Hương hòe - Thiên Phàm Quá Tẫn (Full)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:26

Chương 5
 
Thoại bản gì đó trước kia Tô Cần đã từng viết hai quyển, nếu thơ của mình không được hoan nghênh ở thanh lâu, hắn quyết định đổi con đường khác.
 
Tô Cần lật thoại bản trước kia mình viết ra, giao cho Hoa Hòe tinh bảo nàng hỗ trợ đưa tới thanh lâu xem thử.
 
Bản lĩnh khác Hoa Hòe tinh không có, chút yêu thuật nhỏ này lại không thành vấn đề, thoáng cái nàng biến thoại bản thành mười quyển, đêm ấy phân phát các thanh lâu trong kinh thành.
 
Không ngờ, thoại bản của Tô Cần rất được hoan nghênh, thơ ca bên trong cũng được các cô nương hát trên phố.
 
Lần đầu tiên có cô nương hát thơ từ của Tô Cần, Hoa Hòe tinh kích động kéo hắn đi thanh lâu, liên tục nghe ba lần. Tô Cần biết ý đồ của nàng, cũng không nói ra, trái lại thử chỉnh sửa một số thơ từ của mình, ai ngờ lần này lại có thư cục đồng ý xuất bản.
 
Cứ thế trải qua thêm hai tháng, Tô Cần dần dần bắt đầu có chút tiếng tăm tại kinh thành. Hắn dựa vào ít danh tiếng này rốt cục được yết kiến Hàn thượng thư, đối phương vô cùng tán thưởng tài hoa của hắn, song đồng thời tiếc nuối nói cho hắn biết, ba vị trí đầu của khoa cử lần này được quyết định nội bộ từ lâu rồi.
 
“Chủ trì khoa cử lần này chính là Kỳ vương. Người có quan hệ với ông ta nhiều cỡ nào, đã sớm sắp xếp ba vị trí đầu, nếu Tô công tử không nhụt chí, cố gắng thêm tí, có lẽ có thể giành được mấy cái tên ở chót bảng.” Trong Thiên Hương lâu, Yết Chi vừa dùng phượng tiên hoa nghiền đắp lên móng tay, vừa chậm rãi mở miệng.
 
“Sao được chứ?” Hoa Hòe tinh nghe xong lập tức nóng nảy, “Không được, ta phải nhanh chóng nói cho Tô Cần, để hắn nghĩ thêm biện pháp!”
 
“Ngươi muốn giúp hắn?” Thấy nàng lo lắng xoay người muốn ra khỏi cửa, Yết Chi vội vàng kéo nàng lại: “Ngược lại ta có một cách.”
 
“Cách gì nè?”
 
“Tháng sau là thọ yến của Kỳ vương, trên yến hội không thiếu các cô nương trợ hứng, nếu ngươi chịu hi sinh chút nhan sắc…” Yết Chi lại gần thì thầm mấy câu với Hoa Hòe tinh.
 
Hoa Hòe tinh còn tưởng là chuyện khó gì, không ngờ đối phương chỉ muốn nàng giả trang cô nương Thiên Hương lâu biểu diễn tại thọ yến Kỳ vương. Nhan sắc gì đó, hoàn toàn không thành vấn đề, có điều…
 
“Việc này có liên quan đến việc giúp Tô Cần ư?” Hoa Hòe tinh không hiểu.
 
“Đương nhiên có liên quan, Kỳ vương yêu tài, đến lúc đó ngươi chỉ cần ở trên yến hội hát thơ của Tô Cần, không chừng ông ta cao hứng sẽ hỏi người sáng tác thơ đấy.” Yết Chi nâng cằm nàng lên, “Nào, tỷ tỷ trang điểm giúp ngươi, đến lúc đó Thiên Hương lâu chúng ta trông cậy vào ngươi.”
 
Cũng chẳng biết Yết Chi lấy đâu ra tự tin, cho rằng Hoa Hòe tinh chắc chắn sẽ làm Thiên Hương lâu vinh quang. Hoa Hòe tinh hát hay đàn đều không được, để không phụ kỳ vọng, cuối cùng đành dùng yêu thuật gian lận.
 
Yến hội ngày ấy, Hoa Hòe tinh ăn diện lộng lẫy tham dự, trong đám oanh oanh yến yến nàng cất cao giọng trầm bổng hát thơ mới của Tô Cần, Kỳ vương nghe xong khen không dứt miệng, thật sự hỏi người sáng tác là ai.
 
“Tô Cần, Tô Cần ——”
 
Trở về tiểu viện, Hoa Hòe tinh gấp gáp báo tin tức tốt này cho hắn biết.
 
Tô Cần đang ôn tập dưới đèn, vốn lo lắng sao tối nay Hoa Hòe tinh muộn thế còn chưa trở về, ra cửa lại thấy dưới ánh trăng có một thiếu nữ thướt tha đang vui sướng chạy về phía hắn, không phải Hoa Hòe tinh thì là ai!
 
Ánh trăng chiếu rọi cả người nàng phát ra ánh sáng dịu dàng không màng danh lợi, nàng nhìn hắn, kích động đến độ đôi mắt lấp lánh như ánh sao.
 
“Tô Cần, hôm nay ta đến phủ Kỳ vương biểu diễn.”
 
“Ta hát thơ của ngươi, Kỳ vương khen tài văn chương của ngươi giỏi đấy.”
 
“Đúng rồi, Kỳ vương bảo hôm nào ngươi rảnh hãy tới quý phủ gặp ông ta.”
 
Hoa Hòe tinh kích động ôm chầm Tô Cần, hắn ngây ngẩn tại chỗ, nhìn thiếu nữ trong lòng, cũng không kịp tiêu hóa nàng đã nói gì, hai gò má lập tức không tự chủ đỏ ửng.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:30

Chương 6 (H)
 
Ngày hôm sau, Tô Cần đến phủ Kỳ vương bái kiến ông ta, cung kính dâng thơ đã sửa sang lại từ sáng sớm.
 
“Những bài thơ này đều do ngươi sáng tác à?”
 
Kỳ vương kinh ngạc, liên tục khen hắn tài hoa, khi Tô Cần nhắc tới chuyện thi cử, Kỳ vương không chút nghĩ ngợi lập tức phái người mời quan chủ khảo tới quý phủ, báo cho hắn ta biết ba vị trí đầu nhất định phải là Tô Cần.
 
Cuối cùng Tô Cần cũng đạt được ước nguyện, vui vẻ về nhà muốn chia sẻ niềm vui này với Hoa Hòe tinh, ai ngờ tìm tới tìm lui cũng không thấy người đâu.
 
Nàng đi đâu rồi, lẽ nào lại đến thanh lâu lêu lổng? Tô Cần đợi cả ngày ở nhà cũng không thấy người, mãi đến tận khuya bỗng nhiên có chút hoảng sợ.
 
Nàng nói nàng tới báo ân, hôm nay giúp hắn xong hành quyển, khoa cử đã không thành vấn đề, lẽ nào nàng báo ân xong liền đi? Nhưng cũng nên có một lời từ giã chứ? Hay nàng xảy ra chuyện rồi?
 
Vừa nghĩ tới đó, Tô Cần lập tức đứng ngồi không yên, hắn ra khỏi cửa, nhìn người qua kẻ lại liên tục trước cửa. “Đêm hôm ngươi không ngủ, đi qua đi lại làm gì?” Chợt nghe giọng nói sốt ruột vang lên, chính là từ đỉnh đầu truyền xuống.
 
“Hoa Hòe tinh?” Tô Cần bỗng thở phào nhẹ nhõm, “Ngươi ở trong cây à?”
 
“Ừm.”
 
Giọng nói uể oải yếu ớt vang lên, Tô Cần ngẩng đầu chỉ thấy cây hòe than thở như đang run run, “Hiện giờ ta hơi suy yếu, chỉ có thể ở trong cây thôi.”
 
“Bị sao thế này?” Hôm qua không phải nàng rất tốt sao?
 
“Chắc do yến hội hôm qua, ta vừa gảy đàn vừa hát tiêu hao quá nhiều thế lực.” Hoa Hòe tinh dừng một chút, “Ngươi cũng biết tài nghệ của ta mà, tiếng đàn tiếng hát đó toàn là pháp lực biến ra.”
 
“…” Quả thật Tô Cần từng nghe Hoa Hòe tinh hát, ngũ âm không hoàn chỉnh, thật sự có chút làm phiền hắn. Tô Cần không nhịn được mở miệng hỏi: “Ngươi muốn thế nào mới có tinh thần? Cần ta giúp ngươi làm gì không?”
 
“Có nha ——” Hoa Hòe tinh ngáp một cái, toàn bộ cây hòa cũng theo đó khẽ nhúc nhích, “Ta chờ ngươi nằm mộng xuân đấy, ai ngờ hơn nửa đêm ngươi không ngủ, còn đi tới đi lui trước mặt ta…”
 
“…”
 
Tô Cần nhất thời không biết nên nói gì, hắn xoay người trở về nhà, rửa mặt xong mau chóng lên giường ngủ. Trước khi nằm xuống do dự một hồi, cuối cùng vẫn lấy quyển <28 tư thế đông cung> mà nàng nhét vào giá sách hắn ra, không thèm đếm xỉa thể diện lật xem một lượt.
 
Ban đêm không hề nghi ngờ Tô Cần nằm mộng xuân, hơn nữa còn càng thêm ướt át hơn trước kia.
 
Thiếu nữ trong mộng đúng hẹn lại tới, bò lên giường hắn vuốt má hắn, dán sát hạ thân vào hắn. Hắn cúi đầu chỉ thấy cổ áo nàng mở rộng, bộ ngực sữa đẫy đà ngạo nghễ dựng thẳng, cách y phục mỏng ma sát lồng ngực vững chãi của hắn.
 
Hắn vẫn không thấy rõ mặt nàng, lại thấy được cái miệng anh đào đỏ thắm của nàng hé mở một cách mê hoặc, ngậm ngón tay hắn nuốt ra vào, chiếc lưỡi đinh hương đỏ mềm mại vô thức liếm chất lỏng dính nơi khóe miệng.
 
Cổ họng không khỏi khô khốc, hơi nóng từ bụng dưới vọt lên, nhẹ nhàng bành trướng đũng quần hắn. Tay trắng như ngọc của nữ tử liền theo lồng ngực phập phồng của hắn một đường đi xuống, cầm thứ đã ngẩng đầu trong quần hắn, nhẹ nhàng vuốt ve.
 
Thân thể trắng nõn mềm mại của nàng kề sát thân thể rắn chắc của hắn, theo hai tay nhẹ nhàng cọ xát, môi đỏ mọng ấm áp hôn lên da thịt đang căng ra, từ từ dời xuống từng tấc từng tấc, khi liếm đến phần bụng phẳng lì, bèn đưa côn thịt dữ tợn vào miệng.
 
Lông mi đen dài của nữ tử an tĩnh rũ xuống, nàng quỳ gối giữa hai chân hắn, cầm côn thịt thô to, như đang ăn món ngon nào đó vậy, vươn đầu lưỡi không ngừng liếm láp mút lấy. Tay nhỏ bé trắng nõn của nàng vuốt ve lên xuống không có cách nào đưa một phần côn thịt ấy vào trong miệng, thỉnh thoảng còn xoa xoa hai túi ngọc mấy cái, cầm côn thịt hắn ăn đến phát ra tiếng chậc chậc.
 
Hai tay nắm thành quyền rơi xuống hai bên thân thể, sâu trong cổ họng Tô Cần phát ra âm thanh rên rỉ trầm thấp, nhìn nữ tử nuốt càng sâu, rốt cục nhịn không được bàn tay to nắm lấy đầu vai nàng, xoay người đè nàng dưới thân. Bàn tay ấy mở hai chân nàng ra, không chút dịu dàng nắm eo nhỏ của nàng nâng lên, vững vàng vọt vào cơ thể nàng…
 
Đột nhiên xông vào, khoái cảm mãnh liệt xen lẫn sự cọ xát, hắn tuân theo bản năng xâm lược nàng liên tục, dốc sức nghiền nát, cảm nhận tiểu huyệt căng mịn của nàng ngậm nuốt đồ vật cuồng nhiệt của hắn như không chịu nổi liên tục hút khí, mang đến cho hắn khoái cảm thỏa thuê tràn trề.
 
Mộng xuân dâm loạn này quá kinh khủng, hai người trong mộng trao đổi rất nhiều tư thế, liên tục mây mưa. Mãi đến khi gương mặt đỏ ửng hé mở đôi môi không ngừng rên rỉ kia bỗng dưng biến thành Hoa Hòe tinh, rốt cục Tô Cần không kìm được bản thân, gầm nhẹ đè người bên dưới, giật giật bắn ra.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:34

Chương 7
 
Tô Cần tỉnh lại từ trong giấc mộng, đưa tay sờ dưới thân, ướt một mảng.
 
Chuyện mộng xuân như vậy, hắn đến từng tuổi này thật sự cũng mơ không ít rồi, song trước giờ người trong mộng toàn mơ hồ, không có gương mặt cụ thể. Hắn biết đây chỉ là dục vọng sinh lý bình thường, nên cũng chẳng thấy thẹn gì, nhưng hôm nay lại mơ thấy gương mặt Hoa Hòe tinh… Bỗng nhiên Tô Cần thoáng chột dạ và xấu hổ.
 
Sao hắn có thể mơ giấc mộng như thế chứ, lẽ nào hắn có suy nghĩ bẩn thỉu với nàng?
 
Không không, ắt hẳn do đến tuổi này rồi, mà bên người trùng hợp chỉ có mỗi người khác phái là nàng thôi.
 
Tô Cần tự an ủi mình, có điều lần nữa rơi vào mộng đẹp, trong mộng vẫn là cảnh tượng dâm loạn ướt át và gương mặt của Hoa Hòe tinh.
 
Ngày hôm sau, Tô Cần có chút mệt mỏi thức dậy, đẩy cửa sổ ra liền thấy Hoa Hòe tinh ở bên ngoài.
 
Ánh sáng mặt trời rọi lên da thịt trắng nõn của nàng, càng làm tôn lên nước da trắng như tuyết, nghĩ đến giấc mộng xấu hổ kia, hắn thoáng đỏ mặt.
 
“Này ——” Hắn gọi nàng một tiếng, nhớ tới chuyện hôm qua, không nhịn được mở miệng hỏi: “Nàng có tên không?”
 
“Tên?” Hoa Hòe tinh lắc đầu, “Ta thành tinh không bao lâu, vẫn chưa kịp lấy tên.”
 
Tô Cần im lặng một hồi, sau đó trải tờ giấy lên bàn, “Vậy ta cho nàng một cái tên.”
 
Cũng chẳng biết ngày nào đó nàng có biến mất tăm hơi như hôm qua nữa không, hắn không muốn đi chung quanh tìm nàng mà cứ kêu ‘Hoa Hòe tinh’ ‘Hoa Hòe tinh’.
 
“Lấy tên để làm gì?” Hoa Hòe tinh vô cùng thắc mắc.
 
“Có tên mới có thể xưng tên với nhau.” Tô Cần đáp.
 
Hoa Hòe tinh chợt nghĩ, nàng cũng để ý chuyện này, ra ngoài nàng thấy người ta kêu họ của Tô Cần, Tô công tử, Tô tiểu thư… Nhưng người ta hỏi nàng tên gì, nàng lại chẳng nói được, cũng không thể kêu người ta gọi nàng là Hoa Hòe tinh.
 
Nghĩ thế, hình như thật sự cần phải có cái tên. Khi Hoa Hòe tinh thả hồn, Tô Cần đã liên tục viết ra mấy cái tên trên giấy.
 
“Nàng càm thấy tên nào hay?” Tô Cần kéo nàng qua.
 
Hoa Hòe tinh không biết một chữ, nhìn chằm chằm hồi lâu, chỉ vào hai chữ ngay chính giữa nói: “Tên này đi.”
 
Giảo Giảo, quả thật rất hợp với nàng, trăng sao sáng quá*… Tô Cần đọc thầm hai chữ này, chỉ cảm thấy hết sức hợp, bỗng dưng lại nghe Hoa Hòe hỏi: “Đúng rồi, hai chữ này đọc như thế nào?”
 
*Trăng sao sáng quá: nguyên văn là Minh nguyệt hà giảo giảo, câu thơ nằm trong bài thứ 19 của Cổ thi thập cửu thủ.
 
“Nàng không biết?” Hắn quay đầu lại, “Vậy sao nàng chọn?”
 
“Ta thấy hai chữ này ít nét.”
 
Hoa Hòe tinh dương dương tự đắc, lúc này Tô Cần cười to.
 
Khoa thi được tổ chức vào mùa đông; Sang thu, thời tiết ở kinh thành càng ngày càng lạnh.
 
Vì ngại thời tiết, nên Tô Cần lười ra khỏi cửa, hơn nữa đã xử lý xong hành quyển, cũng không cần tốn quá nhiều tâm tư. Do đó lúc rảnh rỗi có thêm một thú tiêu khiển —— dạy Hoa Hòe tinh học chữ.
 
Hoa Hòe tinh vốn cho rằng mình là một yêu tinh, biết nhiều chữ thế cũng không có chỗ dùng, chẳng qua Tô Cần toàn cầm thoại bản mà dạy nàng, Hoa Hòe tinh cảm thấy cốt truyện trong thoại bản thú vị, lập tức nghiêm túc học.
 
Thoại bản lưu hành trong kinh ngoại trừ thể loại ma quái ra, thì chính là tài tử giai nhân, hay những câu chuyện ướt át.
 
Hoa Hòe tinh đọc nhiều rồi, đối với chuyện nam nữ cũng có chút hứng thú.
 
Một ngày nọ, Tô Cần đang đọc sách ngay dưới đèn, Hoa Hòe tinh thì ở bên cạnh đùa bỡn tim đèn, trong đầu chợt toát ra cảnh tượng hồng tụ thiêm hương**.
 
**Hồng tụ thiêm hương: Chỉ việc thư sinh đọc sách có mỹ nữ ở bên cạnh.
 
“Ngươi nói xem tại sao trong mấy quyển thoại bản này, yêu quái đều thích thư sinh nhỉ?” Hoa Hòe tinh hỏi Tô Cần.
 
Không phải yêu quái thích thư sinh, mà do phần lớn thư sinh viết thoại bản đều buồn chán, nên mong muốn bên cạnh có một nàng yêu quái xinh đẹp tới giết thời gian thôi.
 
Tô Cần đang định giải thích, lại thấy Hoa Hòe tinh rối rắm một lúc chợt nhìn hắn nói: “Ngươi nói xem, có phải ta cũng nên tự hiến thân gì đó không?”
 
Tô Cần nghe xong mặt già đỏ bừng, đêm hôm đó lại nằm thấy mộng xuân khiến người ta xấu hổ kia, trái lại Hoa Hòe tinh vô cớ được lợi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:43

Chương 8
 
Một người một yêu làm bạn, trong trời đông xơ xác tiêu điều lại có chút lạc thú.
 
Lúc Tô Cần ôn tập không có thời gian dạy Hoa Hòe tinh biết chữ, Hoa Hòe tinh đi vùng núi lân cận tìm ít chim trĩ thỏ rừng về, nói là bồi bổ cho Tô Cần, kết quả do tài nấu nướng của hắn giỏi, nào là chim thỏ, cuối cùng phần lớn đều vô bụng nàng.
 
Thoáng cái đã đến tháng hai, ngay dịp diễn ra kỳ thi mùa xuân kinh thành có tuyết rơi, trời đông giá rét, trên đường còn có tuyết đọng khó đi.
 
Lúc Tô Cần rời khỏi trường thi, thân thể đã cóng đến nỗi hơi đau đớn, hắn vừa định thuê xe bò gì đó về nhà, chợt nghe có người gọi tên mình, quay đầu liền thấy bên đường cách đó hơn mười thước, Hoa Hòe tinh đang nhảy ra khỏi một chiếc xe ngựa, cũng chẳng sợ lạnh, chỉ khoác một tấm áo choàng và xiêm y như thường ngày. Trông thấy hắn, nàng lập tức chạy về phía hắn, ném một món đồ vào lòng hắn.
 
“Trong phòng thi lạnh không, nè, cho ngươi làm ấm người.”
 
Hoa Hòe tinh ném lò sưởi cầm tay cho hắn, cúi đầu thổi lò sưởi một cái, than củi bên trong lập tức đỏ rực.
 
Nàng là yêu tinh, tuy rằng không sợ ánh sáng và lửa, nhưng rốt cục vẫn không thích. Tô Cần vừa nhìn thấy thứ này biết ngay chuẩn bị cho mình, cầm lò sưởi mà trong lòng ấm áp, chợt thấy sau lưng nàng có một người đi theo.
 
“Giảo Giảo ——” Nam nhân gọi Hoa Hòe tinh.
 
Nghe được cái tên này Tô Cần nhíu mày, lại thấy nam nhân đó quay đầu nhìn hắn nói, “Đây là Tô Cần – Tô công tử mà Giảo Giảo thường nhắc à.”
 
“Đúng vậy.” Tô Cần đáp, bản thân không tự chủ kéo Hoa Hòe tinh lại gần chút.
 
“Tại hạ là Hàn Nghị, cũng là thí sinh khóa này.” Nam nhân tự giới thiệu, ánh mắt lại nhìn qua hai người, sau đó mới nhìn Hoa Hòe tinh nói: “Yết Chi ở Thiên Hương lâu đã chuẩn bị tiệc rượu, không bằng Giảo Giảo và Tô huynh cùng nhau qua đó nhé.”
 
Nghe nói có đồ ngon, đương nhiên Hoa Hòe tinh sẽ không từ chối, Tô Cần thì bất đắc dĩ phải đi theo.
 
Lúc này Tô Cần mới biết, hóa ra Hàn Nghị là khách của Yết Chi, mà Hoa Hòe tinh thì trước đây lấy danh nghĩa Thiên Hương lâu tham gia biểu diễn ở phủ Kỳ vương, sau khi cho Thiên Hương lâu thể diện, rất nhiều người đều hâm mộ mà đến, muốn gặp Hoa Hòe tinh một lần. Yết Chi đau khổ năn nỉ, Hoa Hòe tinh từ chối không được, nên thỉnh thoảng sẽ tới Thiên Hương lâu tán chuyện, hát một chút.
 
Dần dà, có vài khách bèn hiểu lầm nàng là cô nương ở đây, giống phần lớn các cô nương bán nghệ không bán thân, chỉ ít khi lộ diện thôi.
 
Tiệc rượu tối đó, ngoại trừ bốn người Yết Chi, Hàn Nghị, Tô Cần và Hoa Hòe tinh ra, còn có một cô nương khác và một người họ Mã cũng tự xưng là thí sinh đợt thi lần này. Tuy người họ Mã ấy không giống Hàn Nghị kêu Hoa Hòe tinh là ‘Giảo Giảo’, song ánh mắt của người họ Mã ấy và Hàn Nghị thỉnh thoảng dời lên người nàng, làm Tô Cần cực kỳ khó chịu.
 
“Tại sao Hàn Nghị gọi nàng là Giảo Giảo?” Sau khi về nhà, Tô Cần có chút bất mãn hỏi Hoa Hòe tinh.
 
“Ta nói cho hắn biết đó.” Nàng trả lời.
 
“Nàng nói cho hắn biết?” Giọng điệu hắn thoáng thay đổi, nghe hơi tức giận.
 
“Sao thế?” Hoa Hòe tinh lấy làm lạ không biết hắn đang tức chuyện gì, vặn hỏi: “Không phải ngươi nói tên để lấy ra xưng hô với nhau sao?”
 
“…” Tô Cần sửng sốt một hồi, quay đầu sang chỗ khác kiên quyết mở miệng, “Sau này không được nói cho người khác biết cái tên đó của nàng.”
 
“Cái gì?” Hoa Hòe tinh không hiểu nổi, bĩu môi phản bác: “Người ta hỏi tên ta thì ta phải nói thế nào? Chẳng lẽ nói cho người ta biết ta là Hoa Hòe tinh?”
 
Một câu này chặn ngang Tô Cần không lời nào để nói, nhưng có một số suy nghĩ khác thường trong nháy mắt khó mà lừa mình dối người.
 
“Giảo Giảo.” Bỗng Tô Cần nghiêng người sang nhìn Hoa Hòe tinh, nương theo cảm giác say, quyết định mở miệng, “Nàng…”
 
Giọng cực nhỏ, nàng nhịn không được tiến tới nghe: “Lại sao nữa?”
 
Tô Cần đỏ mặt, bất chấp nói: “Nàng thấy ta như thế nào?”
 
Hoa Hòe tinh thoáng suy nghĩ, đột nhiên ngồi xổm xuống nhìn hắn, sau đó đứng dậy nhìn hắn từ trên cao một cách nghiêm túc, kế tiếp lui về sau hai bước nghiêng mặt sang một bên, liếc mắt nhìn hắn.
 
Cuối cùng tổng kết: “Thì dùng hai con mắt để thấy ấy.”
 
“…”
 
Tô Cần không nói nữa, hận không thể đá nàng ra ngoài.
 
Chưa tới mấy ngày kỳ thi mùa xuân đã công bố kết quả, vì có Kỳ vương bảo đảm, nên Tô Cần nằm ở ba vị trí đầu, thi đình mặc dù biểu hiện không hài lòng lắm, nhưng cũng được bảng nhãn. Sau đó hắn nhanh chóng nhậm chức, là hàn lâm đãi chiếu.
 
Có chức quan, tiểu viện cũ nát ấy tất nhiên không thể ở nữa, trước một ngày dọn nhà, Tô Cần trịnh trọng nói với Hoa Hòe tinh.
 
“Giảo Giảo, ta phải dọn đến Bắc Thành, nàng muốn đi với ta không?”
 
Hắn nhìn nàng, mặt hơi đỏ ửng, sợ nàng không hiểu ý hắn lại bổ sung thêm: “Ý ta là, về sau chúng ta cùng sống với nhau.”
 
Nghĩ một chút, hắn cảm thấy hẳn nên thêm một câu sống với nhau như phu thê vậy, ai ngờ còn chưa kịp mở miệng chợt nghe nàng đáp.
 
“Được ——” Nàng vui vẻ đồng ý.
 
Tô Cần còn chưa kịp mừng, lại nghe nàng nói: “Bắc Thành tốt đó, gần chợ nè, chỗ ăn chơi cũng nhiều, về sau ta muốn đi tìm Yết Chi cũng tiện…”
 
“…”
 
Tô Cần câm nín. Hắn cảm thấy, tuy Hoa Hòe tinh lấy mộng xuân của con người làm thức ăn, lại xem rất nhiều thoại bản, còn trà trộn cả ngày ở thanh lâu, nhưng thật sự ở phương diện khác, có thể nàng vẫn chưa mở mang trí óc.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2209 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 6 2020 09:46

Chương 9
 
Tô Cần dọn đến Bắc Thành, đổi sang một tòa nhà, không lớn, nhưng thượng triều hạ triều thuận tiện hơn rất nhiều.
 
Tuy trong triều làm quan không dễ, có điều được Kỳ vương chỉ điểm, Tô Cần cũng không bị xa lánh gì, chỉ không ngờ Kỳ vương thấy hắn xử sự biết tiến biết lui, thể hiện là một nhân tài, rốt cục có suy nghĩ muốn hắn làm rể.
 
Một ngày nào đó hạ triều, Kỳ vương gọi Tô Cần tới phủ nói chuyện. Khi bàn đến việc triều chính, Kỳ vương chợt hỏi Tô Cần đã thành gia chưa, trong lời nói vừa ám chỉ vừa công khai hiện giờ hắn có công danh rồi, cũng nên thành gia lập nghiệp, mà đúng lúc ông có một đứa con gái xinh đẹp như hoa, lại hâm mộ tài hoa của hắn.
 
Con rể Kỳ vương, bao nhiêu người cầu mà không được, song Tô Cần vẫn một lòng đợi Hoa Hòe tinh nào đó thông suốt cơ, sao có thể đồng ý được.
 
Tô Cần viện cớ từ chối, ai ngờ Kỳ vương cho rằng Tô Cần vẫn chưa kiềm chế tính phóng đãng, nghĩ đến Hoa Hòe tinh trước đây hiến nghệ, ông chỉ nói nam nhân lúc còn trẻ phong lưu một chút không sao; Mặc dù Kỳ vương thương con gái, nhưng cũng là nam nhân, sẽ không làm nhạc phụ nghiêm khắc đến không hợp lẽ, không để Tô Cần nạp thiếp, phong lưu ở bên ngoài.
 
Rốt cục có ơn tri ngộ, Kỳ vương nói thế, Tô Cần cũng không tiện nói thẳng làm đối phương chẳng thể xuống đài.
 
Đêm đó, hắn đang ở trước án đau đầu, Hoa Hòe tinh thấy hắn rầu rĩ, hỏi hắn có chuyện gì, hắn bèn thuật lại sự tình cho nàng nghe.
 
Âm thầm quan sát nét mặt của Hoa Hòe tinh, Tô Cần muốn biết nàng sẽ có phản ứng gì, ai ngờ đối phương chỉ trầm mặc một hồi, bỗng nhiên mở miệng.
 
“Ngươi không muốn cưới con gái Kỳ vương?” Nàng giật mình nhìn hắn, “Nhưng ta nghe nói con gái Kỳ vương đẹp lắm.”
 
“Cái gì?” Tô Cần không hiểu nổi.
 
Hoa Hòe tinh lại nói: “Vừa đẹp gia thế lại tốt, Yết Chi tỷ tỷ nói, nam nhân các ngươi đều ôm mộng muốn cưới người như vậy không phải sao?”
 
“…”
 
Tô Cần chán nản, lúc này chẳng muốn nói câu nào với Hoa Hòe tinh. Ai ngờ ngày hôm sau, Hoa Hòe tinh lại nói với Tô Cần rằng không thể cưới con gái Kỳ vương.
 
“Tô Cần… không được… ngươi… ngươi không thể cưới con gái Kỳ vương.”
 
Vừa hạ triều về nhà một lúc, Tô Cần trông thấy Hoa Hòe tinh vội vàng chạy từ bên ngoài vào, thở hổn hển lôi kéo hắn nói.
 
“Tại sao?”
 
Lần đầu tiên thấy nàng sốt sắng thế, trong lòng Tô Cần thoáng mừng rỡ, hắn nhìn chằm chằm nàng, song còn chưa vui vẻ bao lâu, Hoa Hòe tinh liền nói ra một sự thật dọa người.
 
"Người con gái kia của Kỳ vương… bị… bị heo rừng tinh nhập rồi.”
 
Hoa Hòe tinh ngẩng đầu nhìn Tô Cần, trong mắt mang theo sự kinh hoàng. Nàng kể lại cho Tô Cần nghe giữa trưa nàng nhịn không được đến phủ Kỳ vương, muốn nhìn xem con gái Kỳ vương rốt cục đẹp cỡ nào, ai ngờ lại thấy nữ nhân đó đè một tỳ nữ, đang hút tinh khí của nàng ấy.
 
“Người bị hút tinh khí sẽ ra sao?” Tô Cần hỏi Hoa Hòe tinh.
 
“Nhẹ thì trở nên điên dại, nặng thì bị mất mạng.” Hoa Hòe tinh nói.
 
Sau đó Tô Cần nhíu chặt mày: Thảo nào nhiều ngày qua Kỳ vương cứ oán giận nói vài hạ nhân trong phủ không điên dại thì cũng mất tích, Kỳ vương còn tưởng có tai họa gì, định mời đạo sĩ tới làm phép, không ngờ do con gái bị yêu quái nhập.
 
“Nhưng có cách nào đối phó con heo tinh kia không?” Tô Cần hỏi nàng.
 
“Không có.” Hoa Hòe tinh thất vọng lắc đầu, “Ta thấy bộ dạng ả đã thành tinh mấy trăm năm rồi, ta chắc chắn đánh không lại ả, đạo sĩ bình thường cũng không phải đối thủ của ả.”
 
Rốt cục Kỳ vương là ân nhân của Tô Cần, biết con gái ông bị heo rừng tinh nhập, tất nhiên hắn đâu thể xem như không liên quan tới mình mà trèo lên thật cao.
 
Có điều nói thật cho Kỳ vương biết? Khoan nói tới việc chưa chắc ông sẽ tin, dù ông tin chăng nữa, nếu tìm đạo sĩ không phải đối thủ của con heo tinh kia, tùy tiện hành động, chỉ sợ không cẩn thận cũng sẽ mất mạng.
 
Lúc Tô Cần lo lắng, trong kinh vừa vặn xuất hiện một đạo sĩ tha phương đặc biệt lợi hại, Tô Cần bèn dò la ngày mà nữ quyến phủ Kỳ vương đi thắp hương, nên dẫn đạo sĩ tới tìm tòi thực hư.
 
“Sao nào?” Phía sau tượng Phật, Tô Cần hỏi.
 
“Đúng là một con heo tinh lợi hại.” Đạo sĩ gật đầu.
 
“Đạo trưởng, ngươi có nắm chắc đối phó được ả không?”
 
“Có.” Đạo sĩ gật đầu, “Ngươi dẫn ả ra sau núi đi, nơi đó không có ai, dễ xuống tay.”
 
Đạo sĩ mở miệng, Tô Cần đành nghe theo, hắn giả làm kẻ háo sắc, thừa dịp con gái Kỳ vương đơn độc thắp nhang, mời nàng ra sau núi chơi. Ai ngờ đối phương đồng ý, còn theo hắn ra sau núi, nhưng còn chưa tới sau núi, ngay chỗ hành lang không người lập tức đẩy ngã đè hắn xuống.
 
“Ngươi, ngươi làm cái gì đó ——” Tô Cần thoáng luống cuống, có điều sức đối phương quá mạnh, không để hắn động đậy chút nào.
 
“Tiểu tử, trên người ngươi có mùi gì, tưởng ta ngửi không ra hả?”
 
Heo rừng tinh cười hung ác, bỗng lộ ra răng nanh sắc nhọn, há mồm tính chào hỏi cổ hắn. Tô Cần hét to, nhưng bốn bề vắng lặng, ngay khi hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại, liền thấy một cái bóng màu trắng nhanh chóng vụt tới, đụng ngã con heo rừng tinh.
 
“Chạy mau…” Hoa Hòe tinh chỉ cảm thấy xương cốt suýt bị đụng nát, nàng run rẩy kéo tay Tô Cần chạy ra sau núi.
 
“Hoa Hòe tinh ở đâu ra đấy? Lá gan cũng không nhỏ.” Heo rừng tinh bị đụng ngã ra sau, thấy Hoa Hòe tinh đột nhiên xuất hiện, ả híp mắt, trong mắt lóe lên sự sắc bén, “Ta ăn tên thư sinh trước, sau đó sẽ thu thập ngươi.”
 
Dứt lời, sát khí trên người bốc lên, hóa thành một cơn gió đen, lúc này nhào về phía Tô Cần.
 
Tô Cần là một con người, đâu chịu nổi một đòn như thế, Hoa Hòe tinh sợ hãi, không chút nghĩ ngợi lập tức lấy thân ra chắn, ôm Tô Cần đỡ đòn này cho hắn.
 
Dù sao chỉ là Hoa Hòe tinh mới tu luyện thành người, tu vi nàng quả thật cách một trời một vực với heo rừng tinh. Cản được một đòn, trong nháy mắt thân thể mềm mại của nàng ngã xuống, phun một ngụm máu lớn, Tô Cần thấy vậy vội vàng nhào tới ôm nàng.
 
“Giảo Giảo… nàng không sao chứ?” Tô Cẩn chỉ càm thấy trong lòng rét lạnh cực kỳ, cả trái tim đều sốt sắng co rút lại. Hắn đứng dậy hận không thể liều mạng với heo tinh, đúng lúc này, đạo sĩ bày trận sau núi chạy tới.
 
Một tay hắn ở trên không trung kết ấn, ngón trỏ điểm nhẹ, vầng sáng trong suốt quét ngang, khí thế bức người, ép heo rừng tinh hiện ra nguyên thân.
 
Đạo sĩ liên tục niệm chú, thanh kiếm ở sau lưng bay ra, trên không trung khoa tay múa chân, kiếm quang đại động hóa thành từng sợi kim tuyến trói heo tinh lại. Một lúc sau, mới thu đối phương vào một hồ lô.
 
Heo rừng tinh bị bắt rồi, con gái Kỳ vương lập tức ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt. Mà Hoa Hòe tinh trong lòng Tô Cần trông còn thảm hại hơn, lúc này miệng đang phun máu tươi, vẻ mặt đau đớn.
 
“Ơ, đây là một con hoa yêu?” Đạo sĩ lên tiếng.
 
Vì sợ đạo sĩ muốn thu phục luôn cả nàng, nên hôm nay ra khỏi thành, Tô Cần không dẫn Hoa Hòe tinh theo, ai ngờ trong lúc khẩn cấp quan trọng, nàng lại xông ra cứu mình.
 
“Nàng sao thế?” Hắn cẩn thận ôm Hoa Hòe tinh từng li từng tí, rất sợ chạm trúng vết thương của nàng, “Sao nàng lại đột nhiên lao ra chứ?”
 
“Ta cũng đâu biết… vừa rồi… ta thấy ngươi tránh không khỏi… không tự chủ được… Ta cũng buồn bực lắm… rõ ràng ta sợ heo tinh muốn chết…”
 
“Đồ ngốc.” Vành mắt Tô Cần lập tức đỏ ửng, thấy nàng nói chuyện gian nan, hắn chỉ ôm nàng nói: “Đừng nói chuyện, ta đưa nàng trở về cây nghỉ ngơi.”
 
“Ừm.” Hoa Hòe tinh nhắm mắt lại, sự vật trước mắt càng lúc càng mơ hồ, đầu nàng vô lực gục lên vai hắn, suy yếu nói: “Có điều, lần này có thể phải rất lâu ta mới…”
 
------
 
Hai năm sau.
 
Vẫn là tòa nhà ở Bắc Thành kia, vào đầu hạ, hoa hòe trong viện nở rất đúng lúc.
 
Tô Cần ngồi dưới tàng cây hoa hòe, chỉ ngắm hoa ngồi im cả một ngày.
 
Trời dần dần tối, hắn đứng lên trở về nhà thắp nến. Rút quyển hai mươi tám tư thế đông cung trên bàn ra, theo thường lệ ép buộc mình lật một lượt, sau đó nhặt một đóa hoa hòe bị gió thổi rơi trước bàn đọc sách, hắn đứng dậy lên giường đi ngủ.
 
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận vang động, hoa hòe trong viện bay tán loạn, xoay quanh trong gió đêm không tiêu tan, một hồi sau bên trong rốt cục xuất hiện một nữ tử yểu điệu, da trắng như tuyết.
 
Vẫn là gương mặt quyến rũ mê người lại ngây thơ vô tội, nàng chống cái eo mệt mỏi hà hơi nói: “Có thể xem như sống lại rồi ——”
 
Trong đầu dường như có âm thanh nở hoa, bóng đêm dịu dàng như nước, Tô Cần sững sốt nhìn nữ tử ngoài cửa sổ, cảm thấy trời đất này dường như chỉ còn mỗi nàng và cây hòe nở rộ kia.
 
“Tô Cần, lại làm phiền ngươi rồi.” Hoa Hòe tinh đi về hắn, “Lần này ngươi có nguyện vọng gì?”
 
“Năm nay ta đã hai mươi hai.”
 
“?”
 
“Ta nên cưới thê tử.”
 
“…”
 
“Ta còn thiếu một thê tử.”
 
Biết là chưa thông suốt, lần này Tô Cần lười vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
 
“Giảo Giảo…” Hắn ôm nàng đang lộ vẻ kinh ngạc vào lòng, nửa dụ dỗ mê hoặc, nửa cưng chiều nói, “Không bằng, nàng lấy thân báo đáp đi.”
 
————————
 
Tác giả: Truyện hơi ngắn tí, không có thịt gì, nên ta viết thêm một phiên ngoại.
 
Cũng đặt tên rồi —— Hai mươi tám tư thế đông cung.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin