[ HĐ, cao H, 1v1] TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG TỚI ĐÂY - THỊT KHO TÀU CẬP NHẬT C29 - HOÀN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
doanuyendu
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 04 Tháng 9 2019 21:49
Has thanked: 2 times
Been thanked: 9 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2019 09:59

Thịt thịt =))))))))))))))))))))))))
Hình ảnh
Doãn Uyển Du là tui, UDu là tui, Gián cũng là tui. Tui 2000 nha mụi ngườiiiiii :lol: :lol: :lol: :lol:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 388
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 272 times
Been thanked: 6339 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2019 13:21

Edit: Sắc Mị Sắc
Beta: Doãn Uyển Du


Chương 1 Một quyển sách đen dẫn đến huyết án (H)

Đêm khuya, mọi âm thanh đều yên tĩnh, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu vang.

Hạ gia được bao trùm bởi bóng đêm trầm lặng như nước, chỉ có căn cửa sổ ở phía đông lầu hai là còn sáng đèn.

Rèm che nhung mềm như tơ rũ xuống, che lấp hai bóng người đang nằm chồng lên nhau sau bệ cửa sổ.

Người đàn ông vịn chặt eo người phụ nữ, vật to lớn chui thật sâu vào giữa đùi cô ấy. Giữa cặp mông trắng như tuyết là một vật cứng rắn như sắt đang ra ra vào vào, khi đút vào, mật dịch sóng sánh không ngừng chảy ra, hai người đứng trên thảm trải sàn ---- Phía trên đã ướt một mảng.

Bàn tay nhỏ bé của cô gái níu chặt tấm rèm, bởi vì sau lưng kịch liệt xông tới mà cô phát ra tiếng ngâm kiều diễm, "Ừm. . . . Muốn, nhanh, nhanh, hơn.. . . Muốn Hạ tổng. . . . A"

"Em kêu cái gì, hửm?!"

Ngón tay thon dài thăm dò qua, sờ lên thùy tai nho nhỏ của cô gái.

Phía sau vành tai mềm mại mà làn da trắng như tuyết nhiễm lên màu đỏ ửng, hơi thở hắn lướt nhẹ qua, mang đến một làn lửa nóng cùng mẫn cảm đến cùng cực, tê dại giống như bị điện giật, cô gái run lên một cái rồi nhỏ giọng trả lời: "Hạ.... Hạ tổng."

Lại là một lần va chạm trùng trùng điệp điệp, thân thể mềm mại của cô gái hơi chồm về phía trước, cô vô thức muốn chống tay lên tường, song lại bị người đàn ông kéo vòng ra phía sau, vật nam tính tiến thẳng vào hoa tâm, cô ưm lên một tiếng, không chỉ choáng đầu hoa mắt, mà ngay cả chân cũng mềm nhũn.

"Hỏi em một lần nữa, gọi anh là gì?"

"Hạ Nặc. . ."

"Ừm, ngoan lắm."

Tiếng cười hài lòng khe khẽ nhẹ nhàng rót vào tai, Hạ Nặc đưa tay xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại, thấy cô nước mắt lưng tròng, anh nhíu mày: "Khóc cái gì, anh làm em không thoải mái?"

Vừa nói, vật nam tính chọc vào hoa tâm bỗng thả chậm tốc độ, ngón tay dài chậm rãi khuấy động quả hạch sưng đỏ, thỉnh thoảng còn vuốt ve đôi tiểu bạch thỏ sung mãn hai cái, cô gái bị anh làm cho thở hổn hển, chỉ có thể đứt quảng trả lời: "Không, không phải...."

"Em không thích?"

Cô trầm mặc, không có can đảm trả lời rằng mình không thích.

Trở về thực tại ------ Cho tới bây giờ Đường Mạn Mạn vẫn còn trong cõi mộng, chẳng qua chỉ là một quyển sách đen không tên tuổi, làm sao lại phát triển thành trình độ lăn giường cùng đại boss đây?

Tháng ba năm nay cô vừa tiến vào Hồng Thụy làm việc, bởi vì khi phỏng vấn biểu hiện không tệ lắm, vừa tiến vào đã được phân công đến phòng thư ký của tổng giám đốc ở lầu 18 thực tập.

Hồng Thụy là tập đoàn số một trong nước, các ngành nghề đều có liên quan đến nhiều lĩnh vực như khoa học kỹ thuật, tài chính, bất động sản, có thể làm việc trong một tập đoàn lớn đến thế, đương nhiên Đường Mạn Mạn hết sức có lòng tin, cô có thể bình an vượt qua hết kỳ thực tập, chuyển lên thành nhân viên chính thức.

Mắt thấy thời kỳ thực tập sắp qua, hơn nữa mục tiêu của cô sắp được thực hiện, song không ngờ lại xảy ra một chuyện.

Đường Mạn Mạn còn nhớ rõ, hôm đó là thứ hai.

Trong giờ nghỉ trưa sau khi ăn cơm xong, do trong tay cô còn ít việc chưa nghỉ được nên còn ở lại văn phòng tăng ca. Một bàn làm việc chỉnh tế, điều hòa phát ra tiếng vù vù nho nhỏ, toàn bộ không gian vô cùng yên tĩnh, chỉ có bàn phím máy vi tính của cô phát ra tiếng gõ lách cách.

Loại cảm giác này Đường Mạn Mạn cực kỳ yên tĩnh, cô tự hưởng thụ không gian tự tại bình yên chỉ một mình mình, làm xong việc, cô hơi do dự một lát rồi mở một trang webside mà mình đã lưu lại lên.

Đường Mạn Mạn quen thuộc trực tiếp nhấp vào một đường dẫn, chỉ thấy mở ra một giao diện <<Tổng giám đốc đừng tới đây>> Chương mới nhất cập nhật vào ngày 13.6.2018, đây
là những con số cô đã thuộc làu.

"Chưa có chương mới." Đường Mạn Mạn cụt hứng thả con chuột ra.

Cuối cùng thì Đại Đại đã đi đâu rồi, tác giả Nhục Sơn Đại Ma Vương luôn đúng giờ như mặt trời mọc, làm sao có chuyện đã qua ba tháng mà không đăng chương mới. Kéo xuống, đã có người bình luận.

Trong khu bình luận, tất cả đọc giả đều đang than khóc thiết tha dưới đáy hố.

[Đại Đại, cô mau trở lại đi ~]

[Cầu chương mới, Đại Đại.]

[Đại Đại, cô đào hố rồi bỏ là không đạo đức QAQ.]

[Muốn đọc tiếp xem Hạ boss và nữ nhân vật chính sẽ như thế nài, đùng một cái không có chuong mới, kiềm nén sẽ chết người đó.]

Đúng vậy, không chỉ kiềm nén chết người, mà còn khiến người ta tức đến hộc máu.

Nhớ tới ngày đó, chính bản thân cô cũng có cảm xúc bành trướng, ngay sau đó chợt phát hiện không có chương tiếp theo, Đường Mạn Mạn thật sự muốn bắt tác giả nhẫn tâm vứt bỏ hố mà đánh cho một trận.

Cô dựa theo lệ cũ, để lại một tin nhắn hối truyện, vừa mới chuẩn bị tắt trang đi, cô bỗng thấy một bình luận khác ----- "Nếu có người viết tiếp thì hay quá.]

Bình luận này được không ít đọc giả hô hào hưởng ứng, mọi người đang nhiệt tình bàn luận, đại đa số đều tỏ vẻ tán thành, còn có người nói [ Dù cho không có kết thúc, thì viết tiếp đoạn đang dang dỡ này cũng được mà, chứ nửa vời thế này, đúng là khiến người ta ngứa ngáy.]

Thấy những lời này, Đường Mạn Mạn không khỏi động tâm. Cô cảm thấy, mình có nên thử một lần không nhỉ?

Cô tốt nghiệp hệ ngôn ngữ chuyên nghiệp, khả năng sáng tác ----- Cô tự đánh giá cũng không tệ lắm, cô càng yêu thích hố truyện dang dở này, giống như lời mọi người nói đấy thôi, chẳng qua là tự sáng tác đoạn tiếp theo rồi đăng trong khu bình luận, dù cho tác giả trở về, có lẽ cũng chẳng tức giận.

Cô kiềm chế không được mà rục rịch, lại có điểm do dự. Cũng chẳng có nguyên nhân nào khác, ngoại trừ đứa bạn thân thiết nhất, không có một ai biết, ngoài công việc ra, thứ Đường Mạn Mạn yêu thích nhất chính là lên mạng lén lút đọc truyện H.

<<Tổng giám đốc đừng tới đây>> Cô đã theo hơn hai tháng, lúc đó ngày nào cô cũng vào đọc say sưa, đây không phải lần đầu tiên đọc lén trong giờ làm việc. Điều này khiến cho Đường Mạn Mạn lúc nào cũng có cảm giác có tật giật mình, sợ đồng nghiệp phát hiện mình có sở thích đáng xấu hổ, càng quan trọng hơn chính là, nhân vật nam chính trong <<Tổng giám đốc đừng tới đây>> có tên là Hạ Nặc.

Cái tên Hạ Nặc này, so với Tổng giám đốc tập đoàn Hồng Thụy, người lãnh đạo trực tiếp của cô, thực sự quá giống!

Hai người đều họ Hạ, một người tên có một chữ "Nặc", một người tên có một chữ "Tranh". Cả hai đều xuất thân từ nhà giàu có, là tinh anh du học trở về, trong truyện Hạ Nặc xuất hiện năm 27 tuổi, Hạ Tranh cũng vừa đúng 27 tuổi.

Hơn nữa tính cách còn cao ngạo lạnh lùng, ngoại hình đẹp đẽ, thậm chí Đường Mạn Mạn còn hoài nghi tác giả Nhục Sơn Đại Ma Vương chính là người quen của Hạ Tranh, nếu không sao có thể miêu tả giống đến thế.

Có thể tưởng tượng, nếu việc này để người ta biết, nói không chừng bọn họ còn mượn H văn để YY boss lớn. Đường Mạn Mạn không muốn người ta hiểu lầm, nhưng mà ý niệm vừa nảy ra trong đầu đã khiến lòng ngứa ngáy. Cô do dự rồi lại do dự, cuối cùng cắn răng một cái, mở một file word trống lên.

Mặc kệ nó, đã lâu như vậy rồi mà chẳng ai phát hiện, có lẽ không đến mức cô vừa viết thì sẽ bị boss lớn tóm gọn đâu.

Đường Mạn Mạn vốn là một người tay chân nhanh nhẹn, chưa được bao lâu cô đã đắm chìm trong câu chữ văn chương, thỉnh thoảng nghĩ ra một tình tiết mới, trong đầu mượn thực tế bản thân từng tiếp xúc với boss lớn, cô cố gắng xây dựng hình tượng Hạ Nặc theo hình tưởng tổng giám đốc nhà mình.

Thời gian dần trôi qua, cô hoàn toàn tập trung tinh thần viết truyện.





Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 58
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 31 times
Been thanked: 100 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 9 2019 14:17

Rồi, quá trình sáng tác bắt đầu nhưng không biết có end được hay ko, hí hí

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 388
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 272 times
Been thanked: 6339 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 9 2019 14:49

Edit: Sắc Mị Sắc
Beta: Doãn Uyển Du

Chương 2: Ở đây không được (H)

Trong văn phòng được phủ thảm dày, cho nên khi bước đi cũng không phát ra tiếng động, bởi thế Đường Mạn Mạn không hề chú ý tới có một bóng dáng cao ngất đang đứng phía sau lưng mình.

Trên màn hình máy vi tính, từng dòng chữ viết nhanh chóng hiển thị

[Người đàn ông nâng chiếc cằm thanh tú của cô gái lên, đầu ngón tay trượt xuống dưới, trượt vào vạt áo trước ngực. Vạt áo của cô gái hơi mở rộng ra, nút áo bị người đàn ông bứt văng trên mặt đất.]

[Bên dưới áo sơ mi đơn bạc là áo lót viền ren, đôi tiểu bạch thỏ no đủ tràn ra, phảng phất như sự hãi, rung động lắc lư mấy cái.]

"Hạ tổng..." Cô gái cắn môi, không dám nhìn tới người đàn ông phía sau, chỉ có thể cố hết sức lấy can đảm, "Ở đây... không được."

"Tại sao không được?"

Giọng nói trầm ấm bỗng vang lên.

Đường Mạn Mạn buộc miệng: "Bởi vì nơi này là văn phòng nha."

Vừa nói xong, cả người cô cứng ngắc. Ngón tay đặt trên bàn phím cũng không dám nhúc nhích, lúc này cô mới cảm nhận được phía sau mình có người.

Hình như người nọ hơi cúi người xuống, hơi thở ấm áp khẽ lướt qua sau cổ cô, vừa trầm tĩnh vừa lâu dài, còn có mùi hương cổ long nhàn nhạt. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn, cô nghe thấy tiếng cười khẽ: "Tôi cảm thấy không sao. Trong phòng làm việc, cũng không phải không được."

Tiêu đời.

Tiêu đời tiêu đời tiêu đời! Giọng nói này, bàn tay này, cô tuyệt đối sẽ không nhận sai, là Hạ Tranh.

Trong nháy mắt, Đường Mạn Mạn muốn ngất đi. Bàn tay đặt trên bàn phím vẫn không ngừng run rẩy, vô tình ấn trúng phím tạo ra âm thanh xoẹt xoẹt ~ xoẹt xoẹt ~, quả thực giống như đang cười nhạo cô là nhân viên đáng thương bị ông chủ bắt tại trận.

"Tại sao không viết tiếp?" Hạ Tranh thản nhiên hỏi.

Giọng anh không nghe ra vui buồn, ngoài trừ tiếng cười khẽ kia, thậm chí ngay cả một chút phập phồng cũng chẳng có. Đây là dáng vẻ Hạ Tranh thường dùng nhất khi xuất hiện trước mặt mọi người, anh vĩnh viễn đều mỏng như băng, bên trong lạnh lùng, còn có một loại cảm giác ---- uy nghiêm không giận cũng khiến người ta lạnh thấu xương.

Là một người như thế, hiện tại lại bắt được tại trận cô đang viết H văn trong giờ làm việc.

Lòng bàn tay Đường Mạn Mạn đều là mồ hôi, cô cố gắng hết sức, chuyển động cần cổ cứng ngắc, quay đầu cười gượng với người phía sau: "Hạ tổng. . .”

Quả nhiên là anh.

Lông mày nhếch lên, mũi cao thẳng, bờ môi căng mộng, khi nhếch môi càng để lộ vẻ tuấn tú lạnh lùng. Thế nhưng trái ngược lại, anh lại có ánh mắt hoa đào phong lưu, chẳng qua là bình thường anh không thích cười, sắc mặt lành lành khiến cho đôi mắt đào hoa cũng lạnh theo, khiến cho người nào có ý định tiếp cận đều phải bỏ chạy mất dép.

Anh vô cùng đẹp trai, nếu nam chính ngôn tình có ảnh chụp, chắc chắn dáng vẻ cũng ngang ngửa anh là cùng.

Làm việc ở Hồng Thụy hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên Đường Mạn Mạn cách anh gần đến thế. Tuy nhiên, hiện tại trong đầu óc cô chẳng có mơ mộng gì, mà chỉ muốn khóc.

"Hạ tổng, tôi sai rồi. . ."

"Cô sai điều gì?" Sắc mặt anh vẫn không thay đổi.

"Tôi không nên. . . Làm chuyện không liên quan đến phận sự trong phòng làm việc."

Chẳng qua chỉ là lén viết H văn mà thôi, tuy rằng nam chính trong H văn là đại boss hư hư thực thực, song chắc không đến mức bị sa thải đâu nhỉ.

Đường Mạn Mạn đã dự trù đến tình huống xấu nhất, không ngờ Hạ Tranh bỗng nhíu mày: "Cô không sai, đang giờ nghỉ trưa, muốn làm cái gì thì làm cái đó." Sau đó, anh cầm con chuột kéo xuống phía dưới, "Không nên bỏ giữa chừng, nếu còn chưa viết xong, cô cứ tiếp tục viết đi."

Đường Mạn Mạn vô cùng bối rối, ý gì đây? Kiểu trừng phạt mới khi boss tức giận đến cực điểm? Cho nên muốn cô tiếp tục mất mặt trước mặt anh?

Cô không dám phản khán, có điều làm thế nào cũng không viết tiếp được, cho nên cô đành yếu ớt đấu tranh thử xem sao: "Có điều, có điều, nhưng mà. . ."

"Đây là mệnh lệnh của tôi, thế nào, không muốn làm theo?"

". . .Được rồi." Cô lập tức lấy lại tinh thần, mất mặt thì mất mặt, dù sao vẫn tốt hơn so với bị đuổi.

Nhắm mắt lại, quyết tâm viết tiếp, tay cô hoạt động một lần nữa. Kỳ thật đoạn này cô đã sắp xếp hoàn chỉnh đâu ra đó trong đầu rồi, cho nên viết một cách mây trôi nước chảy -----

["Tại sao không được?" Người đàn ông nhỏ giọng cười, nhón tay cách áo lót nhẹ nhàng nhấn một cái, "Nơi này của em, đã cứng lên rồi."]

Ngay khi gõ dấu chấm cuối câu, không biết có phải ảo giác của mình hay không, Đường Mạn Mạn cảm thấy toàn thân mình tê dại, nụ hồng trước ngực hình như cũng giống nữ chính trong truyện, đỉnh nhọn đã đứng thẳng lên.

Dù cố gắng đến mấy cô cũng không thể phủ nhận cảm giác của bản thân mình, bởi vì Hạ Tranh đang đứng sát phía sau cô, hai cánh tay lần lượt vòng qua người cô chống lên mặt bàn, có lẽ để nhìn cho rõ, khoảng cách của anh cách cô rất gần.

Cái tư thế này, giống như anh ôm trọn cô vào lòng từ phía sau. Hơi thở nhẹ nhàng lướt qua, anh mấp máy môi: "Tiếp tục."

Đường Mạn Mạn không dám qua loa, ngón tay run rẩy đánh tiếp một hàng chữ ----

["Đến đây, để anh nhìn xem, nụ hoa nhỏ của em đã cứng thành hình dạng gì rồi, hửm?" Ác ma thường thích nói mấy lời mập mờ, ngón tay dài gảy nhẹ, áo lót ngực rớt xuống.]

[Người con gái kiềm chế không nổi mà phát ra tiếng ngâm khẽ, trơ mắt nhìn bàn tay to chụp lên, nắm trọn hai trái đào mật trắng nõn nà.]

Trong không khí, tựa hồ có ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Không có ai lên tiếng, Đường Mạn Mạn lại nhạy bén nghe được, hình như hơi thở của Hạ Tranh ồ ồ hơn vài phần so với vừa rồi.

"Tiếp tục."

[“Rất mềm. . . Rất mềm. . ." Người đàn ông hôn lên vành tai cô gái, đầu lưỡi trằn trọc qua lại ở phần thịt mềm phía sau tai, lưu lại từng chuỗi nước đọng nóng bỏng, khiến cho cô gái khó kiềm chế, run rẩy cả người.]

["Thích không, hửm?"]

[Cô gái cắn môi, không nói nên lời. Chỉ sợ bản thân mình vừa mở miệng sẽ không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ, hoa tâm không biết đã ướt át từ bao giờ, hai chân cố gắp khép chặt, chỉ một cử động nhỏ cô gái cũng không dám làm, không muốn để hắn phát hiện mình đã động tình từ lâu.]

"Hạ, Hạ tổng. . ." Giọng nói khẽ run vang lên, cô cố gắng duy trì bình tĩnh, "Không. . ."

Lời nói còn chưa ra khỏi miệng, giọng đàn ông vẫn ngắn gọn như cũ: "Tiếp tục."

-------------------
Thế nào là làm chuyện xấu bị bắt tại trận, cùng lắm là thế này :lol: :lol: :lol:

Mèn đét ơi, xấu hổ quá trời xấu hổ.

Tuy đã thành tinh, nhưng mị vẫn ngượng khi làm mấy chương thế này [ Mắc cỡ quá đê]





Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 84
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 171 times
Been thanked: 1306 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 9 2019 23:51

@Sắc Mị Sắc chắc edit khúc này muốn chôn chung với nữ9 luôn quá

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin