[ HĐ, cao H, 1v1] TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG TỚI ĐÂY - THỊT KHO TÀU CẬP NHẬT C29 - HOÀN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 388
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 272 times
Been thanked: 6339 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 9 2019 09:37

Edit: Sắc Mị Sắc
 Beta: Doãn Uyển Du

Chương 4 Đọc thành tiếng (H)

 Đọc thành tiếng!

 Đường Mạn Mạn chỉ muốn ngất đi, chữ viết ra đã cảm thấy thẹn lắm rồi, còn muốn cô đọc thành tiếng.

 Cô vô cùng chắc chắn Hạ Tranh thật sự rất giận, nếu không sao anh lại tốn nhiều công sức và thủ đoạn để giày vò cô như thế.

 "Hạ, Hạ tổng. . ." Cô muốn khóc, nhưng lại sợ chọc cho Hạ Tranh tức giận hơn, cho nên cô đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, dáng vẻ nửa khóc nửa cười thế này, càng khiến cô cực kỳ đáng thương.

 "Phần sau tôi còn chưa nghĩ ra, có thể. . . Có thể kết thúc không?" Hai chữ cuối cùng nói cực kỳ nhỏ, nói xong, cô còn chột dạ liếc Hạ Tranh một cái.

 Người đàn ông nhìn cô, không biết tại sao, đôi tròng mắt đen láy càng phát ra âm trầm. Giống như sóng ngầm ẩn nấp dưới biển sâu, nhìn như gió yên sóng lặn, nhưng có thể cuồn cuộn bất cứ lúc nào.

 "Kết thúc? Ông chủ là em hay tôi?"

 Đường Mạn Mạn nghẹn họng, anh nhướng mày, làm ra vẻ rất dễ giải: "Tôi không thích làm khó cấp dưới, như vậy đi, nếu em không ghi được, vậy thì cứ làm theo tôi."

 "Hả?"

 Đường Mạn Mạn còn không kịp phản ứng, anh đã bắt bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên bàn phím: "Tôi làm thế nào, em đánh theo thế ấy, nếu như em đánh thành chữ thì không cần đọc ra tiếng."

 Nói xong, anh còn khẽ nhướng lông mày, vẻ mặt kia tựa như đang nói. .  .'Em xem tôi đã thay em nghĩ chu đáo biết bao nhiêu, em không muốn đọc thành tiếng thì không đọc thành tiếng nữa, tuyệt đối không làm khó cấp dưới.'

 Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ.

 Đường Mạn Mạn bi phẫn gần chết, tới tận hôm nay cô mới biết, đại boss vốn lạnh lùng cấm dục, là nam thần Hồng Thụy người người ngưỡng mộ, không ngờ lại là đồ vô sỉ đổi trắng thay đen như vậy!

 Hết lần này đến lần khác cô bị xoay vòng vòng, Hạ Tranh hôn lên vành tai cô một lần nữa, anh ngậm lấy thùy tai nhỏ xinh xắn bắt đầu liếm mút. Bàn tay xoa nắn nơi đẫy đà từ từ dời xuống, cúc áo cô còn chưa cởi, nhưng toàn thân trắng nõn mịn màng đã bị anh sờ soạng mấy lượt.
 Lòng bàn tay anh có một ít vết chai, lúc châm lửa khắp nơi khiến người ta tê dại, Đường Mạn Mạn mơ hồ cảm nhận được sau lưng có một đồ vật vừa lớn vừa cứng, cô không thoải mái nên vẹn vẹo uốn éo vòng eo, ngay lập tức con nhỏ thỏ bị bóp một cái.

 "Đợi không kịp nữa rồi, hửm?"

 "A. . . .  . Không phải. . . . ."

 Cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người đàn ông, quá kỳ cục. . . ., sao anh có thể cười như thế chứ. Cười đến nỗi. . .  Xương cốt cô sắp tan ra luôn rồi.

 "Câu vừa rồi, sao còn chưa viết ra 'Lưỡi to từ thùy tai trượt ra sau gáy, nhẹ nhàng thè ra liếm hôn chiếc cổ thon dài xinh đẹp của thiếu nữ'."

 Đường Mạn Mạn mơ mơ màng màng, ma xui quỷ khiến đánh câu vừa rồi thành chữ, lúc này Hạ Tranh mới hài lòng, anh hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ---- "Ngoan, để tôi xem xem có phải em ướt rồi không."

 Lúc nói chuyện, một bàn tay khác của anh đã dời đến giữa hai chân đang khép chặt của thiếu nữ. Đường Mạn Mạn cuống cuồng  khép hai chân chặt hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ một mảng, "Hạ tổng, không. . . "

 Hạ Tranh không để ý tới cô, anh hơi dùng sức, đơn giản phá tan cách trở, đưa tay dò xét vào trong. Ở công ty, Đường Mạn Mạn chỉ mặc đồ công sở, áo sơ mi trắng cùng váy ngắn, phía dưới là đồ lót và quần tất, ngón tay anh sờ lên, chỉ cảm thấy một mảnh ướt dính, không chỉ là đồ lót, tất chân cũng ướt sũng nước rồi.

 Anh không khỏi có chút ngoài ý muốn: "Nhạy cảm như vậy. . . 

 Đường Mạn Mạn đỏ mặt, cô vội vàng kẹp chân lại, lần kẹp chân này còn kẹp luôn tay anh ở giữa, cô lại bối rối mở hai chân ra. Tay chân luống ca luống cuống, cô gấp đến nỗi sắp khóc đến nơi.

 Trong mắt Hạ Tranh hiện lên vài phần bất đắc dĩ lẫn vui vẻ, anh bất thình lình rút tay ra ngoài.

 "Được rồi, hôm nay tới đây thôi."

 Anh nhàn nhạt nói, chất giọng vẫn còn mang theo chút khàn khàn. Ngón tay thon dài đưa đến trước mắt hai người, có thể thấy được trên đầu ngón tay ----- Là vài sợi tơ bạc sáng trong lấp lánh.

 Tiép theo, ngay trước mặt Đường Mạn Mạn, anh đưa ngón tay lên môi liếm liếm. Mày kiếm chau lại, ánh nhướng mi: "Ừm, vị hơi lạ. . . Nhưng mà, còn rất ngọt."
 Đường Mạn Mạn: ". . ."

 Buông Đường Mạn Mạn đang ngây như phỗng ra, anh đứng lên, sửa sang lại quần áo hơi có nếp gấp, chưa đầy một phút đã khôi phục lại dáng vẻ áo mũ chỉnh tề trước kia ----- Lạnh lùng cấm dục.

 Mắt thấy thân hình cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi của người đàn ông dần khuất sau cánh cửa, Đường Mạn Mạn mới ngồi phịch xuống ghế ----- Chuyện gì xảy ra thế này, rốt cuộc là có chuyện gì?!

 *

 Đường Mạn Mạn không thể không thừa nhận, đối với Hạ Tranh, thật ra cô cũng có chút ý tứ đấy.

 Trên thực tế, phụ nữ có ý tứ với Hạ Tranh cũng không ít, ở Hồng Thụy, càng ở gần, thì càng có thể nhận ra người đàn ông này có bao nhiêu ưu tú.

 Tuy nhiên Đường Mạn Mạn động lòng với anh, lại không liên quan đến việc anh ưu tú bao nhiêu, gia thế tốt cỡ nào.

 Lần đầu tiên cô gặp Hạ Tranh, là một ngày mưa tuyết.
 Người đi trên đường đều vội vội vàng vàng, Đường Mạn Mạn tan học, cô cũng chạy vội về nhà. Ngay lúc đi ngang qua một con hẻm tường vây thấp bé, tầm mắt cô bị thu hút.

 Đó là một căn nhà cũ sắp bị phá bỏ, chủ nhân đã dọn đi từ lâu. Cỏ dại bò lên bờ tường khắp bốn phía, bởi vì trời mưa nên càng lầy lội không chịu nổi. Trong một kẽ hở giữa hai viên gạch, có một đầu nhỏ lông xù lú ra.

 Lỗ tai dài, ánh mắt vàng óng, đói khát đến nỗi gầy trơ xương, bộ lông màu quả quýt cũng lấm bẩn, giống như một cái khăn lau cũ sắp vứt đi.

 Là một chú mèo hoang, trong cái thành phố này, thường thấy nhất chính là mèo hoang, cũng dễ khiến người ta bỏ qua sự tồn tại của nó.

 Bước chân Đường Mạn Mạn không khỏi dừng lại, cô thấy bên cạnh chú mèo là một chàng trai mặc áo khoác ngoài màu đen.

 Mặt chàng trai lạnh lùng, chỉ nhìn thấy được sườn mặt, song lại khiến người ta có cảm giác từ trên người anh tản ra hơi lạnh thấu xương. Trái tim Đường Mạn Mạn xiết chặt, mấy ngày hôm trước đài truyền hình mới đưa tin, có một người chuyên đi hành hạ mèo, chẳng lẽ. . .

 Không đợi cô bước tới, chàng trai đã đưa tay ra trước mặt mèo hoang, trong lòng bàn tay đầy ấp thức ăn mèo.
 Anh đưa tay về phía trước muốn để cho mèo ăn, thế nhưng mèo hoang cảnh giác với người lạ tương đối mạnh, nó nhe răng về phía anh, còn keo meo meo nhảy dựng về trước, giống như muốn cho anh một móng vuốt.
 Chàng trai không lùi bước, ngược lại còn tiến lên một bước.

 Trong lúc người và mèo không ngừng giằng co, cổ tay và mu bàn tay anh đều trúng mấy vết cào, thử đến cuối cùng mèo hoang nhỏ cũng không chịu tiếp nhận ý tốt của anh, anh nhíu mày, bỏ hết thức ăn mèo và nước uống vào một chiếc hộp nhỏ rồi cẩn thận đặt dưới chân tường. Sau đó mới rời đi.

 Vốn tưởng đó chỉ là một lần vô tình gặp được, nhưng qua vài ngày nữa, Đường Mạn Mạn lại gặp anh.

 Vẫn là bức tường đó, vẫn là mèo hoang đó, chiếc áo khoác đen chàng trai mặc đã đổi thành màu xám, thời tiết cũng ngày càng trở nên lạnh hơn, trên cổ anh là chiếc khăn quàng cổ màu lông dê ấm áp, bên dưới vạt áo lộ ra góc áo sơ mi trắng tinh.

 Lúc Đường Mạn Mạn đi ngang qua, mu bàn tay anh đã nhận thêm mấy vết cào tàn nhẫn. Song anh vẫn không tức giận, chẳng qua chỉ nhíu mày như trước, anh để thức ăn và nước uống lại, suy nghĩ một chút, còn gỡ luôn chiếc khăn quàng cổ xuống, xếp ngay ngắn đặt bên cạnh chú mèo hoang.

 Lúc ấy Đường Mạn Mạn không hề hay biết, giá của chiếc khăn quàng cổ này trên thị trường lên đến mấy vạn đồng, hơn nữa không phải người nào cũng có thể tùy tiện mua được. Cô đi qua chỗ mèo nhỏ, giả giọng mèo kêu meo meo làm quen với mèo hoang rồi nói với nó: "Mèo con à, mèo con à, mày tiếp nhận anh ấy đi, anh ấy là người tốt."

 Chỉ tiếc là phong cách người lạ chớ lại gần quá mạnh mẽ, chàng trai cố gắng hơn một tháng, chú mèo hoang kia cũng không chịu tiếp nhận anh.

 Trong thời gian này, Đường Mạn Mạn cũng bắt chước anh mang đồ ăn đến, giúp dựng ổ mèo, thuận lợi tiếp cận được chú mèo hoang gầy trơ xương, còn đặt tên cho nó là “Bánh pudding.”

 Cái này gọi là cùng là người nhưng số mạng khác nhau, Đường Mạn Mạn nghĩ đến chàng trai đáng thương kia, mèo cũng biết nhìn mặt đó nha.

 Nhờ hai người chung tay nuôi nấng, thời gian dần qua, Bánh pudding gầy tong teo đã biến thành Bánh pudding béo ú. Trong khoảng thời gian đó, hai người chưa từng chạm mặt nhau, chàng trai kia càng không biết đến sự tồn tại của Đường Mạn Mạn.

 Đông đi xuân tới, căn nhà cũ bị phá bỏ hoàn toàn.
 Sau khi biết được tin này, Đường Mạn Mạn quyết định đưa Bánh pudding đến trung tâm cứu trợ động vật ----- Mẹ Đường dị ứng với lông mèo, nhà họ Đường không có cách nào nhận nuôi Bánh pudding, hi vọng nó có thể gặp được một chủ nhân tốt.

 Trước khi đưa đi, cô còn giặt sạch chiếc khăn choàng màu lông dê kia cho Bánh pudding mang theo. Bên cạnh cái ổ nhỏ của nó cô để lại một tờ giấy, còn cẩn thận dùng hòn đá nhỏ đè lên trên: "Tôi phải tới trung tâm cứu trợ động vật rồi. . . Có rảnh nhớ đến thăm tôi, tôi sẽ không cào anh nữa đâu, meow~"

 Sau khi để lại tờ giấy, đoạn ký ức nho nhỏ này dần dần chìm vào quên lãng trong cuộc sống của Đường Mạn Mạn. Cô không ngờ đến một ngày mình sẽ gặp lại chàng trai kia, ngay vào hôm đầu tiên cô đến công ty trình diện, lúc nhìn thấy boss lớn.

 Nhưng mà Đường Mạn Mạn hiểu rất rõ, cô và Hạ Tranh không thể nào.

 Anh là ông chủ, cô là nhân viên.

 Anh là nam thần, cô là người qua đường giáp.

 Khác nhau một trời một vực, xa cách ngàn trùng.

 Chẳng qua là với tình huống trước mắt, chuyện gì đã xảy ra? Đường Mạn Mạn bối rối, cô hoài nghi chính bản thân mình xuất hiện ảo giác, hoặc chính là cô đang nằm mơ.
 Mắt nhìn chằm chằm vào file word đang mở trên màn hình máy tính, cô cảm thấy đau đầu ---- Đoạn này nên ghi tiếp hay là không đây?
 =====================================
 Tổng giám đốc, là một khắc tinh với mèo. 









 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Nhok Njco
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:04
Has thanked: 62 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 9 2019 13:55

Thiệt tình luôn á!! 😂😂
Mình mà là nữ9 thì ko có can đảm viết tiếp đâu, lập tức tắt máy không cần save luôn chứ ở đó mà viết 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Ivy Ta
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:17
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 9 2019 23:07

Nàng đã nhanh chóng rơi vào tay giặt rồi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 58
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 31 times
Been thanked: 100 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 9 2019 02:56

Đúng là nghiệp quật không trượt phát nào nhưng mà cái nghiệp này làm quần chúng thỏa mãn ghê gớm à :vv hóng cảnh vừa thực hành vừa viết truyện nha

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 388
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 272 times
Been thanked: 6339 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 9 2019 08:50

Edit: Sắc Mị Sắc
Beta : Doãn Uyển Du

 Chương 5: Điểm mấu chốt

 Phải làm sao đây.

 Cuối cùng, trước sự khuyến khích của Chi Chi, Đường Mạn Mạn vẫn đăng truyện lên mạng.

 Chi Chi là bạn thân của cô, cũng là người duy nhất biết rõ sở thích đáng xấu hổ của cô, cô ấy còn là một người bạn cùng đọc truyện H với cô. Hai người cấu kết cùng nhau làm chuyện xấu, cũng từng so sánh nhân vật nam chính trong <<Tổng giám đốc đừng tới đây>> với Hạ Tranh không ít lần.

Chi Chi cũng đi làm ở Hồng Thụy, cô ấy làm ở bộ phận nhân sự, nên đối với nhân viên nam ở đây, có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay.

Theo cô ấy nói, từ các quản lý cho đến bảo vệ, trong mấy trăm đàn ông trong công ty, boss tuyệt đối là hạng nhất, nếu có thể theo đuổi anh, không, nếu có thể ngủ với anh, dù chỉ một đêm thôi cũng có giá trị.

Đường Mạn Mạn không khỏi suy tư, bản thân cô và Hạ Tranh, rốt cuộc đã tính là ngủ hay chưa?
 
 Phần truyện cô đăng trong mục bình luận truyện cực kỳ được hoan nghênh, nghĩ đến chuyện ngày đó, cô kiềm lòng không được lại rục rịch ngóc đầu dậy. Nhìn bề ngoài boss có vẻ cấm dục, kỳ thật cũng rất thích làm chuyện lưu manh, nếu cô tiếp tục viết. . . Dù sao Hạ Tranh cũng không biết, mặc kệ nó, viết thì viết!

Lần này Đường Mạn Mạn hết sức cẩn thận, chỉ dám ở nhà tiếp tục nghiệp lớn viết truyện H của mình. Cô mở file ra, lách cách lách cách không dứt, tiếp tục đánh chữ.

Nhân vật nam Hạ Nặc và nhân vật nữ chính cùng triền miên trong phòng làm việc, lúc khám phá đến nơi bí mật của nữ chính thì phát hiện nơi đó của nữ chính đã ướt đẫm. Anh ta lấy bàn tay thấm ướt ra, đặt ở bên môi liếm liếm, không buông tha cô giống như Hạ Tranh đã làm, anh ta lại tham lam đưa tay vào lần nữa, trải qua một phen đùa bỡn, nữ chính bị nam chính vuốt ve đến cao trào, hai người điên cuồng thiêu đốt oanh trời động đất, lúc mất khống chế sắp tiến đến một bước cuối cùng thì, cộc cộc cộc, có người gõ cửa.

Chuyện xưa cứ như vậy mà kết thúc. Đường Mạn Mạn đăng lên mục bình luận, thấy đọc giả bị mình vờn đến gào khóc, cô vô cùng đắc ý.

Hừ, Hạ Tranh, cho anh bắt nạt tôi, tôi sẽ cho anh nghẹn chết, chắc chắn một điều, mỗi lần hành sự anh chỉ được nhìn mà không được ăn!

Cứ như vậy, Đường Mạn Mạn bắt đầu hành hạ Hạ Tranh trong truyện, nếu như nói trước đây cô cảm thấy nhân vật nam chính trong <<Tổng giám đốc đừng tới đây>> giống hệt Hạ Tranh, thì hiện tại cô đã thật sự biến nhân vật này thành Hạ Tranh để YY rồi.

Nào là vừa cởi xong quần áo của nhân vật nữ chính thì có chuyện gấp không thể không xử lý, nào là tiểu đệ đệ cứng ngắc nhưng vẫn phải kiềm chế để lau mặt cho nhân vật nữ chính uống say, tất cả các tình tiết nhẫn nhịn chết người không đền mạng đều chĩa mũi dùi về phía nam chính, Đường Mạn Mạn viết như điên, ngắn ngủi ba ngày đã gõ mấy vạn chữ, đầu óc đều đặt hết vào đó.

Tinh thần giành thắng lợi lớn, song thực tế khi nhìn thấy Hạ Tranh cô vẫn có hơi sợ, eo cứng ngắc, lưng thẳng tấp. Cấp trên trực tiếp của cô phái cô đến phòng tổng giám đốc sắp xếp lại tủ tài liệu, cô đành liều chết hiên ngang, lấy hết dũng cảm đẩy cửa bước vào.

Trên chiếc ghế dựa rộng thênh thang phía sau bàn làm việc, Hạ Tranh đang bấm điện thoại.

Nghe được tiếng bước chân, anh ngồi đưa lưng ra cửa cho nên hơi xoay người lại, không ngờ lại bắt gặp thân ảnh xinh xắn của cô gái nhỏ.

Đại khái là sợ quấy rầy đến anh, cô không có lên tiếng mà lẹ chân lẹ tay đi lại tủ chứa tài liệu sát bức tường đằng kia.

Khá lắm, người đàn ông khẽ nhướng mày, đã xảy ra loại chuyện đó, cô vẫn có gan đến phòng làm việc của anh. Anh còn tưởng rằng với tính cách của cô, cô đã kiếm cớ từ chối rồi.

Trên tay đang vướng một dự án lớn, mấy ngày nay anh tương đối bận rộn, mặt khác anh cũng sợ ép cô chặt quá, cho nên anh mới không có hành động gì thêm. Cất điện thoại, ngón tay anh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nhìn thái độ cô bây giờ, anh có nên tiến thêm bước nữa không nhỉ?

Đường Mạn Mạn không hề hay biết mình đã trở thành con mồi bị thợ săn rình rập từ lâu, lúc này cô đang hết sức tập trung sắp xếp hồ sơ, tầng hồ sơ thứ năm có hơi cao, dù cô mang giày cao gót cộng thêm kiễng chân, cánh tay với lên hết sức cũng chỉ chạm đến thành kệ.

Trong lúc này, váy của cô bị kéo lên cao, gấu váy vốn có chiều dài quá gối, nhưng bây giờ đã bất tri bất giác trượt cao lên nửa đùi, tuy không thấy được gì, nhưng phối hợp với động tác của cô, cặp mông căng tròn ngạo nghễ ưỡn lên, tròn như hai quả đào mật chín mọng.

Hạ Tranh lướt mắt qua, anh không tự chủ nhớ lại lúc cô ngồi trên đùi mình ngày đó, cảm xúc mềm mại đẫy đà. Trong nháy mắt, anh cảm giác khí huyết dưới thân dũng mãnh lao tới, thậm chí vật kia còn có xu thế ngẩng đầu lên rồi.

Hạ Tranh vội vàng dời mắt, muốn lên tiếng bảo cô ra ngoài, nhưng lại có chút không nỡ.

Ngón tay để trên con chuột vô thức động đậy, ma xui quỷ khiến, anh mở một trang web mà mình đã ghim lại cách đây không lâu.

Nếu Đường Mạn Mạn ở bên cạnh nhìn thấy trang web này, chỉ sợ cô sẽ thét ra tiếng, bởi vì trang web kia không phải trang nào khác, chính là cái trang truyện <<Tổng giám đốc đừng tới đây>>.

Hạ Tranh cũng làm hành động như bình thường cô hay làm, trực tiếp kéo chuột xuống khu bình luận, trong đó có một đoạn văn dài, chính là đoạn văn Đường Mạn Mạn sáng tác.

"Ồ. . ." Anh cười cười rồi ung dung xem tiếp, có điều càng xem, mặt Hạ Tranh ngày càng đen.

Trong phần tiếp theo Đường Mạn Mạn viết, vị trí hành sự vô cùng phong phú, từ phòng tắm, quán bar. . . Song mỗi một lần đều vô cùng trùng hợp, nam nữ chính đang triền miên thì y như rằng bị cắt ngang đúng lúc. Hết lần này đến lần khác, tác giả vẫn hao tốn không ít văn chương, miêu tả nam nhân vật chính có bao nhiêu khó chịu sau khi bị ép dừng lại.

Cứ như vậy ba bốn lần, không chỉ có nhân vật nam chính muốn thổ huyết, đọc giả trên mạng cũng muốn hộc máu.

Mọi người không chỉ than trời, còn có người quỳ rạp xin tác giả cho bọn họ được sảng khoái một lần, Đường Mạn Mạn đáp trả bằng cách đổi ID thành "Đánh tan lòng dạ hiểm độc của nhà tư bản", trong phần bình luận hứa nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của mọi người, sau đó quăng một chương mới lên.

Nhắc tới cũng trùng hợp, chương này vừa đúng lúc nhân vật nữ chính đi đến văn phòng của nhân vật nam chính, hai người có một màn kiều diễm. Đương nhiên, đến điểm mấu chốt, cô vẫn cắt ngang như cũ ----- Nội dung tiếp theo Đường Mạn Mạn vẫn chưa nghĩ ra.

Nhìn ID mới được sửa này, khuôn mặt đen ngòm của Hạ Tranh biến thành màu mực nước. Anh tắt trang web rồi đứng dậy.

Cô gái không hề hay biết gì vẫn tiếp tục miệt mài làm việc, sắp xếp tài liệu theo thứ tự đâu ra đó, cô nhón chân lên lần nữa, cố gắng để tài liệu về chỗ cũ, bỗng nhiên tay nóng lên, cổ tay cô bị người ta nắm.

Hạ Tranh lấy sấp tài liệu kia, dễ dàng đặt vào chỗ cũ, "Với không tới tại sao không nói?"

". . . Hạ, Hạ tổng."

Cả người Đường Mạn Mạn cứng ngắc, quanh chóp mũi đều tràn ngập hương nước hoa cổ long nhàn nhạt trên người anh, anh dựa sát vào cô như vậy, thân hình cao lớn áp bách, hai tay chống lên ngăn tủ, bao vây cô trong không gian nhỏ hẹp trước ngực anh.

Cái này. . . Chuyện gì đây? Kabedon*? Hay chỉ đơn thuần là quan tâm cấp dưới?

Có điều cho tới bây giờ Đường Mạn Mạn vẫn không nhận ra, từ trước đến nay đại boss lạnh lùng sẽ để ý một trợ lý nhỏ đến sắp xếp tài liệu, còn thân thiện giúp người ta để lại chỗ cũ hay sao?

Cô lấy hết can đảm, ý đồ tự cứu mình, "Cảm ơn Hạ tổng, tôi. . . Tôi sắp xếp xong rồi, vậy nên, vậy nên. . ."

"Hình như em rất sợ tôi?" Hạ Tranh bỗng cắt ngang lời cô.

Trên mặt anh không nhìn ra vui buồn, chỉ có ánh mắt thâm trầm. Nghe anh hỏi như thế, cả người Đường Mạn Mạn càng cứng ngắc hơn.

"Không có, tuyệt đối không có," Cô cười ha ha hai tiếng, "Hạ tổng hòa ái dễ gần, đối với nhân viên tốt không thể tả, làm sao tôi có thể sợ anh được ha ha ha. . ."

Tốt lắm, Hạ Tranh nghĩ, chẳng những sáng tác văn chương bậy bạ sau lưng anh, còn dám trợn mắt nói lời bịa đặt.

"Phải không?" Anh buông tay ra, Đường Mạn Mạn thở hắt ra một hơi, sau đó cô nghe anh thản nhiên nói tiếp: "Tôi cũng nghĩ như thế, nếu không em cũng chẳng có lá gan đánh tan lòng dạ hiểm độc của nhà tư bản."

Đường Mạn Mạn: "?!"

Lúc này, cô sợ ngây người, ánh mắt không tự chủ trừng to, nhìn Hạ Tranh cứ như nhìn người ngoài hành tinh.

Không thể nào, Hạ Tranh làm sao biết được ID của mình? Huống hồ cái ID kia cũng chính là tên cô sử dụng trong trang web đăng truyện H. Nếu Hạ Tranh biết, chẳng phải có nghĩa là. . .

Không, cái này nhất định là trùng hợp thôi!

Đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, Đường Mạn Mạn thốt ra: "Hạ tổng, anh đang nói gì, tôi không hiểu."

Cô bày ra vẻ mặt vô tội nhất trên đời, ngẩng đầu nhìn Hạ Tranh, ánh mắt chân thành tha thiết muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Chiều cao giữa bọn họ chênh lệch đúng một cái đầu, Đường Mạn Mạn chỉ đứng tới bả vai người đàn ông, cô cứ như vật ngẩng mặt lên, tóc dài đen nhánh chảy xuống phía dưới, lộ ra vành tai trắng nõn.

Hạ Tranh cúi đầu, bỗng nhiên anh cười hỏi: "Không hiểu?"

"Không sao, em sẽ hiểu ngay thôi."

Lời còn chưa dứt, bàn tay to đã bắt lấy eo cô gái, đẩy cô tựa lưng vào tủ đựng tài liệu phía sau.
 ====
 A aaaaa . . .  Xấu hổ quá !!! Không hiểu sao mị cứ bị ngượng trước mấy màn này, trong khi NP, SM thấy bình thường :)))

 Kabedon:
Hình ảnh


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách