[HĐ-20+] Bạn Trai Tôi Là Quỷ Háo Sắc-Tiêu Thứ Vị

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2019 08:15

Chương 3: Linh bé con

 
Từ khi nào, cô ấy không nhờ vả mình?

 Phó Tường nhìn Phí Linh thành thạo lấy quần áo trong vali lấy ra sắp gọn vào ngăn tủ, nháy mắt cậu cảm thấy nguy cơ ‘Cô ấy không nhờ vả mình’ bao vây.

 Khi cậu 16 tuổi thì quen biết với Phí Linh, từ ngày đầu quen biết cậu tự giác hiểu rằng mình muốn chăm sóc quan tâm cô ngốc này.

 Phí Linh thật sự rất ngốc nghếch. Khi đó bọn họ học lớp tuyển, trong lớp đều là học sinh ưu tú hàng đầu, chỉ là Phí Linh mỗi lần thi cử đều không đạt tiêu chuẩn, thậm chí khi kiểm tra toán học, kém đến nỗi có thể nhận điểm không.

 Năm cao nhất cậu ngồi cùng bàn với cô, từ đấy cậu tự giác nhận nhiệm vụ kèm cặp cho cô bạn. Nhưng đầu óc của Phí Linh thật không thông minh, lúc ấy cậu còn bị đầu óc ngốc nghếch của cô làm cho tức đến nổi muốn đánh người, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy đôi mắt to ngập nước cùng gương mặt nho nhỏ tròn mũm mĩm của cô, lửa giận gì cũng tắt ngúm.

 Khi học cao trung Phí Linh cũng chưa có tính đại tiểu thư gì với cậu cả, thậm chí đối với thầy giáo nhỏ này vẫn luôn tôn trọng. Bị cậu dùng sức véo má cũng không hề tránh né, ngoan ngoãn mở to đôi mắt vô tội nhìn Phó Tường. Mỗi lần Phó Tường giảng bài cho cô nghe, cô sẽ nghiêm túc lắng nghe, tuy rằng luôn nghe trước quên sau.

 Trước sự kiên trì bền bỉ của Phó Tường, thành tích của Phó Linh cũng có biến hóa. Ít nhất, cô có thể làm bài kiểm tra đạt được điểm đủ yêu cầu.

 Phó Tường nghĩ, có lẽ ngay từ đầu, đối với Phí Linh cậu đã sinh ra ý muốn bảo vệ rồi. Khi đó cậu luôn nghĩ, cái cô bé ngốc này rời khỏi mình thì sau này phải làm sao đây?

 Kế hoạch của Phí Linh vốn là ở trên tàu ngắm biển, ngủ một lát, ăn cơm, chơi này chơi nọ, hưởng thụ cuộc sống trên biển. Nhưng mà vừa mới buông hành lý xuống thì điện thoại từ nơi quê nhà đánh ập đến.

 Là ba già nhà cô ….

 “Nghỉ chưa, bé con?

 “A lô, ba, con còn ở trường học mà.”

 “Bé con à, năm nay con dẫn bạn trai về nhé.”

 “Dẫn bạn trai cái gì chứ? Ba cũng không phải là không biết, con sắp tốt nghiệp rồi, áp lực rất là lớn.”

 “Con thì có áp lực gì? Tiền của ông đây còn không phải đều cho con xài sao?”

 “Sao con lại không có áp lực? Con dựa vào bản lĩnh mới đậu đại học đó.”

 “Tổng cộng thi mười môn, mà con rớt hẳn tám môn, còn dám nói với ba là con có áp lực.”

 “Cái gì chứ. Đó đều là chuyện của năm nhất, khi ấy chẳng phải con còn chưa hiểu nội quy đại học sao, hơn nữa, đến năm hai con thi đều qua hết, ba, ba có thể có chút lòng tin với con gái ba được không? Còn bây giờ con không ngừng học tập, sang năm đảm bảo thuận lợi tốt nghiệp.”

 “Tốt nghiệp gì đó đều là chuyện nhỏ. Dì cả của con, hai ngày trước có qua nhà, nói thanh niên trong thôn họ không tệ. Con về đây gặp đi.”

 “Ai da, không nói với ba nữa, con đi chuẩn bị viết luận văn tốt nghiệp đây, cúp máy nha.”

 Phí Linh quyết đoán cúp điện thoại, đại học còn chưa tốt nghiệp đã bị cha già sắp xếp xem mắt. Việc này mà truyền ra, còn không bị bạn học cười cho chết à.

 “Chú lại giục cậu tìm bạn trai.” Phó Tường nãy giờ không lên tiếng, thấy cô cúp máy mới mở miệng chọc ghẹo cô.

 “Cậu nói xem có phải ba tớ không muốn nuôi tớ nữa, nên mới tìm cách gả tớ đi như vậy. Cậu có biết vừa nãy trong điện thoại, không ngờ ba tớ lại nói chuyện đi xem mắt với tớ. Tớ còn chưa có tốt nghiệp đó.” Phí Linh chịu không được mà lải nhải.

 Cũng giống như đa số thanh niên thế hệ mới, Phí Linh rất bài xích chuyện xem mắt.

 “Chú cũng quan tâm cậu thôi, bằng không thì cậu thử tìm một người bạn trai đi.” Phó Tường khuyên nhủ.

 “Tớ không được, tớ hẹn hò với người khác không đi đến đâu.” Phí Linh vội vàng lắc đầu.

 “Không thử thì làm sao biết được cậu với người ta có kết quả hay không?”

 “Chẳng phải lúc trước tớ đã nói với cậu rồi sao, lúc sơ trung có bạn học nam muốn theo đuổi tớ, viết cho tớ một đống thư tình, tớ đưa cho ba tớ, ba tớ lập tức đến trường học. Sau đó nam sinh kia bị kiểm điểm phê bình, bây giờ có lẽ là còn hận tớ đấy.” Phí Linh bất đắc dĩ nói.

 Cô lại ghét bỏ mà càm ràm: “Thật là, lúc sơ trung thì không cho tớ yêu đương, giờ đại học còn chưa tốt nghiệp thì lại hối thúc, hối thúc. Thật nghi ngờ là ba của tớ bị người ta đánh tráo rồi.”

 “Chuyện đó không phải là cậu sai, cậu mới học lớp một sơ trung, là đứa nhỏ 12 tuổi thì biết cái gì.” Phó Tường an ủi cô.

 “Bây giờ tớ vẫn còn nhỏ mà.” Phí Linh hợp tình hợp lý mà nói.

 “Được được, bé con, chiều nay muốn ăn gì nào?” Phó Tường chuyển đề tài đúng lúc, cưng chiều hỏi.

 “Tớ muốn ăn tôm hùm loại lớn, thịt nướng, lẩu, còn muốn uống nước xoài ép…”

 Phí Linh dùng ngón tay đếm món, điện thoại lại reo lên.

 “Dì cả của tớ, có lẽ cũng giục tớ tìm bạn trai.”

 Phí Linh nhìn màn hình báo, bất đắc dĩ trượt khóa nghe máy.

 “A lô, dì cả. Dì khỏe không ạ, kỳ nghỉ con nhất định đi thăm dì, con ở bên này có mua quà cho dì đó.”

 “Bé con của chúng ta thật hiểu chuyện. Dì nghe ba con nói, con chưa có bạn trai đúng không. Ở chỗ dì cả đây có mấy cậu trai tốt lắm, cũng thật là rất xứng với con. Tốt nghiệp nghiên cứu sinh, trong nhà có mười phòng, bề ngoài cũng không tệ, hiểu chuyện, hiếu thuận….”

 “Ây da, dì cả, có người đến gõ cửa. Có thể là giáo viên đến kiểm tra, con tắt máy trước. Kỳ nghỉ con sẽ đến chơi với dì.”

 Phí Linh nói xong, vô cùng quyết đoán cúp điện thoại.

 Phó Tường bên nhếch môi cười, thấy cô cúp điện thoại rồi, cuối cùng cậu mới cười thành tiếng.

 “Này, cậu còn cười. Có còn tính người không đó. Tớ đã đáng thương như vậy rồi.” Phí Linh tức giận trách móc.

 “Được được được, tớ không cười. Sớm hay muộn gì cậu cũng phải đối mặt. Bây giờ cậu có thể cúp máy, vậy sau khi về nhà thì cậu phải làm sao?” Từng chữ Phó Tường nói như kim châm lấy máu.

 Nghe thế Phí Linh bỗng mất hết khí thế, sống còn gì lưu luyến, cô nằm dài trên giường “Phó Tường, cậu dẫn tớ chạy trốn đi. Tớ không dám về nhà.”

 “Được ha, vậy tớ mang cậu chạy đến Thổ Nhĩ Kỳ.” Phó Tường thuận miệng nói theo.

 “Có thể đáng tin một chút hay không. Cậu giúp tớ nghĩ cách đi. Năm nay tớ thật sự không dám về nhà. Năm trước, xém tí nữa là tớ bị ba lừa đi xem mắt.” Phí Linh tỏ vẻ đáng thương vô cùng.

 Tuy trong lòng Phó Tường rất muốn cười, nhưng ngoài mặt vẫn muốn trêu cô, cậu chậm rãi lên tiếng: “Cách thật ra thì có một, chỉ là....”

 “Còn có phải là anh em tốt hay không hả, lúc này mà còn rào trước đoán sau, cách gì hả?”

 “Cậu tìm một người bạn trai đi.”

 “Nói như chưa nói. Nếu tớ có thể tìm thì còn ngồi đây rầu rĩ làm cái gì.”

 “Không nhất định là thật. Cậu có thể tìm người giả làm bạn trai cậu. Gặp mặt người lớn không phải sẽ êm đẹp trôi qua sao?”

 “Ý kiến hay nha!”

 Nháy mắt, Phí Linh có tinh thần ngay lập tức, cô vỗ đùi một cái, thế nhưng Sau đó bỗng ỉu xìu “Tớ biết tìm đâu bây giờ, tết nhất ai lại chịu làm bạn trai đến nhà tớ ra mắt chứ.”

 “Khụ khụ…”

 Phó Tường đứng bên cạnh giả vờ giả vịt ho khan.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 9 2019 09:50

Chương 4: Phí Corgi (Corgi là một loại chó)
 “Phó Tường, cậu đến nhà tớ ăn tết đi. Tớ sẽ bảo ba tớ tặng cho cậu bao lì xì thật to.”

 Phí Linh lập tức nảy ra ý tưởng, cô chân chó lấy lòng cậu.

 “Cái này, thật ra tớ có thể cố gắng suy nghĩ một chút.” Phó Tường ra vẻ khó xử nói.

 “Cậu còn suy nghĩ cái gì chứ. Tụi mình quan hệ tốt như vậy, giả vờ làm bạn trai tớ một chút thì có sao đâu.”

 “Đến nhà cậu thì cũng có thể. Chỉ là cậu phải đồng ý với tớ một điều kiện.”

 “Điều kiện gì?”

 “Tớ cùng cậu về nhà cậu rồi, sau đó cậu cũng phải về nhà tớ.”
 “A?”

 Phí Linh ngây người một lát, cuối cùng cũng hiểu ra: “Thì ra là cậu cũng bị giục cưới! Cùng là người lưu lạc chân trời, cậu nên sớm nói ra chứ. Không phải tớ nói cậu chứ, nhiều năm như vậy rồi, cậu cũng nên tìm một người, thời đại này si tình quá cũng không tốt. Bạn gái cũ của cậu, không phải đã sớm tìm bạn trai mới rồi sao, cậu cứ nhớ thương người ta như vậy cũng vô ích.”

 Nghe thấy thế, gân xanh trên thái dương Phó Tường nhảy thình thịch, tuy nhiên cậu lại không biết giải thích gì cho ổn. Chỉ có thể không đau không ngứa nói một câu “Tớ đã quên cô ấy từ lâu rồi.”

 “Đừng có mạnh miệng với tớ.” Phí Linh xua xua tay, vẻ mặt mang theo vẻ cái gì ngộ cũng biết.

 Phó Tường giận đến đau cả răng.

 Sau khi giải quyết vấn đề “Chung thân đại sự.” Phí Linh cảm thấy thông suốt. Ăn uống cũng ngon hơn.

 Trên tàu cung cấp đồ ăn ngon không đếm xuể. Phí Linh nhìn một vòng là hoa cả mắt, cũng may Phó Tường đã có chuẩn bị từ trước, cậu đã đặt bàn nướng, ăn ngon mà còn chơi vui vẻ.

 Ăn cơm chiều xong, mặt trời còn chưa lặn, bọn họ quyết định tản bộ trên boong tàu, vừa đúng lúc ngắm mặt trời lặn.

 “Phó Tường, mau chụp ảnh giúp tớ, nhớ là chụp chân tớ dài một chút nha.”

 Phí Linh hưng phấn tạo dáng trên boong tàu.

 Phó Tường cầm điện thoại đi theo sau cô, chụp rất nhiều ảnh, nghe được yêu cầu của Phó Linh, theo thói quen cậu nói lại một câu “Chân nhỏ ngắn cũng tốt mà, Corgi rất đáng yêu, có đúng hay không Phí Corgi?”

 “Phó Tường, cậu còn dám gọi tớ là Corgi, tớ sẽ cắn cậu.” Phí Linh bất mãn nói.

 Tuy rằng cô không cao quá, nhưng mà tỉ lệ dáng người rất đẹp, hai chân thẳng lại thon dài. Bị Phó Tường độc mồm độc miệng nói chân ngắn như chân Corgi, ai có thể nhịn?

 “Được được được, bé con chân dài, tạo dáng khác nào.” Phó Tường vuốt đuôi cô.

 Trong lòng mắng thầm nhưng cậu vẫn chờ mong ------ [Cậu thật sự cắn tớ à, đại tiểu thư của tôi ơi.]

 Ở trên boong tàu chụp ảnh một hồi, lại có tiếng nhạc quen thuộc vang lên, một nhóm bác gái bắt đầu vận động sau khi ăn.

 “Tập dưỡng sinh trên biển á. Mấy bác gái này thật là có nghị lực.”

 Phí Linh le lưỡi, lôi kéo Phó Tường về phòng.

 “Mau mau like cho tớ một cái.”

 Phí Linh ngồi xếp bằng trên giường, chọn mấy tấm ảnh vừa lòng đăng lên mạng xã hội, xong rồi cô dùng chân đá đá Phó Tường một cái.

 “Cậu đang giấu ba cậu đấy nhé!” Phó Tường nhắc nhở.

 “Tớ quên mất.”

 Phí Linh hét một tiếng, vội vàng xóa đi trạng thái mới nhất, chỉ là đã không còn kịp nữa.

 “Cậu nói xem, nếu tớ nói với ba tớ đó là ảnh P(photoshop) , ba tớ có tin không?” Phí Linh nhìn điện thoại báo cuộc gọi, vẻ mặt không còn gì lưu luyến cuộc sống này nữa.

 “Bỏ đi, cậu nói là cậu với bạn trai ra ngoài chơi.”

 “Thật là thông minh.”

 Phí Linh giống như được cứu rỗi, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, tâm tình vừa nãy còn là mây đen dày đặc giờ lại thoáng đãng vô cùng, không có chút sợ hãi nghe điện thoại.

 “Bé con à, ba đã dặn con bao nhiêu lần rồi, ngồi tàu không được an toàn. Sao con lại không nghe lời, con lớn rồi mà, ba không quản được con nữa….”

 “Ây da. Ba, ba đừng nóng giận. Lần này không phải là con đi chơi một mình, con đi cùng với bạn trai.”

 Phí Linh đưa điện thoại ra xa một chút, thật sự là không muốn nghe những lời lải nhải lặp đi lặp lại đó nữa, cô đành bịa chuyện.

 “Bạn trai? Bé con, con quen bạn trai khi nào hả. Đây là chuyện tốt mà, lúc trước gọi điện cho con, sao con không nói. Đối phương làm gì, quen biết bao lâu, người ta ở đâu….”

 “Được rồi, được rồi. Qua mấy ngày nữa con đưa anh ấy về. Đến lúc đó ba hãy hỏi nha. Con không thèm nghe ba nói nữa đâu, tàu cũng sắp khởi hành rồi, mấy ngày này sẽ không gọi điện thoại được. Ba yên tâm, con đã mua bảo hiểm.”

 “Con, cái con nhỏ này….”

 Ba Phí còn muốn lải nhải thêm, Phí Linh đã vô cùng quyết đoán cúp điện thoại.

 “Nghe thấy không. Về nhà với tớ, thể nào ba tớ cũng có cả ngàn câu hỏi đang đợi cậu.”

 “Xem ra, còn phải thống nhất lời nói một chút.” Phó Tường chống cằm nghiêm túc tự hỏi.

 “Thì nói hai đứa mình đi du lịch gặp nhau, nhất kiến chung tình.” Phí Linh đơn giản nhanh lẹ nói.

 “Ba cậu không phải là không biết tớ.”

 “Ba tớ sao lại biết cậu?”

 “Năm lớp mười, ở trường tớ với ba cậu có chào hỏi qua.”

 “Sao tớ lại không nhớ chuyện này?” Phí Linh hoảng hốt hỏi.

 “Cậu khi đó không biết đã trốn đi đâu, tớ giúp ba cậu đi tìm. Thế là quen biết.”

 “Hèn gì…”

 Phí Linh kiềm chế không được lẩm bẩm nói. Lúc trước ba cô hay hỏi bâng quơ rằng ở trường quan hệ giữa bạn học thế nào, có thằng bé không tệ gì đó, cô cũng không để ý, đừng nói đó là Phó Tường nha?

 “Cậu khi đó trốn ở chỗ nào? Tìm khắp nơi cũng không tìm thấy cậu.” Phó Tường nhớ lại lúc đó phụ huynh tìm khắp trường cũng không thấy Phí Linh, cảm thấy thật khó hiểu.

 “Quán net ngoài cổng trường.”

 Phó Tường: “…”

 “Khi đó chẳng phải tớ sợ bị ba đánh hay sao? Cậu không phải không biết, lúc đó ở trong lớp tớ toàn là đứng nhất từ dưới lên, ba tớ lại rất sĩ diện. Lúc ấy tớ mà xuất hiện ở trước mặt ba tớ, nhất định là ông ấy kiềm chế  không được sẽ quất tớ ngay.” Phí Linh xấu hổ giải thích.

 Nhà Phí Linh bị giải tỏa vào năm cô học lớp 11, ba của cô vốn là người cho thuê phòng trọ, nhưng mấy căn phòng trong nhà đã cũ cho nên một năm cũng không thu về bao nhiêu tiền, nhưng so với người làm công ăn lương thì cũng coi như khá giả hơn một chút.

 Từ nhỏ Phí Linh đã không lo ăn lo mặc, lại không có tính tiêu xài hoang phí. Sau khi giải tỏa dời đi, nhà của cô lập tức biến thành nhà giàu mới nổi.

 Lúc trước tính tình ba của Phí Linh không được tốt cho lắm, từ nhỏ cô đã bị ăn mắng không ít, mẹ của cô chịu không nổi ba cô nên đã bỏ đi từ khi cô còn học tiểu học, để lại Phí Linh ở với ba.

Sau khi vợ bỏ đi, ba của Phí Linh mới tỉnh ngộ, sau đó bắt đầu đối xử với con gái tốt hơn, một lòng nghĩ rằng, nuôi dạy con gái nên người thành tài, hy vọng vợ ông có thể suy nghĩ lại mà quay về.


 Đáng tiếc, trời sinh Phí Linh đã là người không có tài học tập. Thi cao trung không đậu, ba cô phải đóng góp cho trường 5 vạn mới nhét cô vào lớp tuyển được. Sau đó đương nhiên mỗi lần thi cử Phí Linh đều là hạng nhất từ dưới đếm lên.

 Có điều sau khi gặp Phó Tường, ít nhiều gì Phí Linh cũng học được vài thứ. Nhưng mà đầu óc cô muốn thi đại học, thật sự là không đủ dùng.

 Cũng may, năm đó thi trúng ngay đề tủ, Phí Linh phát huy hơn người, miễn cưỡng đạp cổng đi vào một trường đại học chính quy hạng thường.

 Ba cô cũng thấy được, con gái mình không phải là người có chí học tập. Cứ nghĩ là lên đại học sẽ thu hút được cô, ai dè, học kỳ một của năm đầu tiên đã có giấy mời phụ huynh, nguyên nhân là, Phí Linh thi mười môn mà hết tám môn bị tạch, không tính  hai môn còn lại là quay-cóp.

 Ba Phí tuyệt vọng.

 Nhưng mà, dù sao cũng là đứa con gái bảo bối độc nhất của mình, thành không được mới vỡ lở suy đoán đó là vấn đề gien di truyền, ba Phí cũng đã thông suốt, cho nên không ép buộc con gái làm gì hay không được làm gì, vợ cũng đã bị mình ép bỏ đi, nếu con gái cũng bỏ đi thì không tốt.

 Sau khi “Nghĩ thông suốt”, ba Phí thay đổi mục tiêu ngay tức khắc, nếu Phí Linh không thích học tập, thì có lẽ tương lai sẽ không tìm được công việc gì tốt, vậy thì cứ gả chồng là được.

 Vì thế, vào năm thứ hai đại học, Phí Linh đã bị người trong nhà thúc giục cưới xin.

 Tiêu chuẩn con rể của ba Phí chỉ có một, đó chính là phải biết chăm sóc quan tâm con gái mình.

 Có hay không có tiền cũng chỉ là điều kiện đi sau. Dù sao thì, ông có tiền như vậy, nuôi con gái cũng được. sau khi nhà giải tỏa dời đi, ông không chỉ được bồi thường một khoản kếch xù còn được phân cho vài căn hộ, chỉ dựa vào cho thuê, thì cũng đủ để Phí Linh tiêu xài mấy đời.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 9 2019 07:31

Chương 5:  Hai lạng thịt.

 Phí Linh nói đùa: “Nếu ba của tớ quen biết cậu. Vậy thì cứ nói chúng ta vô tình gặp lại nhau, đều còn là độc thân cho nên mới hẹn hò với nhau.”

 Phó Tường: “…”

 “Tớ đùa, tớ không biết bịa chuyện, cậu đến đây đi. Chúng ta cùng phối hợp.” Phí Linh le lưỡi.

 Cô vốn không phải người thích động não, khi ở cùng Phó Tường, cô cũng lại càng không cần động não. Dù sao, Phó Tường đều có thể giải quyết hết tất cả vấn đề của cô.

 “Như vậy đi. Cậu cứ nói với chú là mấy năm nay vẫn luôn độc thân vì là lúc học cao trung đã thầm mến tớ, mà tớ cũng thích cậu, chỉ là chúng ta đều không biết nên bỏ lỡ nhau, sau này liên lạc lại, chậm rãi phát triển thành yêu đương, cho nên ở cùng nhau.”

 “Nghe cũng được đó, có điều, Phó Tường, cậu có thể  đừng có dát vàng lên mặt mình như thế hay không, từ khi nào tớ đã yêu thầm cậu hả.” Phí Linh cảm giác được mình bị người ta chiếm lợi, có chút bất mãn nói.

 “Không phải đã nói, lúc đó tớ cũng thích cậu sao? Được nam sinh ưu tú như tớ yêu thích, cậu còn không cảm thấy vinh hạnh?” Phó Tường tự luyến nói.

 “Hừ, vinh hạnh cái gì chứ? Loại người si tình như cậu, không chừng cả đời này cũng chỉ thích một người.” Giọng điệu của Phí Linh không hiểu vì sao lại có vị chua lét.

 “Này, cậu có phải là có hiểu lầm gì với tớ không? Tớ đã nói đó là chuyện rất lâu trước đây rồi, hơn nữa tớ với cô ấy thật ra cũng chỉ quen nhau có một tuần thôi.” Phó Tường cảm thấy bản thân mình cần thiết phải giải thích một chút mới được.

 Phí Linh nghĩ cậu là người si tình thì cũng tốt, nhưng mà hiểu lầm mình si tình người khác thì không tốt lắm đâu.

 “Quen nhau một tuần là cậu có thể nhớ cả đời, còn không phải si tình là gì. Được rồi, theo ý cậu đi, đến lúc đó cậu lo mà ứng phó ba của tớ.” Phí Linh rõ ràng không muốn nói chuyện này cùng cậu, có chút tức giận mà kết thúc câu chuyện.

 Phó Tường thở dài.

 Hồi đại học năm thứ ba, sau khi cậu quen ‘Bạn gái’, Phí Linh không còn chủ động liên hệ với cậu nữa. Chỉ nói là để cậu với bạn gái ở chung cho tốt, thậm chỉ mỗi lần cậu chủ động liên lạc thì đều quẳng cho cậu một đống ‘bí kíp hẹn hò’ ‘nơi hẹn hò lý tưởng’ bằng tin nhắn liên tiếp, sau đó lại tìm cớ off.

 Phó Tường biết đã dùng sai cách, không đến một tuần thì chia tay ‘bạn gái’. Sau khi Phí Linh biết được liền dùng mọi cách an ủi cậu với lý do cậu đau lòng vì thất tình.

 Chuyện đó qua khoảng ba tháng, Phí Linh mới từ từ khôi phục quan hệ ‘bạn thân’ lại một lần nữa với cậu.

 “Được rồi, chuyện quá khứ đừng nói nữa. Cùng nhau xem phim đi.”

 Phí Linh nói xong thì bò lên giường, bắt đầu chứng thực ước nguyện ban đầu của bản thân…. Làm ổ trên giường cùng biển yên cả.

 Bên phải là túi đồ ăn vặt, bên trong chứa đầy thức ăn, bên trái là đồ uống, trước mặt là TV, sau lưng thì có gối lớn mềm mại tựa vào. Phí Linh thoải mái mà dựa người ăn đồ vặt xem TV, nhìn vô cùng an nhàn.

 “Nói là đang chuẩn bị luận văn tốt nghiệp đó hả.” Phó Tường trêu chọc.

 “Luận văn tốt nghiệp thì sang năm hãy nói. Lại đây, cùng nhau xem TV nào.” Phí Linh ném cho cậu một túi đồ ăn vặt, cô tự mình xé một cái, cho vào miệng nhai ‘rôm rốp rôm rốp.”

 Phí Linh thật sự ăn rất được. Nếu không phải là sớm chiều ở chung thì chắc chắn là không thể nào tin được, thân thể nho nhỏ như vậy lại có thể ăn nhiều đến thế. Rõ ràng là mới vừa ăn cơm chiều xong, bây giờ lại còn có thể đưa đồ ăn vào miệng không ngừng.

 “Bé con, có thể đi thi ăn được đó.”

 “Sao tớ nghe lời này thật không có ý gì hay nhỉ?”

 “Khen tướng cậu ăn đẹp.”

 “Tốt, thưởng cho cậu.”

 Phí Linh xé một túi kẹo mềm, lấy một viên nhét vào miệng Phó Tường. Phó Tường nhai xong, cậu kìm lòng không đặng nhớ tới dư vị xúc cảm trên môi, nơi mà ngón tay nhỏ của cô gái mới vừa cọ qua--- Thật ngọt.

 “Có muốn tắm cùng tớ không.”

 Phó Tường lấy đồ ngủ ra, nhìn Phí Linh đang không chớp mắt chăm chăm xem TV, nói lời mời mọc.

 “Không được, tớ sợ cậu tự ti. Hàng họ của tớ lấy ra còn lớn hơn cậu.” Phí Linh nghiêm túc giải thích. Trên người cô mặc váy hai dây nhung đen, trước ngực là mấy tầng nếp gấp, vừa vặn bảo vệ “Khối A”

 “Bên dưới cậu có thêm hai lạng thịt từ khi nào? Để tớ xem.” Phó Tường nhướng mày, đem đồ ngủ ném lên giường rồi bò lên giường Phí Linh trêu chọc cô.

 “Không cho cậu xem.” Phí Linh vội vàng, nắm lấy chăn bao bọc nửa thân dưới của mình, vẻ mặt đầy đề phòng .

 “Đừng nhỏ mọn như vậy chứ, người anh em. Móc ra để tớ tự ti đi.”

 Thật vất vả mới tóm được cơ hội ăn đậu hủ, Phó Tường hiển nhiên sẽ không bỏ qua cô dễ dàng như vậy. Nói rồi cậu dùng một tay nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của Phí Linh, một cái tay khác lại cào cào cái eo mẫn cảm của cô.

 Làn da Phí Linh vốn đã trắng, váy đen lại làm làn da cô trắng ngần hơn nữa. Phó Tường nắm lấy cái tay nhỏ xinh xắn của cô, thiếu chút nữa không kìm được mà cắn một cái.

 Đã rất lâu về trước, cậu đã muốn cắn Phí Linh rồi.

 “A ha ha… Cậu chơi xấu.”

 Phí Linh sợ nhất là ngứa. Rất nhanh đã đầu hàng, không hề nhận ra được cả người mình đều biến thành tư thế nằm trên giường, khóe mắt rưng nước vì cười không dứt. Đôi tay chỉ lo đẩy hai bàn tay đang làm loạn bên eo mình, hoàn toàn không ý thức rằng một khoảng phong cảnh trước ngực đã bại lộ, cùng đôi chân tuyết trắng thon dài mê người chẳng chút phòng bị mà mở rộng.

 “Người anh em. Đừng có mắc cỡ.”

 Ánh mắt Phó Tường càng thêm gắt gao, cậu chỉ cảm thấy bụng dưới càng lúc càng nóng. Giọng nói có chút nặng nề.

 Phí linh cười rộ lên vô cùng xinh đẹp, không hề để ý được làn váy đã bị xốc đến bụng, Cũng không nghe ra được giọng nói của Phó Tường có gì đó không đúng.

 “Tớ sai rồi. bên dưới của tớ không lớn bằng của cậu. A ha ha, anh Phó, anh Tường, tha cho người ta đi.”

 Phí Linh nhanh chóng chịu không nổi xin tha. Ý đồ muốn đẩy người đang đè phía trên đi xuống, hai người càng giãy giụa lại càng tiếp xúc thân mật, Phó Tường vốn là đè hờ lên người cô, hai chân tách ra quỳ xuống hai bên eo cô, bởi vì Phí Linh giãy giụa, thân dưới hai người không biết khi nào đã dán lại với nhau.

 Sau đó trong lúc Phó Tường không kịp né tránh, Tiểu Phó đã lễ phép chào hỏi.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 9 2019 19:42

Chương 6: Bé ngốc.
 Phí Linh nhận ra được không đúng lắm, gương mặt cô cứng đờ, mở lớn đôi mắt vô tội nhìn Phó Tường.

 “Bé con, tớ cứng rồi.”

 Ma xui quỷ khiến thế nào, Phó Tường lại cúi đầu cắn một ngụm lên cái miệng nhỏ vì kinh ngạc mà nhếch lên của Phí Linh. Bây giờ, tình huống thật xấu hổ, có rời khỏi hay không cũng đều xấu hổ, vì thế, Phó Tường tương kế tựu kế mà nói trước.

 “Mẹ nó! Phó Tường, tớ coi cậu là anh em, cậu cmn thế mà lại nghĩ muốn leo lên người tớ?”

 Phí Linh chỉ cảm thấy đầu mình “oành” một tiếng, sau đó trống rỗng. Khi hoàn hồn lại thì mặt nóng đến đỏ bừng, tức đến hộc máu mà mắng to.

 “Xin lỗi, tại cậu cứ cọ tới cọ lui.”

 Phó Tường rất là vô tội  giải thích, lúc đứng dậy cũng không biết là có phải do không cẩn thận hay không, đầu gối lại cọ qua phần đùi lộ ra của Phó Linh.

 Dưới tình huống da thịt thân mật thế này thật sự rất ái muội. Phó Linh không tự chủ mà rùng mình một cái. Hai má ửng hồng nhìn Phó Tường. Vừa nãy đùa nhau hai mắt còn hồng hồng chưa hết xuân triều. Vô cùng mê người.

 “Đừng có nhìn tớ như vậy, tớ sẽ nhịn không được mà cắn cậu đấy.” Phó Tường đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt của cô.

 “Rõ ràng là cậu động tay động chân với tớ trước mà.”

 Phí Linh chỉ cảm thấy cơ thể mình như nhũn cả ra, có vài thứ cô không thể khống chế được mà bùng lên từ đáy lòng, nhưng vì để che giấu bản thân mình không được bình thường cho nên cô mạnh miệng cãi lại.

 “Được rồi, là tớ sai.” Phó Tường đưa hai tay lên làm thế đầu hàng.

 “Tớ muốn đi ngủ, ngày mai đi shopping.”

 Phí Linh liếc trộm vật giữa hai chân của Phó Tường, rõ ràng đã nhô cao lên, cô xốc chăn lên quấn hết cả người, đưa lưng về phía cậu.

 Không khí có chút xấu hổ, Phó Tường cũng không trêu chọc nữa. Tự mình chạy vào phòng tắm giải quyết dục vọng sinh lý của bản thân.

 Phí Linh nghe được tiếng đóng cửa phòng tắm, ngay sau đó là tiếng nước, sau một lúc lâu cô mới chịu ló đầu ra khỏi chăn. Nhìn về hướng phòng tắm, trên mặt ngoài vẻ thẹn thùng ra còn có sự vui mừng khó phát hiện được, sau đó cô không cảm xúc mắng: “Hừ, đàn ông.”

 Bốn mươi phút sau, Phó Tường từ phòng tắm đi ra thì Phí Linh đã ngủ rồi.

 “Không chê buồn chán.”

 Cậu bất đắc dĩ thở dài. Gói kẹo mềm ở đầu giường đã ăn hết một nửa, cô bé cứ như vậy mà mơ màng ngủ mất. Phó Tường nhẹ chân nhẹ tay dọn dẹp số thức ăn trên đầu giường của Phí Linh, lại nhẹ nhàng xốc chăn lên lộ ra một khuôn mặt nhỏ ngủ say đến đỏ bừng.

 Phí Linh ngủ cũng chẳng đề phòng, dường như khi ngủ say sẽ cảm giác mất an toàn, tay nhỏ liền vô ý thức nắm lấy góc chăn mà kéo lên trên. Phó Tường thấy thế cũng không cứng rắn mà tranh giành với cô.

 “Ngủ ngon. Bé ngốc.”

 Cùng với giọng nói trầm thấp là một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ tựa như thạch trái cây khẽ đóng mở.

 Ngày hôm sau tàu cập bến, đám đông du khách liền mạnh mẽ xông vào cửa hàng miễn thuế.

 Cuộc đời này của Phí Linh có ba chuyện lớn yêu thích----- Cùng Phó Tường dạo phố, cùng Phó Tường chơi game, cùng Phó Tường đi ăn.

 Cho nên cửa hàng miễn thuế đương nhiên không thể thiếu được bóng dáng của cô rồi.

 Phí Linh mua đồ vẫn luôn có chừng mực, mỗi món đồ đều sẽ xem trước giá niêm yết sau đó đổi thành nhân dân tệ, nếu vượt quá năm ngàn thì sẽ cân nhắc rồi mới mua.

 Vốn cũng không phải là người sinh ra đã ngậm thìa vàng, sau khi học đại học ba Phí mới cho tiền sinh hoạt nhiều hơn, dần dà rồi cô mới trở nên ăn xài phung phí.

 “Không dạo nữa, chân đau rồi.”

 Vì đi dạo phố cho nên hôm nay Phí Linh mang một đôi giày vải bệt, sau khi điên cuồng mua sắm hai giờ, thể lực lập tức giảm xuống.

 Phó Tường xách theo túi lớn túi nhỏ đi phía sau, nhẹ nhàng thở ra “Tớ có đặt trước spa rồi, ăn cơm xong sẽ đưa cậu đi.”

 “Tớ đi không nổi.”

 Phí Linh ủ rũ, so với người có ánh mắt tỏa sáng điên cuồng mua sắm lúc nãy kia thật đúng là hai người mà.

 “Cậu lười thì có. Ở đây chờ tớ một chút.”

 Tuy ngoài miệng Phó Tường nói không quen biết cô, nhưng lại rất thích cái dáng vẻ làm nũng này của Phí Linh.

 Phí Linh ngồi chờ ở đại sảnh cửa hàng nghỉ ngơi, Phó Tường đi gửi đồ.

 “Lên đi, bé con.”

 “Anh Phó, anh thật tốt.”

 Phí Linh vui vẻ nhảy bò lên lưng Phó Tường.

 Cô rất thích để Phó Tường cõng. Lưng của Phó Tường rắn chắc lại ấm áp khiến cô vô cùng lưu luyến. Phí Linh đã từng vô số lần ảo tưởng, nếu Phó Tường thật sự là anh trai ruột của mình thì hay biết mấy.

Cô có thể không kiêng kỵ điều gì mà quấn lấy, hưởng thụ sự yêu thương của Phó Tường. Mãi đến khi cô gái kia xuất hiện, Phí Linh mới tỉnh ra.


 Cô không nghĩ để Phó Tường làm anh trai. Chỉ là cô không muốn Phó Tường ghét bỏ mình. Cho nên, vẫn là nên làm một Phí Linh không tim không phổi đi.

 Khi Phó Tường độc thân còn có thể không kiêng dè mà chơi. Sau khi Phó Tường có bạn gái thì im lặng không hề liên lạc.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7603 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 10 2019 08:04

Chương 7: Phó thẳng nam
 Cơm nước xong xuôi thì cũng sắp đến giờ tàu khởi hành.

 Lúc trước Phó Tường có hẹn trước ở spa, hai người quyết định quay về đến spa thư giãn, giữa chừng Phí Linh thoải mái quá nên ngủ mất. Phó Tường ngăn cản chuyên viên mát-xa không cần đánh thức Phí Linh dậy, sau đó cậu trực tiếp ôm người về phòng.

 Phí Linh ngủ một giấc tận hai tiếng đồng hồ mới thức. Phó Tường nghe được tiếng động lấy nước trên đầu giường, cậu dịu dàng hỏi: “Thức rồi hả?”

 Phí Linh mở to mắt, mơ mơ màng màng hỏi: “Ừ… Phó Tường, mát-xa xong rồi sao?”

 Giọng nói mới tỉnh ngủ tựa như con mèo nhỏ, mềm mại, yếu ớt cào cào trái tim người ta. Phó Tường chỉ cảm thấy lồng ngực ngứa ngáy, cậu đưa tay ra vén lại mấy sợi tóc mai nghịch ngợm trên trán cô.

 Rồi sau đó nghiêm túc trả lời: “Cậu ngủ suốt hai ngày, tàu sắp cập bến rồi đó.”

 Phí Linh lập tức bật người dậy, sau khi tỉnh táo liền xấu hổ buồn bực mà đánh Phó Tường vài cái: “Cậu lại lừa tớ.”

 Phó Tường cười khẽ một tiếng, cầm lấy ly nước đưa đến miệng cô: “Uống nước đi.”

 Lúc mát-xa đã ngủ rồi, khi thức dậy lại vô cùng khát nước, Phí Linh ngoan ngoãn mà uống hơn phân nửa ly nước trên tay cậu.

 “Cậu sao lại ôm tớ về phòng à? Tớ còn muốn làm nail cơ. Đừng nói là cậu không có hẹn trước cho tớ đó nha?”

 “Chuyên viên làm nail bất ngờ bị thương ở tay, hủy hẹn rồi.” Phó Tường mặt không đổi sắc mà giải thích.

 “Tớ không tin. Tàu lớn thế này mà chỉ có một chuyên viên làm nail, cậu không muốn đặt cho tớ thì nói.”

 Phí Linh thở phì phò muốn xốc chăn lên, chuẩn bị cùng cậu tranh luận một trận, tuy nhiên cô bỗng phát hiện trên người mình chỉ có mỗi một bộ nội y, cho nên vội vàng bọc lấy chính mình.

 Cô vừa hoảng vừa xấu hổ: “Cậu…. Cậu, cậu cởi quần áo của tớ?”

 “Lúc tớ ôm cậu về, áo tắm đã bung ra, cho nên tớ tiện tay cởi luôn cho cậu. Bây giờ không còn sớm, thay quần áo đi tớ đưa cậu đi ăn cơm, muốn mặc đồ nào?”

 Phó Tường giải thích xong thì kéo tủ quần áo ra, thân thiết hỏi.
 “Cái màu đỏ kia kìa.”

 Phí Linh kéo góc chăn, cúi đầu suy nghĩ rối rắm một hồi. Lúc ngẩng đầu lên nhìn tủ quần áo, ánh mắt liền sáng rực, chọn một cái váy đỏ hai dây.

 “Đổi cái khác.”

 Phó Tường nhìn chiếc váy khoét lưng, hở hang thiếu vải một cách đáng thương. Gân xanh trên trán đánh cái thịch. Cô bé này từ khi nào lại thích gợi cảm như vậy?

 “Tớ không chịu! Tớ muốn cái này.” Phí Linh muốn nhảy thẳng xuống giường, tự mình lấy quần áo, chỉ là lại ngượng ngùng xốc chăn lên. Cuối cùng thì ngay lúc này trên người cô cũng chỉ có mỗi một bộ quần áo lót mà thôi.

 “Tối sẽ lạnh, cái này không thích hợp, hơn nữa cậu lại không ngực không mông, vẫn là nên mặc cái này sẽ đẹp hơn.”

 Phó Tường nói xong thì tự mình chọn cho cô một chiếc váy liền màu trắng phồng tay.

 “Ai nói tớ không ngực không mông? Tớ muốn mặc màu đỏ, không muốn cái này. Cậu không đưa cho tớ, tớ tự mình lấy.”

 Phí Linh giận dỗi, đẩy váy trắng qua một bên, cô bĩu môi thở phì phò trừng cậu.

 “Được rồi, tự cậu lấy đi. Chỗ ăn lẩu hải sản đến 10 giờ là kết thúc, mà bây giờ đã 9 giờ. Chờ cậu thay xong quần áo thì có lẽ chỉ có thể đi ăn thức ăn nhanh.”

 Phó Tường nghiêng người dựa tủ đầu giường, không hề có ý tránh ra.

 “Cậu không được nhìn.”

 Phí Linh ủ rũ, cô không có khả năng thật sự để thân thể trần trụi chạy đến tủ quần áo lấy đồ, chỉ có thể không cam lòng mà mặc chiếc váy liền thân màu trắng. Thậm chí cô còn rầu rĩ vì sao mình đi du lịch còn mang theo váy trắng chứ.

 Phó Tường đưa lưng về phía cô, nghe được tất cả tiếng sột soạt thay quần áo ở phía sau, sau khi kết thúc cậu mới xoay người lại.

Không được mặc áo hai dây hở lưng như ý muốn, cả đường đi Phí Linh đều rầu rĩ không vui. Đó chính là món đồ cô đã hạ quyết tâm thật lớn, bỏ cả một tháng tiền tiêu vặt để mua, vô cùng tôn dáng, khi vừa mới được tung ra cô đã có mặc thử, đặc biệt gợi cảm.

 Sau khi ăn lẩu xong tâm tình Phí Linh trở nên tốt hơn, có điều cô vẫn còn nhớ kỹ Phó Tường không cho mình mặc váy hai dây gợi cảm, cho nên không thèm để ý đến Phó Tường khuyên can mà đi làm đẹp.

 “Cậu muốn làm thử một lần không?”

 Niềm vui của con gái chỉ đơn giản như vậy, Phí Linh nhìn móng tay màu cam còn có trái tim nho nhỏ sáng lấp lánh, tâm trạng rất tốt, nhìn thấy Phó Tường thái độ cũng không còn nặng nề mà trêu chọc một câu.

 Trước đây Phó Tường đã nhìn thấy người ta sơn móng tay lòe loẹt ở trên mạng, đối với mấy cô gái làm móng, cậu có chút không thích, nhưng mà đổi lại là Phí Linh thì cậu cảm thấy không có gì chán ghét.

 Làn da Phí Linh rất trắng, ngón tay thon dài, màu sắc cùng tạo hình đều xinh đẹp.

 Một màu cam thuần màu điểm thêm mấy viên đá nhỏ trên ngón tay, thật sự rất đáng yêu.

 Phí Linh nhờ thợ làm móng chụp cho mình một bức ảnh thật đẹp, sau đó cô bỗng nảy ra ý tưởng, “Tớ muốn chân cũng làm kiểu này.”

 Phó Tường liền đả kích cô ngay: “Mang tất vào không tiện.”

 Phí Linh phản bác: “Tớ sẽ không mang tất.”

 “Về nhà sẽ lạnh. Đi thôi, đến giờ ngủ rồi, cảm ơn chị.” Phó Tường nói rồi đứng dậy, chuẩn bị lôi Phí Linh về.

 Phí Linh còn có chút không đành, thợ làm móng thấy thế cũng mở miệng khuyên nhủ “Cô bé nghe lời bạn trai đi, trời ấm lên hãy làm.”

 “Cậu ấy không phải….”

 Phí Linh nghe vậy thì đỏ mặt, cô muốn mở miệng giải thích, Phó Tường thấy thế cậu vui sướng nói một câu cảm ơn rồi kéo người đi về.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách