[Đoản H] Tập truyện: Bá đạo yêu em - Ha Ha

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 59 times
Been thanked: 5173 times
Tiếp xúc:

15 Tháng 9 2019 14:42

TRUYỆN: HOÀNG ĐẾ BÁ ĐẠO VÀ CÔNG CHÚA CON TIN

Tác giả: Ha ha

Thể loại: Cổ đại, Cường thủ

Converter: Vespertine

Editor: #Sắc_Miu

1.

Tháng trước, Kim Việt quốc hùng mạnh tấn công sang tiểu quốc Đông Lăng. Đông Lăng giao Lục công chúa vốn không được sủng ái ra làm con tin, cộng thêm tơ lụa cống phẩm mới có thể tạm thời qua khỏi nguy hiểm. Các nước khác hay tin vẫn rất nghi ngờ, vì sao quan hệ ngoại giao của Đông Lăng chỉ cần dùng một công chúa không được sủng ái là có thể thoát khỏi vận mệnh quốc gia diệt vong?

***

Đến Kim Việt quốc đã một tháng rồi, không biết Xương ca ở quê nhà có khỏe không? Giờ đây, Khê Nhi đã không còn xứng với huynh nữa rồi.

Chợt sau lưng có một bàn tay vòng qua Khê Nhi, ôm nàng gắt gao: “Khê Nhi, có phải đang nhớ ta không?”

Yên Khê xoay người dùng sức đẩy xa nam nhân sau lưng nàng: “Đăng Đồ Tử, ta không muốn nhìn thấy ngươi, hơn nữa chỗ này không phải là nơi ngươi có thể đến!”

Nam nhân này đã đoạt đi sự trong trắng của Yên Khê ngay đêm đầu tiên nàng đến đây. Yên Khê nàng sẽ hận hắn đến chết!!

Nam nhân bắt lấy hai tay Yên Khê đè lên tường hôn mãnh liệt, tiếng chùn chụt phát ra quanh quẩn khắp phòng.

Yên Khê cảm giác như đầu lưỡi mình đã bị mút đến tê dại, cho đến khi nàng không thở nổi nữa, nam nhân kia mới chịu buông nàng ra. Hắn nhanh tay cởi tiết khố của nàng xuống, nhấc một chân nàng lên, đẩy mạnh cự long nóng bỏng của mình vào hoa huyệt khít khao kia.

“A… Ra ngoài… tên… khốn kiếp!” Yên Khê cảm thấy mình sắp bị hắn xé rách, bên trong huyệt nhỏ chỉ cảm thấy đau rát, đôi tay nàng bị hắn giữ chặt trên đỉnh đầu, không có cách nào đẩy nam nhân trước mặt ra.

“Gọi ta là Hiên, bảo bối!” Nam nhân cởi toàn bộ xiêm y trên người nàng, vừa hung hăng chơi tiểu huyệt nàng, vừa thưởng thức thân thể trắng nõn nà của nàng. Hỏa dục trong đôi mắt trở nên mãnh liệt hơn, kích thích hông hắn càng thêm dùng sức, tiếng bốp bốp vì hai thân thể va đập vào nhau càng lớn hơn.

“A~ nhanh quá… lớn… quá… chậm một chút… a…~”

Dưới va chạm ngày càng kịch liệt, Yên Khê ngày càng tiết ra nhiều mật dịch. Sự đau đớn ban đầu dần trở thành khoái cảm. Trời ạ! Từ khi nào nàng lại trở nên phóng đãng như vậy?!

“Tuyệt quá, bảo bối, nàng thật đẹp! Tiểu huyệt của nàng quá chặt, mới cắm một chút đã ra nhiều nước như vậy?”

Lời nói dâm đãng của nam nhân khiến Yên Khê đỏ mặt quay đầu. Đồ không biết xấu hổ!

Nam nhân đặt Yên Khê lên tường cắm chừng hơn một khắc, dường như vẫn cảm thấy chưa đã, liền xoay người nàng làm với tư thế ôm tiểu hài tử đi tiểu. Hắn vừa cắm vừa đi lại trong phòng, tư thế này khiến hai chân nàng mở rộng, làm cho huyệt nhỏ bị cắm đến phát ra tiếng “nhóp nhép”.

“A!! Không muốn… không… đừng như vậy… Xin ngươi đổi… đổi…” Tư thế giao hoan này khiến Khê Nhi xấu hổ đỏ bừng mặt, hoa huyệt bởi vì sự khẩn trương của nàng càng hút chặt lấy nam căn. Nam nhân bị nàng mút đến sảng khoái, thiếu chút bắn ra, lập tức bất mãn vỗ vào mông Yên Khê hai cái.

“Muốn ta tiết sớm vậy sao? Thèm tinh dịch của ta lắm sao? Tiểu yêu tinh!” Nam nhân một tay xuyên qua nách bắt lấy bộ ngực mềm đầy đặn, nắn bóp nó thành đủ loại hình dạng khác nhau, để lại trên làn da trắng nõn những vết đỏ nhàn nhạt.

Nam nhân đi về phía giường, đặt nữ nhân nằm sấp xuống, còn hắn đứng bên giường, hai tay ôm vòng eo nhỏ của nàng kéo về hạ thân hắn, hung hăng thúc vào.
“A~, đừng… Van xin ngươi… tha cho ta… ta mệt…”

Yên Khê đã sắp không chịu nổi sự va chạm cuồng dã của nam nhân. Hai mắt nàng nặng nề, cứ như thế bị làm đến ngất đi.

“Khê Nhi, giải quyết xong mớ phiền toái này, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

Ngày hôm sau, khi mặt trời lên cao Yên Khê mới tỉnh lại. Thân thể nàng như muốn rời ra thành từng mảnh, có thể dễ dàng cảm nhận hoa huyệt nàng đang sưng đau. Nàng nhìn xung quanh, nam nhân tối qua cùng nàng lửa tình triền miên sớm đã không thấy bóng dáng.

2.

"Lục công chúa, hoàng thượng cho mời người đến Ngự Thư Phòng."

Yên Khê ngơ ngác nhìn vị công công trước mặt. Đến Ngự Thư Phòng? Để làm gì?

Cho đến khi nhìn thấy Hoàng thượng, Yên Khê mới chấn động. Đây không phải là Đăng Đồ Tử kia sao?

“Là ngươi?”

Đôi mắt đen láy của hoàng thượng nhìn chăm chú Yên Khê: “Khê Nhi, ta rất nhớ nàng, ta đã giải quyết xong mọi chuyện rồi, chúng ta đã có thể mãi mãi ở chung một chỗ.”

Hoàng thượng đi đến trước mặt Yên Khê, Yên Khê lại lùi về sau vài bước, ngay sau đó liền bị bàn tay của hắn chặn sau lưng. Hắn nâng cằm Yên Khê lên, ép nàng phải đối diện với ánh mắt sắc bén của mình, Yên Khê có thể nhìn thấy chấp niệm với nàng trong mắt hắn.

“Khê Nhi, nàng là của ta.” Hoàng thượng cúi đầu hôn môi nàng, Yên Khê thấy thế liền dùng sức giãy giụa.

“Không… Buông ra, buông!”

Hắn cực kỳ bất mãn. Sao nàng có thể phản kháng trong vòng tay hắn được. Đây là chuyện không được phép xảy ra!

Hoàng thượng ôm ngang Yên Khê đến bàn, hất hết đồ đạc trên bàn xuống, để Yên Khê nằm lên, xé nát xiêm y trên người nàng, Yên Khê hoảng sợ theo bản năng ôm lấy ngực. “Khốn kiếp, Đăng Đồ Tử!”

Hai mắt nàng đỏ kè, nước mắt như muốn rơi ra.

Hắn áp thân thể lên người nàng, liếm nước mắt của nàng, “Khê Nhi, gọi ta là Hiên.”

Hoàng thượng nâng cơ thể nàng lên, kéo tiết khố mình xuống, gậy thịt lớn xông ra ngoài, cắm vào tiểu huyệt căng múp.

"A ~ đau, nhẹ chút!" Gậy thịt thô to đột ngột tiến vào tiểu huyệt chưa ướt át. Tuy rằng hơi đau, nhưng bị nam nhân kia cắm vài cái, chất lỏng trong hoa huyệt liền tiết ra, thấm ướt toàn bộ gậy thịt.

Hoàng thượng hung hăng đâm vào hạ thân nữ nhân. Hoa huyệt liên tục bị côn thịt cắm đến không khép lại được, chật vật phun ra nuốt vào côn thịt thô to. Dưới sự mãnh liệt đưa đẩy của nam nhân, đôi ngọc nhũ trắng như tuyết của nàng cứ lắc lư nhảy nhót trước mắt hắn, làm hắn không nhịn được khom người há miệng mút lấy một bên, bên còn lại được bàn tay hắn xoa nắn, mân mê.

“Khê Nhi, nàng là của ta, nàng không được cự tuyệt ta!”

“A… Sắp… bị ..... làm.... bay.... a…~” Yên Khê ngửa đầu, miệng nhỏ không ngừng phát ra âm thanh rên rỉ, cường độ ngày càng cao, đầu óc nàng nay trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm vô tận. Nàng vô thức nắm chặt mép bàn, như sợ sẽ bị hắn thô bạo, cắm nàng bay ra ngoài mất.

Theo những cú thúc vào trong hoa huyệt, mật dịch đã bị ma sát đến tạo thành bọt vây xung quanh. Bờ mông của nàng cũng bị sự va chạm cuồng nhiệt mà đỏ lên một mảng lớn. Hoàng thượng cắm mấy trăm nhát, mới giữ chặt lấy hông của nàng, bắn trọn tinh hoa vào trong tử cung nàng. Hắn thở hồng hộc chôn đầu vào bả vai của Yên Khê, hít lấy mùi thơm từ cơ thể nàng.

“Ưm~….” Yên Khê bị một dòng khí nóng tưới vào trong thân thể, run rẩy từng cơn, hai mắt nàng mất đi tiêu cự, rơi vào trạng tháng mê man.

3. Yên Khê bị nuôi nhốt trong Dưỡng Tâm điện hơn 10 ngày, ngoài cửa có thị vệ canh gác, có muốn trốn cũng không được, chỉ có thể chờ ở trong phòng. Tên hoàng đế kia ngày nào cũng đòi hoan ái, đem cự bổng thô to kia nhét trong huyệt nàng từ đêm đến sáng. Bụng nàng bị hắn bắn đầy tràn, giống như mang thai ba tháng, mà lòng nàng sau mỗi lần triền miền dường như đang dần rơi vào tay giặc.

Yên Khê nghe được tiếng mở cửa, nghĩ là Hiên đang đến, liền quay người đi chỗ khác.

“Khê Nhi?” Xương ca ca? Sao hắn lại đến đây? A Xương đi nhanh đến ôm lấy Yên Khê, “Khê Nhi, ta rất nhớ muội.”

Yên Khê đẩy nhẹ hắn, “Sao huynh lại đến đây? Huynh phải đang ở chỗ Tam tỷ mới đúng chứ.”

“Khê Nhi, ta không yêu nàng ấy, người ta yêu là muội. Ta muốn cưới muội. Ta đến là để đưa muội đi. Chúng ta cùng nhau trốn đến một nơi không ai biết chúng ta, làm lại từ đầu được không?” A Xương lôi kéo tay nàng, ngữ điệu kiên định

“Ta không thể đi, nếu ta đi rồi, huynh có biết Đông Lăng sẽ gánh hậu quả gì không?” Yên Khê hất tay hắn ra.

“Bọn họ thế nào muội còn nghĩ đến làm gì? Phụ vương muội từ nhỏ đến lớn từng để muội vào mắt không? Ông ta có quan tâm gì đến muội không? Đi, nếu chậm trễ sẽ không thể rời khỏi đây đâu.”

Không đợi Yên Khê đồng ý, A Xương đã điểm huyệt nàng khiến nàng không thể động đậy, ôm nàng hướng ra cửa tẩu thoát, lính canh bên ngoài đều đã nằm rạp trên mặt đất người đầy thương tích.

A Xương nhanh chóng chạy đến một nơi vắng vẻ, mở lối vào mật đạo “Khê Nhi, sắp đến rồi, chúng ta rời khỏi đây, sẽ không ai có thể ngăn chúng ta ở bên nhau. Á!!”

Một mũi tên bắn vào đùi A Xương, Yên Khê quay đầu liền thấy Hiên đang cầm cung tiễn từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, theo sau còn có hơn chục binh lính.

“Hừ! Nằm mơ!" Hiên cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt tràn đầy tức giận. Binh lính sau lưng tiến lên bắt A Xương, Hiên bước đến ôm lấy Yên Khê, giải huyệt cho nàng.

"Buông nàng ra! Bằng không ta sẽ không bỏ qua ngươi!" A Xương nghiến răng nói.

"Nàng là của ta! Đem hắn xuống, lăng trì xử tử. Binh lính thưa một tiếng liền lôi hắn ra khỏi mật đạo.

Yên Khê nghe đến lăng trì xử tử vội vàng bắt lấy hắn, “Đừng, Hiên! Cầu xin ngươi, tha cho hắn một mạng đi!”

“Tha cho hắn?” Đôi tay ôm lấy Yên Khê không ngừng thu hẹp, siết chặt đến khiến nàng bị đau khẽ rên lên một tiếng, “Nằm mơ! Ai cũng đừng hòng cướp nàng khỏi tay ta!” Nói xong, hắn vắt chân nàng lên khuỷu tay mình, khiến hạ thân nàng lơ lửng, xé toạc một lỗ trên tiết khố của nàng, để lộ hoa huyệt đang ẩn nấp.

“A!! Đừng ở đây… chúng ta về phòng… á!” Còn chưa nói hết câu, hạ thân nàng đã bị một cây gậy nóng bỏng xỏ xuyên qua, nàng vội vàng ôm cổ nam nhân giữ thăng bằng, tiểu huyệt thắt chặt ngăn nam nhân xâm lấn.

“Sao vẫn chặt như vậy? Thả lỏng chút bảo bối, ta không động được.” Hiên cố sức cắm vào trong tiểu huyệt vài lần, sau đó rút hầu hết ra, chỉ để lại bên trong phần quy đầu.

"A. . . . . Cho ta, Hiên, ta muốn." Tiểu huyệt bị cắm vài cái đã tiết ra dâm thủy, khoái cảm nháy mắt biến mất khiến bên trong huyệt đạo hư không, mép thịt vô thức co rút lại như muốn hút quy đầu của nam nhân lại vào bên trong, hoan nghênh sự xâm nhập của hắn.

"Nói nàng yêu ta, nàng là của ta, sẽ không rời khỏi ta, ta liền cho nàng." Hiên hôn lên khóe miệng của nàng nỉ non.

"Ta. . . Yêu ngươi, ta là. . . . Của ngươi, sẽ không rời khỏi ngươi." Yên Khê vì nhu cầu cấp bách của bản thân mà thỏa mãn hắn.

“Ngoan, tất cả đều cho nàng.” Hiên để nàng tựa lên tường đá, nhanh chóng từ dưới lên trên cắm rút.

"Thật… A~ thoải mái. . . nhanh quá. . . ." Yên Khê bị điên cuồng cắm đến toàn thân cao thấp, nước bọt trong miệng không kịp nuốt chảy ra ngoài, Hiên nhịn không được cúi đầu mút lấy môi lưỡi thiếu nữ, nuốt trọn những tiếng rên rỉ của nàng vào trong miệng.

Trong mật đạo không ngừng phát ra âm thanh va chạm cơ thể, tiếng rên rỉ yêu kiều của nữ nhân và tiếng gầm trầm thấp của nam nhân.

Về sau, Yên Khê lên làm hoàng hậu. Nhưng thật ra là bị cưỡng ép. Lúc nghe được tin ba ngày sau sẽ làm lễ phong hậu, nàng liền cự tuyệt. Dù sao nàng cũng chỉ là con tin, cảm thấy như vậy rất không thỏa đáng. Không ngờ vừa nghe tin nàng cự tuyệt, Hiên lại giận dữ đè nàng ra hung hăng làm liên tục đến trước ngày phong hậu một ngày, mới để cho nàng nghỉ ngơi, nhân lúc nàng ngủ say mặc sẵn phượng bào lên người nàng.

Sau khi làm hoàng hậu, đi đâu Hiên cũng dẫn nàng theo, tuyệt không để nàng rời hắn nửa bước.

Lời tác giả: Lúc Hoàng thượng nói giải quyết phiền toái, chính là giải quyết việc đại thần phản đối chuyện phong hậu cho Yên Khê, nguyên nhân là thân phận cách biệt.

--- Hết---

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 59 times
Been thanked: 5173 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 9 2019 13:41

TẬP TRUYỆN: BÁ ĐẠO YÊU EM

Tên truyện: Quan quân vs nữ sát thủ

Tác giả: Ha ha
Thể loại: Hiện đại, Đoản H+, phương tây
Converter: Vespertine
Editor: Sắc Mị Sắc
----
1.

Hạ Khuynh Thành đứng tựa vào cửa sổ ngắm cảnh sắc bên ngoài, song cảnh sắc lại lao vùn vụt lướt qua người theo vận tốc xe lửa, hoàn toàn không thưởng thức được bất cứ vẻ đẹp nào, còn 5 tiếng nữa là đến lãnh thổ nước T.

Mục tiêu ám sát lần này là thiếu tướng George của đế quốc T, trong một lần say rượu, thiếu tướng George đã cưỡng bức và giết chết vợ của người ủy thác, cho nên người ủy thác đã dùng tất cả tài sản của mình để thuê một sát thủ hạng A để ám sát, sát thủ đó chính là cô.

Xuống xe lửa, màn đêm đã bao trùm mọi cảnh vật, hơn nữa trời còn mưa to.

Hạ Khuynh Thành mua một chiếc ô che mưa ở nhà ga, sau đó chuẩn bị đến khách sạn nhỏ gần đây để bố trí trước.

Lúc sắp đến cửa khách sạn, ánh mắt cô bị một người đứng bên lề đường thu hút.

Người đàn ông kia mặc áo choàng đen, đứng dưới cột đèn đường, mưa làm ướt mái tóc màu vàng nhạt của anh ra, từng lọn tóc nhỏ rũ xuống trán, che khuất hai mắt.

Hạ Khuynh Thành đi tới giơ ô che mưa cho anh ta, người đàn ông ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn cô, gương mặt khiến cả người và thần đều phẫn hận.

"Đừng để bị lạnh." Hạ Khuynh Thành cười nhẹ với anh ta, sau đó cô nhét chiếc ô vào tay anh ta còn mình thì dùng tay che đầu chạy nhanh về phía cửa khách sạn.

Người đàn ông nhìn theo bóng lưng cô, mãi cho đến khi cô biến mất sau cánh cửa, anh mới thu hồi tầm mắt.

Một người cũng mặc quần áo đen đi từ góc tối ra, cúi đầu nói với người đàn ông: "Thượng tướng, tất cả đã sẵn sàng."

Người đàn ông thu hồi tầm mắt rồi lạnh lạnh lên tiếng, "Ừ, trở về đi."

2.

"Cô, là ai phái cô tới?" Người đàn ông trung niên lảo đảo ngã trong vũng máu, trợn to hai mắt nhìn cô.

"Thiếu tướng George, vô cùng xin lỗi, thứ cho tôi không cách nào trả lời." Hạ Khuynh Thành giơ súng bắn viên đạn cuối cùng vào đầu ông ta.

Hạ Khuynh Thành thay trang phục hầu gái, lẻn ra khỏi nhà thiếu tướng George từ cửa sau.

Trên con hẻm nhỏ quay về khách sạn, Hạ Khuynh Thành nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, trực giác của sát thủ báo cho cô biết có chuyện chẳng lành, ngay tại lúc cô định quay đầu lại thì gáy bị đánh mạnh một cái, trước mắt tối đen.

Khi tỉnh lại, cô phát hiện toàn thân mình trần trụi bị trói trên mặt ghế, hai tay cột vào lưng ghế, hai chân mở rộng cố định tại thành ghế, nơi riêng tư bại lộ trong không khí, rừng cây thưa thớt không thể nào che khuất u huyệt non mơn mởn.

Lòng Hạ Khuynh Thành như lửa đốt, cô vặn vẹo muốn tìm cách thoát ra, thế nhưng dây thường chẳng chút buông lỏng, ngược lại còn ma sát khiến da thịt cô đau hơn.

Cửa sắt mở ra, nhìn thấy người tiến vào, động tác giãy giụa thoát khỏi dây thừng của cô còn mạnh hơn nữa, có điều chỉ tốn công vô ích.

Người đàn ông mặc quân phục, dáng người cao ngất, từng bước đi vững vàng mạnh mẽ chậm rãi đi về phía cô, đến trước mặt cô thì dừng lại. Hạ Khuynh Thành ngẩng đầu lên nhìn anh, cô có thể nhìn thấy rõ ràng dung nhan người đàn ông.

Là anh ta? Là người đàn ông đêm đó!

"Là anh? Anh là ai? Tại sao lại bắt tôi?"

"Tôi là Oswald, thủ lĩnh Gino, về phần vì sao bắt cô, đương nhiên là do cô giết chết thiếu tướng George rồi." Người đàn ông lạnh lùng giải thích.

Thượng tướng Oswald thủ lĩnh Gino? Con người máu lạnh tàn bạo, đối với kẻ thù hung ác sắc bén, nổi tiếng là một ác lang bậc nhất, người người đồn thổi tính cách anh ta chẳng khác nào ma quỷ, tuyệt đối không thể trêu chọc.

Đáng chết, chọc phải nhân vật lớn rồi.

Oswals đỏ mắt ngắm thân thể trần trụi của cô, đôi con ngươi nhiễm màu tình dục, giọng anh khàn khàn: "Không một ai có thể gợi lên ham muốn của tôi, nếu cô đã khơi màu, vậy thì phải chịu trách nhiệm đến cùng!"

Oswald cúi thấp người hôn lên môi son, Hạ Khuynh Thành vội vàng nghiêng đầu né tránh, có điều người đàn ông không như mong muốn của cô, anh nâng cằm cô lên, chuẩn xác hôn xuống.

Hạ Khuynh Thành cắn chặt răng không cho đầu lưỡi anh xâm nhập, Oswald liếm mút đôi môi đỏ mọng của cô, hai tay háo sắc nhẹ nhàng mơn trớn cơ thể cô.

"Khuynh Thành, cô cứ như vậy chẳng tốt chút nào đâu." Người đàn ông cố tình hơi dùng sức bóp nụ hồng nhỏ trên đỉnh tuyết phong đầy đặn, Hạ Khuynh Thành chịu không nổi mở miệng rên rỉ, đầu lưỡi Oswald thừa cơ tiến vào.

Nụ hôn của anh cuồng nhiệt như vũ bão, khiến cho Hạ Khuynh Thành có chút chống cự không nổi.

Qua một lát, Hạ Khuynh Thành gần như hít thở không thông, cô như một chú cá nhỏ sắp chết vì thiếu dưỡng khí, lúc này Oswald mới tha cho cô.

Nhìn vẻ mặt lẳng lơ của cô, vật nam tính nửa cứng nửa mềm trở nên hoàn toàn cứng ngắc ngay lập tức.

Hai tay Oswald lần lượt nắm chặt hai luồng trắng nõn như tuyết, điên cuồng vuốt ve xoa nắn, anh cảm thán: "Ừm, mềm quá." Khiến cho anh yêu thích không buông tay.

"Ư. . . " Hai chân Hạ Khuynh Thành nhẹ nhàng run run vì khoái cảm.

Anh ngồi xổm xuống, kề mặt sát vào hoa cốc rồi thè lưỡi liếm láp dòng suối bạc trơn bóng nơi cửa động, thậm chí còn dùng đầu lưỡi chọc vào rút ra trong mật đạo, khiến cho mật hoa tiết ra ngày càng nhiều, huyệt mềm muốn kẹp lấy đầu lưỡi đang tác quái kia, thế nhưng đầu lưỡi lại linh hoạt như cá chạch, làm thế nào cũng kẹp không được.

"A. . . Ưm~. . . " Cả người Hạ Khuynh Thành phiếm hồng, ngón chân tinh xảo cuộn tròn.

Oswald đứng thẳng người lên cởi quần áo, lộ ra thân thể cường tráng, cây gậy vừa thô to vừa nóng bỏng thoát khỏi trói buộc, sau đó anh kề sát gậy thịt vào miệng cô.

"Cục cưng, ngoan, hôn nó đi."

"Không được, lớn quá." Hạ Khuynh Thành nghiêng đầu.

Oswald cười tà ác, "Nếu em không chịu ngậm nó, bây giờ tôi sẽ lập tức cắm vào hoa huyệt, để hoa huyệt mút chặt lấy nó, cho em ba giây, 3. . . . . "

Hạ Khuynh Thành không dám chậm trễ, cô nhanh chóng ngậm lấy gậy thịt trước mặt, cái miệng nhỏ bị lấp đầy, nước bọt tràn ra khỏi khóe miệng, chảy lên đôi thỏ trắng, hình ảnh dâm đãng này khiến Oswald càng thêm hưng phấn, gậy thịt lớn thêm không ít, cặp mông rắn chắc đong đưa trước sau, làm cho gậy thịt đi vào càng sâu.

"Ưm. . . . Ưm. . . ." Cô có cảm giác nước bọt văng tung tóe khắp nơi, hơn nữa gậy thịt đánh sâu vào cổ họng, cực kỳ buồn nôn,

"A ha. . . . Vô cùng thoải mái." Người đàn ông nhắm mắt hưởng thụ.

Tốc độ ra vào của gậy thịt ngày càng nhanh, thân gậy bị ngậm ướt sũng, hai quả trứng nặng trịch đánh lên cằm Hạ Khuynh Thành.

Không biết đút vào đã bao lâu, Hạ Khuynh Thành có cảm giác miệng mình bị chọc đến tê rần, hơi thở Oswald bắt đầu dồn dập, cuối cùng anh cắm vào thêm mấy chục cái rồi bắn ra trong miệng cô.

Mùi vị cực kỳ nồng đậm, Hạ Khuynh Thành muốn nhổ ra, thấy cô sắp sửa nhổ tinh dịch của mình ra, Oswald hung dữ uy hiếp cô: "Em dám phun ra, tôi sẽ dùng miệng em làm lần nữa."

Hạ Khuynh Thành lập tức dùng sức nuốt tinh dịch vào.

"Ngoan lắm." Anh sờ lên mái tóc đen nhánh của cô.

Oswald cởi bỏ dây thừng đang trói cô, anh bế bổng cô lên, sau đó đặt mình ngồi trên mặt ghế, tách hai chân cô ra, gậy thịt nhắm ngay hoa huyệt ẩm ướt ngượng ngùng.

"Đừng mà, cầu xin anh, Oswald, tôi sẽ đau chết mất." Hạ Khuynh Thành hoảng sợ van xin anh.

Oswald thè lưỡi liếm phần cổ trắng nõn của cô, "Không sao đâu, em sẽ quen ngay thôi."

Giữ chặt eo cô rồi nhấn xuống, gậy thịt to lớn cắm thẳng vào mật động, thẳng đường đến hoa tâm.

"A. . . Đau quá. . . A. . ." Hạ Khuynh Thành ngửa cổ kêu to.

Oswald cảm nhận được gậy thịt của mình bị mút chặt, bên trong vừa ướt vừa nóng, khoái cảm ùn ùn kéo đến.

Anh va chạm cuồng dã giống như mãnh thú, càng không ngừng cố gắng đòi hỏi nhiều hơn nữa ở cô.

"A. . . . Đồ khốn, nhẹ chút đi." Chưa kịp thích nghi đã bị va chạm thô bạo như vậy, một lần lại một lần gần như xỏ xuyên qua cơ thể, cô cảm thấy hoa huyệt của mình gần như bị xé toang.

Người đàn ông không để ý đến tiếng la hét của cô, anh chỉ muốn làm chết cô, tất cả đều tại cô quá ngon miệng.

Trong phòng, ngoại trừ tiếng gầm rú trầm thấp của người đàn ông và tiếng rên rỉ uyển chuyển của con gái, thì còn có tiếng nước "Xì xì" phát ra từ hạ thân hai người.

"A ~ ừ. . . " Mệt quá rồi, hoa huyệt tê rần, mí mắt nặng nề.

Hạ Khuynh Thành ngồi trên ghế, hai chân gác lên vai người đàn ông, cam chịu lực đẩy vào mạnh mẽ.

"Anh. . . A. . . Khi nào. . . Ừ. . . Khi nào bắn?" Hạ Khuynh Thành không thể chịu đựng nổi nữa, cô đành hỏi ra miệng, đối với cô mà nói, thời khắc này quả thật là sống một ngày dài bằng một năm, cô đã trải qua vài lần cao trào, thế nhưng anh lại hoàn toàn không có ý định bắn, cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ bị làm chết mất.

Oswald dịu dàng hôn lên trán cô, "Sắp rồi, bé cưng."

Nói xong, anh tăng tốc độ đâm nhanh thêm vài chục cái nữa, cuối cùng mới nặng nề cắm xuống, tinh dịch trắng đục bắn vào nơi sâu nhất trong thân thể cô.

"Bé cưng, nhận lấy, bắn cho em hết."

"A~" Thân thể co rút từng cơn, Hạ Khuynh Thành mệt mỏi thở dài, cô cho rằng như vậy là đã xong rồi, cho nên nghiêng đầu ngủ mất.

Người đàn ông ôm lấy cô, sau khi hôn lên gương mặt cô, anh cười nói: "Em cho rằng như vậy là xong rồi? Coi thường tôi quá. Mới chút xíu vậy mà ngất đi, sau này làm sao chịu nổi đây?"

Gậy thịt trong đường hành lang lại cứng lên, anh ôm lấy cô làm hết mọi ngóc ngách trong phòng . . . .


--Hết--

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 59 times
Been thanked: 5173 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 9 2019 11:23

Edit: Sắc Sắc
Beta: Sắc Miu

 TẬP TRUYỆN: BÁ ĐẠO YÊU EM
Tên Truyện: Sói Xám VS Khăn Đỏ
1.
Khoảng không  vời vợi, mây trắng như kẹo bông gòn treo lơ lững bầu trời, trong một mảnh rừng xanh biếc, trên một con đường mòn đi thông vào rừng rậm, có một thiếu nữ mang áo choàng đỏ, trên tay cầm một cái giỏ, trong giỏ đầy ắp bánh kem và mật ong thơm ngon.

Đột nhiên, có một ông cụ lao ra ngã sóng soài trên mặt đất, còn phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Khăn Đỏ chạy đến đỡ ông cụ dậy, “Ông à, ông không sao chứ?”

Ông cụ khom lưng nhặt cái túi dưới đất lên, nói với Khăn Đỏ: “Không sao, cảm ơn cháu, cô bé à.”

Khăn Đỏ cười nói: “Không sao là tốt rồi ạ.”

“Cô bé, cháu là muốn đi vào rừng sâu sao?”

 “Đúng vậy.”

“Vậy cháu phải cẩn thận đó.” Thái độ của ông cụ liền trở nên nghiêm túc.

“Sao thế ạ?” Khăn Đỏ nghi ngờ hỏi.

“Gần đây…”

“Gần đây sao ạ?” Khăn Đỏ nghi hoặc hỏi.

“Gần đây tộc người sói Boolean rất manh động, nghe nói đã giết hại không ít người, hiện giờ tất cả mọi người đều nhốn nháo muốn rời đi.”

“Tộc người sói Boolean? Không phải họ đã rời đi rồi sao?”

“Đúng vậy, có điều bọn chúng đã quay lại rồi.”

Chuyện này không ổn, bà của cô chắc không có chuyện gì đâu. Trái tim Khăn Đỏ đột ngột rơi mất một nhịp.

“Cô bé, không nói nữa, ông đi trước đây, cháu nhớ phải cẩn thận đó.” Nói xong ông cụ liền rời đi.

Bước chân Khăn Đỏ càng nhanh hơn, chạy đến nhà bà nội.

2.
Một người đàn ông cao lớn đứng trước ngôi nhà gỗ nhỏ, ăn mặc tây trang cầu kỳ, mái tóc màu xám, hai mắt đỏ hồng, khuôn mặt tà mị, nhưng mà có vài thứ không đúng lắm, đó là  đôi tai tai trên đầu cùng cái đuôi xù xù lông trên người anh ta.

Người đàn ông gõ cửa, bên trong cánh cửa, bà cụ đang ngồi trên ghế gỗ nghe được, nghĩ đó là Khăn Đỏ yêu quý của mình, liền đứng dậy mở cửa.

Vừa mới mở cửa ra, cả người bà ngây dại, người đàn ông hào hoa phong nhã, một tay ôm ngực, khom lưng cúi đầu chào bà: “Xin chào bà.”

“Cậu... Cậu là....” Trong mắt bà cụ đều là sợ hãi.

“Tôi muốn nhờ bà giúp cho một việc rất khẩn cấp.” Người đàn ông cong khóe miệng, nụ cười mê người hiện ra, mà anh ta mỉm cười như thế thật làm người cảm thấy đáng sợ.

3.

Cuối cùng cũng đến nhà bà, Khăn Đỏ đang định gõ cửa, kết quả cửa lại tự mở ra.

Khăn Đỏ đi vào, đặt giỏ đồ trên bàn, nhìn thấy bà mình đang nằm ngủ trên giường, “Bà ơi, bà làm sao vậy?” Khăn Đỏ lại gần, khi đến mép giường, chiếc chăn bỗng dưng tung lên, cánh tay mảnh khảnh của cô bị người nắm lấy kéo ngã lên giường.

Cô thất kinh la thật to “A.............”

Thân thể vừa ngã xuống, Khăn Đỏ liền bị đè trên giường, cô lập tức phát ngốc, đến khi hoàn hồn lại, đã nhìn thấy người đàn ông đè phía trên cô.

Lỗ tai sói? Con ngươi của Khăn Đỏ dần co rút lại, bà của cô....

“Anh đã làm gì bà tôi?” Đôi tay cô giữ chặt hai cái lỗ tai sói kia, cô dùng sức của chín trâu hai hổ tìm cách chạy thoát, nhưng lại tốn công vô ích, chân cô cũng bị anh kẹp chặt, đối với sự giãy giụa của cô, người đàn ông chỉ cần dùng sức nắm lấy hai tay cô, Khăn Đỏ lâp tức không thể động đậy được.

“Tôi không có làm gì bà của em, chỉ đưa bà đến một nơi khác thoải mái hơn, nhưng nếu em không nghe lời tôi, tôi cũng không dám đảm bảo điều gì đâu, Khăn Đỏ yêu quý của tôi à.”

Khăn Đỏ cắn chặt răng, bàn tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm dần buông lỏng, Khăn Đỏ nghĩ nên thả lỏng bản thân mình trước.

“Anh muốn thế nào?”

Người đàn ông thấy cô đã thuận theo mình, liền buông cổ tay đang bị mình nắm chặt ra, nâng khuôn mặt nhỏ non mịn của cô lên: “Tôi chỉ muốn có được em.” Đầu lưỡi nhè ra liếm khắp gương mặt cô, chờ đợi câu trả lời của cô.

Khăn Đỏ sửng sốt, cánh môi đóng mở, hồi lâu, cái miệng nhỏ nhắn nhẹ nhàng nói ra “Được.”

Người đàn ông rất hài lòng, vùi đầu vào cổ cô, hưởng thụ hơi thở ngọt ngào của cô, tay cũng không nhàn rỗi, cởi bỏ quần áo của cô xuống. Làn da trắng nõn như tuyết lộ ra ngoài, Khăn Đỏ trần như nhộng trước mắt anh, còn anh thì chăm chú nhìn thân thể mềm mại của cô đến mê muội.

Đối mặt với ánh mắt trần trụi của anh, khuôn mặt Khăn Đỏ phím hồng, giống như một quả táo đỏ giòn ngon miệng.

Bàn tay to nóng bỏng xoa nắn thân thể mềm mại của cô, chậm rãi mơn trớn, đôi môi mỏng của anh phủ lên, hôn nhẹ lên môi cô.

Nhìn cảnh tượng thế này, Khăn Đỏ xấu hổ mà nhắm mắt lại.
Đột nhiên đôi môi cô nóng lên, một cái lưỡi linh hoạt chen vào trong, cuốn lấy cái lưỡi của cô, cùng cô triền miên, tiếng chụt chụt phát ra. Người đàn ông miên theo cơ thể dần lần mò xuống dưới, mãi đến khi chạm vào góc quần lót nhỏ.

Khăn Đỏ bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn thấy trong mắt anh nồng đậm ý cười.

Bàn tay anh len lỏi vào trong quần lót, sờ soạng khu rừng rậm đen nhánh mềm mại cùng đóa hoa nhỏ, đưa ngón tay vuốt ve nơi bí ẩn.

“Ưm...” Khoái cảm tựa như dòng điện đánh ấp vào người cô, dưới thân dường như có thứ gì đó trào ra.

Lúc này người đàn ông đã rời khỏi đôi môi bị hôn đến sưng đỏ của cô, chuyển qua hai quả đào mộng nước nơi ngực, dùng môi cùng đầu lưỡi âu yếm cô, liếm láp đến ướt đẫm.

Bàn tay vốn đang xoa nắn hoa hạch liền dời vào hoa huyệt, đưa một ngón tay thật cẩn thận mà khai khẩn đóa hoa của cô.

“Rất chặt, rất ướt.” Anh không nhịn được mà cảm thán, nghĩ đến cảnh chút nữa đồ vật của mình sẽ bị cô chặt chẽ bao lấy, toàn thân anh liền nóng lên, đồ vật hư hỏng bên dưới đang cố gắng nhẫn nhịn đã gấp đến nổi chờ không được, anh thẳng thừng đánh thẳng, xỏ xuyên vào cơ thể cô.

Chờ đợi cô thích ứng, anh đưa thêm 2, 3 ngón tay cùng nhau đi vào, rút ra thọc vào hoa huyệt, khiến nó chảy ra không ít mật ngọt, dính ướt ngón tay anh và quần lót.

“Ư…A…” Bàn tay nhỏ bé nắm chặt cái chăn bên dưới, nơi nào đó bên dưới cơ thể như nhả như nuốt ngón tay vào trong cơ thể, khiến cô cảm giác càng lúc càng trở nên trống rỗng, muốn có thứ gì đó lớn hơn, to hơn cắm vào.

Người đàn ông kia cảm thấy đã thích hợp, lập tức cởi bỏ quần lót đã ướt của cô đi, cũng cởi luôn quần áo trói buột trên cơ thể mình, để lộ dáng người to lớn, chắc khỏe, đem thứ thô to kia chống đỡ động hoa đầy nước của cô.

“Không, đừng mà, sẽ rách mất.” Khăn Đỏ kinh hoảng vô cùng nhìn thứ to lớn kia đặt ở cửa động của mình, trông nó như vẻ đang hiên ngang  chuẩn bị  tiến đánh vào cơ thể cô.

Khăn Đỏ lùi về phía sau, ý muốn chạy trốn, người đàn ông dùng tay ôm lấy eo cô, đặt dưới thân mình, sau đó hạ mông đánh đến, làm côn thịt đâm vào chỗ sâu nhất bên trong hoa huyệt với thế như chẻ tre.

“Hô…..”

“A, đau quá.” Các đầu ngón chân của Khăn Đỏ co quắc như gai mắc cỡ, thân thể cong vòng lên.

Vốn anh định sau khi đâm vào sẽ đợi cô thích ứng, nhưng cảm giác lúc này khiến lý trí anh bay đi đâu mất, anh hết sức ôm lấy eo cô mà chọc ra thúc vào, không để ý đến cô gái nhỏ… à không, phải là người phụ nữ đang đau đớn.

“Thật sướng, cục cưng, lỗ nhỏ của em chơi rất sướng.”

Bên dưới tiếng va chạm bàch bạch vang lên.


“A…..A… Chậm…. Một chút, đau...” Vì cớ gì mà lại không cho cô thời gian thích ứng? Thân thể cô đau như muốn xé ra làm hai đây này.

“Chậm, chậm không được.” Người đàn ông cắn răng nhắm mắt hưởng thụ sung sướng mà cô mang đến.

Người đàn ông từng chút, từng chút một cắm vào nơi sâu nhất của cô, chỉ rút ra một đoạn, sau đó lại dùng hết sức cắm vào, đánh chiếm nơi sâu nhất trong cơ thể cô. Người phụ nữ bị anh cắm đến điên cuồng, hai khối thịt trắng trước ngực cứ lắc lư lên xuống qua lại. Người đàn ông nhìn thấy lửa dục lại bùng cháy, tốc độ va chạm nhanh hơn, lại mạnh mẽ cắm ra đút vào, cắm đến nổi cái mông nhỏ của Khăn Đỏ cũng đỏ hồng một mảng lớn.

“A, ha… Sâu quá… Nhẹ một chút!” Sao sức lực và tốc độ của hắn lại tăng thêm thế này?

Va chạm cuồng dã khiến mật dịch vẩy ra ngoài, làm ướt mảng lông nơi riêng tư của hai người, cả chăn bên dưới cũng ướt đẫm, làm cho vật to lớn kia càng thêm bóng bẩy.

“Cục cưng, gọi anh là Thuỵ Khắc.”

Thuỵ Khắc nhìn chỗ hai người kết hợp, ‘thằng em’ của mình lớn như vậy tựa như một cái mô tơ không ngừng ra vào lỗ nhỏ của cô, huyệt thịt mềm mại khó khăn cắn nuốt, chứa chấp côn thịt to lớn, cánh hoa thịt hồng hào xinh đẹp bị căng ra gần như trong suốt, bụng nhỏ bằng phẳng của cô loáng thoáng có thể thấy được hình dáng của gậy gộc kia.

Thuỵ Khắc càng cắm càng hăng, giống như muốn cắm hư cái bụng của cô. Động hoa của Khăn Đỏ càng cắm càng mềm, nhưng lại vẫn chặt chẽ như cũ.

Thuỵ Khắc nắm lấy cổ chân của Khăn Đỏ đè xuống, cứ như vậy mà cắm vào sâu hơn, đâm vào miệng tử cung.

“A…. Muốn rách ra rồi.” Nước bọt thơm ngào ngạt từ trong miệng chảy ra, Thuỵ Khắc liền hôn lấy, dây dưa môi lưỡi cùng cô.

“Không….. Dừng lại, muốn ra!!!!” Quá nhiều khoái cảm tích tụ, một lượng nước mật trong suốt chảy trào ra, phun đầy lên trên quy đầu bên trong động nhỏ.

“Hưz.” Thuỵ Khắc gầm lên một tiếng.

Cuối cùng, anh hung hăng ra vào mấy chục lần, đánh thẳng vào nơi sâu nhất, phun hết tinh hoa ấm nồng vào trong, nóng đến nỗi làm cho Khăn Đỏ hôn mê bất tỉnh.

Nhìn dung nhan mơ màng ngủ của cô, anh khẽ cười: “Anh chờ đợi em đã rất lâu.”

4.

Khi còn nhỏ, Khăn Đỏ thường xuyên đến nhà bà chơi, bà cũng thường làm cho cô bánh kem chocolate ngon tuyệt.

Có một ngày, Khăn Đỏ vẫn như thường lệ đến nhà bà chơi.

Nhìn ven đường có không ít hoa hoa cỏ cỏ, trông thật xinh đẹp,  thật đáng yêu, vì thế Khăn Đỏ liền hái hơn mười đóa,  nghĩ bụng sẽ đem về tặng cho bà của mình.

Liếc mắt nhìn thấy cách đó không xa có một người đang dựa vào gốc cây sồi, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Khăn Đỏ đến gần thì thấy, người này thật rất xinh đẹp, nhưng mà đôi đồng tử kia lại chứa đầy ưu thương. Không đúng, không phải người, mà là sói! Cô chết chắc rồi, anh ta sẽ ăn cô mất, lúc này chạy đi hẳn là không có khả năng, nhưng nếu không chạy chắc sẽ bị anh ta ăn ngay tức khắc.

Hai mắt người đàn ông nhàn nhạt liếc nhìn cô vài lần, rồi không để ý tới nữa.

Khăn Đỏ nơm nớp lo sợ, “Anh… sao lại ngồi ở đây?”

Không để ý đến.

“Anh có chuyện buồn sao?”

Không để ý đến.

“Nói ra, có lẽ sẽ nhẹ nhàng một chút đó.”

Cũng vẫn không để ý đến.

Khăn Đỏ chờ đợi một chút liền nhụt chí, cô là một người lạ, anh ta sao có thể mở lòng với cô? Vẫn là không nên làm bà tám lo chuyện bao đồng.

Đang lúc Khăn Đỏ muốn bỏ đi, người nọ cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi rất đau lòng.... Mẹ .... Đã mất...”

Khăn Đỏ ngơ ngác nhìn anh, im lặng.

Một chốc sau, Khăn Đỏ lấy một đóa hoa hồng trong tay, đưa đến trước mặt anh, nói với anh: “Ấy… này… này, em không biết phải an ủi anh như thế nào, nhưng em… hy vọng anh sẽ không đau lòng nữa.”

Sau khi nói xong, Khăn Đỏ liền rời đi.

Người đàn ông nhặt đóa hoa nhỏ dưới đất lên, rõ ràng là bông hoa lạnh lẽo, nhưng giây phút này lại làm cho anh cảm thấy ấm áp.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 59 times
Been thanked: 5173 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 9 2019 11:31

Edit: Sắc Mị Sắc
 
 TẬP TRUYỆN: BÁ ĐẠO YÊU EM
Tên Truyện: Thanh Mai Trúc Mã
 
1.
 
Lạc Anh là em gái hàng xóm nhỏ hơn Tuyệt Trần ba tuổi, từ nhỏ hai người đã lớn lên cùng nhau, cô bé luôn kính trọng xem anh là anh trai, mà thuở thơ ấu, lần đầu tiên nhìn thấy cô bé, cả trái tim anh đã dành hết cho cô bé rồi. Tình yêu và khát vọng anh dành cho Lạc Anh, theo thời gian, chỉ có tăng chứ không hề giảm, có thể nói là yêu đến nỗi không thể tự kiềm chế.
 
Lúc Lạc Anh học tiểu học, cô bé từng lấy hết can đảm viết thư tình cho cậu bé mà mình thầm mến, ai ngờ sang ngày hôm sau, cậu bé đó bỗng chuyển trường, còn gửi lại một phong thư trả lời cô bé: Tớ không thích cậu, hơn nữa tớ cũng không muốn nhìn thấy cậu!
 
Vì chuyện này, Lạc Anh chịu đả kích rất lớn, trong khoảng thời gian ngắn, không thể nào quên.
 
"Lạc Anh, bỏ qua đi, sau này em sẽ tìm được người yêu thương em thật lòng." Tuyệt Trần nhẹ nhàng vuốt ve suối tóc mềm như tơ lụa của Lạc anh, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
 
Người nọ, đương nhiên chính là anh, cậu bé kia đúng là bị anh uy hiếp đến nỗi phải chuyển trường, thằng nhóc đó dám cướp đi tâm hồn thiếu nữ của Lạc Anh, cho nên không thể nào tha thứ, về phần không ngờ cô bé thích một đứa con trai khác, khoản nợ này, anh sẽ nhớ kỹ!
 
2.
 
Tuyệt Trần tốt nghiệp cao trung, anh muốn ra nước ngoài du học, thế nhưng anh cảm thấy rất phiền lòng.
 
Làm sao bây giờ? Nếu như thế, anh không thể nào ở bên cạnh Lạc Anh để đề phòng hiểm họa được nữa.
 
Cho nên, anh quyết định đặt camera giấu kín trong phòng Lạc Anh, thậm chí còn cài đặt định vị trên điện thoại di động của cô.
 
Có như vậy, nhất cử nhất động của cô, anh có thể theo sát từng bước một.
 
Sắp xếp xong đâu đó, Tuyệt Trần mới yên tâm ra nước ngoài du học.
 
3.
 
Năm Lạc Anh mười bảy tuổi, cô quen bạn trai, tin tức này, đương nhiên Tuyệt Trần là người biết đầu tiên.
 
Lạc Anh, Lạc Anh của anh!
 
Tại sao?
 
Tại sao em đối xử với anh như thế?
 
Sau khi anh biết, lòng anh đau như cắt, em có biết không?
 
Tại sao em không muốn yêu anh?
 
Dù cho có như vậy, anh cũng sẽ tuyệt đối không buông tay.
 
Lần này anh nhất định phải trừng phạt đứa trẻ không nghe lời là em.
 
Sự tàn nhẫn hiện lên trong đáy mắt anh, em đừng trách anh bẻ đi đôi cánh của em.
 
4.
 
Đêm dài vắng lặng, sau cuộc tụ hội với bạn bè, Lạc Anh từ chối lời đề nghị đưa về của một người bạn, cô tự về nhà một mình.
 
Lạc Anh rảo bước nhanh qua con hẻm nhỏ yên tĩnh, cô có cảm giác dường như phía sau có người đi theo mình.
 
Mau đến nhà đi! Mau đến nhà đi!
 
Lạc Anh nghe được tiếng bước chân càng lúc càng gần ở sau lưng, hơi thở của cô cùng càng lúc càng dồn dập hơn.
 
Cô muốn bỏ chạy, song chính lúc này, mũi miệng chị bịt kín, mùi thuốc nồng nặc. . . . . . .
 
Khi Lạc Anh tỉnh lại, cô thấy tay mình bị trói vào đầu giường, hoàn cảnh xung quanh hoàn toàn xa lạ.
 
Đột nhiên, cánh cửa cách đó không xa bật mở, một người đàn ông đi về hướng này, là anh Tuyệt Trần?
 
Tuyệt Trần đi đến cạnh giường thì cúi đầu quan sát thiếu nữ, "Anh? Anh làm gì thế? Mau thả em ra!"
 
Anh cười xấu xa thành tiếng rồi nói: "Đây là trừng phạt đấy, bé cưng."
 
"Trừng phạt cái gì?" Vẻ mặt Lạc Anh tràn đầy nghi ngờ.
 
Tuyệt Trần ngồi xuống mép giường, anh đưa tay vuốt ve gương mặt nhỏ non mịn kia, "Trừng phạt gì à?"
 
Tay anh lần xuống nắm lấy cổ áo cô, "Đương nhiên là chuyện em quen bạn trai rồi."
 

"Xoẹt ~" một tiếng, quần áo biến thành mảnh vụn, rơi đầy trên mặt đất.
 
5.
 
"Anh Tuyệt Trần, đừng mà, Lạc Anh đau quá." Trên giường lớn, hai chân Lạc Anh đặt trên vai Tuyệt Trần, hai tay bị trói vào đầu giường, cổ tay lộ ra vết đỏ bầm, toàn thân đầy dấu hôn xanh xanh tím tím.
 
Hạ thân bị anh hung hăng xỏ xuyên qua, nước mắt Lạc Anh rơi như mưa, đau đớn cầu xin chàng trai đừng dùng sức lớn như vậy đút vào.
 
Anh tham lam chiếm đoạt thiếu nữ dưới thân, hoàn toàn không để tâm đến lời cầu khẩn kia.
 
"Bé cưng, hương vị em quá tuyệt vời, khiến cho anh. . . Khiến cho anh không dừng lại được." Vật nam tính bất ngờ dùng sức cắm vào kiều huyệt yếu ớt, cắm vào toàn bộ rồi nhẹ nhàng rút ra, ma sát dọc theo đường hành lang nhỏ hẹp.
 
Hai thân thể hợp thành một, cả thể xác và tinh thần anh đều thỏa mãn.
 
Nhưng mà, vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ, thứ anh muốn lấy từ cô, vĩnh viễn không bao giờ đủ!
 
Ở trên chiếc giường này, cô phải bị anh làm đến nỗi mang thai, sinh ra con cái của hai người.
 
Nghĩ đến đây, cả người Tuyệt Trần ngập trong hưng phấn, hạ thân va chạm càng ác liệt hơn, làm cho Lạc Anh tiến vào cao trào ngâm nga không ngừng.
 
Nhớ tới món nợ lúc Lạc Anh học tiểu học, không sao, còn nhiều thời gian, sau này từ từ tính!
 
Hai người sẽ ở bên nhau mãi mãi, cho đến chết anh cũng không bao giờ thả cô đi.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 59 times
Been thanked: 5173 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 9 2019 11:35

Edit: Sắc Miu
TẬP TRUYỆN: BÁ ĐẠO YÊU EM
Tên Truyện: Ông Xã Muộn Tao Và Cô Vợ Nhỏ
 
Trong một trung tâm thương mại cao ốc nọ.
 
“Đi du lịch với bạn? Không được.” Người đàn ông tỏ vẻ kiên quyết không đồng ý. Sau đó lại cúi đầu xem văn kiện trên tay.
 
Lục Minh nghe vậy, cảm thấy mong ước của mình như rơi vào không trung, cô tiến đến ngồi trên đùi người đàn ông, hai tay quấn lấy cổ anh, cất giọng nũng nịu. “Ông xã, anh xem. Ban ngày anh bận làm việc, em ở nhà không có việc gì làm, em sắp ngộp ngạt đến chết rồi. Cho em đi chơi với bạn bè vài ngày thôi có được không?”
 
Đôi mắt to tròn trong veo ngập tràn hy vọng nhìn chăm chú vào gương mặt sắc sảo như tượng thần Hy Lạp của người đàn ông.
 
Người đàn ông bỏ văn kiện trên tay xuống, im lặng vài giây, môi mỏng mở ra đáp: “Không được, nếu em muốn đi du lịch, tuần sau anh sẽ đi với em.”
 
Anh tuyệt đối không để Lục Minh rời khỏi tầm mắt của mình.
 
“Nhưng em muốn đi với bạn em cơ. Huống chi em và anh cũng thường xuyên chung đụng, ngày nào mà chẳng gặp!” Lục Minh chu cái miệng nhỏ nhắn nói.
 
Người đàn ông nhíu mày, chất giọng trầm xuống rõ ràng: “Em chán anh?”
 
Trong đôi mắt đen láy của anh có chứa một đốm lửa nhỏ, bàn tay to siết chặt eo của cô gái, không khí xung quanh ngưng đọng một sự áp bức vô hình.
 
Lục Minh cảm nhận được sắp có gió bão, vội cười lấy lòng anh: “Không phải mà, sao em có thể chán anh được? Chỉ là em rất muốn đi chơi với bạn bè, dù sao cũng hiếm có dịp mọi người tụ tập vui chơi mà.”
 
“Không được.”
 
Bà nội nó! Bà đây không ra oai thì tưởng bà là con mèo bệnh à?! Nhõng nhẽo không được thì ngang ngược!
 
Lục Minh nhảy ra khỏi vòng tay người đàn ông, chỉ vào anh quát: “Nam Cung Dục, em nói cho anh biết, em nhất định phải đi du lịch với bạn em!”
 
Nói xong, cô dậm chân đóng cửa phòng rời đi.
 
2.
 
“Trời ạ! Mình quên mất giấy tờ tùy thân của mình đều là anh ấy giữ!”
 
Lục Minh sau khi trở về nhà tìm khắp nơi trong phòng, mới nhớ ra là sau khi kết hôn, giấy tờ tùy thân của cô đã giao cho Nam Cung Dục cất giữ. Nói cho cùng cô cũng không chạy thoát sự kiềm cặp của anh.
 
Lục Minh suy sụp nằm rạp ra giường, một tia hy vọng cuối cùng cũng không có.
 
Mấy ngày tiếp theo, Lục Minh đuổi Nam Cung Dục ra khỏi phòng, mặc anh ngủ bên phòng sách, không cho anh đụng vào người mình, trừ khi anh nghĩ thông suốt mới thôi.
 
3.
Trong văn phòng, các nhân viên líu ríu bàn tán về tính tình của tổng giám đốc gần đây có chút kì quặc. Như hôm nay lúc đang họp, tự dưng anh nổi nóng lên, còn mắng cho quản lý tài vụ một trận té tát. Một khi anh đã nổi giận, thì toàn bộ không khí trong công ty sẽ như gánh lấy một áp lực vô hình.
 
Trong văn phòng tổng giám đốc.
 
Nam Cung Dục  nhìn màn hình máy vi tính, trông thì có vẻ như đang làm việc, nhưng thật ra anh đang thất thần.
 
Làm sao bây giờ? Làm sao đây? Mấy ngày nay anh thật sự sống không bằng chết. Cô vợ nhỏ của anh không thèm để ý anh. Ngay cả tay anh cũng không nắm được, đừng nói chi đến việc đè xuống giường mà tận tình yêu thương. Anh sắp chết vì ngột ngạt rồi! Đêm nay nhất định phải tìm cách ăn được cô!
 
Đôi mắt anh lóe lên nhân con báo đốm đang khao khát chờ đợi thời cơ thích hợp để ăn con mồi vậy.
 
Mà Lục Minh đang xem tạp chí ở nhà chẳng hiểu tại sao lại rùng mình.
 
4.
Đêm khuya.
 
Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng được mở ra, Nam Cung Dục đi đến bên giường, hạ thân anh đã sớm cứng rắn.
 
Lục Minh mặc chiếc váy ngủ màu tím. Cổ áo ren hở lớn, để lộ một bầu ngực trắng nõn.
 
Nam Cung Dục vén váy ngủ của cô lên quá ngực, bàn tay nóng bỏng xoa bóp hai khối mềm mại kia, dùng đầu lưỡi liếm đỉnh hoa hồng nộn.
 
“Ưm~…” Lục Minh không thoải mái kẽ chau mày.
 
Lưỡi của anh di chuyển xuống cánh hoa thơm tho, dùng đầu lưỡi mà trêu chọc hoa hạch nhỏ.
 
Nam Cung Dục thăm dò hoa động, động tác lưỡi ra ra vào vào như đang giao hợp.
 
“Ư… ưm…” Gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, cơ thể co giật ở biên độ nhỏ.
 
Rất nhanh, một dòng mật ngọt ngon miệng chảy từ trong cơ thể  cô ra. Nam Cung Dục khao khát liếm từng chút từng chút vào bụng.
 
Đến khi liếm đủ, anh lập tức đứng dậy cởi hết quần áo trên người mình, cởi luôn váy ngủ trên người cô quăng phịch xuống đất.
 
“Thoải mái rồi đúng không bảo bối. Giờ đến phiên anh nhé.” Anh nhẹ nhàng hôn lên vầng trán trắng tinh của cô.
 
Vác cặp đùi mịn màng của cô lên vai, anh nâng phân thân của mình chỉa vào cửa huyệt ướt nhẹp, từ từ đi vào nơi mất hồn kia.
 
“Aa…” Cô gái nhỏ còn đang ngủ say cảm thấy bụng mình phồng lên. Người đàn ông mới tiến vào một phần ba, liền không khỏi cảm thán.
 
“Trời ạ! Bảo bối, em quá chặt!
 
Vừa nói, hạ thân anh vừa đẩy một lực mạnh, khiến cho phần còn lại của gậy thịt hung hăng cắm vào trong, làm hoa huyệt của cô mở to.
 
Anh nhanh chong đong đưa thắt lưng, vừa nhanh vừa mạnh tiến thẳng vào hạ thân của cô.
 
“A… Dục…?” Lục Minh ngơ ngác vì khoái cảm mà bừng tỉnh, mở mắt ra đã thấy hai chân mình dang rộng trên vai anh, hạ thể còn không ngừng bị vật thô cứng xâm nhập.
 
“Bảo bối, em tỉnh rồi hả?! Ui, chặt quá, sướng quá!” Anh cắn nhẹ lên vành tai cô, đó là điểm mẫn cảm của cô.
 
“Aaa…” Lục Minh vừa bị hôn lên chỗ mẫn cảm, vừa bị cắm đến toàn thân căng chặt, hoa huyệt chặt chẽ mút lấy gậy thịt, kích thích người đàn ông phải nhanh xuất tinh.
 
Anh lật người Lục Minh lại, khiến mông của cô chổng lên, như vậy gậy thịt mới có thể tiến vào sâu hơn. Hai tay anh luồng qua nách cô, xoa nắn hai khối mềm, còn in nhiều dấu hôn trên vai lưng cô.
 
 
“A… sâu quá…” Lục Minh túm lấy chăn, thân thể giống như không ngừng bị những dòng điện nhỏ chạy qua.
 
Bờ mông tráng kiện của anh liên tục vỗ vào tiểu nộn huyệt của cô, như chiếc mô tơ điện chạy không ngừng nghỉ, quy đầu nhiều lần đụng đến chỗ thịt mềm sâu bên trong, làm mật hoa chảy tràn lan, thấm ướt cả rừng cỏ của hai người.
 
“Hức… không… không chịu nổi, Dục…” Lục Minh rên rỉ vô lực, muốn thoát khỏi sự va chạm mãnh liệt kia, nhưng mông cô bị anh cố định lại, chỉ có thể đáng thương đón nhận lấy từng đợt vũ bão của anh.
 
“Gọi ông xã, không chừng anh sẽ nhanh bắn cho em…” Giọng nói của Nam Cung Dục vì tình dục mà trầm khàn, truyền đến bên tai cô.
 
“Lừa… lừa ai chứ! Lúc trước… anh cũng nói… nói vậy. Nhưng… mà… anh có buông tha em… đâu… Áaa~” Lục Minh bị anh cắm mạnh, khiến câu nói đứt quãng.
 
Nam Cung Dục cười khẽ: “Bắn như vậy là rất nhanh cho em rồi.”
 
Quả thật, tốc độ ra vào của anh rất khủng bố, lực đạo cũng rất dọa người. Cô một khắc cô cảm thấy như mình sắp bị thúc  bay đi, tiểu huyệt sẽ  bị cắm hỏng mất.
 
“Ưm… ưm~ ư…” Lục Minh không thể trả lời câu nói của anh.
 
Khoảng hơn 20phút sau, Nam Cung Dục đã tích đủ khoái cảm, đẩy mạnh quy đầu vào sát tử cung, sau đó thăng hoa bán ra tinh dịch đậm đặc vào nơi sâu hút của cô. Cơ thể của cô cũng vì cao trào mà co giật, rồi rơi vào hôn mê.
 
Trước khi mất hết ý thức, Lục Minh cảm nhận được mình được người đàn ông ôm vào lòng, ngồi trên người anh, cằm tựa vào vai anh, hai chân quấy lấy hông anh, tiếp tục đón nhận vật cứng trong tiểu huyệt ra ra vào vào không ngừng.
 
5.
Ngày hôm sau.
 
Lục Minh chậm rãi mở hai mắt ra, cửa sổ vẫn kéo rèm, không biết bây giờ đã là mấy giờ.
 
Nhưng cô cảm nhận rõ ràng hạ thân mình vô cùng ê ẩm.
 
“Tỉnh rồi hả?” Nam Cung Dục ngẩng đầu nhìn cô cười tà mị.
 
“Hừ.” Lục Minh xoay người không thèm để ý đến anh, vặn vẹo muốn rời khỏi vòng tay của anh.
 
Người này lại dám tập kích mình lúc nửa đêm. Chúng ta đang chiến tranh lạnh đó có biết không hả?!
 
“Sao vậy? Còn tức giận à?” Nam Cung Dục duỗi tay ra ôm cô vào trong lòng.
 
“Gần đây anh rãnh rỗi, một là chúng ta cùng nhau đi du lịch, hai là chúng ta ở nhà cùng nhau bồi đắp tình cảm nhé.” Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ tình cảm này.
 
“Đói bụng không? Anh làm ít đồ ăn cho em. Dù sao giờ cũng đã 12h30 rồi.”
 
Nam Cung Dục nói xong thì xuống giường, đến tủ mặc một bộ đồ ngủ, sau đó đi xuống bếp làm thức ăn cho cô.
 
Xem ra, muốn đi du lịch với bạn cô là chuyện không thể rồi.
 
-Hết-
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin