêu." Phó Tường nghiêm túc giải thích, tiếp theo anh click chuột, "Bắt đầu rồi, Linh bé cưng."

 [ Ừ ha ha a. . . Đừng mà. . . Cứu mạng. . . . Thả tôi ra. . . A a a. . . Ừm a ừm a. . .]

 Video bắt đầu bằng một đoạn cắt nối các cảnh hoàn mỹ nhất. Cô gái xinh đẹp, toàn thân quấn đầy dây đỏ, đôi tay bị trói chặt treo trên không trung, mũi chân miễn cưỡng chạm đất. Bờ mông phía sau bị người đàn ông vịn chặt, dục vọng to lớn hung hăng đâm rút.

Gậy thịt màu chocolate vừa thô vừa to liền đút vào trong khe mông hồng nhạt, mật dịch văng tung tóe, tiếng rên rỉ ngập tràn khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh.

Tự bản thân mình làm không có được cảm giác mãnh liệt như vậy, Phí Linh bị chàng trai ôm vào lòng, dưới mông là gậy thịt to lớn chân thật, cô cảm thấy cơ thể mình từ từ nóng lên.

Nơi riêng tư ngứa ngáy, bụng dưới phun ra một dòng nước ấm làm ướt áo ngủ dưới mông.


 Phó Tường làm ra vẻ bừng tỉnh, "Thì ra Linh bé cưng thích thể loại này."

"Không có, xem thấy kích thích mà thôi. Anh đừng suy diễn lung tung." Nhìn vẻ mặt xấu xa của anh, Phí Linh vội vàng giải thích. Cô hơi chột dạ kẹp chặt hai chân, cố tỏ vẻ bình tỉnh chuyển sang đề tài khác, "Anh. . . Ít nhiều gì cũng phải mang tai nghe đã chứ."

 "Ngày hôm qua em còn kêu to hơn âm thanh này." Phó Tường xấu xa nhắc nhở, "Yên tâm, cách âm tốt lắm."

 ". . . " Phí Linh giận dỗi nhấc nhân đạp vào bàn chân Phó Tường. Nhưng mà tư thế lúc này không dùng được bao nhiêu sức lực, đối với đàn ông mà nói một đạp này chẳng khác nào gãi ngứa.

"Mới đó đã muốn rồi?" Phó Tường duỗi tay nắm chặt bắp chân lộ ra khỏi áo ngủ, bàn tay to sờ dọc theo bắp chân lên trên, anh sờ rất chậm. Phí Linh chỉ cảm thấy da thịt ngứa ngáy, hoa huyệt ướt sũng phun dâm thủy.

Phí Linh cố làm ra vẻ nghiêm túc ho nhẹ một tiếng: "Đừng có động chân động tay."

Phó Tường nghe lời rút tay lại. Hai bàn tay đan vào nhau trước bụng cô, ôm người yêu ngoan ngoãn xem phim.

Đây thể loại phim bạo dâm, không khác gì các bộ phim cùng thể loại. Ban đầu nữ nhân vật chính còn kháng cự, càng về sau bị đâm ra hứng thú thì chủ động mở rộng hai chân. Tuy nội dung phim không có gì mới, nhưng chẳng ai quan tâm mấy chi tiết này.

Nữ chính và nam chính không có bất kỳ quan hệ thân quen nào. Vào một ngày nào đó sau khi tan học, nữ chính bị bịt mắt nhốt vào một căn phòng rồi bị cưỡng bức, người cưỡng bức cô nàng chính là nhân vật nam chính.


 [Ừ ha. . . Tha cho tôi. . . A a . . . Đau quá. . . Đau quá. . . A a . . .
 
Cô gái có mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp bị đè sát vào tường, đôi tay bị trói bất lực treo trên đỉnh đầu. Người đàn ông phía sau hóa thành bóng đen to lớn xé tan quần lót bên dưới váy ngắn, gậy thịt vừa thô vừa dài chống trước cửa hoa huyệt rồi hung hăng đâm vào. Máu tươi lập tức tràn ra.

 Hạ thân Phí Linh xiết chặt, bởi vì là xử nữ, nên động tác đó có chút thô bạo. Lượng máu kia hoàn toàn không giống lượng máu của người bình thường, mỗi một lần gậy thịt đút vào là máu tươi lai láng. Thấy mặt mày cô căng thẳng, Phó Tường cảm thấy buồn cười. Ngón tay anh lặng lẽ trượt xuống dưới, cách áo ngủ nhẹ nhàng vuốt ve khu tam giác của cô gái nhỏ.

 Một lát sau, cửa huyệt phấn hồng bị xâm phạm cũng bắt đầu tiết ra dâm thủy. Nam chính chỉ lo giày vò hoa huyệt rốt cuộc cũng có hành động mới, bàn tay tội lỗi xuyên qua nách cô gái thò ra phía trước, kéo mở áo bra, sau đó dùng sức nắm đôi gò bồng đào tròn lẳn của cô gái, nắm bóp thành muôn hình vạn trạng. Còn nữ chính chẳng qua chỉ ngây ngốc ngửa cổ, vểnh mông lên cam chịu tai bay vạ gió này.

[Đừng. . . Đừng bắn vào, sẽ mang thai đấy. . . A a a. . .

Theo tiếng thét to của cô gái là một lượng lớn tinh dịch bắn thẳng vào tử cung. Nữ chính trượt xuống sàn nhà, nam chính kéo nữ chính đã mệt đến nổi không còn hơi sức ra giữa phòng, anh ta ngồi trước đôi gò bồng đào nặng trĩu của cô gái, bóp cái miệng nhỏ nhắn đang khẽ nhếch lên rồi chọc gậy thịt vào. Nữ chính lại bắt đầu rên rỉ "A . . . A. . . A", bị ép khẩu giao cho người đàn ông.

Phí Linh mỉa mai: "Tại sao không cắn một cái?"

Nghe thế hạ thân Phó Tường cương cứng.

Sau màn khẩu giao kết thúc, không biết người đàn ông lấy từ đâu ra một cây gậy massage màu đen, "Ông. . . Ông. . ." Gậy massage ma sát với cửa huyệt, vết máu do phá trinh vừa rồi đã hoàn toàn không thấy. Xem đến đây, Phí Linh lại mỉa mai thêm một câu: "Vừa nãy máu còn chảy thành sông đấy."

[A a a a a . . . Ông. . . Ông. . . Đừng mà. . . A ha. . . Đừng cho vào. . . A .. . A . . . Quá kịch liệt, Aha. . . A a. . .]

Gậy massage rung kịch liệt thoáng chốc đã cắm vào mật huyệt non mềm mới vừa bị phá trinh. Khu tam giác trơn bóng của nữ chính thay đổi hình dạng theo sự di chuyển của gậy massage.

Người đàn ông đổi góc độ chọc gậy massage vào hoa hoa huyệt, cuối cùng là đẩy toàn bộ vào trong. Đầu nấm giả gồ lên hình dạng đáng sợ trên vùng bụng bằng phẳng. Phí Linh chỉ cảm thấy bụng dưới nóng hổi, hoa huyệt chịu không nổi khép chặt, dâm thủy dính dấp chảy ướt áo ngủ, sắc mặt cô ửng hồng, bất an dịch dịch mông.


 Phó Tường bị cô ma sát sinh ra phản ứng, Gậy thịt cứng rắn căng lên, cách quần dán vào cái mông nhỏ của cô. Phí Linh bị đính đến không thoải mái, cô đưa tay sờ thử. Bàn tay nhỏ bé cách lớp vải vóc chạm vào gậy thịt nóng như lửa. Cô giật mình buông tay, thế nhưng lại bị chàng trai kéo tay lại không cho rời đi.

Phí Linh xấu hổ giãy giụa, "Anh thả em ra."

 "Sờ thích không? Chẳng phải Linh bé cưng vừa sờ rất vui vẻ sao? Phó Tường nhỏ giọng thì thầm bên tai cô, "Muốn thè lưỡi ra liếm một chút hay không? Thật muốn cắm vào cái miệng nhỏ phía trên của Linh bé cưng."

"Khốn kiếp, nói bậy gì đó. . . Em không thèm ăn đồ bẩn của anh đâu."

 "Đau lòng quá, thế nhưng đêm qua anh đã liếm sạch tiểu dâm huyệt của Linh bé cưng, dâm thủy cũng uống hết. . . A. . . "

 Phí Linh vội che miệng anh lại, "Anh đừng nói nữa."

 [ Ừm ha. . . Anh định làm gì? Cúc huyệt không thể. . . Aha. . .]

 Lúc này trong phim, nam chính đang đánh chủ ý vào cúc huyệt. Hoa huyệt phía trước đang bị gậy massage màu đen lấp đầy.

Ngón tay người đàn ông dễ dàng cắm sâu vào cúc huyệt. Da thịt xung quanh cúc huyệt nữ chính đàn hồi như cao su, nam chính dùng ngón tay mở rộng một lát thì đâm gậy thịt to dài vào. Cả hai huyệt trước và sau đều bị giày vò, nữ chính nhanh chóng thét chói tai, rốt cuộc cũng đạt cao trào.


 Nam chính ăn mặc chỉnh tề, vứt bỏ nữ chính với ý thức mơ hồ rồi đi ra khỏi phòng. Ngay sau đó một đám mấy ông chú già quái dị đi vào.

 Phí Linh vội bấm tạm dừng phim, cô tức giận lên án: "Không phải nói 1v1 à? Sao còn có cưỡng dâm tập thể?"

 "Kết cục 1v1, còn quá trình không có đề cập."

 "Biến thái quá, em không xem."

 Phí Linh giận tới mức tắt màn hình. Cô ghét nhất thể loại phim treo đầu dê bán thịt chó thế này! Khó trách lượng view không cao, sau này không xem phim nhà sản xuất này nữa, hừ!

"Đổi bộ khác nha?" Thấy cô tức giận, Phó Tường cười thầm. Xem phim vẫn thể hiện cảm xúc chân thật như vậy, chỉ có mình Linh bé cưng nhà anh.

"Không có tâm trạng, không xem." Phí Linh dứt khoát tắt nguồn máy tính.

Phó Tường yêu chết dáng vẻ giận dỗi của cô, bàn tay to tham lam tiến vào vạt áo, xoa lên nhũ thịt cô gái nhỏ, anh nhỏ giọng dụ dỗ: "Chúng ta làm chút chuyện vui vẻ đi."

 "Không được, em còn đau." Thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy, nhưng đối mặt với Phó Tường, cô vẫn muốn làm nũng.

 "Còn đau? Để anh xem thử." Nghe thế, Phó Tường tưởng rằng mình làm quá mức, anh bế cô lên giường, xốc váy ngủ lên rồi dứt khoát tách đôi chân dài mảnh khảnh của cô ra. Ngón tay chen vào hai cánh hoa đang sưng đỏ, cẩn thận thăm dò vào trong cửa huyệt, kiểm tra tỉ mỉ.

Phí Linh vừa thẹn vừa vội, "Này, anh làm gì thế? A. . . Đừng chạm vào. . . A. . . Đồ khốn, đừng chọc ngón tay vào mà. . . Aha. . . "

"Tiểu huyệt sưng lên rồi, sao không chịu nói với anh?" Nhìn hai cánh bướm đỏ tươi hơi sưng lên, Phó Tường đau lòng. Anh cúi đầu hôn hôn một chút rồi nói, "Ráng chịu thêm tí nữa, anh đi mua thuốc."

"A. . . Tên khốn nhà anh, không phải do anh làm hại hay sao? Hừ, ăn xong là biến ngay thành tra nam. Không đeo bao còn khiến em đau đến thế. . . Hu hu. . . Ai cần thuốc của anh, để em đau chết là được rồi."

Nghe anh nói thế, những ấm ức tích lũy trong lòng cô chợt bùng phát. Trước kia Phó Tường đối xử với cô rất tốt, chuyện gì cũng yêu thương chiều chuộng cô, bây giờ đã có quan hệ thì không còn như thế nữa. Chẳng những đánh mông cô, thậm chí còn trách móc cô. Quả nhiên đàn ông đều là móng heo, hừ!

Thấy cô thật sự tủi thân, Phó Tường vừa đau lòng vừa buồn cười, "Bé con yếu ớt. Còn muốn ghi thù với anh nữa hả?" Nói xong anh lại thiếu kiềm chế đánh lên cái mông nhỏ trơn mềm một cái. Bởi vì cảm xúc không tệ, sau khi đánh xong, anh còn dùng sức xoa nhẹ vài cái.

"A. . . Anh lại đánh em. Hu hu, xấu xa, anh còn cười nữa. Em phải về nhà, không thèm ở đây để anh bắt nạt ~". Ban đầu Phí Linh còn giả vờ giả vịt lau nước mắt, nhưng khi bị anh đánh một cái, cô bỗng khóc òa lên. Hờn dỗi xong cô lập tức đẩy chàng trai ra chuẩn bị đứng dậy.

 Phó Tường nghẹn cười, anh vòng tay qua eo cô nhấc cả người lên rồi để cô tựa vào lòng mình, sau đó anh duỗi cánh tay ra trước mặt cô, phối hợp nhận lỗi: "Đúng, đúng. Là lỗi của anh. Anh cho em đánh lại nhé."

Phí Linh thò tay đánh một cái, chẳng có sức lực gì, giống như gãi ngứa, cô lại thút tha thút thít phàn nàn: "Sức em không bằng anh."

"Hay là. . . Cắn một cái?" Bị cô giận dỗi, Phó Tường không biết làm sao, anh nịnh nọt vén tay áo lên đưa cánh tay kề sát vào miệng cô, không ngờ Phí Linh thật sự há miệng cắn luôn.

 "Hítttttttt. . . " Cô gái nhỏ cắn không mạnh lắm, không có chảy máu nhưng để lại dấu răng. Phó Tường phối hợp kêu đau, lúc này vẻ mặt người trong lòng mới thả lỏng, anh làm ra vẻ đau đớn hỏi cô: "Hả giận chưa?"

 Phí Linh hừ nhẹ một tiếng, mặt mày ướt sũng nước mắt, khoảnh khắc này, rèm mi giống như nhị hoa mềm mại còn treo giọt sương mong manh ngọt ngào buổi sớm mai. Phó Tường thả người lên giường, sau khi đắp kín chăn cho cô anh mới cúi đầu hôn lên mắt cô gái nhỏ một cái, "Ngoan ngoãn nằm yên, anh đi mua thuốc cho em, anh sẽ trở về ngay, không cho phép nghĩ ngợi lung tung."

 Hai tay Phí Linh nắm chặt góc chăn, mép chăn nằm dưới cằm để lộ gương mặt nhỏ xinh, giọng cô cực mềm, giòn xốp như bánh ngọt, "Em muốn ăn dâu tây ~"

 "Được."

 "Còn muốn ăn kẹo mềm ~"

 "Được."

 "Khoai tây chiên ~"

 "Được."

 "Kem nữa ~"

 "Mua cho em hết."

 Phí Linh bĩu môi, vô cùng hài lòng dáng vẻ phục tùng vô điều kiện của Phó Tường, vì thế quá trình chọn món kết thúc. Phó Tường đưa tay véo véo đôi gò má trắng noãn, tuy không đàn hồi như mông nhỏ, nhưng mềm mại núc ních, sờ rất có cảm giác.

 Sau đó Phó Tường không trêu cô nữa, thành thành thật thật bôi thuốc xong anh bắt đầu hầu hạ tiểu tổ tông ăn dâu tây. Phí Linh ăn liền năm quả lớn, quả thứ sáu ăn được một nửa thì nhét vào miệng Phó Tường, môi lại bĩu ra, "Kem của em ~"

Phó Tường nhai nuốt xong quả dâu tây mới trả lời: "Siêu thị hết kem rồi, ngày mai mua cho em được không?"

"Gạt người ta ~ Anh không muốn cho em ăn thì có." Phí Linh giận dỗi xé túi khoai tây chiên rồi vóc một nắm to bỏ vào miệng nhai " Rôm rốp rôm rốp". Vừa nhai khoai tây chiên cô vừa thở phì phò liếc Phó Tường, dùng ánh mắt lên án anh không giữ lời hứa.

"Lát nữa mẹ anh sẽ đến nấu cơm tối cho chúng ta, làm món cà rốt xào thịt băm mà em thích nhất. Muốn ăn kem hay cà rốt."

Thấy vẻ mặt cô khẽ thay đổi, biết là cô chơi xấu, anh bổ sung thêm một câu: "Chỉ có thể chọn 1 trong 2."


 ". . . " Phí Linh lên án: "Anh lại bắt nạt em."

 Lúc học cao trung Phí Linh thường xuyên cọ cơm nhà Phó Tường. Cô là đứa trẻ không mẹ yêu thương, ba cô cũng chẳng biết nấu cơm, mỗi lần gặp đều nhét tiền cho cô. Tài nấu ăn của mẹ Phó Tường không tệ, trong đó món cà rốt xào thịt băm đã hớp hồn Phí Linh.

Nhiều năm như vậy, Phí Linh vẫn nhớ mùi vị đó, ngoại trừ món cà rốt xào thịt băm mẹ Phó Tường làm, người khác nấu cô đều không thích ăn.

  
"Anh chỉ muốn tốt cho em mà thôi, cái bụng nhỏ của em có thể chứa bao nhiêu thứ, mẹ anh sắp về nấu cơm rồi, em muốn rời giường chưa?" Nói xong bàn tay to của Phó Tường phủ lên bụng cô vuốt vuốt.

Nghe thế, Phí Linh căng thẳng hỏi: "Em có nên xuống bếp phụ dì nấu cơm không?"

 "Em không gây cản trở cho mẹ thì đã giúp đỡ rất nhiều rồi, chờ ăn là được. Nhà anh cưới dâu không có nhiều phép tắc như vậy." Phó Tường đứng dậy tìm quần áo cho cô, "Hôm nay em muốn mặc bộ nào?"

 Phí Linh bĩu môi: "Bộ đầu tiên bên phải kia."

 Ánh mắt Phó Tường đảo quanh một vòng quanh nơi riêng tư của cô, "Nhất định phải mặc quần jean?"

 Phí Linh dứt khoát gật đầu. Bây giờ thân phận của cô là bạn gái Phó Tường, nhất định phải ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, áo lông trắng phối với quần jean xanh là quá hợp rồi. Mùa đông mặc váy ngắn sẽ bị cha mẹ chồng tương lai hiểu lầm là con gái lỗ mãng đấy.

Bữa tối diễn ra trong vui vẻ, cả quá trình Phí Linh đều thể hiện mình là cô gái ngoan, hỏi gì đáp đó.

 "Tiểu Linh ở đây đã quen chưa?"

 "Dạ quen thưa dì."

 "Nếu Phó Tường bắt nạt con, con cứ nói với dì, dì sẽ dạy dỗ nó."

 "Không có đâu ạ." Phí Linh vội phủ nhận, trong lòng lại nói thầm: Đúng là anh bắt nạt cô. Nhưng cô không có cách nào nói với người khác ~

 “Hồi học cấp ba, Phó Tường hay nói con thích ăn món dì nấu, khi đó dì đã bảo Phó Tường đưa con về nhà. Bây giờ có cơ hội rồi, sau này con muốn ăn gì, mỗi ngày dì đều nấu cho con.”

 "Con cảm ơn dì." Nghe thế mặt Phí Linh đỏ lên. Cô đoán có lẽ ở trong lòng mẹ Phó, cô đã trở thành kẻ tham ăn rồi.

 Hiếm khi thấy cô ngoan ngoãn như thế, Phó Tường không ngừng gắp đồ ăn cho cô. Sợ cô gái nhỏ xấu hổ ăn không no, ba Phó mẹ Phó cũng không làm cô khó xử, cả quá trình đều ngắm nhìn đôi vợ chồng son ân ái.

 Trở lại phòng ngủ, Phí Linh mới thở phào nhẹ nhõm, thấy thế Phó Tường buồn cười hỏi: "Ba mẹ anh đâu ăn thịt em, sao em hồi hộp quá vậy?"

 "Bây giờ thân phận em là bạn gái anh, con dâu nào thấy mẹ chồng mà không hồi hộp chứ." Phí Linh cảm thấy lỗ nặng khi nhận lời làm bạn gái giả của Phó Tường, chẳng những thất thân mà còn khiến bản thân hồi hộp đến thế. Cô cũng chẳng hiểu mình bị sao nữa, bình thường không sợ trời không sợ đất, nhưng đối mặt với ba mẹ Phó Tường lại sợ.

Bởi vì đó là ba mẹ Phó Tường, nên cô không muốn để lại ấn tượng xấu với bọn họ.


 Phó Tường đè cô lên giường rồi ôm từ phía sau, anh vừa đưa tay tùy tiện châm lửa trên người cô vừa xấu xa trêu đùa: "Khổ thân Linh bé cưng của anh, thưởng em ăn kẹo que được không?"

 Phí Linh bị anh đè dưới thân, hormone nam tính bao phủ quanh người cô, cô chịu không nổi giãy giụa, "A. . . Anh, tên xấu xa nhà anh. Lại muốn làm chuyện quái gở gì với em hả. . . A!"

Phó Tường kéo khóa quần jean cô xuống, ngón tay men theo viền quần lót thăm dò vào, anh bỉ ổi giải thích: "Vận động sau khi ăn."

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Meonho
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 23 Tháng 2 2020 11:04
Has thanked: 2 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 2 2020 12:15

cj ngây thơ quá rồi :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lavic house 17
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 07 Tháng 2 2020 15:00
Tiếp xúc:

28 Tháng 3 2020 18:59

Cuối cùng cũng đợi được ngày xơi thịt rồi nayd 😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 11 khách