Hương hòe - Thiên Phàm Quá Tẫn (Full)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 5 2020 08:37

Hình ảnh

HƯƠNG HÒE
(Tập truyện ngắn Quỷ Diễm 4)

Tác giả: Thiên Phàm Quá Tẫn

Độ dài: 10C

Thể loại: huyền huyễn, cổ đại, hài, ngọt, H.

Editor: Lạc Lạc

Giới thiệu
Truyện kể về một Hoa Hòe tinh thành hình từ việc ăn mộng xuân của thư sinh, vì báo ân mà đến nhà thư sinh hỗ trợ, kéo theo đủ loại tình huống dở khóc dở cười, đặc biệt là thư sinh phải gồng mình nằm mộng xuân nhiều đêm để nuôi nàng...
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày Lạc Lạc với 24 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:20

Chương 1
 
Ngày đầu tiên dọn đến tiểu viện mới, Tô Cần đã mơ một giấc mộng xuân.
 
Nói là mộng xuân cũng không chính xác, thật ra trong mộng ngoại trừ bản thân hắn ra, cũng chẳng có ai khác, thậm chí chẳng có sinh vật khác.
 
Có điều, ban ngày hồi tưởng lại tình hình trong mộng, hắn xấu hổ cứng rắn thêm lần nữa.
 
Đây là nhà hắn thuê, tiểu viện rất nhỏ, được xây lên từ bức tường ngoài chính viện của gia đình nào đó, chỉ một phòng ngủ và một phòng bếp đơn sơ, may mà sân rộng rãi, dựa vào bức tường viện có một cây hòe to. Giữa trưa hè, hoa hòe xum xuê rậm rạp trên cây hòe làm người ta yêu thích.
 
Trong giấc mộng, hắn nằm chợp mắt dưới tàng cây hòe, dưới thân là cánh hoa hòe mềm mại.
 
Một chùm hoa hòe bỗng nhiên rơi xuống, thoáng mang theo mùi hương ngọt ngào, hắn cảm thấy miệng khô, bèn cầm lấy hoa hòe hút. Ai ngờ trong đóa hoa nho nhỏ, mật hoa lại cuồn cuộn liên tục, vừa thơm vừa ngọt, hắn nhịn không được hút thêm hai cái, lập tức như kẻ uống quá nhiều rượu say mất, ý thức có chút không rõ, thân thể càng lúc càng nóng, huyết dịch xao động trong người, dường như gấp gáp cần một cách để khơi thông…
 
Nhưng khơi thông cái gì đây?
 
Hắn không biết, chỉ dựa theo bản năng cởi y phục ra, cả người trần như nhộng nằm trong hoa hòe.
 
Hoa hòe mềm mại xếp chồng dưới thân, lành lạnh, rất thoải mái. Toàn thân hắn đỏ ửng, thỉnh thoảng trở người, muốn mượn hoa hòe hòng giảm nhiệt, chẳng qua hương thơm ngọt ngào, làm hắn càng xao động khó nhịn hơn.
 
Một trận gió thổi qua, hoa hòe từ trên cây bay lả tả rơi rụng như máu, những cánh hoa chậm rãi hạ xuống, đáp lên thân thể trần trụi kia di chuyển theo gió như ngón tay nhỏ trơn mịn mơn trớn, lại như nụ hôn nhẹ nhàng, phủ lên đầu vai, ngực, bụng dưới của hắn… thậm chí là nơi khó nói dưới quần.
 
Gió càng lúc càng lớn, mùi thơm của hoa hòe ngọt ngào tận xương, Tô Cẩn chỉ cảm thấy cả người khô nóng, ý thức ngày một không rõ ràng, đồ vật trong quần đang ngủ say dần dần thức tỉnh.
 
Hai mươi năm qua, hắn luôn chuyên tâm ôn thi, vẫn chưa thành gia thất. Đối với dục vọng sinh lý, hắn luôn kiềm chế.
 
Nhưng có một vài thứ càng kiềm chế càng dễ bị trêu chọc, tựa như hôm nay, chỉ là mấy cánh hoa thôi, dục vọng trong quần từ từ ngóc đầu dậy cho đến khi nhất trụ kình thiên.
 
Tô Cần rất sốt ruột, nhưng mộng cảnh của hắn dường như cảm nhận được sự sốt ruột của hắn, không ngừng rơi hoa hòe, rơi xuống dục vọng đang sốt ruột của hắn, dịu dàng ma sát, giống như nụ hôn tinh tế của tình nhân, từng đóa từng đóa… rốt cuộc giúp hắn giải phóng.
 
Khi tỉnh lại, giường đã thấm ướt một mảng.
 
Tô Cần nhìn hoa hòe đang đong đưa ngoài viện, nhớ tới mộng cảnh xấu hổ hôm qua, hắn nghĩ thầm, có lẽ mình đến tuổi rồi.
 
Ban đêm Tô Cần lo lắng mình lại sinh ra dục vọng, nên ôn tập dưới đèn đến đêm khuya, khi buồn ngủ tới cực hạn mới nằm xuống giường ngủ để nguyên y phục. Lần này, hắn tiếp tục nằm mộng xuân.
 
Vẫn là mở đầu quen thuộc, chẳng qua lần này trong mộng không ngừng có hoa hòe, mà trong hoa hòe còn có một thiếu nữ trắng nõn nà.
 
Lúc hắn khó kiềm nổi dục vọng, nàng nghiêng người bò dậy cuốn lấy hắn, thân thể thơm tho mềm mại dán vào hắn, cùng hắn vành tai và tóc mai chạm vào nhau, da thịt thân thiết, còn chưa làm chuyện ấy đã chọc Tô Cần không nhịn được phát tiết ra trước.
 
Tỉnh lại, ra giường cũ ướt một mảng. Tuy Tô Cần xấu hổ vì giấc mơ của mình, song ngày hôm sau phát hiện tinh thần không bị ảnh hưởng bởi mộng cảnh ban đêm, trái lại càng tập trung hơn, hắn bèn thuận theo nó.
 
Sau đó, hai ngày tiếp theo Tô Cần lại nằm mộng xuân tương tự.
 
Cho đến chạng vạng ngày thứ ba, Tô Cần xem sách xong, đang định đứng dậy làm bữa tối, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng động mơ hồ.
 
Gió nổi lên? Tô Cần mở cửa sổ ra, chỉ thấy hoa hòe bay tán loạn, quanh quẩn không tiêu tán trong gió đêm, một hồi sau bên trong xuất hiện một nữ tử.
 
Dáng vẻ yểu điệu, da thịt trắng như tuyết và một gương mặt như tiểu thuyết quái dị miêu tả, quyến rũ mê người lại ngây thơ vô tội.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:21

Chương 2
 
Gió đêm nhẹ nhàng đập vào cửa sổ không kiên cố lắm, thỉnh thoảng phát ra tiếng ‘lộc cộc’. Trong nhà bếp tồi tàn tràn ra mùi thơm, canh thịt trên bếp lò liên tục sôi sùng sục.
 
“Thơm quá đi ——”
 
Hoa Hoè tinh thèm thuồng ngồi xổm trước bếp lò trông chừng canh thịt, sau khi Tô Cần nói ‘có thể ăn’, bèn vội vàng gấp rút múc một bát to bưng lên húp một ngụm lớn, kế tiếp không ngoài dự đoán, nàng bị bỏng.
 
“Á… á…”
 
Nàng nhe răng trợn mắt kêu, làm Tô Cần bật cười: Đây là yêu tinh ư? Rõ ràng như một kẻ tham ăn mà! Làm hắn vừa nãy còn bị dọa, lúc nàng nói muốn tìm ít đồ ăn, hắn cho rằng nàng muốn ăn hắn đấy.
 
“Này, ngươi là yêu tinh từ đâu tới, tới chỗ ta không lẽ chỉ uống bát canh thôi?” Tô Cần hỏi nàng.
 
“Dĩ nhiên không phải ——” Hoa Hòe tinh uống một ngụm canh, bỗng nhiên quay đầu nhìn hắn.
 
Không phải chứ, thật sự định ăn thịt người à…
 
Trong lòng hắn rơi lộp bộp, Hoa Hoè tinh lại mở miệng: “Thật ra ta tới báo ân.”
 
“Báo ân?”
 
“Ừm, không sai.”
 
“Ta là hoa hòe trong viện nhà ngươi.” Hoa Hòe tinh vừa uống canh vừa nói: “Nhờ ngươi hỗ trợ, mấy hôm nay cuối cùng ta cũng tu luyện thành tinh, đương nhiên ta phải báo đáp ngươi rồi.”
 
“Ngươi nấu canh ngon quá chừng, nhiều ngày qua ta còn ở trên cây ngửi được mùi thơm lập tức thèm nhỏ dãi…”
 
Nàng lộ vẻ thỏa mãn làm Tô Cần kinh ngạc hồi lâu:
 
“Ngươi có nói nhờ ta hỗ trợ ——, nhưng ta đã giúp ngươi như thế nào?”
 
“À, ngươi không biết đấy, ta là Hoa Hòe tinh ăn mộng xuân, nhờ ngươi nằm mộng xuân nhiều ngày liền, ta mới có thể hóa thành hình người, vậy ngươi không phải ân nhân của ta sao?”
 
Yêu tinh gì đó, ăn ngay nói thẳng, lúc Tô Cần nghe được ‘nhờ ngươi nằm mộng xuân nhiều ngày liền’, một ngụm canh sặc ngay cổ họng, suýt nữa bị nghẹn chết.
 
“Ngươi… ngươi định báo đáp ta bằng cách nào?” Thở ra một hơi, Tô Cần hỏi.
 
“Hừm, vấn đề này ta cũng rất khó xử, linh lực của ta thấp, đâu làm được chuyện gì quá lợi hại…” Hoa Hòe tinh quay đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn đến nỗi không hiểu sao Tô Cần thấy hồi hộp, rất sợ nàng thốt ra lời thoại ‘lấy thân báo đáp’ gì đó, may mà đối phương lên tiếng: “Ngươi có nguyện vọng gì không?”
 
“Phù ——” Tô Cần thở phào nhẹ nhõm, nguyện vọng gì gì kia khoan nói tới, chỉ là gần đây hắn có một việc đau đầu.
 
Qua nửa năm nữa hắn sẽ tham gia khoa cử, nhưng khoa cử năm nay, thắng bại không chỉ ở lần thi này, mà tùy thuộc vào ‘hành quyển’.
 
Cái gọi là hành quyển, chính là trước khi dự thi mang theo thơ văn viết thành quyển trục, gửi cho quý nhân trong triều, xin đối phương đề cử mình.
 
Mười năm trước, khi hành quyển mới bắt đầu lưu hành, quan viên chủ khảo còn có thể duyệt bài thi kỹ càng, tác phẩm hàng ngày và tài năng chỉ là tham khảo để đưa ra quyết định cuối cùng. Nhưng đến ngày nay trải qua mười năm biến hóa, quan chủ khảo thông thường sẽ trao đổi với các quan viên quyền cao chức trọng nhằm xác định mấy cái tên trong bảng danh sách trước, mà cuộc thi lại thành tham khảo.
 
Tô Cần là thí sinh đến từ vùng khác, dù tài học không tồi, nhưng ở kinh thành không mấy tiếng tăm không có vây cánh. Hôm nay chạy vạy mấy tháng, cũng chưa bái kiến được một quan viên nào, muốn hành quyển thì càng không khả thi.
 
Tô Cần tự thuật lại sự khó xử của mình một cách đơn giản cho Hoa Hòe tinh nghe, Hoa Hòe tinh trầm tư trong chốc lát, hỏi hắn: “Ngươi chọn được quan viên muốn hành quyển chưa!"
 
"Có, đương nhiên có rồi!” Tô Cẩn mừng rỡ.
 
Ngày thứ hai, Tô Cần dẫn Hoa Hòe tinh đến bên ngoài phủ Hàn thượng thư. Do Hoa Hòe tinh không thể phơi dưới mặt trời quá lâu, hắn đặc biệt mang theo chiếc ô.
 
“Chốc nữa chúng ta phải làm gì?” Tô Cần hỏi Hoa Hòe tinh.
 
“Hành quyển của ngươi đâu?” Hoa Hòe tinh hỏi hắn.
 
“Ở đây.” Tô Cần lấy quyển trục ra.
 
“Được rồi, ngươi cứ ở đây chờ ta.” Nàng cầm hành quyển của hắn, giống như chịu chết chạy ra khỏi tán ô, sau đó nhảy lên đầu tường phủ thượng thư, vèo cái biến mất tăm.
 
Một khắc sau, Hoa Hòe tinh với hai tay trống trơn xuất hiện dưới ô của Tô Cần.
 
“Ngươi… không lẽ ném quyển trục của ta vào rồi đi ngay?”
 
“Yên tâm đi, ta có hỏi rõ thư phòng của thượng thư ở đâu mới ném vô, không lầm đâu.”
 
“Ngươi thật sự ném quyển trục xong liền đi ngay?!”
 
“Ừ, ta ném lên bàn ông ta.”
 
Tô Cần muốn ngất, lập tức rít gào: “Mang ra ngay, mau chóng mang ra cho ta!”
 
Làm hắn còn tưởng nàng có cách gì chứ? Rõ ràng nàng như kẻ trộm ném quyển trục xong đi ngay!
 
Người không biết còn cho rằng ngươi ngạo mạn cỡ nào; Một con chuột nhắt vô danh lại dám ném quyển trục vào phủ thượng thư như thế.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:23

Chương 3
 
Chuyện hành quyển, rất rõ ràng Hoa Hòe tinh cũng chẳng có cách cao siêu gì.
 
Tô Cần bày tỏ rất phiền muộn, ngay đêm đó trở về nơi ở, hắn đi ngủ từ rất sớm. Ngày hôm sau thức dậy đã thấy Hoa Hòe tinh ghé vào đầu giường hắn, trợn mắt nhìn chằm chằm hắn.
 
Ánh mắt ấy giống như chú chó trông thấy xương.
 
“Ngươi muốn làm gì?” Tô Cần kéo chăn che lại.
 
“Không có gì, ta chỉ có chút lấy làm lạ à ——” Hoa Hòe tinh không hiểu cái gì gọi là kín đáo, có nghi hoặc nào lập tức hỏi thẳng, nàng gãi đầu hỏi Tô Cần, “Sao hai đêm nay ngươi không nằm mộng xuân vậy?”
 
“Ngươi!”
 
Nữ tử này, há mồm ngậm miệng liền nói xuân không xuân gì, không có chút thẹn thùng gì cả.
 
Tô Cần ngượng ngùng thay nàng, vốn định dạy Hoa Hòe tinh mấy câu, sau đó chợt nhớ ra nàng chỉ là một con yêu quái, còn là con yêu quái ăn mộng xuân của con người, cho nên coi như thôi.
 
“Ta có nằm mộng xuân hay không liên quan gì tới ngươi?” Rửa mặt xong, Tô Cần hỏi Hoa Hòe tinh.
 
“Đương nhiên liên quan đến ta.” Hoa Hòe tinh nóng nảy, “Ta là Hoa Hòe tinh chuyên ăn mộng xuân của con người mà, ngươi không nằm mộng xuân thì ta phải ăn cái gì.”
 
“…” Ừm, nàng nói nghe có chút đạo lý, nhưng sao hắn cứ thấy không đúng chỗ nào.
 
Sửng sốt hồi lâu, Tô Cần mới phản ứng được: “Không phải ngươi tới báo ân à, sao lại giống một tên ăn chùa chứ.”
 
“Báo ân ư, mà hiện giờ ta không có sức, sao có thể giúp ngươi xử lý chuyện hành quyển đây, mỗi ngày đều ăn không no…” Hoa Hòe tinh rất ai oán, lầm bầm nói: “Nhắc tới mới nhớ mấy hôm trước ngươi còn nằm mộng xuân mỗi đêm nữa cơ, sao hai ngày qua lại đổi tính chứ? Tại sao?”
 
Đổi tính? Nàng nói giống như trong đầu hắn luôn phải tràn ngập chuyện nam nữ ấy.
 
Hoa Hòe tinh liên tục lẩm bẩm, rốt cuộc Tô Cần không thể nhịn được nữa mở miệng: “Đừng lầu bầu nữa! Hai ngày trước ta… chuyện đó, cũng vì đã đi thanh lâu.”
 
“Thanh lâu là cái gì?”
 
Tô Cần không trả lời.
 
“Thôi, bỏ đi, giờ chúng ta đi thanh lâu đi, để tối ta còn có thể ăn no.”
 
Hoa Hòe tinh lập tức đề nghị, nhìn Tô Cần một cách mong đợi, đâu ngờ đối phương lại từ chối thẳng thừng.
 
“Không đi! Muốn đi ngươi tự đi đi.”
 
“Tại sao?”
 
“Chỗ đó không phải người đọc sách đứng đắn nên đi.”
 
“Thế tại sao mấy hôm trước ngươi lại đi?”
 
“…”
 
Người ta nói văn nhân phong lưu, song thực tế trước giờ Tô Cần chẳng có hứng thú gì với chốn phong hoa tuyết nguyệt kia.
 
Lần trước sở dĩ hắn đi, chỉ vì bạn bè kích động hắn, nói cái gì mà thanh lâu cũng là một nơi quan trọng để lấy cảm hứng thơ văn. Hắn ở Trường An không có vây cánh gì, nhưng nếu thơ văn của hắn có thể được lưu truyền tại nơi phong hoa tuyết nguyệt ấy, có danh tiếng rồi muốn bái kiến ai, đều sẽ dễ hơn rất nhiều.
 
“Sau đó thì sao? Thơ của ngươi rốt cục viết ra được không?”
 
“Không.” Sắc mặt Tô Cần thoáng nhục nhã, “Ta chẳng viết được mấy thứ đồi trụy đó.”
 
“Ồ…”
 
Hoa Hòe tinh đăm chiêu gật đầu, nàng không hiểu nhiều từ ngữ lắm, nghe không hiểu sự châm chọc trong giọng điệu của hắn, thấy hắn cau mày, nàng bèn kéo hắn, “Vậy chúng ta đi học tập một chút đi.”
 
Chốn thanh lâu toàn là nơi kinh doanh về đêm.
 
Sáng sớm Hoa Hòe tinh kéo Tô Cần ra cửa, đi dạo trong thành thỏa thuê, khi màn đêm buông xuống mới vào một phố hoa nổi tiếng nhất kinh thành.
 
Vặn hỏi hồi lâu, cuối cùng từ miệng Tô Cần biết được, đại khái là nơi để nam nhân tìm nữ nhân, cho nên Hoa Hòe tinh cũng đổi sang nam trang.
 
Một thân bạch y, tóc buộc cao cao, Hoa Hòe tinh biến mình thành một công tử văn nhã, Tô Cần đứng cạnh nàng mặc dù ăn mặc hơi xấu xí tí, nhưng mặt mày anh tuấn ngời ngời, hai ngươi đang đi trên phố hoa, nhất thời rước lấy sự chú ý của oanh oanh yến yến đứng ngoài cửa đón khách.
 
“Này này, người kia không tồi, chân dài eo nhỏ… Người này cũng không tồi, ngươi xem, vừa nhìn đã thấy tư thái yểu điểu… A a, còn người đó nữa, ngươi xem ngươi xem, nàng đang cười với ngươi kìa ——“
 
“Câm miệng!”
 
Rốt cục nàng đến giúp hắn học hỏi kinh nghiệm, hay tới trêu chọc nữ nhân?
 
Tô Cần cảm thấy mình mất hết mặt mũi, hắn bèn bụm miệng Hoa Hòe tinh, vội vã kéo nàng đi trước, đến thẳng góc đường, kéo nàng tới trước một thanh lâu không huênh hoang lắm mới buông nàng ra.
 
Ai ngờ vừa vặn tú bà ra chào khách, Hoa Hòe tinh lập tức biến ra một nén bạc đưa cho đối phương, cười một cách bỉ ổi mở miệng:
 
“Mau, gọi cô nương xinh đẹp nhất của các ngươi ra đây.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:24

Chương 4
 
Tú bà nhận tiền rồi dẫn hai người tới một sương phòng tao nhã. Hai người ngồi trong chốc lát, liền thấy một nữ tử xinh đẹp quyến rũ mặc xiêm y mỏng đẩy cửa bước vô.
 
Dung mạo này, tư thái này… xinh đẹp thật! Hoa Hòe tinh nhịn không được đưa tay kéo áo choàng của Tô Cần, lại thấy hắn chỉ nhíu mày ngồi nghiêm chỉnh, từ đầu tới chân đều toát lên vẻ nghiêm túc.
 
“Nô tên Yết Chi, là hoa khôi ở đây,” nữ tử quyến rũ đến bên cạnh hai người, nàng ấy lười biếng giúp hai người châm rượu, giữa sóng mắt lưu chuyển lộ vẻ phong tình vạn chủng, “Không biết hai vị công tử xưng hô thế nào?”
 
“Bỉ họ ——” Hoa Hòe tinh bị lóa mắt trước bộ ngực trắng nõn, lúc này học theo trong sách định mở miệng tự giới thiệu, lại nhớ ra hình như mình không có tên họ, “Bọn ta họ Tô!”
 
Ngươi theo họ ta khi nào? Tô Cần trừng nàng, ai ngờ đối phương không phát hiện, chỉ chăm chăm nhìn hoa khôi: “Ngươi hát một bài cho bọn ta nghe đi.”
 
“Hai vị công tử muốn nghe bài nào ạ?” Yết Chi đứng dậy ngồi vào chỗ gảy đàn.
 
“Bài nào cũng được, bài nào có lời nóng bỏng nhất thì hát bài đó.” May mà vẫn chưa quên chính sự.
 
Yết Chi gảy cầm, bắt đầu hát:
 
“Sơn bình lồng ánh vàng loe tắt, tóc mây xoà má da thơm mát, biếng dậy vẽ lông mày, hoá trang chải chuốt chầy, rọi hoa sau trước kính, hoa mặt cùng rọi ánh*…”
 
*Trích trong Bồ tát man kỳ I của tác giả Ôn Đình Quân, bản dịch thơ của Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996.”
 
Hoa Hòe tinh nghe đến lâng lâng, hồi lâu sau mới phát hiện có chút không đúng.
 
“Thơ này có ý gì?” Hoa Hòe tinh hỏi Tô Cần.
 
Tô Cần thật sự không muốn nói chuyện với kẻ mù chữ bên cạnh, hắn cắn răng trả lời một câu: “Giai nhân rửa mặt chải đầu.”
 
“Thế đâu có gì lý thú?” Hoa Hòe tinh không vui, lúc này kêu ngừng, “Đổi bài khác đi.”
 
Yết Chi không hiểu nhưng đành đổi bài khác: “Năm ngoái lúc xuân tàn hoa rụng, lệ biệt ly ướt đũng giấy thơ, sợ nàng tan tựa mây mưa, cõi tiên sao gặp cho vừa nhớ thương? Cảm tình nàng qua hương thơm ngát, ta hiểu nhau đâu thiết bằng lời, lan can trải chiếu sẵn rồi, đêm khuya thanh vắng ngỏ lời thương nhau**…”
 
**Trích trong bài thơ Mẫu đơn của Tiết Đào, bản dịch thơ của Nguyễn Minh.
 
“Bài này ta hiểu nè, đang nói tình yêu nam nữ.” Hát xong bài này, Hoa Hòe tinh nhịn không được vỗ tay, cũng đề nghị: “Có bài nào càng nhiệt tình hơn chút không?”
 
“Công tử muốn nhiệt tình cỡ nào ạ?” Yết Chi cười, nhìn Hoa Hòe tinh bằng ánh mắt ý vị thâm trường.
 
“Đương nhiên càng nhiệt tình càng tốt.” Hoa Hòe tinh trả lời.
 
Yết Chi lập tức nhớ lại ánh mắt ‘ta biết ta biết’ của nàng, sau đó sửa lại chút xiêm y, chậm rãi cất giọng mềm mại:
 
“Nhụy non tươi tốt trong nhà ấm, gió đông như xuân cung.
 
Bình rượu vui cười trăm năm.
 
Khèn thổi tài ba, váy nhuộm đỏ lựu.
 
Làm thế nào để ra khỏi lồng.
 
Bồng Lai ít người đến, chuyện mây mưa cực kỳ khó***….”
 
***Trích trong bài thơ Lâm Giang Tiên của Triệu Trường Khanh, không có bản dịch Việt dịch nghĩa xong hông hiểu gì hết trơn, mong mọi người bỏ qua T___T.
 
Hát xong, Hoa Hòe tinh vẫn chưa thỏa mãn, mà Tô Cần lại sầm mặt, hắn đứng dậy kéo nàng rời khỏi phòng, vẻ mặt giận dữ, kìm nén đến bên tai cũng đỏ bừng.
 
Dù sao đang huyết khí dương cương, quả nhiên đêm đó Tô Cần nằm mộng xuân.
 
Trong mộng có thiếu nữ yểu điệu chầm chậm đi về phía hắn, hắn không thấy rõ dung mạo nàng, chỉ thấy nàng mặc trường sam trong suốt, áo lót xanh biếc, từng món từng món rơi xuống đất…
 
Thân thể trắng nõn của nàng tươi non như hẹ tây, trên người mang theo mùi hương ngọt ngào dễ ngửi, khi nàng như hoa tuyết xoay tròn trước mặt hắn, đầu óc hắn trống rỗng, không thể suy nghĩ tiếp.
 
Ngày hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng choang, hắn ngồi dậy chỉ thấy Hoa Hòe tinh với thần thái sáng lạng ngồi trước bàn đọc sách của hắn, đang hăng say đọc một quyển sách gì đó.
 
Hôm qua dạo thanh lâu một hồi, hắn không có thu hoạch gì, trái lại chỉ nàng được hời.
 
“Ngươi đang xem cái gì thế?”
 
Tô Cần tò mò bước tới, vốn cho rằng tối qua nàng phát hiện văn hóa của mình quá kém nên bắt đầu học thêm, ai ngờ tới gần lại thấy tựa sách nàng đang cầm là —— Hai mươi tám tư thế đông cung.
 
Hoa Hòe tinh lật từng trang xem say sưa, thấy hắn đến còn tràn đầy phấn khởi áp sát hắn, “Tối qua ngươi dùng tư thế nào trong mộng?”
 
“Ngươi ——” Tô Cần chán nản, hồi lâu mới thở ra một hơi, “Ngươi kiếm đâu ra quyển sách nhơ nhuốc này?”
 
“Lúc rời khỏi thanh lâu ta mang theo luôn, học hỏi một chút mà.” Hoa Hòe tinh với vẻ mặt không sao cả nhún nhún vai, lại lấy một quyền trong ngực ra, “Đúng rồi, còn có quyển này, toàn là chữ, hợp ngươi đó.” Nói xong, ném quyển sách cho Tô Cần.
 
Vốn tưởng rằng lại là dâm thư nữa, lúc này Tô Cần lộ vẻ không muốn xem, ai ngờ trông thấy bên trên viết kỳ hiệp truyện gì đó.
 
Có lẽ là thoại bản mà các cô nương thanh lâu xem khi buồn chán, Tô Cần tiếp nhận lật đại hai trang, nhìn thấy bên trong xem kẽ thơ từ, chợt nảy ra ý hay: “Có rồi!”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin