MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 7: Ảnh đế khó theo đuổi - Thư Thư

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Con người
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 12 Tháng 2 2020 00:25
Has thanked: 8 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 2 2020 16:24

Ad đăng tiếp trên face hay sao ạ. Hóng quá đi thôi :onion110:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1344 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 3 2020 06:32

Chương 11: Cô và Giang Ngộ chia tay đi*
 
Sau mỗi lần cao trào, Phương Niên không thể cưỡng lại sự mỏi mệt mà gục xuống thiếp đi.
 
Giang Ngộ dùng khăn ấm lau sạch dịch nhờn giữa hai chân cô, sau đó giúp cô tẩy trang rồi mới lên giường, ôm cô vào trong lòng.
 
Sau khi tham gia sự kiện, hết ngồi máy bay lại đi xe, dường như anh đã không được chợp mắt tầm 30 tiếng.
 
Ban đầu người đại diện Kelvin rủ anh đi ăn tại khách sạn nhưng Giang Ngộ không chịu nổi cơn buồn ngủ nên muốn về phòng.
 
Chỉ mình anh, vì muốn sớm có thể gặp cô mà viện cớ cái lý do muôn thuở ấy.
 
Ai ngờ, thứ đập vào mắt anh lại là cảnh cô cùng tên tiểu thịt tươi kia cười nói thân mật, khiến cho anh tức giận, cho nên không thèm để ý tới cô.
 
Còn tên Thạch Nham kia cũng không yên phận, cố tình để anh đưa Phương Niên về khách sạn.
 
Bây giờ, đúng là xảy ra chuyện.
 
Mấy năm không gặp, cô gái nhỏ này ngày càng to gan, dám chủ động dụ dỗ, trêu chọc anh.
 
Mà chính anh cũng không “làm giá”, cứ như vậy mà tha thứ cho cô.
 
“Em nhé.” Giang Ngộ vuốt ve đôi môi bị gặm đến sưng đỏ của cô rồi nỉ non: “Anh phải làm thế nào với em đây?”
 
Giọng nói trầm thấp khàn khàn, ở trong màn đêm yên tĩnh, mê hoặc lòng người.
 
Chỉ tiếc, thiên hạ đang nằm trong lồng ngực lại chìm vào mộng đẹp.
 
Đêm nay, Phương Niên lại nằm mơ.
 
Cô mơ về thời điểm năm năm trước.
 
Ngày đó, lúc cô vừa kết thúc xong bộ phim vừa quay, tới sảnh sân bay thì nhận được cuộc gọi từ người đại diện của Giang Ngộ.
 
“Alo, cô Phương? Tôi là Linda, cô có rảnh không? Tôi có chuyện muốn nói với cô.” Giọng nói đầy khí phách của người đại diện nổi tiếng trong giới giải trí, rất giống phong cách làm người của chị ta.
 
“Hôm nào đi ạ, gần đây em khá bận.”
 
Có lẽ do cô đoán được nội dung của cuộc nói chuyện nên vô thức muốn từ chối.
 
Đáng tiếc, có lẽ chị ta đã chuẩn bị từ trước.
 
“Tôi đang ở quán cà phê đối diện căn hộ của Giang Ngộ, 15 phút là được rồi, gặp lại cô sau.”
 
Đối phương nói xong thì vội vàng cúp máy.
 
Phương Niên cảm thấy bất đắc dĩ, không thể làm gì hơn là đến chỗ hẹn.
 
Vừa thấy cô, Linda đã đi thẳng vào vấn đề: “Cô Phương, cô và Giang Ngộ chia tay đi. Tôi biết hai người thực sự yêu nhau, nhưng tình yêu của hai người sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cả hai. Đặc biệt là Giang Ngộ, cậu ấy đang phất lên như diều gặp gió, hoàn toàn có thể tiến xa được.”
 
“Chị Linda, em xin lỗi, em không thể đồng ý được.”
 
Phương Niên là một người không thích cãi nhau, nhưng khi ấy trong lòng cô như có một đoàn tàu hỏa chạy qua.
 
Cô và anh yêu nhau, không liên quan đến bất kỳ ai, cớ sao không được ở bên?
 
Dường như đã sớm đoán được cô sẽ nói như vậy, Linda cũng không tức giận, chị ta bình tĩnh lấy một xấp ảnh trong túi xách ra, đặt xuống trước mặt Phương Niên.
 
“Đây là ảnh Giang Ngộ đến đoàn phim cô thăm ban thì bị phóng viên chụp được, may mắn chủ biên bên đó và tôi có chút quen biết, trước khi gửi bản thảo đã nói với tôi.”
 
Nghe thế, Phương Niên thảng thốt, cô cầm những tấm ảnh lên, xem qua từng cái một.
 
Đúng là cô và Giang Ngộ.
 
Tuy rằng hai người đều mang khẩu trang, ăn mặc giản dị, thế nhưng hình dáng quen thuộc như thế chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
 
Trong bức ảnh, không chỉ có cảnh hai người nắm tay đi dạo phố, còn có cảnh đi ăn cơm, rồi những hình ảnh thân mật khác nữa.
 
Chỉ cần tin này được đưa ra ngoài, ai cũng có thể nhìn thấy quan hệ giữa cô và anh.
 
Mặt Phương Niên trắng bệch ra, nhưng vẫn gượng cười: “Chị đã xử lý nó tốt rồi, không phải sao?”
 
“Lần này đã được xử lý. Nhưng còn những lần sau thì làm sao? Cô định lần nào nữa? Tuần sau là lễ trao giải Kim Phượng, Giang Ngộ rất mong muốn đạt được danh hiệu ảnh đế, sau danh hiệu này, con đường diễn xuất của cậu ấy sẽ là vô hạn. Tôi có thể không khách sáo mà đảm bảo, chỉ cần cậu ấy đoạt giải, tôi sẽ nhận những kịch bản chất lượng nhất, những hợp đồng đại diện phát ngôn nhãn hiệu quốc tế hàng đầu, miễn là hai người phải chia tay.”
 
“Chị để em suy nghĩ lại...”
 
*
 
Lúc giữa trưa, Phương Niên vừa ăn cơm vừa ôm điện thoại, hết sức khẩn trương.
 
Tuệ Tuệ đặt tách trà vừa pha xong cho Phương Niên lên bàn, tò mò đến gần.
 
“Chị Phương Niên, chị đang xem gì vậy?”
 
“Không có gì đâu, chị đang lướt tin thôi.” Cô vội vàng khóa màn hình.
 
“À...”
 
Tuệ Tuệ nghi ngờ mà nhìn cô.
 
Vì sao cô ấy lại thấy cái giao diện vừa nãy quen quen nhỉ? Hình như đã thấy qua ở đâu rồi.
 
Phương Niên cầm tách trà lên uống một ngụm, bối rối một lúc lâu, cuối cùng cô không kiềm chế được lên tiếng hỏi: “Cái này ừm... Tuệ Tuệ, chị có chuyện muốn hỏi em một chút.”
 
“Chuyện gì ạ?”
 
“Nếu... Bởi vì một vài chuyện mà em phải chia tay mối tình đầu, vài năm sau hai người gặp lại nhau, em phát hiện bản thân vẫn còn yêu người đó, mà anh ấy đối với em... Dường như vẫn còn vương vấn tình cảm, liệu em sẽ làm gì?”
 
“Chị Phương Niên.” Tuệ Tuệ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, vẻ mặt nhiều chuyện: “Chị gặp lại mối tình đầu sao? Anh ấy trông như thế nào? Đẹp trai không?”
 
“Khụ khụ...” Phương Niên sặc nước trà, cô bị dọa tới mức không ngừng ho khan.
 
Các cô gái thời nay đều lợi hại như vậy sao? Sao lập tức đoán được vậy?
 
“Anh ấy …. Cũng khá đẹp trai.”
 
“Chị có ảnh chụp không? Cho em xem một cái chút.” Cô gái nhỏ còn hưng phấn hơn cả cô.
 
“Không có, chị xóa rồi.” Phương Niên mặt không đổi sắc mà nói dối, rồi lại giục cô ấy: “Em còn chưa nói đâu, nếu là em, em sẽ làm như thế nào?”
 
“Đương nhiên là em sẽ theo đuổi lại anh ấy rồi, trói chặt anh ấy lại! Em yêu người ấy, người ấy yêu em, cớ sao không theo đuổi?”
 
Theo đuổi ư...
 
Phương Niên nhíu mày, thực ra cô cũng có xúc động này.
 
Tối hôm qua, bản thân cô một nửa là say, một nửa là nương theo men say cố ý muốn thử lòng Giang Ngộ.
 
Ai ngờ, anh không hề đẩy cô ra.
 
Vừa nghĩ đến hình ảnh ướt át đêm qua, Phương Niên có cảm giác eo mỏi nhừ, hoa huyệt cũng âm ỉ tê dại.
 
“Hmm... Mà nếu hiện tại anh ấy có bạn gái thì sao nhỉ?”
 
“Không phải chứ?!!” Tuệ Tuệ vừa khiếp sợ vừa đồng tình mà nhìn cô.
 
“Vậy chị từ bỏ thôi, nếu theo đuổi, chị sẽ biến thành tiểu tam, điều này không tốt lắm đâu.”
 
“Ừ.” Phương Niên rầu rĩ gật đầu.
 
Tuy rằng lời này cô đã nói vô số lần cho bản thân nghe, nhưng khi chính tai nghe người khác nói, trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 11 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1344 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 3 2020 18:42

Chương 12: Đã lâu không gặp
Buổi chiều là khóa học vũ đạo, tối hôm qua Phương Niên say rượu không tiết chế, hôm sau cả người đều trong tình trạng đau ê ẩm.

Vì thế lúc trời xẩm tối, giáo viên dạy vũ đạo cho tan lớp thì cô ở lại tiếp tục luyện tập thêm một lúc.

Đợi đến khi luyện tập xong, đồng hồ đã điểm tám giờ.

Cô có chút ngượng ngùng vì đã để Tuệ Tuệ chờ đợi: “Đi ăn cơm thôi, để chị mời nào!”

“Tốt quá, em đói từ nãy giờ rồi.”

Tầng dưới phòng tập là một quán ăn, hương vị khá ngon nên nhân viên đoàn phim rất hay đến đây ăn.

Hai người chọn một vị trí bên cạnh cửa sổ, trong lúc chờ đồ ăn hai người ngồi chơi điện thoại, đột nhiên Tuệ Tuệ kích động nói với cô:

“Chị Phương Niên, hình như nam thần của em đăng status này!”

Nói xong, không đợi Phương Niên trả lời, cô bé đã gấp gáp giơ điện thoại lên trước mặt cô.

Trên màn hình di động là bài viết mới trên Weibo của Giang Ngộ.
Thời gian đăng là nửa giờ trước.

Nội dung của bài viết cũng rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Đã lâu không gặp.”

Không hổ là ảnh đế, nội dung đơn giản như vậy mà cũng thu về hơn 30000 lượt chia sẻ, bình luận cùng những lời tán thưởng lên tới hàng chục nghìn, không những thế con số này còn đang không ngừng tăng lên.

“Chị Phương Niên, chị nghĩ nam thần của em đăng vậy là có ý gì? Em đọc không hiểu lắm? Nhưng lại cảm thấy nó đang ám chỉ điều gì đó?”

“Chị không biết.” Phương Niên lắc đầu.

Hiện tại, bản thân cô cũng đang rất hoảng.

Đêm qua cô cứ nửa tỉnh nửa mơ, chỉ mơ hồ nhớ bản thân luôn được

Giang Ngộ ôm vào lòng.

Anh ôm cô rất chặt tựa như món đồ quý bị mất nhưng vừa tìm lại được.

Buổi sáng hôm sau, lúc tỉnh lại. Cô không dám mở mắt, sợ không biết
đối mặt với anh như nào, đối mặt với sự cuồng dã đêm qua ra sao?

Thấp thỏm hồi lâu, sau khi gom góp đủ can đảm để quay người lại, ai ngờ sau lưng không có ai, quần áo của anh cũng không thấy. Anh rời đi lúc nào vậy?

Anh cứ thế mà rời đi, một lời nhắn cũng không có.

Đêm qua, khi ý thức còn rõ ràng, cô mượn cảm giác say chào hỏi Tiểu

Giang Ngộ: “Hi, đã lâu không gặp.”

Thực tế cô muốn nói với anh là: “Hi, Giang Ngộ, đã lâu không gặp.”

Mà bây giờ, anh đang đáp lại cô sao?

Có đề tài này chen ngang, trong suốt bữa ăn Tuệ Tuệ mạnh mẽ càn quét tất cả các bình luận, hưởng ứng cùng hàng nghìn các fans khác, các blogger khác tìm ra ẩn ý phía sau câu nói này.

Phương Niên có chút mơ màng, trong nhất thời cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào, song tiếp theo cô lại bỗng cảm thấy cực kỳ phiền muộn với cục diện rối như tơ vò trước mắt.

Sau khi ăn xong, hai người rời khỏi khu phòng tập trở về khách sạn.

Vừa vào thang máy, khi cô đang định bấm nút đóng thì ngoài cửa có người gọi: “Xin chờ một chút.”

Bước vào là hai người đàn ông, người đi phía trước mặc bộ tây trang màu đỏ rượu, tóc nhuộm đủ mọi màu trên đời, trông rất phô trương.

Có điều tất cả sự chú ý của Tuệ Tuệ và Phương Niên lại đổ dồn vào người đàn ông phía sau, anh cao gầy, mặc một chiếc áo khoác ngoài ton sur ton với quần jean, tuy đeo khẩu trang chỉ lộ ra mỗi đôi mắt, thế nhưng sức hút không hề thuyên giảm, khiến cho người ta nhìn không rời mắt.

Thân hình này, gương mặt này, trong nháy mắt Tuệ Tuệ cũng có thể nhận ra.

“Giang...”

Lời sau còn chưa kịp nói, cô bé đã bị người đàn ông toàn thân tây trang đỏ kia nhanh tay lẹ mắt bịt kín miệng.

Chỉ đến khi cửa thang máy đóng lại, chậm rãi đi lên, người đại diện
Kevin của Giang Ảnh đế mới buông tay.

“Giang Ngộ, anh là Giang Ngộ sao?”

Tuệ Tuệ không ngờ bản thân may mắn như vậy, cô vốn cho rằng phải mấy ngày nữa mới có cơ hội được gặp mặt nam thần, nhưng không ngờ nó tới nhanh đến thế, không hẹn mà gặp.

Nhưng Giang Ngộ lại không để ý tới cô bé mà chỉ nhìn chằm chằm vào người đang trốn trong góc thang máy.

Khi anh bước vào cửa, hai người chỉ nhìn nhau đúng một giây nhưng khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, họ cùng không hẹn mà nhớ tới cảnh sắc ướt át tối qua.

Cô nhớ đến bản thân đã chủ động như thế nào, thậm chí còn âu yếm gậy thịt, cầu xin anh làm cô.

Còn anh lại nhớ đến cảnh cô nằm dưới thân mình rên rỉ, đạt đến cao trào, cuối cùng là hình ảnh tốt đẹp hai người ôm nhau đi ngủ.

Bởi vì chuyện này, Phương Niên mất tập trung cả ngày nay, cô đâu ngờ hai người sẽ gặp lại nhau sớm như vậy. Cho nên cô sợ tới mức vội vàng cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình.

Động tác trốn tránh mờ ám của cô đương nhiên không thoát khỏi tầm mắt Giang Ngộ, khóe môi anh cong lên, ánh mắt sâu xa đầy ẩn ý nhìn lướt qua đỉnh đầu cô.

Mà Tuệ Tuệ lại hồn nhiên không phát hiện ra không khí mờ ám đang ngầm bao trùm quanh đây, cô nàng kích động nói năng lộn xộn: “Nam thần, à không, Giang Ngộ, Giang lão sư, anh khỏe chứ, em là Tuệ Tuệ, kia là chị Phương Niên, chúng em ở cùng đoàn phim với anh ạ.”

“À, tối hôm qua...” Anh cố ý ngập ngừng làm cho trái tim Phương Niên cũng đập trật nhịp theo, chỉ mong sao thang máy có thể lên nhanh hơn, để cô thoát khỏi nơi ngột ngạt này, tưởng chừng cả một thế kỷ trôi qua, cô mới nghe thấy Giang Ngộ nói tiếp: “Có gặp.”

“Ồ!!!” Tuệ Tuệ không khống chế được mà thét chói tai, cô tỏ vẻ si mê hưng phấn nói: “Nam thần, giọng nói anh còn êm tai hơn trên TV nữa!!!”

“Tuệ Tuệ, đừng nói nữa.” Phương Niên xấu hổ mà kéo góc áo trợ lý nhà mình, đáng tiếc cô nàng còn đang đắm chìm trong cơn xúc động mất khống chế khi được gặp thần tượng .

Tuệ Tuệ lôi sổ với bút từ trong ba lô ra, sau đó đưa tới trước mặt Giang Ngộ: “Nam thần, anh có thể ký tên cho chúng em được không?”

Giang Ngộ nghe vậy, anh nhướng mày.

Dù sao thang máy cũng chỉ có bốn người, anh dứt khoát tháo khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt đẹp trai tàn sát chúng sinh.

“Cô Phương bên cạnh có rất nhiều chữ ký của tôi, cô có thể hỏi xin cô ấy.”
“???”

Khoảnh khắc này đây, Tuệ Tuệ và Kevin đều hướng ánh mắt ngạc nhiên về phía Phương Niên.

“Chị Phương Niên? Sao chị có chữ ký? Sao chị lại không nói cho em biết?”

“Anh Ngộ, anh quen cô ấy à?”

Một nam một nữ, hai người nhiều chuyện này dường như muốn dùng ánh mắt đâm thủng Phương Niên vậy.

“Khụ khụ...”

Cô cuống quít giả vờ ho khan, trừng mắt nhìn Giang Ngộ, người đàn ông này rốt cuộc muốn cô làm sao?

Đúng lúc ấy, thang máy “đinh” một tiếng, tới tầng của bọn họ rồi.

“Tuệ Tuệ, chúng ta tới rồi, về phòng thôi.”

“Aaa, chị gấp làm chi vậy?”

Khó khăn lắm mới gặp được thần tượng nhà mình, không thể nói thêm được vài câu sao? Cô nàng còn chưa được chụp ảnh với nam thần đâu!

“Chờ một chút.”

Khi đang định bước ra khỏi thang máy, người đàn ông đang ở phía sau lưngđột nhiên mở miệng.

Trong lòng âm thầm phát điên, cô không tình nguyện mà xoay người, cười giả lả nói: “Giang lão sư, anh còn có việc gì muốn nói sao?”

“Chuyện tối hôm qua... Cô Phương không định cho tôi một lời giải thích sao?”

Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 18 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1344 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 3 2020 20:39

Chương 13: ( Giúp cô nhớ lại, kabe- don, trêu ghẹo)
Giải thích? Giải thích cái gì? Giải thích như thế nào?

Mãi đến khi vào phòng của Giang Ngộ, Phương Niên vẫn còn nghĩ về điều này.

Ảnh đế quả không hổ là ảnh đế, tất cả các đãi ngộ đều không diễn viên tuyến mười tám như cô có thể so sánh được.

Rõ ràng là cùng chung một khách sạn, anh tầng tám nhưng phòng lại lớn gần như gấp đôi phòng cô.

Không chỉ có phòng khách, phòng ngủ chính, thậm chí còn có một gian phòng cho khách.

Giờ phút này, hai người họ đều ở trong phòng ngủ chính, tuy Kevin và Tuệ Tuệ vô cùng tò mò nhiều chuyện nhưng vẫn biết điều mà ở bên ngoài phòng khách.

Vừa vào phòng, Giang Ngộ đã bắt đầu cởi quần áo, đầu tiên là áo khoác rồi tới áo thun.

“Giang... Thầy Giang, anh muốn làm gì?” Hai tay Phương Niên che ngực, vẻ mặt khẩn trương nhìn anh.

Áo vừa cởi xong, dáng người hoàn mỹ của Giang Ngộ hoàn toàn được phô ra.

Cơ ngực vạm vỡ, đầu nhũ gợi cảm, cơ bụng tám múi phân khối rõ ràng, giống như những viên gạch được xếp chỉnh tề, cộng thêm gương mặt đẹp trai kia, hormone nam tính bùng nổ, mỗi một giây mỗi một phút đều hấp dẫn khiến người ta muốn phạm tội.

Đặc biệt là trên làn da màu đồng từ cổ kéo dài xuống ngực còn có một vệt đỏ, rõ ràng là bị phụ nữ cào.

Mà Phương Niên, chính là người phụ nữ đó.

Cởi áo xong, Giang Ngộ giữ nguyên nửa thân trên trần trụi rồi bắt đầu đi về phía Phương Niên.

Bước chân anh không nhanh không chậm, ánh mắt sáng rực, tựa như thợ săn đang áp sát con mồi.

“Giang... Giang Ngộ, anh đừng làm bậy, bên ngoài còn có người.”

Phương Niên bị dọa đến phát hoảng, ấp a ấp úng không rõ lời.

Mà lời nói của cô đối với Giang Ngộ đương nhiên không có chút tác dụng, anh vẫn đi đến trước mặt cô, hai người cách nhau cực gần, chóp mũi cô dường như sắp chạm vào lồng ngực trần trụi kia.

Cánh tay anh duỗi ra, luồn ra sau lưng cô rồi chống lên tủ quần áo, sau đó anh cúi đầu nhìn cô cười khẽ: “Vậy chúng ta nói về chuyện tối hôm qua đi.”

“Tối hôm qua...” Phương Niên không dám nhìn thẳng vào mắt anh, thế nên cô đành nhìn chằm chằm vào lồng ngực trước mặt, cứ như thế tầm mắt cô chỉ nhìn thấy đầu nhũ đang ngủ đông của anh, hình ảnh này đúng là làm cho người ta muốn phạm tội mà, bây giờ đây Phương Niên có cảm giác miệng lưỡi mình khô khốc, cả người như bị thiêu đốt: “Tối hôm qua, tôi uống say, cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Ồ, cô rất biết cách tránh nặng tìm nhẹ đấy.

“Sau đó thì sao? Em đã làm gì anh? Hả?”

Giọng nói anh trầm thấp dễ nghe mang theo chút lười biếng, gợi cảm không nói nên lời, nếu không phải bên ngoài còn có hai người đang sống sờ sờ kia, có lẽ Phương Niên cũng sẽ học theo Tuệ Tuệ mà la hét chói tai.

“Hả? Anh nói cái gì cơ? Hôm ấy tôi uống say nên nhớ không rõ lắm.” Tròng mắt màu hổ phách của Phương Niên đảo loạn xa, dưới tình thế cấp bách này rốt cuộc cô cũng may mắn nghĩ ra được một lý do sứt sẹo.

“Nhớ không rõ?” Anh hừ lạnh.

“Vâng.” Phương Niên chột dạ gật đầu.

Giây phút tiếp theo, cằm cô đau đớn.

Giang Ngộ duỗi tay nắm lấy cằm Phương Niên, bắt buộc cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh.

Trước kia từng có một vị đạo diễn đánh giá Giang Ngộ rằng bản thân anh trời sinh đã cho một gương mặt điện ảnh, không hề có góc chết.

Còn không phải sao?

Chỉ cần cúi đầu, người bình thường đã sớm lộ ra hai cằm, làm trò hề cho mọi người.

Nhưng anh vẫn cứ đẹp như vậy, mũi cao thẳng, đường cong sườn mặt sắc nét, môi hơi nhếch lên, vừa cấm dục lại vừa gợi cảm.

Lúc này đây, gương mặt cấm dục đó đang phóng đại trước mặt Phương Niên.

Đợi đến khi cô phản ứng kịp, đôi môi anh đã chuẩn xác hạ xuống.

Anh hôn cô rất tàn nhẫn, không hề có một chút dịu dàng.

Đôi môi đang mím chặt kia bị anh cạy mở, đầu lưỡi bị anh quấn lấy, hoàn toàn chẳng có chút sức phản kháng, chỉ có thể tùy ý để anh liếm mút thỏa thích.

“A...”

Cô muốn đẩy anh ra nhưng vừa mới giơ tay đã bị Giang Ngộ đè lại, không thể động đậy.

“Chậc chậc...”

Anh mút mạnh, giữa lúc môi lưỡi triền miên phát ra âm thanh mờ ám, làm cho người nghe muốn rã rời tay chân.

Phương Niên gần như chỉ phản kháng được vài giây, sau đó cô bắt đầu giao nộp vũ khí đầu hàng.

Cô ngoan ngoãn ngẩng đầu, đôi môi xinh hé mở, phối hợp với động tác của anh, cùng quấn lấy nhau.

Nụ hôn này kéo dài trong vòng vài phút, chờ đến lúc Giang Ngộ rời khỏi thì đôi môi của Phương Niên đã sưng đỏ .

“Nhớ ra chưa?” Anh vẫn giữ cái tư thế kabe- don, cực kỳ ngang tàng.

“Nếu em còn chưa nhớ ra, anh không ngại giúp em nhớ lại một lần nữa đâu.”

Mặt anh mang theo sự gian tà quen thuộc, làm cho lòng Phương Niên ngứa ngáy.

“Nhớ... Nhớ rồi.” Nhát gan như cô, cuối cùng cũng thừa nhận.

“Em đã làm gì anh?”

“Hôn... Hôn anh.”

“Hôn nơi nào?”

Cách lớp áo lông, tay anh lướt qua bầu ngực cao ngất.

Phương Niên không chút nghi ngờ, chỉ cần cô nói thêm một câu không vừa ý anh, anh lập tức sẽ đẩy cô ngã xuống giường, để cho cô “nhớ” lại rõ ràng.

Phương Niên cam chịu số phận trả lời: “Hôn môi anh, cơ ngực anh, còn có... Tiểu Giang Ngộ.”

“Ngoài những thứ này, em còn bắt anh “ăn” đôi thỏ trắng này, còn nhớ rõ không?”

Anh vân vê đóa hồng mai, còn đùa dai lôi kéo từng cái một.

“Ừm...” Cô gật đầu, giọng nói nhuốm màu dục vọng, vô cùng quyến rũ.

“Cho nên em thừa nhận, đêm qua là em chủ động câu dẫn anh, muốn dùng cơ thể để tiến thân?”

“Không phải.” Cô mở to mắt, vội vàng lắc đầu.

Hành động này đã lấy lòng Giang Ngộ, động tác đùa bỡn đỉnh hồng của anh nhẹ hơn rồi dần dần biến thành vuốt ve nhẹ nhàng.

“Vậy thì vì sao?”

Anh nhìn chằm chằm Phương Niên, không buông tha bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt cô.

“Là bởi vì...”

Phương Niên gần như muốn ngất đi trước những câu hỏi liên tiếp của anh, trong vô thức, suýt nữa cô đã bật thốt lên, nói cho anh biết bởi vì cô vẫn còn yêu anh, cô vẫn luôn yêu anh.

Nhưng khi lời nói đến bên môi, cô bỗng dừng lại.

Cho nên, đây chính là mục đích của anh?

Muốn nghe chính miệng cô thừa nhận còn yêu anh sao?

Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 25 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 63
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 1344 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 3 2020 21:11

Chương 14: (Đến khi bọn họ mở được cửa)

“Là bởi vì cái gì?” Giọng nói Giang Ngộ không nhanh không chậm, giam giữ cô trong tư thế không thể nào bá đạo hơn, dường như ngày hôm nay nhất định phải nghe được đáp án từ chính miệng cô thì mới bỏ qua.

Mặt Phương Niên cúi gằm, cô nhìn xuống dưới mặt đất, mũi chân hai người cách nhau thật gần, nhưng khoảng cách vô hình dường như xa vô tận.

Một lúc lâu sau, cô mới thấp giọng nói: “ Bởi vì bị mị lực của anh hấp dẫn, trong lúc tôi say, nên đã nhất thời xúc động...”

Câu nói này vừa dứt, bầu không khí ám muội vừa rồi biến mất.

Mặt Giang Ngộ đanh lại, xương hàm giá buốt như đông cứng, anh buông cánh tay đang chống sau lưng cô ra, vô cùng thất vọng mà nói: “Tôi phải thay đồ, mời cô Phương ra ngoài cho.”

Lồng giam được mở khóa, nhưng Phương Niên lại cảm thấy không hề nhẹ nhàng một chút nào.

Dường như có một tảng đá lớn đè ép tim cô, rất nặng, khiến cô khó thở vô cùng.

Cô lặng lẽ bước sang bên cạnh tủ quần áo, đi về phía cửa phòng.

Nhưng Giang Ngộ không hề nói chuyện cũng không thèm liếc cô một lần.

Anh lấy ra một bộ đồ ngủ mới từ tủ quần áo, những đường cắt may tinh tế, là màu đen thuần, là màu sắc trước kia Phương Niên rất thích nhìn anh mặc.

Da Giang Ngộ rất trắng, những đường nét trên khuôn mặt sắc nét, khi anh mặc những bộ đồ màu đen, anh vừa giống một vị hoàng tử anh tuấn cũng vừa giống ma cà rồng hút máu, làm người ta từ từ trầm luân.

Giờ phút này, đôi môi mỏng ấy mím chặt, trên khuôn mặt điển trai mang theo vẻ thê lương, thất vọng; đôi mắt anh rũ xuống, không biết anh đang nghĩ suy về điều gì.

Tay Phương Niên cầm lấy then cửa, đứng tại chỗ vài giây, khi chốt cửa sắp được vặn thì cô buông ra, xoay người lại một lần nữa.

“Giang Ngộ.” Nhìn anh đang mặc áo ngủ dở dang, cô nhẹ giọng mở miệng: “ Vừa rồi là em nói dối, em đã hôn anh, năm năm nay đó là thứ mà em muốn làm nhất...”

Bàn tay đang cài cúc áo của Giang Ngộ dừng lại, ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, đôi tay kia, đã từng nắm chặt tay cô, cũng đã từng lướt qua vô số nơi trên da thịt cô, tạo ra bao lần kích tình.

Hiện tại Phương Niên vô cùng khẩn trương, tay cô đang run rẩy nhè nhẹ, không biết hôm nay cô đã lấy hết tất cả dũng khí từ đâu ra, có lẽ là do anh đã khiến cho cô thấy rằng, nếu hôm nay hai người họ cứ như vậy mà rời đi thì có lẽ tình yêu của hai người sẽ thực sự kết thúc, không còn một chút vấn vương.

Khi loại giả thiết này nảy sinh trong đầu cô, Phương Niên cảm thấy thật sợ hãi, thật khủng hoảng.

Vì vậy, sau một lát thất thần cô lại nói: “Chuyện của năm năm về trước, em xin lỗi, em biết rằng khi đưa ra quyết định đó em không được hối hận, nhưng em đang tự lừa dối chính bản thân mình, em nhớ anh, Giang Ngộ, mỗi ngày mỗi đêm em đều nhớ đến anh.”

Nói xong câu cuối, giọng cô đã nghẹn đắng.

Vậy mà Giang Ngộ vẫn như cũ, trên khuôn mặt anh vẫn vậy không mang chút biểu cảm nào.

Đôi mắt anh đen thẫm, đậm đặc như màu mực nguyên chất không pha.

Phương Niên không biết anh đang nghĩ gì, có lẽ là cuối cùng anh cũng trả thù cô thành công, hoặc có lẽ anh thực sự không quan tâm cô nữa rồi.

Nhưng đối với Phương Niên mà nói, được nói ra những điều này, chính là một sự giải thoát.

Ít nhất, mỗi ngày sau này, khi nghĩ tới nó, cô sẽ không vì thế mà hối hận.
Cô khẽ cười, một lần nữa mở cửa, bước ra ngoài.

Vừa đi được hai bước thì bắt gặp ánh mắt tò mò của Tuệ Tuệ, đột nhiên, cô bị một lực kéo mạnh mẽ kéo trở về.

“Rầm!”

Cánh cửa bị Giang Ngộ đóng sầm cái một cách nặng nề, ngay sau đó, Phương Niên bị anh đè ở trên cửa.

Bởi vì hôm nay luyện vũ đạo, cô mặc một bộ đồ thể thao, vừa mềm mại vừa co dãn.

Nhưng không ngờ nó lại có lợi cho Giang Ngộ. Anh chỉ cần nhẹ nhàng kéo quần cô xuống rồi từ phía sau tiến vào.

Gậy thịt vừa đi vào, hai người cùng rên một tiếng.

“Giang Ngộ, anh làm gì vậy?” Phương Niên bị anh ép dính sát vào cửa, cố nhịn đau mà hỏi anh.

Tuy rằng vừa rồi cô bị anh sờ ngực đã nảy sinh ham muốn, nhưng nó vẫn không đủ, cô vẫn chưa ướt đẫm, mà của anh lại quá to.

“Làm em.”

Giang Ngộ tiến lại sát hơn, gặm cắn cổ cô rồi bắt đầu mạnh mẽ ra vào.

“Ưm... Bọn họ còn ở ngoài mà...”

Tuy đây là phòng VIP, nhưng hiệu quả cách âm cũng không quá tốt, bên ngoài phòng ngủ chính là phòng khách, hành động vừa rồi của hai người đã bị Tuệ Tuệ nhìn thấy, thế nên có khi ở bên ngoài kia hai người họ đang chú ý tới động tĩnh bên trong.

“Vậy em phải kêu nhỏ thôi nhé.” Giang Ngộ thì thầm bên tai cô, giọng anh khàn khàn, từng hơi thở nóng rực phả vào khiến tai cô ngứa ran.

Anh nói là sẽ làm thật nhẹ, nhưng động tác lại không hề.

Tay Phương Niên chống cửa, eo bị anh ôm lấy, cái mông bị bắt vểnh cao lên, đón lấy từng đợt va chạm.

Quần thể thao và quần lót vẫn còn treo ở mắt cá chân, còn chưa kịp cởi ra, thế nên hai chân cô không dang rộng ra được.

Tư thế này làm cho tiểu huyệt cô mẫn cảm vô cùng.

“A... Ưm...”

Cô ấp úng rên rỉ, bởi vì phải kìm nén, dường như đường hành lang càng xoắn chặt lấy gậy thịt.

Từng đợt ra vào cứ nối tiếp nhau, thậm chí cô còn cảm nhận được những đường gân xanh nổi lên trên thân cây gậy.

Bàn tay Giang Ngộ vươn lên phía trước, chơi đùa nhụy hoa khiến cho cô kích thích kịch liệt.

“Ưm...” Cô cắn môi rên rỉ, quyến rũ không nói nên lời.

“Nhìn em kìa, đúng là thân thể em luôn thành thật hơn cái miệng nhỏ của em.”

Anh quệt dòng dịch thể đang chảy ra, đưa đến trước mắt cô.

“Ưm... Giang Ngộ... Anh nhanh một chút...”

Không thể nói ra tiếng khiến cô càng mẫn cảm thêm, khung xương chậu anh đụng vào mông cô, một cơn nóng rát nổi lên.

Mà Giang Ngộ sao lại để cô toại nguyện cơ chứ?

Anh từ vạt áo cô lần mò vào, xoa nắn tiểu anh đào.

Lòng bàn tay nhanh chóng tìm được nụ hồng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Thân dưới anh ra vào càng lúc càng nhanh, từng đợt từng đợt chạm vào điểm nhạy cảm trong cô.

“Ưm... A...”

Cô mềm mại rên rỉ, chịu đựng đến nỗi nước mắt lưng tròng.

Bỗng dưng, đùi cô co rút dữ dội, thầm biết mình sắp tới rồi, Phương Niên bắt đầu không chịu nổi mà run rẩy.

Giang Ngộ cũng đã phát hiện ra, anh vòng tay qua eo cô lướt xuống phía dưới, vân vê nhụy hoa.

Nơi mẫn cảm nhất bị kích thích, Phương Niên trở tay không kịp, cô lập tức thét chói tai.

“Ư...”

Vừa kêu xong, cô hận không thể cắt đứt lưỡi mình.

Nhưng đã không kịp rồi, bên ngoài cửa, Tuệ Tuệ nôn nóng gõ cửa.

“Chị Phương Niên, chị sao vậy, chị không sao chứ.”

Nghe vậy, cả người Phương Niên cứng đờ.

Hai người họ cách bên ngoài chỉ qua một cánh cửa, nếu không cẩn thận thì Tuệ Tuệ sẽ phát hiện ra họ đang làm gì.

Cô quay đầu lại, rưng rưng nước mắt cầu khẩn tên ác ma này.

Khi tiến vào trong Phương Niên, Giang Ngộ đặc biệt gợi cảm, gian tà.

Lúc này đây, khuôn mặt anh còn mang theo sự thỏa mãn, vẻ thất vọng buồn bã vừa rồi không còn thấy nữa.

Nhận ra sự khẩn cầu của cô, anh cúi sát xuống, dán vào lỗ tai cô nhỏ giọng nói: “Trước khi phim đóng máy, lúc anh cần em đều phải chiều anh.”

Đôi mắt Phương Niên trợn to, giống như khiếp sợ với yêu cầu không hợp lý này của anh.

Nhưng không đợi cô suy nghĩ, bên ngoài cửa, Tuệ Tuệ đã nôn nóng gọi: “Anh Kevin, sao bên trong lại không mở cửa? Bọn họ sẽ không đánh nhau chứ? Chìa khóa phòng này ở đâu vậy?”

Gậy thịt vẫn tiếp tục sát phạt, làm cho người cô bổ nhào về phía trước.

“Thế nào? Em không đồng ý thì chúng ta cứ tiếp tục vậy, đến khi bọn họ mở được cửa.”

Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 8 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin