Lang kỵ trúc mã

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 43
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 374 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 9 2019 20:57

Hình ảnh


Tên Hán Việt: Thanh thông thời đại

Tập truyện: Thời thanh xuân

Tác giả: Lại Lại

Editor: PTYenhi

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn: vespertine

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Vườn trường, Thanh mai trúc mã, Đoản văn.

*** Tập hợp chuyện xưa của các loại học sinh! Trên cơ bản đều là nam chính cường đại thông minh, nữ chính mảnh mai, điềm đạm đáng yêu.

Đây là phần 1 của tập truyện Thời thanh xuân - Lang kỵ trúc mã

Văn án:

Sở Tử Kiện sau khi tốt nghiệp cấp 2 liền đi học trường quân đội, 3 năm sau khi trở về liền nhìn thấy thanh mai nhà mình ôm ấp tên khác ở đầu ngõ. Dám đoạt cô dâu nhỏ của ông, chỉ sợ mày không muốn sống nữa rồi! Sở Tử Kiện hung tợn nghiến răng.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 43
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 374 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 9 2019 21:00

Chương 1

Trong vườn hoa nở rộ, mùi hương thanh thanh đạm đạm ở dưới cô hè chói chang càng nồng đậm hơn, ánh mắt trời chiếu thẳng xuống những phiến lá tạo thành những vệt sáng dài.

Diệp Lạc ăn xong cơm trưa liền vội vã chạy tới trường học.

“Mang nước theo.” Mẹ cô nhìn cô, lo lắng sốt ruột, cô gắt như vậy, đừng để bị cảm cô.

“Không cần, trường học có.” Diệp Lạc vẫy vẫy tay về phía sau, một tay dùng ở che cái trán, đi về phía trước.

“Ai nha!” Diệp Lạc hô một tiếng nhỏ, cái trán đau xót, lui lại mấy bước. Diệp Lạc vẫn chưa mở miệng oán giận, chỉ chịu đau sờ sờ trán của mình.

Nơi này đều là người quen trong xóm, không chừng còn là người lớn.

Đập vào mắt cô chính là áo màu xanh lục, người anh thật sự rất cao, giống như một cây súng đứng thẳng. Nhìn theo cúc áo kim loại nhìn dần lên trên, cổ áo mở rộng, còn có trái cổ lộ ra.

“Tiểu Diệp Tử, đã lâu không gặp.” Bên tai vang lên tiếng nói đã lâu không nghe thấy.

Diệp Lạc ngơ ngẩn. Giật mình, cả người đã bị ôm lấy, vốn dĩ ngày mùa hè nóng bức còn thêm mồ hôi dính nhớp.

Hai người bọn họ thân như vậy hả? Diệp Lạc ở trong lớp học cắn móng tay, trong đầu chỉ có hàm răng trắng chói lọi tươi cười dưới ánh mặt trời.

“Diệp Lạc, mời em trả lời câu hỏi này.” Bên tai vang lên tiếng nói ôn nhu nghiêm khắc của giáo viên ngữ văn đứng đối diện với Diệp Lạc, cô giật mình nhìn giáo viên đang tức giận vì cô mất tập trung.

Anh đã trở lại, là mấy ngày nghỉ phép ngắn ngủi hay là…

Đủ rồi! Đủ rồi! Đừng suy nghĩ vớ vẩn. Người ta thế nào cũng không phải là chuyện của mình. Diệp Lạc hận không thể nhéo mấy cái lên trái tim lộn xộn không chịu an phận, mày không nên vô cớ gây rối cuồng loạn đập nhanh như vậy vì anh ta được.

Chỉ là một người bạn đơn giản ôm mày một cái thôi mà, rốt cuộc mày muốn thế nào?

Không sai, đối với một thiếu nữ mà nói, thiếu nữ tuổi dậy thì, Sở Tử Kiện chính là bí mật trong lòng cô.

Khác hoàn toàn so với cô luôn ngoan ngoãn, từ nhỏ Sở Tử Kiện đã là một con khỉ quậy phá, thiếu đánh thiếu đập, hắn ở trường học kéo bè kéo lũ đánh nhau, hắn ở quán bar cùng xã hội đen gây gổ, vậy thì như thế nào?

Hắn vẫn là học sinh giỏi nhất, mấy giáo viên đều không nỡ phê bình hắn, hắn có cái đầu thông minh, còn có gia thế bối cảnh làm hậu thuẫn, trên đời này, có người rất được ông trời ưu ái, từ nhỏ đã là mục tiêu phấn đấu của những người khác.

Đương nhiên, đây không phải là lý do Diệp Lạc thích hắn.

Xét về gia thế, Diệp Lạc cũng không kém, tổ tiên hai người là chiến hữu cũ.

Xét thành tích, lần nào cô cũng nằm trong top 5, dáng vẻ xinh đẹp, Sở Tử Kiện có thể dựa vào bề ngoài để mưu sinh, cô cũng được coi là nữ thần.

Sở Tử Kiện hấp dẫn cô, vẫn là khi xảy ra chuyện đó, làm cho Diệp Lạc từ đó không hề nghĩ hắn là một tiểu ma vương quậy phá nữa, mà là một thiếu niên có dáng vẻ đàn ông.

Nghe nói, lần này Sở Tử Kiện từ quân đội trở về, vừa tới nhà đã bị 80 gậy hầu hạ.

Trong nhà Sở Tử Kiện đều là nhiều thế hệ tòng quân, lại sinh ra một biến số như Sở Tử Kiện, tự tiện từ quân đội chạy ra ngoài.

Ông nội Sở hỏi hắn vì sao không muốn tham gia quân ngũ.

Sở Tử Kiện đáp lại: “Sợ chết.”

Ông nội Sở vừa nghe thấy lời này, Sở gia bọn họ từ trước đến nay đều hy sinh thân mình vì nước, chết không chối từ, sao lại sinh ra loại người tham sống sợ chết như vậy, mấy cây gậy đánh xuống, đã đánh gãy mất cái xương sườn của Sở Tử Kiện.

Nếu không phải mẹ Sở đau khổ cầu xin, sợ là hôm nay thật sự không còn thấy được Sở Tử Kiện nữa rồi.

Dù sao Sở gia cũng là nhà có con một, không thể tòng quân, cũng liền thôi. Vậy nên Sở Tử Kiện trở về tham gia thi đại học, cuối cùng Sở Tử Kiện vòng đi vòng lại, vẫn về khu đó.

Tôi đã trở về, mọi người có nhớ tôi hay không?
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 43
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 374 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 9 2019 20:59

Chương 2

Lớp 12 có mấy tiết tự học buổi tối, khi Diệp Lạc trở về đã tối.

Chờ khi cô về đến nhà, mặt trăng đã treo trên cao giữa bầu trời, tựa như dịu dàng soi sáng cho cô bé nhà bên.

Nhưng cô cũng đã trở lại.

Mẹ Diệp Lạc thấy cô vừa vào cửa liền lôi kéo Diệp Lạc đi vào trong nhà. “Đến đây, mặc váy này vào, nhanh lên thay đi. Ông nội Sở của con kêu nhà chúng ta qua ăn cơm.”

Khi nói chuyện, bà liền để một cái váy hoa nhỏ vào tay Diệp Lạc.

“Ông nội Sở?” Diệp Lạc chần chờ nói.

“Chắc con còn chưa biết. Thằng nhóc Sở gia đã trở lại. Ở bệnh viện mấy tháng rốt cuộc cũng xuất viện.”

Mẹ Sở sờ đầu của con gái mình, “Mau đi đi, đừng để ông đợi lâu.”

Vừa nghe thấy tên của hắn, tim cô lại đập rối loạn tiết tấu. Với Diệp Lạc mà nói, đó chỉ là một cảnh tượng trong giấc mơ không thể thành sự thật, chỉ xuất hiện khi đêm đến.

Cô chưa từng nghĩ mình và hắn có khả năng.

Trong mắt người khác, Diệp Lạc là một cô gái ngoan ngoãn, là mọt sách, là cô gái xinh đẹp đầu gỗ, chính là như thế.

Một lần duy nhất cô muốn phản kháng người nhà, muốn làm càn tùy hứng, chưa bắt đầu đã bị trấn áp.

Sở Tử Kiện luôn luôn là ánh mặt trời chói chang chiếu sáng bốn phía, chỗ nào hắn xuất hiện, chính là nơi tụ tập mọi ánh mắt.

Vốn tưởng rằng chỉ là người nhà liên hoan bình thường thôi, Diệp Lạc đến rồi mới phát hiện nơi này đã ăn uống linh đình từ sớm, một thân ảnh thon dài, đang giơ chiếc cốc có chân dài đứng ở một bên bàn ăn.

Mẹ cô đã ném cô lại đi nói chuyện phiếm với mấy dì khác.

Diệp Lạc và nhà bọn họ là bạn bè nhiều năm, cũng không mới lạ, tìm một vị trí yên lặng, cầm mấy miếng điểm tâm, từ xa xa đánh giá khuôn mặt của người thanh niên ngày càng anh tuấn.

So với mấy nam sinh cùng tuổi, nhìn hắn có vẻ thành thục hơn, cũng cao hơn không ít, chắc là một mét tám lăm, Diệp Lạc suy đoán ở trong lòng. Đen hơn, cường tráng hơn, cánh tay giống như càng có lực hơn.

Nói thật, Diệp Lạc cũng không nhớ rõ dáng vẻ ba năm trước khi rời đi của hắn, có lẽ là do đã trưởng thành.

Thật ra cô cũng rất tò mò tình cảm của mình đối với Sở Tử Kiện rốt cuộc là gì? Là do lúc ấy hắn trượng nghĩa giúp đỡ mà cảm động, hay là do hormone gây ra rung động.

Nếu nói nhất định phải ở bên nhau với anh, Diệp Lạc không chắc chắn lắm.

Chẳng qua lúc tiếp xúc thân mật với hắn, nhịp tim sẽ tăng tốc.

“Nhìn chằm chằm tôi lâu như vậy? Có phải đã bị tôi mê hoặc rồi không?” Một hơi thở ấm áp phun bên tai cô.

“Cậu…” Diệp Lạc vừa ngẩng đầu để đối diện với đôi mắt đen nhánh như vực sâu của hắn, rực rỡ lấp lánh, cô không cẩn thận cắn phải đầu lưỡi của chính mình.

Khóe miệng Sở Tử Kiện gợi lên chút ý cười, “Tiểu Diệp Tử, sao cậu vẫn luôn ngơ ngác như vậy chứ?” Hắn duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu cô, giống như một anh trai nhỏ, ôn hòa lễ độ.

Điểm này có chút giống hắn, lại có chút không giống.

Rất tốt, đối với sự thân mật của anh không có phản kháng gì, mắt phượng của Sở Tử Kiện híp lại.

“Nghe nói xương sườn của cậu bị đánh gãy? Bây giờ thì tốt rồi hả?” Diệp Lạc không rành về y học cũng biết động đến gân cốt phải dưỡng thương một trăm ngày, huống chi là xương sườn.

“Cậu đang quan tâm mình sao?” Sở Tử Kiện sung sướng mà nhướng mày.

Dựa vào tính tình của Diệp Lạc, cô rất muốn phản bác lại, nhưng lại có chút không đành lòng.

Cô không phủ nhận mình có chút thích Sở Tử Kiện, nhưng cô biểu đạt không tốt, chỉ là lúc này, để hắn hiểu được cũng tốt?

“Quan tâm tôi tại sao lại không đến bệnh viện thăm tôi?” Sở Tử Kiện nhìn hàng lông mi chớp chớp dài của cô, ngực hơi phập phồng.

“Cậu nghe ai nói bừa thế? Ông nội của tôi sao nỡ tàn nhẫn như thế chứ, sẽ không đánh gãy xương sườn của tôi đâu. Đánh vào người tôi, ông ấy đau lòng nhiều hơn.”

Lúc này dáng vẻ của Sở Tử Kiện rất hài hước.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 43
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 374 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 9 2019 21:41

Chương 3
“Cậu đã quyết định trở lại?” Diệp Lạc giống như không quan tâm cầm lấy món điểm tâm tinh xảo trong tay.
 
“Ừ.” Sở Tử Kiện nhẹ nhàng trả lời.
 
Cánh tay Diệp Lạc bị người nào đó cọ cọ một chút, đang muốn ngẩng đầu, thì nghe hắn nói: “Cậu nhìn xem, cái cây chúng ta cùng chăm sóc đã cao như vậy rồi.”
 
Cô gái nghe vậy liền nhìn ra ngoài cửa sổ, đã lâu rồi cô chưa tới sân nhà hắn.
 
Năm ấy khi hắn đi, đó vẫn là cây non cao một mét, bây giờ đã có rất nhiều nhánh.
 
“Cậu còn nhớ không? Lúc đó chúng ta còn khắc chữ ở trên cây?”
 
Diệp Lạc khi đó rất ngốc, ngày trồng cây không cẩn thận ngón tay bị đứt một chút, còn lưu lại dấu tay.
 
Cây nhỏ còn non nớt, Diệp Lạc hào hứng, khắc tên của mình lên.
 
“A.” Không đợi cô phản ứng lại, tay đã bị một bàn tay to lớn thô ráp cầm lấy.
 
Hắn nắm tay cô, dẫn đến lối ra bên cạnh cửa, ra khỏi cửa, gió thổi làm ống tay áo của hắn phình phình.
 
“Cậu đúng là người không có lương tâm, nghe nói mình đi mấy năm nay, cậu chưa từng tới nhìn nó.” Ít khi thấy được Sở Tử Kiện có giọng điệu ủy khuất.
 
Diệp Lạc đuối lý, cũng không cãi cọ nữa.
 
Khi cô đi chúc tết đã từng đến nơi này, nhưng vẫn không dám nhìn kỹ.
 
Cô chưa bao giờ có tình cảm mãnh liệt với Sở Tử Kiện, chỉ là đêm khuya khi nằm mơ, đầu óc trôi giạt từ từ hiện lên một bóng người.
 
Thậm chí Diệp Lạc cũng không dám khẳng định đây có phải là thích hay không.
 
Chẳng qua khi cô quen bạn trai cũng chưa từng mờ mịt như vậy.
 
Không sai, Diệp Lạc có bạn trai.
 
Đổng Nhiên là người không tồi, tương phản hoàn toàn với kiểu người tùy ý bừa bãi vô pháp vô thiên như Sở Tử Kiện.
 
Nếu dùng ký hiệu toán học để hình dung, một người là lớn vô cùng, một người là nhỏ vô cùng.
 
Một người như gió nhẹ mùa thu ấm áp, một người như ánh mặt trời sáng lạn, khi lạnh lùng thì như ngày đông giá rét.
 
Ai chính ai phụ, không thể phân biệt, mỗi người mỗi sở thích.
 
Tính tính, đừng suy nghĩ vớ vẩn, dù sao mình và hắn cũng không phải một loại người.
 
Diệp Lạc còn nhớ rõ khi học cấp ba hắn ôm một đàn chị yêu mị, trái tim trước ngực cô điên cuồng đập mạnh.
 
Chỉ là bạn tốt, chỉ là bạn cũ thôi.
 
Tưởng tượng đến Đổng Nhiên, trong lòng Diệp Lạc tăng thêm cảm giác tội lỗi.
 
Rõ ràng đã tới chỗ rồi, tay Sở Tử Kiện vẫn chặt chẽ bao bọc tay nhỏ của cô.
 
Diệp Lạc trốn tránh, hắn càng cầm chặt hơn.
 
“Tìm được rồi, nơi này.” Giọng điệu hắn rất là hưng phấn.
 
Diệp Lạc bị câu nói của hắn làm thất thần, ánh mắt nhìn vào chỗ ngón tay của hắn.
 
Quả nhiên có hai cái tên, dưới ánh đèn xa xôi chiếu tới, mơ hồ có thể nhìn thấy màu xanh non biến thành màu nâu thẫm, giống như vết sẹo sắp khỏi hẳn.
 
Chẳng qua dấu vết này sẽ không biến mất, ngược lại theo thời gian mà khắc sâu thêm.
 
Khi đó bọn họ vẫn là con nít, Diệp Lạc khắc trước, Sở Tử Kiện học theo, cũng khắc thêm ở bên cạnh một cái.
 
Ngón tay Diệp Lạc vuốt ve hoa văn trên thân cây, vỏ cây thô ráp có hơi cộm cộm, Sở Tử Kiện nhìn dấu vết ngón tay cô di chuyển, ngón tay trắng nõn thon dài, cổ họng mất tự nhiên mà khàn khàn.
 
Đối mặt với cô, sự tự chủ hắn luôn tự hào cũng không có tác dụng.
 
Nếu không phải hai người quen biết đã lâu, hiểu tận gốc rễ, Sở Tử Kiện sẽ hoài nghi cô đang cố tình khiêu khích.
 
Ở trong quân đội thanh tâm quả dục lâu như vậy rồi, bây giờ người trong lòng ở trước mặt, sinh động chân thật, nếu như hắn không có ý gì mới là kỳ quái đó.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 43
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 374 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2019 22:12

Chương 4
Ánh đèn lờ mờ, biểu cảm của Diệp Lạc hơi khác thường, mày nhíu lại.
Nhìn kỹ lại, hai cái tên giống như được một vòng cung khoanh lại, dựa theo ánh sáng mờ mờ cô thấy… là trái tim.
 
“Làm sao vậy?” Sở Tử Kiện hỏi.
 
“Không có gì.” Diệp Lạc lắc đầu.
 
Có lẽ đây là ngẫu nhiên, chẳng lẽ Sở Tử Kiện lại là kiểu người thích vẽ trái tim?
 
Hình ảnh này quá mức kỳ quái, Diệp Lạc không dám tưởng tượng.
 
“Nếu không thì đi vào ăn một chút gì đi, mình hơi đói bụng.” Sở Tử Kiện kéo tay cô trở về.
 
Gió lạnh thổi, Diệp Lạc hoàn hồn, rút tay mình ra khỏi tay hắn.
 
Sở Tử Kiện sắc mặt không vui.
 
“Thời gian không còn sớm nữa, ngày mai mình còn phải đi học.” Diệp Lạc vén sợi tóc bay lung tung qua sau tai.
 
 
Sở Tử Kiện dừng một lúc lâu, không nói gì.
 
“Sở Tử Kiện, hoan nghênh trở về.” Cô cong cong môi, lúm đồng tiền bên má như ẩn như hiện.
 
Ngay sau đó, không quay đầu lại đi ra ngoài.
 
Diệp Lạc là một cô gái mẫn cảm, cô phát hiện lần này Sở Tử Kiện trở về đối với cô có tính chiếm hữu như có như không, còn có ý đồ tới gần thân mật, mặc kệ có phải ảo giác của cô hay không, loại cảm giác này nên biến mất.
 
Bọn họ chỉ thích hợp làm bạn bè, đây là nhận thức từ nhỏ đến lớn của Diệp Lạc.
 
Sở Tử Kiện bò tường chọc tổ chim chơi đùa khắp nơi, hắn tượng trưng cho tự do, mà chuyện to gan nhất Diệp Lạc dám làm đó chính là học cấp 3 quen bạn trai.
 
Khi Đổng Nhiên thổ lộ là buổi chiều cô nghe nói Sở Tử Kiện sắp trở về, cuối mùa xuân trong gió hỗn loạn mùi hoa sơn chi, nhạt nhẽo vô vị.
 
Diệp Lạc đồng ý, cô sợ không giữ được lòng mình mà chạy về phía hắn.
 
Còn Đổng Nhiên, là một người ôn tồn lễ độ, không giống mấy nam sinh cùng cấp hấp tấp bộp chộp, cậu vững vàng bình tĩnh, như một dòng suối róc rách, thấm vào lòng người.
 
Cô đối với Sở Tử Kiện, động tâm thật sự rất tự nhiên.
 
Ngày ấy, trường học triển khai việc trồng cây, Diệp Lạc cầm tiền tiêu vặt của mình mua một cây non, chuẩn bị đào một khoảng đất trồng trong nhà mình.
 
Cô rất thích, nhưng mẹ cô không muốn.
 
Nhà bọn họ vốn dĩ trang trí theo kiểu phương Tây, kiến trúc sắc lạnh, cửa sổ đều là nửa vòng tròn, ở trong khuôn viên trồng một cái cây nhỏ thì không hợp lý.
 
Nhưng như vậy làm sao báo cáo với thầy cô? Lúc này Sở Tử Kiện nghĩa hiệp ra tay, thừa dịp ba mẹ hắn không ở nhà, hắn trực tiếp đào một cái hố ở trong vườn nhà, đem cây giống trồng xuống.
 
Không giấu diếm được lâu, phụ huynh biết được, Sở Tử Kiện bị đánh một trận.
 
Cây vẫn không bị đào lên, thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy đứng ở trong phòng tinh xảo thật sự lỗi thời.
 
Có lẽ khi hắn mở miệng giúp đỡ cô, ánh mắt của hắn nhìn cô quá kiên định, có lẽ sau đó Sở Tử Kiện bị đánh quá đáng thương, tóm lại, bắt đầu từ ngày đó, ở trong lòng cô, địa vị của Sở Tử Kiện không giống nhau.
 
Diệp Lạc nhìn ông nội Sở liên tục đánh lên mông hắn, vài lần Diệp Lạc muốn đi lên giải thích, đều bị ánh mắt của Sở Tử Kiện ngăn lại, thường ngày Diệp Lạc thấy gương mặt nghiêm túc của ông nội Sở trong lòng đã sợ hãi, đừng nói lần này ông hung dữ như vậy.
 
“Mình không sao đâu, cậu về nhà ăn cơm trước đi.” Mấy sợi tóc dính vào mồ hôi trên trán, hắn cười, nhe răng trợn mắt, khó coi biết bao nhiêu.
 
Hình ảnh kia, biểu cảm kia vẫn luôn khắc sâu vào đầu cô. Diệp Lạc cảm thấy, đó là dáng vẻ đẹp trai nhất.
 
“Hì hì.” Tưởng tượng đến việc này, Diệp Lạc cười cười trong ổ chăn, khi đó là cấp 3, cô thật sự muốn quay lại khi đó nha.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách