[CĐ-TS-3S] THẾ TỬ TUYỆT TÌNH - TÌNH PHƯƠNG HẢO [30/37]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6175 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 2 2020 20:47

Hình ảnh
THẾ TỬ TUYỆT TÌNH
Tác giả: Tình Phương Hảo.
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, sủng, siêu sắc
VĂN ÁN
Đúng như tên gọi “Thế tử tuyệt tình”. Vì sự tuyệt tình của Thẩm Tĩnh Châu mà  Vệ Giai Quân phải chết trong buồn tủi.
Sống lại một lần, nàng chỉ muốn tránh hắn thật xa, không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn, thế nhưng hà cớ gì hắn cứ bám theo nàng mãi chẳng chịu buông.
Sống lại ở kiếp này, hắn mang theo ký ức hai kiếp trước, chỉ vì sự hiểu lầm nhỏ mà hắn trách oan nàng suốt một kiếp, hắn ân hận, hắn muốn bù đắp lỗi lầm của mình, tìm về tình yêu đã đánh mất. Song, đã muộn. Hắn càng đuổi, nàng càng chạy, dùng cường thế ép buộc, nàng càng chán ghét hắn.
Làm sao bây giờ?
 Chỉ còn cách “Làm” đến khi nào nàng yêu hắn lần nữa mới thôi.
 
P/s: Truyện chống chỉ định cho những con tim yếu đuối không chịu nổi sắc BT, có thể phá hỏng tam quan một số người. Cân nhắc trước khi nhảy hố.

Từ chương 31 đến 37 hót hòn họt (Ai yêu bạo cúc không thể bỏ qua 
:onion11: ) mạn phép đăng trong group Mị Sắc Viên để phòng trộm, khi nào forum nâng cấp xong sẽ mang ra trình làng. 

Thân ái.

:onion77:

MỤC LỤC
Chương 1 Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự

Chương 2 Nàng không muốn dây dưa nữa

Chương 3 Bảo vật tuyệt sắc

Chương 4 Phá thân

Chương 5 Sướng hay không

Chương 6 Ba kiếp người

Chương 7 Vệ phu nhân

Chương 8 Nghị thân

Chương 9 Vì sao không muốn gả

Chương 10 Tiểu ni cô lục căn không tịnh

Chương 11 Để nha hoàn của nàng chiêm ngưỡng

Chương 12 Ôm lấy tiểu thư nhà ngươi 

Chương 13 Hai đời khác biệt

Chương 14 Nàng chạy trốn

Chương 15 Tại sao hắn đến đây ?

Chương 16 Tại sao không thích ta ?

Chương 17 Ôm như vậy sao ?

Chương 18 Phải đánh

Chương 19 Cả người nàng ta đều thích

Chương 20 Giúp nàng đi tiểu

Chương 21 Làm chính sự

Chương 22 Lẻn vào hương khuê

Chương 23 Mất hồn

Chương 24 Lúc này cho nàng chơi

Chương 25 Giúp nàng nới lỏng

Chương 26 Tứ hoàng tử tìm đường chết

Chương 27 Nàng cũng đã trở về

Chương 28 Còn yêu ta không ?

Chương 29 Tầm hoan trong men say

Chương 30 Tự chơi mình

Chương 31 Thô hơn

Chương 32 Hai bút cùng vẽ

Chương 33 Tiền hậu giáp kích

Chương 34 Trải nghiệm kiếp đầu tiên

Chương 35 Luôn mẫn cảm như vậy mới được

Chương 36 Chủ động ăn trên lưng ngựa

Chương 37 Kết thúc




Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6175 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 2 2020 21:01

Chương 1 Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự
 
Trong Hoài Ân Tự, Vệ Giai Quân đi dạo vòng quanh Phù Đồ bảo tháp, hết vòng này đến vòng khác, lòng dạ rối bời.
 
Nàng đã sống lại hơn một tháng rồi.
 
Một tháng trước, nàng vẫn còn là thế tử phi của Uy Viễn hầu phủ, bị trượng phu chán ghét vứt bỏ, bị tiểu thiếp ức hiếp, cuối cùng cô vương độc chết đi trong tiểu viện vắng vẻ.
 
Vừa mở mắt, không ngờ nàng đã sống lại, quay về thời kỳ thiếu nữ. Vệ Giai Quân bây giờ vẫn là Vệ tam tiểu thư, hòn ngọc quý trên tay Vệ gia, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ ngã.
 
Thế nhưng, kiếp trước mắt nàng bị mù, cho nên vừa gặp gỡ thế tử Uy Viễn hầu phủ Thẩm Tĩnh Châu, nàng đã sa vào lưới tình, biết rõ hắn không thích nàng, nàng vẫn khăng khăng phải gả cho hắn, một chút thể diện cũng không cần. Về sau rốt cuộc nàng cũng như ý nguyện gả cho hắn rồi, lại bị vứt bỏ nơi hậu viện. Trong thời gian mười năm buồn tủi dài đằng đẵng, nàng chứng kiến hắn thăng quan, chứng kiến hắn nạp thiếp, chứng kiến hắn quyền cao chức trọng, chứng kiến hắn sinh con dưỡng cái. Mà những thứ này, chẳng chút liên quan gì đến nàng cả.
 
Vệ tam tiểu thư tâm cao khí ngạo, vậy mà bị mài nhẵn từng chút từng chút một đến không còn sót lại chút gì. Cuối cùng lưu lạc đến nơi hẻo lánh nhất trong tiểu viện, đọc sách, viết chữ, trồng hoa ngắm mây bay, cả đời cứ trôi qua như thế.
 
Khi chết đi nàng mới hai mươi bảy, là độ tuổi tươi đẹp chín mùi nhất của nhan sắc, thế nhưng lòng của nàng đã héo tàn từ lâu, cuối cùng khô cằn mà chết.
 
Khoảnh khắc này khi nhắm mắt lại, lòng Vệ Giai Quân tĩnh lặng như nước. Nàng không hận, cũng chẳng oán. Thẩm Tĩnh Châu không thích nàng, đáng lý ban đầu nàng không nên cưỡng cầu. Nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối, vô cùng có lỗi với phụ mẫu, khiến bọn họ bận tâm cả đời, không biết khi nhận tin về cái chết của nàng, họ đau lòng thế nào nữa.
 
Trở lại thời kỳ thiếu nữ một lần nữa, nàng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Thẩm Tĩnh Châu, thay vào đó là phải thảo kính phụ mẫu, nghe lời bọn họ gả cho trượng phu hiền lành đáng tin cậy, sanh con dưỡng cái, sống một cuộc đời bình lặng.
 
Vệ Giai Quân dừng lại, nàng ngẩng đầu lên nhìn bảy tầng Phù Đồ bảo tháp cao vút tận mây xanh, hai tay chấp trước ngực, thành tâm cầu nguyện: Phật Tổ, nếu Người nghe được tâm nguyện của tín nữ, xin Người phù hộ tín nữ đạt được ước muốn.
 
Lại nói.
 
Năm nay nàng mười sáu tuổi, trong nhà đang tính chuyện chung thân đại sự cho nàng. Bởi vì hai tháng trước mắc bệnh thủy đậu, Vệ gia mới đưa nàng đến Hoài Ân Tự dưỡng bệnh. Hiện tại bệnh thủy đậu đã khỏi, chắc hẳn Vệ phu nhân sẽ nhanh chóng phái người đến đón nàng trở về thôi.
 
 
Không biết phụ mẫu chọn phu gia* thế nào cho nàng, mà mặc kệ là nhà ai, chỉ cần không liên quan đến Uy Viễn hầu phủ là được. Nàng không muốn lợi dụng ưu thế của trùng sinh để lựa chọn một trượng phu đáng tin cậy, tất cả đều tùy duyên thôi.
 
*Phu gia: Nhà chồng.
 
Hoài Ân Tự có chuẩn bị khu để nữ khách cư ngụ ở đại viện, phía trước là một đường hành lang dài. Đại viện này, nam khách không được vào, tăng lữ cũng không tới lui, hành lang và tiểu cảnh ngăn cách mười mấy tiểu viện, hoàn toàn độc lập nhưng đường đi lại thông với nhau. Cho  nên, Vệ Giai Quân không ngờ rằng, nguy hiểm đang chờ nàng ở đó.
 
Nghe được tiếng bước chân rất nhỏ sau lưng, nàng vừa định quay đầu nhìn lại thì đột nhiên phần gáy tê rần, cả người mềm nhũn, mất đi ý thức.
 
Trong đại viện dành cho nam khách đang diễn ra một buổi tiệc rượu.
 
Tại Phật môn thanh tịnh mà dám trắng trợn ăn uống, thậm chí còn trái ôm phải ấp kỹ nữ, loại chuyện này, cũng chỉ có Tứ hoàng tử mới làm được.
 
Vẻ mặt Thẩm Tĩnh Châu hờ hững, hắn ngồi một chỗ xem các cô vươngng tử thế gia khác làm trò hề, trong hoàn cảnh này ấy vậy mà trông hắn cứ như tham gia một buổi văn hội, nghiêm túc đến đáng sợ.
 
Ngay thẳng như vậy, trong buổi tiệc hoang đường thế này, chẳng khác nào hạc giữa bầy gà, làm sao Tứ hoàng tử không chú ý cho được.
 
Tứ hoàng từ liếc mắt ra hiệu với tùy tùng bên cạnh mình một cái, sau đó phất phất tay.
 
Tùy tùng đi theo ngầm hiểu, không biết lấy một bầu rượu từ đâu ra, đặt lên bàn nhỏ của Thẫm Tỉnh Châu.
 
Tứ hoàng tử: "Tĩnh Châu, nãy giờ ngươi không ăn cũng không uống, có phải cô vương* chiêu đãi không chu toàn hay không? Cô vương mời ngươi một chén."
 
*cô vương (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)
 
Tròng mắt Thẩm Tĩnh Châu khẽ đảo, nhìn Tứ hoàng tử đang ngồi trên ghế chủ vị, hắn thản nhiên đáp: "Không dám nhận, chẳng qua đây là nơi Phật môn thanh tịnh, ăn mặn uống rượu không hay lắm."
 
Nhiều vương tôn cô vươngng tử ngồi xung quanh đồng loạt nhìn về phía hắn, thái độ cười nhạo. Bữa tiệc rượu này là do Tứ hoàng tử an bày, ý của Thẩm Tĩnh Châu là chỉ trích Tứ hoàng tử đây mà.
 
Quả nhiên, sắc mặt Tứ hoàng tử trầm xuống, "Chúng ta không phải người xuất gia, tại sao không thể ăn mặn uống rượu, ngươi không nể mặt cô vương đúng không?"
 
Thẩm Tĩnh Châu nhíu mày, cuối cùng hắn tỏ vẻ bất đắc dĩ cầm ly rượu rồi đứng lên nói: "Tĩnh Châu tạ ơn Tứ điện hạ thưởng rượu."
 
Dứt lời, uống một hơi cạn sạch.
 
Tứ hoàng tử nở nụ cười, vô cùng hài lòng: "Mọi người đều là người trẻ tuổi, tụ tập chơi bời vui vẻ, chẳng phải rất tốt sao?"
 
Đợi Thẩm Tĩnh Châu ngồi xuống, Tứ hoàng tử lập tức vung tay lên, một kỹ nữ ỏng ẹo đi tới, muốn ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tĩnh Châu, nhưng lại bị hắn đẩy ra.
 
"Tĩnh Châu."
 
Nghe được giọng kéo dài cảnh cáo của Tứ hoàng tử, Thẩm Tĩnh Châu vẫn bình tĩnh, "Tứ điện hạ, xin thứ cho Tĩnh Châu không thích những thứ này."
 
Tứ hoàng tử sững sờ, sau đó gã cười phá lên, lần này không tức giận, "Mắt ngươi cao, không thích thì thôi." Nói rồi gã phất tay, ý bảo kỹ nữ lui xuống.
 
Kỹ nữ cắn môi, tủi thân nhìn Thẩm Tĩnh Châu một cái rồi lặng lẽ lui xuống.
 
Tứ hoàng tử uống đến cao hứng, gã vòng tay ôm kỹ nữ đang ngồi bên cạnh, trước mắt bao người, bàn tay gã phủ lên ngộ ngực sữa cao ngất nửa che nửa đậy của kỹ nữ, tức nhiên là bắt đầu xoa bóp không rời tay.
 
"A a a a. . . " Kỹ nữ bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, nàng ta duyên dáng kêu to, xấu hổ dựa vào lòng Tứ hoàng tử, "Điện hạ, đừng mà."
 
Giọng nói nũng nịu đến nỗi khiến người ta hận không thể hung hăng ức hiếp.
 
Tứ hoàng tử muốn làm ngay tại chỗ này, gã thò tay tham lam tiến vào vạt áo lỏng lẻo, bắt lấy hai quả đào tròn lẳng kia, vừa xoa vừa bóp, trắng trợn khinh nhờn.
 
Ban đầu kỹ nữ còn né tránh ngăn cản, miệng hô đừng mà đừng mà, cuối cùng cũng bị đùa bỡn ra khoái ý, "Ừ ừ a a" Vô cùng yêu kiều, cả người dán lên người Tứ hoàng tử.
 
Tứ hoàng tử trêu chọc: "Còn kêu đừng. . . Cô vương thấy nàng có vẻ rất muốn thì có."
 
Bên dưới toàn các cô vươngng tử ăn chơi, thấy một màn như thế, khí huyết ai không dâng trào, nghe tiếng ngâm kiều mị kia, cả người đều tê ngứa, vật giữa hai chân đỉnh đạc ngốc đầu dậy.
 
Song, vì e ngại thân phận Tứ hoàng tử, bọn họ không dám làm càn.
 
Tứ hoàng tử nhìn xuống, gã đắc ý nở nụ cười rồi vung tay lên: "Ngây người ở đó làm cái gì, muốn làm gì thì làm đi, hôm nay cô vương cho phép các người càn rỡ."
 
Vừa nói xong, các cô vươngng tử nhanh chóng hưng phấn tru lên như sói, có người gấp đến độ tóm ngay kỹ nữ ngồi bên cạnh, trực tiếp  đặt trên bàn rượu.
 
Kỹ nữ bên cạnh Tứ hoàng tử, y phục đã gần như bị lột sạch, lộ ra hai trái đào mật trắng nõn non mịn, tiết khố dưới thân cũng bị xé mở, một tay Tứ hoàng tử ra ra vào vào bên trong, khiến mặt kỹ nữ tràn ngập say mê, rên rỉ không ngừng.
 
"Tiểu dâm đãng, thật nhiều nước." Tứ hoàng tử mắng một tiếng, gã rút tay về kéo quần xuống rồi nhấn đầu kỹ nữ xuống giữa hai chân mình, kỹ nữ cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy long căn, bắt đầu phun ra nuốt vào.
 
Tứ hoàng tử vẫn ngại chưa đủ, không bao lâu, gã đỡ lấy đầu kỹ nữ, dùng sức đong đưa.
 
Một màn này rơi vào mắt đám vương tôn cô vươngng tử bên dưới, không ít người mất khống chế ôm kỹ nữ bên cạnh làm tại chỗ, trong lúc nhất thời, cả phòng tràn ngập tiếng thở dốc yêu kiều, cảnh tượng dâm loạn khó tiếp nhận.
 
Thẩm Tĩnh Châu vẫn ngồi ngay ngắn như cũ, kỹ nữ ban nãy lại nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên cạnh hắn. Kết quả bị hắn đẩy ra, còn hung hăng trừng mắt nhìn nàng ta rồi đứng dậy rời đi.
 
Tiệc rượu đang lúc nóng bỏng, từng người từng người đắm chìm trong cơn cuồng hoang, không ai chú ý đến chuyện hắn rời đi.
 
Ra đến bên ngoài, bầu không khí sạch sẽ tươi mát hẳn, Thẩm Tĩnh Châu hít một hơi thật sâu, từ từ bình ổn tâm trạng, lúc hắn định rời đi thì bỗng có tùy tùng của Tứ hoàng tử ngăn lại, vẻ mặt vô cùng cung kính nói với hắn: "Thẩm thế tử, ngài là khách quý của điện hạ, nếu rời khỏi đây bây giờ, chắc chắn điện hạ sẽ trách mắng chúng nô tài. Chẳng bằng, ngài đến thiện phòng nghỉ ngơi một lát đi."
 
Thẩm Tĩnh Châu đè xuống cơn khó chịu đang dâng lên trong lòng ngực, hắn gật đầu: "Làm phiền rồi."
 
"Thế tử, mời."
 
Tùy tùng Tứ hoàng tử dẫn hắn vào một sương phòng, Thẩm Tĩnh Châu chưa ngồi được bao lâu thì cảm thấy cơn buồn ngủ kéo ập tới, hắn chỉ có thể gục xuống bàn mơ màng thiếp đi.
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6175 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 2 2020 21:02

Chương 2: Nàng không muốn dây dưa nữa
 
Tứ hoàng tử khoác ngoại bào, đi ra khỏi phòng.
 
Tùy tùng lập tức tiến tới nghênh đón: "Điện hạ."
 
Giờ khắc này, ánh mắt Tứ hoàng tử hoàn toàn tỉnh táo, đâu còn vẻ hoang đường như ban nãy, gã trầm giọng hỏi: "Thẩm Tĩnh Châu thế nào rồi?"
 
Tùy tùng bẩm báo: "Hiện tại Thẩm thế tử đang nghỉ ngơi trong sương phòng ạ."
 
Từ hoàng tử hài lòng gật đầu, "Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa rồi chứ?"
 
"Xin điện hạ yên tâm, thứ thuốc kia đủ để một con trâu lớn động dục."
 
Tứ hoàng tử cười ha hả, gã xoa xoa khóe môi: "Ta thấy lần này Thẩm Tĩnh Châu sẽ gây ra họa động trời, để xem hắn ta còn có thể bày ra bản mặt nghiêm trang với cô vương hay không." Sau đó gã lại hỏi: "Đưa người đến đó chưa?"
 
"Đưa tới rồi, ở sẵn trong phòng, điện hạ có muốn xem thử không ạ?"
 
Tứ hoàng tử ừ một tiếng rồi đi theo tùy tùng đến sương phòng đó.

Trong sương phòng, một thiếu nữ mặc áo xanh lục nằm trên giường, đệm giường trắng trong thuần khiết của Phật môn làm nổi bậc lên làn da óng ánh như tuyết của nàng, tươi non như một đóa hoa sen ngày hè.
 
Thấy mặt nàng, Tứ hoàng tử hít sâu một hơi, giọng điệu mang theo vẻ tiếc hận: "Tuyệt sắc cỡ này, lợi cho tên tiểu tử kia rồi."
 
Tùy tùng đi theo cực kỳ biết nhìn sắc mặt nói chuyện, nên lập tức nói ngay: "Nếu điện hạ thích, vậy chẳng bằng giữ nàng lại, tiểu nhân sẽ đến nữ viện đổi một người khác là được."
 
"Không cần." Tứ hoàng tử quả quyết nói: "Trong nữ viện đều là nữ quyến hậu duệ quan lớn trong triều, thân phận cao quý, dính tới rất phiền phức. Đúng rồi, mỹ nhân kia có thân phận gì, các ngươi có điều tra chưa?"
 
"Tiểu nhân đã điều tra ạ, là Tam tiểu thư Vệ gia, tổ phụ nàng là công bộ tả thị lang, phụ thân là võ tướng, hiện đang trấn thủ Sa thành.
 
"Thì ra là nàng." Tứ hoàng tử gật đầu, "Quả nhiên không đụng tới được, phụ hoàng cố ý trọng dụng Vệ Dân, sang năm nếu dụng binh ở phương Bắc, nói không chừng sẽ phái ông ấy thống lĩnh binh mã. Nghe nói Vệ Dân thương nữ nhi như mạng, lỡ đụng đến nàng, vậy thì không thể lôi kéo Vệ Dân nữa."
 
Tùy tùng: "Điện hạ lấy nàng làm trắc phi là được rồi, chắc hẳn Vệ gia sẽ mang ơn điện hạ."
 
Tứ hoàng tử vẫn lắc đầu: "Không được, không phải nhà nào cũng thích gả nữ nhi làm tiểu thiếp cho người ta, dù là trắc phi thì cũng như vậy thôi." Gã phất tay, quay đầu chỗ khác nhắm mắt làm ngơ, "Đưa Thẩm Tỉnh Châu qua đi, nếu có thể khiến hai nhà Thẩm Vệ đối đầu, ngược lại là chuyện tốt."
 
"Dạ."
 
***
 
Trong cơn mơ mơ màng màng, Vệ Giai Quân cảm nhận được có người sờ mó trên người mình, vỗ về nhẹ nhàng như cánh bướm, lại có lúc nặng như muốn cọ tróc da nàng.
 
Xảy ra chuyện gì? Nàng bắt buộc mình phải mở mắt.
 
Mắt mở to, lập tức đối diện với một đôi mắt tĩnh mịch, nàng sợ ngây người.
 
Hai hàng lông mày đen như mực, đáy mắt âm u, mũi cao thẳng, môi khẽ nhếch, không thể nghi ngờ đây là một gương mặt cực kỳ anh tuấn, bằng không thì làm sao khiến quý nữ khắp kinh thành chạy theo sau hắn như vịt.
 
Song, ngay tại lúc này, Vệ Giai Quân chỉ cảm thấy hồn mình suýt bị dọa bay mất.
 
Thẩm Tĩnh Châu? Tại sao Thẩm Tĩnh Châu ở đây?
 
Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nàng lại ở cùng với Thẩm Tĩnh Châu? Hơn nữa, hắn còn đè trên người nàng.
 
"Ngươi. . ." Nàng vừa há miệng, nam nhân trên người đột nhiên nhiên cúi đầu xuống, liền mạch cắn lên đôi môi anh đào mọng nước.
 
Mùi vị ngọt ngào mềm mại truyền tới, đầu óc vốn không tỉnh táo lắm của Thẩm Tĩnh Châu hoàn toàn hóa thành bột nhão.
 
Đã quá nhiều năm, hắn vô cùng nhớ nhung hương vị này, nhớ lắm, nhớ muốn chết.
 
Người khát khao quá lâu, cuối cùng cũng chiếm được mỹ thực mình ao ước, đâu thể nào kiềm chế, hắn ôm lấy đầu nàng, vừa hôn vừa cắn lên cánh môi mềm mại, không ngừng mút hút, thậm chí còn đưa đầu lưỡi vào, quấn lấy lưỡi nàng.
 
"A. . ." Cả người Vệ Giai Quân choáng váng, muốn đẩy hắn ra, thế nhưng nàng lại phát hiện toàn thân mình bủn rủn không có sức, hoàn toàn không nhấc tay nổi.
 
Tại sao có thể như vậy? Trong kiếp trước, nàng yêu Thẩm Tĩnh Châu cả đời, vô số lần nhiệt tình dâng mình đến trước mặt hắn, có điều hết lần này đến lần khác đều bị hững hờ. Đến khi chết, hắn cũng chưa từng bước vào cửa phòng nàng, chưa từng chạm vào thân thể nàng. Bởi thế, tuy đã là người sống hai đời, song bất luận là linh hồn hay thể xác, Vệ Giai Quân vẫn là xử nữ không thể giả dối.
 
Người nam nhân vốn chán ghét nàng đến nỗi không thèm chạm vào nàng dù chỉ một cái trong kiếp trước, đột nhiên làm loại chuyện này với nàng.
 
"Ưm. . .  Ư. . ."
 
Buông nàng ra! Đời này nàng không muốn dây dưa với hắn nữa!
 
Vừa khéo nam nhân trên người nàng dừng lại động tác, nàng lập tức dùng hết sức để cắn hắn, thế nhưng hắn đã nhanh tay niết cằm nàng, khiến nàng há to miệng, tiếp nhận sự xâm lấn của hắn, thậm chí còn bị ép nuốt nước bọt của hắn.
 
Chút xíu hơi sức này của Vệ Giai Quân, làm sao đủ dùng? Vì để âm mưu trót lọt, gã tùy tùng của Tứ hoàng tử đã cho nàng uống nhuyễn cân tán. Nàng vặn vẹo, có điều chỉ khiến dục hỏa thiêu đốt trong cơ thể Thẩm Tĩnh Châu ngày càng bành trướng hơn mà thôi.
 
Tại sao thân thể nàng lại mềm như vậy, vừa thơm vừa mịn, bồng bềnh giống như một đám mây.
 
"Xoẹt" Vạt áo trước ngực nàng bị xé toang, đôi tiểu bạch thỏ trắng óng ánh cứ như vậy mà nhảy ra ngoài, hoảng sợ run lẩy bẩy.
 
Thẩm Tĩnh Châu không chớp mắt nhìn thẳng vào hai luồng tuyết trắng, đúng rồi, tuy dáng người nàng mảnh khảnh yểu điệu, nhưng ngực sữa cực lớn, vừa tròn vừa trắng, hiện tại tuổi nàng còn nhỏ, chưa hoàn toàn phát triển, song lại có một loại phong tình khác, ngây thơ non nớt.
 
Thấy Thẩm Tĩnh Châu nhìn chằm chằm vào phần ngực lõa lồ của mình, còn đưa tay sờ, Vệ Giai Quân chỉ cảm thấy tất cả khí huyết trên người mình dồn lên đầu, xấu hổ đến độ muốn nổ tung.
 
Sao hắn lại như thế?
 
"Thẩm Tĩnh Châu, không được." Nàng phát hiện âm thanh mình phát ra, vô cùng yếu ớt, giống như muốn từ chối lại ra vẻ mời chào.
 
Không không không, nàng hoàn toàn không muốn như vậy. Tiếp tục dây dưa với hắn, đời này làm sao nàng có thể yên ổn gả cho người khác nữa, nàng thật sự không muốn sống một đời như kiếp trước.
 
Tuy nhiên, Thẩm Tĩnh Châu có tai như điếc, bàn tay khẽ bóp, chính xác phủ lên một bên mật đào. Xúc cảm mềm mại truyền đến, hắn rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn.
 
Nhưng chỉ sờ như vậy, hắn nhanh chóng cảm thấy chưa đủ, hắn bắt đầu nắn rồi lại bóp, hết kéo rồi đến véo, chơi một bên không đủ, hai tay mỗi tay một cái, khi thì nhào nặn nhũ thịt, khi thì bóp nhũ tiêm, thậm chí còn lôi kéo, khiến hai quả đào mật vừa tròn vừa trắng biến hóa muôn hình vạn trạng.
 
"Thả ta ta, buông ra." Vệ Giai Quân dùng tay đánh hắn, nhưng tay nàng bủn rủn không có sức, chẳng khác nào gãi ngứa.
 
Tại sao cố hết sức mà không tạo được chút khí thế nào, càng không đả động được hắn. Rốt cuộc Vệ Giai Quân cũng từ bỏ, nước mắt lăn dài trên má.
 
Chuyện gì đây? Kiếp trước nàng đuổi theo hắn, nhưng đến cả một ánh mắt hắn cũng không muốn cho nàng, đời này hắn lại đối với nàng như thế.
 
Thẩm Tĩnh Châu đã hoàn toàn bị dục vọng chiếm hữu, tay chơi chán rồi, hắn cúi đầu dùng miệng gặm, nhâm nhi nhũ thịt của nàng, cắn nhũ tiêm của nàng, đầu lưỡi vờn quanh đỉnh hồng mơn mởn, càng không ngừng liếm láp, đầu lưỡi thô ráp lướt qua đỉnh hồng mẫn cảm, khiến nàng run rẩy không thôi.
 
Vệ Giai Quân cảm thấy sống lưng mình tê dại từng cơn, cả người căng thẳng, chẳng hiểu sao giữa hai chân nhộn nhạo, khát vọng lạ lẫm dâng lên trong lòng.
 
Đợi đến khi nàng hồi phục tinh thần từ trong cơn tê dại, nhịp thở đã rối loạn, ánh mắt tan rã.
 
Tại sao? Có chuyện gì xảy ra với nàng?
 
Thẩm Tĩnh Châu cực kỳ thỏa mãn, hắn còn nhớ rõ, chỗ này là điểm mẫn cảm của nàng, chỉ cần âu yếm chỗ này, cả người nàng sẽ run rẩy, ôm hắn cầu hoan.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6175 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 2 2020 21:04

Chương 3 Bảo vật tuyệt sắc
 
Đùi ngọc trơn mềm non mịn, vừa trắng vừa thẳng, sờ vào giống như đậu hủ non.
 
Hắn lưu luyến quên lối về, gác lên vai mình vuốt ve.
 
Lúc này, tư thế hai người cực kỳ phóng đãng. Vệ Giai Quân nằm trên chiếu trong thiện phòng*, vạt áo nửa thân trên bị xé rách mở toang, lộ ra hai quả đào mật trắng như tuyết, đai lưng vẫn thắt chặt gọn gàng, thế nhưng làn váy lại bị vén lên tận thắt lưng, cặp đùi ngọc trắng gần như phát sáng lần lượt gác trên bờ vai rộng lớn, mật động bên dưới nhìn không sót thứ gì.
 
*Thiện phòng: Phòng để ngồi thiền, phòng tĩnh tâm.
 
Mà Thẩm Tĩnh Châu, ngoại bào của hắn không biết đã ném đi nơi nào, trung y giật ra một nửa, lồng ngực cường tráng lõa lồ trong không khí.
 
Sờ soạng một lát, Thẩm Tĩnh Châu vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn nắm mắt cá chân nàng, hôn thẳng lên bắp đùi.
 
Đẹp như vậy, mất hồn như vậy, tại sao kiếp trước hắn lại cam lòng lạnh nhạt nàng suốt mười năm, hắn đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tốt đẹp.
 
"Không, không." Đầu óc Vệ Giai Quân hóa thành bột nhão, hoàn toàn không biết mình đang nghĩ gì nữa, miệng chỉ lầm bầm từ chối theo bản năng mà thôi.
 
Bắp chân thon dài, cặp đùi óng ánh, đều lưu lại vết tích những nụ hôn của hắn, cuối cùng đến nơi bí mật nhất của nàng ở giữa hai bắp đùi.
 
Miệng huyệt phấn hồng, liên tục mấp máy, hai mảnh cánh hoa đồng lòng khép chặt, che chở cho miệng huyệt, khiến hắn nhìn không tới đường hành lang mất hồn kia.
 
Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi dùng sức kéo sang hai bên, tạo thành hình M.
 
"A." Bởi vì động tác kéo đột ngột của hắn, Vệ Giai Quân nhỏ giọng kêu ra tiếng.
 
Cứ như vậy, hai mảnh cánh hoa hết lòng bảo vệ chân tâm ở bên trong, rốt cuộc cũng bị giật ra một ít, lộ ra thịt non đỏ tươi ở mặt trong cánh hoa và một phần nhụy hoa mềm mại.
 
Chứng kiến cảnh đẹp thế này, hơi thở Thẩm Tĩnh Châu trở nên nặng nề, hắn quỳ gối giữa hai chân nàng, cúi đầu đối mặt với miệng huyệt của nàng, sau đó cẩn thận từng li từng tí vươn tay thăm dò vào hoa môi, tách hai cánh hoa ra.
 
Hơi thở nóng hổi phun lên nhụy hoa non mềm, Vệ Giai Quân không chịu nổi bắt đầu vặn vẹo cơ thể, hòng muốn thoát khỏi kìm kẹp của hắn.
 
Nhưng chút xíu hơi sức nàng cũng chẳng có, lần giãy giụa này chỉ làm nhụy hoa run rẩy kịch liệt hơn mà thôi.
 
Bị hơi thở nam tính kích thích, chỗ sâu nhất trong hoa huyệt tiết mật dịch ngọt ngào, từ từ thấm ra ngoài.
 
"A." Nàng nhỏ giọng rên rỉ, âm cuối mềm nhũn, càng cổ vũ cho nam nhân trên người nàng.
 
Thẩm Tĩnh Châu chẳng chút do dự, hắn cúi đầu hôn xuống. Đôi môi hé mở, ngậm lấy nhụy hoa đỏ tươi, đầu lưỡi thô ráp suồng sã liếm láp hút ngậm tứ phía, còn phát ra tiếng chậc chậc.
 
Mắt Vệ Giai Quân trừng to, đôi môi nhỏ phơn phớt hồng hé mở, nàng khó tin nhìn chằm chằm đỉnh đầu hắn. Hắn đang làm gì? Tại sao hắn có thể hôn chỗ đó? Dù trong kiếp trước, khi xuất giá nàng đã được xem xuân cung đồ, cũng không có những cảnh càn rỡ thế này.
 
Nhưng, khoái cảm theo bản năng lại nhanh chóng dập tắt lý trí của nàng. Đối với một xử nữ chưa từng có bất cứ hành động thân mật nào với nam nhân mà nói, trong lúc bất chợt bị nam nhân đè trên giường khinh nhờn đủ kiểu, còn hôn lên nơi riêng tư nhất, quả là kích thích quá lớn.
 
Loại kích thích này xông lên đầu óc nàng ngay lập tức, khiến thân thể nàng không thể khống chế được các cơn co rút, tình triều mãnh liệt lan tỏa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng lỗ chân lông đều hưng phấn đến run run, thân thể thành thật tiết ra một lượng lớn hoa dịch, phun thẳng ra ngoài.
 
Ở một diễn biến khác, tiệc rượu đã đến khâu cuối cùng, có người thỏa mãn trở về nhà, có người chưa thỏa mãn ôm kỹ nữ tìm một sương phòng khác tiếp tục hoan lạc.
 
Tứ hoàng tử phát tiết cả buổi, tinh thần sảng khoái vô cùng thỏa mãn, gã đi đến bên ngoài thiện phòng, đúng lúc nhìn thấy đám tùy tùng đang ghé sát người vào cửa sổ, nín thở, không chớp mắt nhìn vào bên trong.
 
Gã lên tiếng hỏi: "Này, các ngươi nhìn gì đấy?"
 
Đám tùy tùng hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống, "Tiểu nhân đáng chết, không phát hiện điện hạ tới."
 
Tứ hoàng tử phất tay, không thèm so đo, "Tình hình bên trong thế nào rồi?"
 
Tùy tùng lộ ra vẻ mặt mập mờ: "Thành công rồi ạ."
 
"Ồ." Tứ hoàng tử cảm thấy hứng thú, không biết một Thẩm Tĩnh Châu lúc nào cũng đứng đắn, mặt lạnh như băng trước mặt người ngoài, lúc chơi nữ nhân thì có dáng vẻ thế nào nhỉ? Chắc không phải cũng nề nếp đâu ra đó đấy chứ?
 
"Tránh ra." Tứ hoàng tử dùng một cước đá văng tên tùy tùng, bản thân mình thì thế chỗ nhìn trộm.
 
Vừa dán mắt lên khe hở nhỏ trên cửa sổ, đập vào mắt gã là thân thể xinh đẹp của nữ tử, làn da mềm mượt trắng như tuyết, bởi vì chỉ cởi một nửa, vạt áo màu xanh đậm gắt gao bao quanh chân ngực nàng, khiến đôi tiểu bạch thỏ càng thêm tròn lẳn, màu sắc nụ hồng tươi đẹp vừa phải, khiến người ta phải đỏ mắt nhìn.
 
Lúc này, đúng lúc Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi cúi đầu hôn xuống.
 
Tứ hoàng tử vốn bị cặp đùi ngọc sáng ngời kia làm cho lóa mắt, lúc chứng kiến Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu liếm láp chân tâm nàng, gã kinh ngạc trợn tròn mắt. Thầm nghĩ, ngươi khá lắm Thẩm Tĩnh Châu, chẳng phải đạo mạo nghiêm túc đến nỗi cấm dục hay sao? Không ngờ cũng có ngày ngươi thè lưỡi ra liếm hoa huyệt nữ nhân.
 
Trong lòng thì nghĩ như vậy, song thân thể lại cảm nhận được màn kích thích này, cảm giác khô nóng dần bay lên.
 
Tứ hoàng tử muốn rời đi chỗ khác, xem tiếp, gã sợ mình lại muốn làm thêm lần nữa. Tuy nhiên, chuyện xảy ra ngay tiếp theo khiến hắn không thể nào dời bước được nữa.
 
Thiếu nữ trong phòng phát ra một tiếng ngâm ngắn ngủi, ánh mắt lấp lánh trợn tròn, dường như phải gánh chịu nỗi kinh sợ khủng khiếp, tiếp theo ánh mắt nàng hoàn toàn mất đi tiêu cự, cả người co rút, cặp mông nhỏ ưỡn lên cao, giống như muốn tránh thoát đầu lưỡi đang điên cuồng liếm láp của Thẩm Tĩnh Châu, lại giống như đón ý hùa theo hắn.
 
Nàng ngâm nga đứt quãng, tựa như đang khóc mà khóc không ra tiếng, đôi môi hồng khẽ nhếch, hơi thở dồn dập, chẳng khác nào cá nhỏ bị mắc cạn, nước mắt hoen mi, không biết là vì kích thích hay là vì cảm thấy thẹn.
 
Sau đó thân thể nàng cứng ngắc, hoa huyệt bị liếm mút đột nhiên phun ra một dòng mật dịch, văng tung tóe lên mặt Thẩm Tĩnh Châu.
 
Chết tiệt! Tứ hoàng tử thô lỗ mắng thầm một tiếng, nếu sớm biết nữ nhân này chẳng những tuyệt sắc, mà ở trên giường còn là một bảo vật mẫn cảm như thế, dù phiền phức cỡ nào gã cũng sẽ giữ lại để bản thân mình hưởng dụng, bây giờ để tên Thẩm Tĩnh Châu này được lợi rồi.
 
Thân thể xinh đẹp thế này, thân thể mẫn cảm thế này, chỉ dựa phản ứng vừa rồi, dù cho gã là hoàng tử cao quý, thì cũng tình nguyện thè lưỡi ra liếm hoa huyệt cho nàng.
 
"Điện hạ." Tùy tùng đi theo cẩn thận từng li từng tí gọi gã.
 
Tứ hoàng từ phất phất tay như đuổi ruồi, "Câm miệng." Gã đã không dời mắt được nữa.
 
Thẩm Tĩnh Châu lau mặt, cực kỳ thỏa mãn. Hắn vẫn có thể làm cho nàng dục tiên dục tử, thời gian ngắn ngủi như vậy, đã khiến nàng đánh mất lý trí.
 
Vệ Giai Quân nằm trên chiếu, cả người gần như mềm nhũn, dư vị cao trào còn quanh quẩn trong cơ thể, khoái cảm trước đó chưa từng có, làm cho đầu óc nàng trở nên mơ hồ.
 
Đã vậy giữa hai chân nàng còn giàn giụa dịch thể, rơi nhỏ giọt trên chiếu, Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu một lần nữa, không ngần ngại liếm sạch.
 
Vệ Giai Quân vừa mới bị hắn liếm đạt cao trào, nhụy hoa mềm mại lại mẫn cảm, mỗi lần bị hắn chạm vào là run lên một cái, càng không ngừng có hoa dịch ứa ra.
 
Thẩm Tĩnh Châu tốn rất nhiều thời gian mới liếm sạch chân tâm nàng, sau đó hắn đưa tay quẹt một ít dịch thể, bắt đầu tấn công vào miệng huyệt.
 
Hoa huyệt chưa từng bị xâm nhập, khép kín vô cùng chặt chẽ, song bởi vì mới trải qua trận cao trào kia, dịch thể đầy đủ hương vị ngọt ngào, giúp ngón tay hắn dễ dàng trượt vào trong.
 
Thẩm Tĩnh Châu đào khoét, đào ra rất nhiều hoa dịch, dính đầy tay.
 
Vệ Giai Quân chịu không nổi kích thích này, nàng "Ưm" một tiếng, dường như muốn thoát khỏi hắn.
 
Thẩm Tĩnh Châu nhỏ giọng, "Nhiều nước quá." Nói rồi, hắn cắm ngón tay dính đầy hoa dịch vào trong.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6175 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 2 2020 21:06

Chương 4 Phá thân
 
Hoa huyệt quá mức trơn ướt, dễ dàng trượt vào bên trong. Đường hành lang nhỏ hẹp bị ngón tay dài của hắn làm căng ra, Vệ Giai Quân "A" lên một tiếng, ngực ưỡn cao, rồi lại rơi xuống.
 
Thẩm Tĩnh Châu nhìn chằm chằm vào hai viên thịt đang lắc lư kia, hắn bỗng rút ngón tay ra, sau đó chọc vào cực nhanh.
 
"A." Bởi vì động tác của hắn, Vệ Giai Quân ưỡn ngực một lần nữa.
 
Cho nên, Thẩm Tĩnh Châu ôm lấy một chân nàng, ngón tay thon dài không ngừng đâm chọc vào hoa huyệt, chọc một lần là ngực nàng ưỡn lên một lần, hai bầu ngực sáng ngời sóng sánh, đỉnh nhọn càng trở nên đỏ tươi.
 
Thấy nàng đã thích nghi với một ngón tay, hắn bèn đút thêm một ngón nữa, sau đó là ba ngón.
 
Ba ngón tay đồng loạt cắm vào, Vệ Giai Quân nắm thật chặt đệm chiếu dưới thân, ánh mắt lấp lánh toàn là nước mắt. Không được, trướng quá, trướng chết mất, hức hức.
 
"Phụt . . .Phụt. . . Phụt. . ." Đây là tiếng ngón tay cắm vào hoa huyệt lầy lội dịch thể.
 
"Ưm ưm a a đừng mà. . . . hức hức." Còn đây là tiếng rên rỉ yêu kiều khi nàng muốn chống cự mà hoàn toàn không chống cự nổi.
 
Thiền phòng ngày thường vốn thanh tịnh, bởi vì một màn dâm đãng này mà trở nên sa đọa vô cùng.
 
Tứ hoàng tử hít thở dồn dập, hận không thể thay thế bằng bản thân mình. Làm ngay đi. . .  Tiểu mỹ nhân đã ẩm ướt đến thế, còn không mau lấy gậy thịt ra hung hăng làm nàng.
 
Thế nhưng, Thẩm Tĩnh Châu hoàn toàn không gấp, một chân nàng bị hắn đè nặng, một chân gác lên vai hắn, dù là chịu đựng đến nỗi mắt đỏ ngầu, ba ngón tay vẫn vào vào ra ra vô cùng có quy luật, chậm rãi làm giãn nở vách thịt mềm mại bên trong của nàng.
 
Còn nhớ rõ trong kiếp đầu tiên, cũng là hoàn cảnh như thế này, khi đó hắn bị xuân dược khống chế hoàn toàn, đã làm nàng bị thương. Hiện tại, hắn nhất định phải cho nàng lần đầu tiên hoàn mỹ nhất.
 
Lộp độp.
 
Mông nhỏ treo trên không, hoa dịch theo khe mông chảy xuống, đọng lại trên chiếu.
 
Giọng Vệ Giai Quân đã thay đổi, ban đầu là thẹn thùng và hoảng loạn, từ từ thay đổi, nàng bắt đầu ưỡn mông lên, hùa theo ngón tay hắn. Ánh mắt mờ sương, giống như được phủ một tầng hơi nước, tiếng rên càng lúc càng quyến rũ, nũng nịu đến có thể chảy nước.
 
Chính là vào lúc này.
 
Thẩm Tĩnh Châu đột nhiên dừng lại.
 
Ngón tay rút lui khỏi giữa hai chân nàng, Vệ Giai Quân bỗng cảm thấy hoa huyệt trở nên trống rỗng, toàn thân nàng ửng hồng, ma sát với bề mặt chiếu, miệng vừa thút thít nỉ non vừa rên rỉ, dường như muốn cầu xin nam nhân chọc ngón tay vào một lần nữa.
 
Thật là khó chịu? Vì sao khó chịu đến thế? Chờ một lát nữa, chờ một lát nữa thì tốt rồi. . . Nàng cũng không biết, Thẩm Tĩnh Châu cố ý làm như vậy đấy. Chỉ cần làm thêm chút xíu nữa, nàng sẽ đạt được cao trào, hưởng thụ hương vị phiêu diêu miền cực lạc hết sức tuyệt vời. Có điều, hắn cứ như vậy mà treo một chân nàng trước ngưỡng cửa cao trào, không chịu cho nàng.
 
Tứ hoàng tử không khỏi vuốt nhẹ long căn đã nóng hổi dưới hạ thân. Khốn khiếp! Thẩm Tĩnh Châu ngốc hay sao mà không phát hiện mỹ nhân đã bị chơi đến nỗi không thể kiềm chế, chủ động cầu hoan với hắn hay sao? Nếu là gã, gã sẽ. . . .
 
Đương nhiên Thẩm Tĩnh Châu biết rõ. Hắn quỳ ngồi, giật phăng trung y vắt lỏng lẻo trên người ra, cơ bắp khối khối rắn chắc hiện rõ trong không khí, sau đó hắn kéo quần xuống. Eo nhỏ không mỡ thừa, mông săn chắc, hơn nữa cặp đùi thon dài cường tráng, thân thể này dường như ẩn chứa vô vàn sức mạnh. Thứ cuối cùng khiến người ta giật mình chính là vật giữa hai chân, lúc này vật đó đã ngóc đầu đứng thẳng, gậy thịt chưa từng sử dụng trong kiếp này, màu sắc tươi đẹp, thế nhưng kích thước lại kinh người. So với nam nhân bình thường thì dài hơn một đoạn, còn to hơn một vòng, quy đầu vểnh lên, nhìn thoáng qua đằng đằng sát khí, cực thích hợp đùa bỡn nữ nhân.
 
Miệng Tứ hoàng tử há to, lòng sinh ra ghen ghét ngút trời. Tên Thẩm Tĩnh Châu này, vốn liếng quả thật siêu tốt, vật kia còn lớn hơn gã.
 
Đến lúc này, Thẩm Tĩnh Châu vốn dính xuân dược cũng chịu đựng không nổi nữa, hắn thô lỗ bắt lấy mông Vệ Giai Quân kéo về phía mình, sau đó đẩy hai chân nàng ra, đùi tách đến mức tận cùng, dùng hết sức giật mạnh cánh hoa sang hai bên.
 
"Hức hức...." Vệ Giai Quân đáng thương khóc lóc, nàng không biết mình muốn gì nữa rồi. Dáng vẻ Thẩm Tĩnh Châu quá dọa người, khi hắn không mặc y phục, hoàn toàn khác xa con người cao ngạo lạnh lùng, tao nhã cao quý mà nàng từng thấy trước kia, ngược lại bây giờ hắn giống như dã thú. Dáng người hắn vừa cao vừa to, còn có cơ bắp rắn chắc, đừng nói hiện tại cả người nàng chẳng có chút sức lực, cho dù có thì cũng hoàn toàn không đả động nổi hắn.
 
Tuy nhiên, hoa huyệt bị đùa bỡn hoàn toàn trống rỗng, nàng lại khát cầu hắn có thể như lúc trước, đâm vào chơi đùa hết lần này đến lần khác.
 
Thẩm Tĩnh Châu nhếch môi, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm u cốc liên tục run rẩy giữa hai chân nàng, cửa huyệt chưa thỏa mãn dục vòng mà khép khép mở mở, dường như không thể chờ đợi được, muốn ngậm lấy thứ gì đó. Tiểu huyệt nàng non nớt bao nhiêu, hắn là người rõ hơn ai hết, vật kia của hắn vừa thô vừa to, nếu không đùa bỡn nàng chảy nhiều nước như vậy, nói không chừng sẽ xé rách mất, giống như lần đó.
 
Vậy nên, dù Vệ Giai Quân đã bị chơi đùa đến nỗi dịch thể tràn lan, hắn vẫn cẩn thận từng li từng tí tách hai chân nàng ra ở mức cực đại, tiếp theo dùng đầu gối ngăn chặn, thăm dò thêm lần nữa, hắn dùng ngón tay đẩy hai cánh hoa mềm mại của nàng ra.
 
"A a a a." Cả người Vệ Giai Quân đang trống rỗng cực độ, dù hai chân chỉ bị hắn tách nhẹ ra thì cảm giác động tác đó mang lại cũng đủ khiến nàng run lên.
 
Nàng không nhìn thấy được vật to lớn giữa hai chân Thẩm Tĩnh Châu, chẳng qua nàng chỉ khát vọng có vật gì đó cắm vào thân thể nàng, giúp nàng được thoải mái.
 
Thẩm Tĩnh Châu dùng một tay tách cửa huyệt của nàng, một tay đỡ vật to lớn của bản thân, sau đó chống quy đầu trước miệng huyệt.
 
Bị cây gậy lớn nóng hổi của hắn làm cho nàng gần như bị phỏng, Vệ Giai Quân run rẩy từng cơn, không tự chủ tiết ra càng nhiều hoa dịch.
 
Một dòng dâm dịch tuôn ra khỏi miệng huyệt, phun lên gậy thịt, tưới nó ướt đẫm.
 
Thẩm Tĩnh Châu không ngờ rằng, khi nàng còn là xử nữ cũng mẫn cảm như vậy, ngửi thấy hương vị ngọt ngào mang đậm tính kích thích của dâm dịch, dục hỏa lập tức bùng cháy, hắn lập tức mượn dịch thể trơn trượt đâm vào trong.
 
Quy đầu thuận lợi tiến vào, có điều vừa mới đi được một đoạn ngắn đã kẹt lại. Vách thịt phía trong nàng co rút kịch liệt, gần như cắn hắn suýt chết.
 
"Thả lỏng." Một tay Thẩm Tĩnh Châu thành thạo ấn lên nhụy hoa, một tay lần lên véo hai viên thịt đang lắc lư của nàng. Trong lòng hắn độc ác nghĩ, lắc lư, có phải nàng lắc lư là muốn ta bóp vỡ nó hay không?!
 
Hai bầu ngực sữa bị đối đãi thô lỗ, nhụy hoa mẫn cảm bị xoa nắn không thương tiếc. Bụng dưới Vệ Giai Quân đang xiết chặt từ từ thả lỏng, Thẩm Tĩnh Châu thừa cơ tiến quân thần tốc, một lần hành động phá tan lớp màn mỏng manh kia.
 
"A." Vệ Giai Quân rên thảm một tiếng, nàng kẹp chặt mầm tai họa kia một lần nữa, không cho hắn đi vào, máu tươi bắt đầu tràn ra khỏi miệng huyệt.
 
Mới làm một chút, hắn cũng chỉ mới đi vào một nửa, nhưng thấy nàng đau đớn đến khóc to như vậy, hắn không đành lòng tiếp tục, thay vào đó, hắn cúi đầu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn trắng bệch do bị nàng cắn.
 
Tứ hoàng tử đứng ngoài cửa sổ, gã có thể nhìn thấy rõ ràng phần lớn thân gậy của Thẩm Tĩnh Châu vẫn còn ở bên ngoài, không chịu thừa thắng xông lên, ngược lại còn triền miên hôn nàng, gã không khỏi vừa tức vừa vội.
 
Tên Thẩm Tĩnh Châu này, thời điểm nào rồi mà còn chơi trò thể hiện phong độ quân tử? Cắm xuống đến cùng, sau đó hung hăng giày vò nàng. Thân thể nàng đã mẫn cảm đến mức đó, dù bây giờ đang đau đớn, chỉ cần đâm mạnh vài cái nữa là tìm được lạc thú ngay, đến lúc đó nói không chừng, nàng còn quấn quýt cầu xin hắn dùng sức mạnh một chút.
 
Mặc kệ Tứ hoàng tử nghĩ như thế nào, bầu không khí trong phòng càng ngày càng sắc tình hơn.
 
Đôi môi nhỏ nhắn bị Thẩm Tĩnh Châu ngặm lấy hôn mút, quanh mũi toàn là hơi thở của hắn. Vệ Giai Quân dần dần bình tĩnh lại, hai trái đào mật bị hắn xoa tròn, nhụy hoa và hoa hạch bị khu rừng rậm dày đặc dưới thân hắn cọ sát, khoái cảm vừa mất đi bỗng ùa về trong thân thể nàng.
 
"Hừ." Nàng nhẹ giọng hừ nhẹ, đường hành lang kẹp lấy gậy thịt buông lỏng ra. Sao Thẩm Tĩnh Châu có thể bỏ lỡ cơ hội này, hắn lập tức nhấn eo, xông thẳng về phía trước.
 
"A....." Vệ Giai Quân hét to một tiếng. Tuy tiếng hét này có phần kinh hoảng, nhưng có vẻ đã không còn đau đớn như trước.
 
Chỉ thấy mần tai họa của Thẩm Tĩnh Châu vừa rồi còn một nửa bên ngoài, hiện tại đã hoàn toàn cắm vào, mà phần bụng bằng phẳng của nàng lại lập tức phồng lên.
 
=================
 
Tác giả: Không phải muốn cắt thịt, có điều thời gian viết của tác giả không nhiều lắm, chương thịt lại tương đối dài ~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách