[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 7 2020 21:47

Chương 6: Ai đang ở bên cạnh em?
 
Biên Nhan ấp úng: “Ở bên ngoài…”
 
“Anh thấy hơi mệt, hôm nay chúng ta đi ăn ở chỗ nào gần nhà thôi.” Tiết Ngôn thăm dò ý kiến của cô: “Đến tiệm ăn Lão Lục  hoặc là Đô Hoàn có được không?”
 
Hai quán ăn này thức ăn đều ngon như nhau.
 
“Nếu anh mệt thì không cần đi với em, lo nghỉ ngơi đi.”
 
“Tốt vậy sao?” Tiết Ngôn cười.
 
“Ờ.”
 
“Không phải em nói không nhìn thấy mặt anh thì ăn cơm không thấy ngon sao?”
 
Ặc.
 
Mấy lời nói xấu hổ như vậy tốt nhất là không nên nhắc lại.
 
Biên Nhan chột dạ nhìn Đàm Dận, người kia vô cùng ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, giương đôi mắt đẹp, yên tĩnh nhìn cô chăm chú.
 
Cô nhìn thấy thì tim cũng mềm thành một bãi nước rồi, đưa tay móc lấy ngón tay của anh, đung đưa qua lại.
 
“Không sao, em sẽ thay đổi tính xấu này.”
 
Đàm Dận cười khẽ, anh nắm tay cô, đặt lên môi, hôn xuống.
 
Tiết Ngôn trầm mặc: “Bây giờ mới nghĩ đến việc sửa đổi, có phải là quá trễ rồi không?”
 
 
“Hử?” Biên Nhan không hiểu anh ta muốn nói gì.
 
Tiết Ngôn không tiếp tục nói về đề tài đó nữa: “Gửi địa chỉ qua cho anh, anh lái xe qua đón em.”
 
“Em… Em ăn rồi.”
 
Hôm nay đột nhiên Tiết Ngôn lại kiên trì một cách kỳ lạ.
 
Đàm Dận nhặt cái áo ngực khi nãy bị anh vất xuống đất lên: “Em có muốn mặc cái này vào không?”
 
Hình ảnh anh đẹp giai tay cầm áo ngực trông vô cùng kích thích, cô vôi vàng giựt lấy: “Em tự mặc được rồi.”
 
“Anh cài lại giúp em.”
 
Giọng nói của Tiết Ngôn lập tức trở nên lạnh lùng: “Em đang ở cùng với ai đó?”
 
Nghĩ chắc cũng chẳng giấu được, Biên Nhan thở dài nói: “Em đi tìm bạn trai, tạm thời anh đừng nói cho ba biết.”
 
Tiết Ngôn im lặng một lúc lâu vẫn không thấy nói gì.
 
Biên Nhan thử thăm dò: “Hôm nào sẽ giới thiệu hai người làm quen, thật, tạm thời anh đừng nói với ba nha.”
 
Sự tồn tại của hợp đồng bao nuôi không thể để Biên Chí Thành biết, cô không muốn đã lớn như vậy rồi còn bị cha đánh đòn.
 
Nhưng danh tính của Đàm Dận rất dễ bị tra xét.
 
“CạchMột tràng dài tiếng tút vang lên, Tiết Ngôn cúp điện thoại.
 
“Người theo đuổi em hả?” Đàm Dận nhìn ra một chút manh mối từ biểu tình của cô, “Hay là crush của em?”
 
Biên Nhan hừ một tiếng, thành thật thừa nhận: “Anh ấy không thích em.” Cô vòng tay quấn quanh cổ anh, đỏ mặt hỏi: “Vẫn tiếp tục sao?”
 
Đàm Dận nhếch khóe môi: “Nếu em muốn tiếp tục thì anh sẽ phối hợp.”
 
Không biết trùng hợp hay đại khái ngày hôm nay không phải là ngày phong thủy để lên giường, bàn tay to lớn của anh vừa mới mơn trớn một lát thì chuông điện thoại lại reo.
 
Phát Tiểu sau khi tốt nghiệp đã trốn sang Anh quốc du học, nay lại cầm bằng tốt nghiệp về nước, hôm nay cậu ta bao một quán bar nhỏ, hẹn mấy người bạn tốt họp mặt.
 
“Tiết Ngôn cũng đến nữa hả?” Biên Nhan căng thẳng hỏi.
 
“Người ta là người lớn bận nhiều việc, tớ cũng không muốn quấy rầy.” Phát Tiểu lạnh lùng nói: “Ha ha, mời cậu ta đến để đám người chúng ta nhìn gương mặt đưa đám của cậu ta sao?”
 
Từ khi học sơ trung Phát Tiểu đã không ưa gì Tiết Ngôn, cậu ta hay nói Tiết Ngôn lúc nào cũng bày ra vẻ mặt như chết cha chết mẹ, trước mặt một kiểu sau lưng lại là kiểu khác, lòng dạ đen tối.
 
Tiết Ngôn đâu có làm bộ đâu, vì anh ta như vậy nên cô mới thích đó.
 
Haizz.
 
Biên Nhan cài dây áo ngực lại, Đàm dận ngồi gác tay lên sofa, tâm trạng đã bình ổn trở lại: “Không làm nữa sao?”
 
“Không làm nữa.”
 
“Vậy cũng được.” Anh trở lại dáng vẻ lạnh nhạt kiêu ngạo hoàn toàn trái ngược với bộ dáng nhiệt tình dịu dàng khi nãy.
  
Biên Nhan: “Thật ra anh cũng không thích làm việc đó với em nhỉ.”
 
Đàm Dận nói: “Em trả tiền, anh không thể làm em thất vọng được.”
 
Giác ngộ bị bao nuôi cũng cao quá ha.
 
“Anh cứ như mọi khi là được.” Biên Nhan hiền lành nói: “Không cần chiều theo ý em.”
 
“Em nghiêm túc hả?”
 
“Ừm, em thích cao lãnh một chút.”
 
Nên mới say mê Tiết Ngôn nhiều năm như vậy.
 
Đúng là hèn hạ.
 
Đàm Dận nheo mắt: Được.”
 
Sau đó anh ta đúng là trở nên cao lãnh, trên đường đến quán bar cũng không thèm nắm tay cô, cũng nói chuyện ít lại.
 
Biên Nhan không thể khống chế được bản thân mà biến thân thành cún con quấn chủ: “Cục cưng à, đừng tức giận nha. Mai mốt em sẽ mua cho anh một chiếc siêu xe dạng thể thao cực ngầu thật xứng với anh, vậy thì chúng ta không cần phải bắt xe nữa rồi.”
 
 
Đàm Dận đè thấp vành mũ lưỡi trai, người đẹp giai đến khung xương sọ cũng vô cùng hoàn mỹ, nhìn sau gáy đã thấy đẹp trai đến khó thở rồi: “Được thôi.”
 
Ngừng một lúc anh lại khen cô: “Em thật chu đáo.”
 
Biên Nhan đắc ý: “Vậy chúng ta nắm tay có được không?”
 
Đàm Dận nở một nụ cười mà khó ai nhìn thấy, anh nắm tay cô.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Duongtu
Bài viết: 11
Ngày tham gia: 04 Tháng 5 2020 13:22
Has thanked: 80 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 7 2020 13:37

Sao tôi thấy nàng Nhan Nhan mới đang bị bao nuôi vậy 😆😁😁

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 7 2020 07:58

Chương 7: Nóng ran cả người
 
“Từ đợt chơi bóng lần trước bị đám học sinh năm hai cao trung cho ăn hành ngập mồm, tớ đã biết là tớ không chơi được nữa rồi.”
 
“Ha ha ha cậu nha, tửu sắc hại thân, tự mình hại mình mà thôi.”
 
Khi bước vào quán bar cô lập tức nhìn thấy tầm chục người ngồi trên sofa dài vây quanh sảnh.
 
Biên Nhan lên tiếng hỏi: “Tớ là người đến sau cùng sao?”
 
Phát Tiểu phi thẳng từ trên sofa chạy đến tặng cô một cái ôm thật nồng nhiệt, cảm xúc dâng trào suýt chút nữa còn chụp đầu cô tặng kèm một cái hôn.
 
“Bé cưng ơi có nhớ tớ không, tớ nhớ cậu muốn chết luôn!”
 
“Ê, Ê, nam nữ thụ thụ bất thân, có biết không hả?” Đổng Chấn nắm cổ áo, gỡ cậu ta ra khỏi người cô.
 
“Cậu ấy với tớ còn thân hơn cả anh em ruột, cậu thì biết cái rắm gì.” Sau khi Phát Tiểu kể lể một tràng dài về tình cảm thân thiết giữa hai người thì mới chú ý tới người đàn ông cao ráo đứng phía sau Biên Nhan: “Người này là?”
 
Trước khi đến đây Biên Nhan đã nghĩ đến vấn đề phải giới thiệu anh với mọi người như thế nào, vì vậy cô thuận miệng nói: “Idol của tớ.”
 
Đổng Chấn vạch trần: “Idol cái gì chứ, tớ thấy chắc là bạn trai rồi.”
 
“Idol của tớ bị tớ nhận thầu rồi.”
 
Phát Tiểu cảm thấy thật sự vui mừng cho cô bạn: “Được đó, đầu gỗ cậu cuối cùng cũng thông suốt.”
 
“Không phải chứ Biên Nhan, cậu thay lòng đổi dạ hả?”
 
“Tiết Ngôn thì sao? Cậu không cần Tiết Ngôn nữa hả?”
 
“Tiết Ngôn tốt như vậy tại sao cậu lại bỏ anh ấy?”
 
Phát Tiểu nghe thấy thì rất tức giận, xoay người lại tranh cãi với người kia: “Tiết Ngôn, cái tên mặt quan tài đó thì có gì tốt mà cậu lại nói giúp cho hắn ta? Bây giờ bé cưng thoát khỏi bể khổ rồi chúng ta phải vui mừng thay cô ấy mới đúng!”
 
“Thôi đi, nhóc thối, mở miệng khép miệng đều kêu người ta là bé cưng, có thấy gớm không hả?”
 
Một đám người mồm năm miệng mười tranh cãi ỏm tỏi.
 
Biên Nhan cũng thấy mắc cỡ thay bọn họ, cô ngại ngùng ngẩng đầu nhìn Đàm Dận, lo lắng họ xúc phạm tới anh. Anh chỉ mỉm cười, hình như cũng không cảm thấy khó chịu.
 
Cô nắm tay anh, dẫn anh đến sofa, tìm một vị trí trống cả hai cùng ngồi xuống, có một người đàn ông ngồi cạnh đó bắt tay chào hỏi anh: “Người anh em, cậu cao ghê ha, là người mẫu hả?”
 
Đàm Dận nói: “Là diễn viên.” Sau đó anh nói thêm: “Là người mới, vẫn chưa có tác phẩm nào.”
 
Người đàn ông kia ồ một tiếng, cậu ta chỉ vào đám người đang cãi cọ ồn ào kia: “Ở đây chúng tôi có rất nhiều người trong nghề, trên tay họ cũng có một vài tài nguyên, có thể làm quen với nhau. Tôi tên là Chu Nguyên là chỉ đạo nhiếp ảnh.”
 
Đàm Dận gật đầu chào hỏi: “Chào anh, tôi tên là Đàm Dận.”
 
Chu Nguyên là kiểu người giỏi giao tiếp, trò chuyện vài câu với Đàm Dận, tìm hiểu được một vài tin tức từ anh thì lập tức thân thiện kéo anh đi giới thiệu với đám bạn bè xung quanh.
 
Điểm này rất hợp ý Biên Nhan, cô lén giơ ngón cái với Chu Nguyên tỏ ý tán thưởng, tên kia lập tức hiểu ý nháy mắt với cô một cái.
 
Phát Tiểu đưa một ly Martini cho cô: “Bé cưng à, viết kịch bản sao rồi? Có thể tự mình kiếm sống không?”
 
Biên Nhan lắc đầu: “Tớ vừa mới chính thức được gia nhập vào tổ biên kịch thôi.”
 
“Đối với công việc của mình thì cậu có vẻ không quá chú tâm nhưng với sự nghiệp của người khác thì rất nhiệt tình ha.” Đổng Chấn trêu chọc cô.
 
“Nếu idol của tớ có thể đóng phim do tớ biên kịch thì tốt biết mấy.” Biên Nhan nhìn Đàm Dận, nét mặt thèm thuồng chỉ thiếu chưa chảy nước dãi nữa mà thôi, “Hình tượng của anh ấy đúng là vô cùng phù hợp.”
 
Đàm Dận nhếch môi, điềm đạm nói: “Anh cũng rất chờ mong.”
 
“Chờ đến khi anh nhìn thấy cậu ta viết cái gì thì sẽ không còn chờ mong nữa đâu.”
 
Đổng Chấn cười nhăn nhở trông thật đáng ghét: “Con nhóc này toàn viết thể loại tra nam, tra nhân khiến cho người, thần phẫn nộ. Tám phần sẽ làm ảnh hưởng tới hình tượng của anh trong lòng đám nữ khán giả, đừng để sự nghiệp diễn xuất của anh chết non trong tay cậu ta.”
 
Đàm Dận cũng cảm thấy ngoài ý muốn, anh quay đầu nhìn về phía Biên Nhan: “Em thích viết về tra nam?”
 
Cô nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi nó: “Cũng không thể dùng hai chữ ‘Tra Nam’ để hình dung khái quát được.”
 
Đàm Dận khẽ nhíu mày.
 
“Nhưng em tin anh có thể diễn ra nét đáng yêu của nhân vật đó.”
 
“Hả?”
 
“Em là con gái em hiểu rõ con gái nhất, cho dù anh chỉ đóng vai cái rắm trên vai nam chính cũng hút fan hà.”
 
“…”
 
Phát Tiểu cười đến mức nấc cục
 
Một lát sau, Biên Nhan đại chiến vài hiệp rượu với đám bạn, đầu óc đã bắt đầu choáng váng, cô xoay người tìm Đàm Dận muốn xem anh đang làm gì.
 
Anh ta đang cúi đầu nhìn điện thoại, cô liếc mắt nhìn thấy là giao diện của Weibo, cô tò mò thò đầu tới nhìn xem.
 
Weibo chứng thực: Diễn viên Đàm Dận.
 
“Fan của anh ít quá ha, mới có 30.000 người.”
 
“Là rất ít.”
 
“Sẽ nhiều lên nhanh thôi.” Biên Nhan nói chắc như đinh đóng cột, “Em sẽ cố gắng lăng xê anh.”
 
Đàm Dận bật cười: “Vậy thì cám ơn em trước.”
 
Biên Nhan cầm lấy điện thoại của anh, xem ra thì tài khoản này mới đăng ký không bao lâu, cũng chỉ có lác đác vài bài đăng, cô kéo một chút đã hết tin: “Thất vọng quá hà, sao không có hình chụp gợi cảm mặc ít đồ lộ cơ bắp vậy, không có ai mời anh làm đại ngôn cho hãng quần lót nam sao?”
 
Đàm Dận câm nín trong giây lát: “Tạm thời thì chưa, nếu em muốn nhìn thì về nhà anh mặc cho em xem.”
 
“?? Tại sao lại là mặc cho em xem mà không phải là cởi cho em xem, bộ bây giờ anh không mặc quần lót hả?” Cô nói vô cùng lớn tiếng.
 
Sau đó mọi người đều biết hôm nay Đàm Dận không mặc quần lót.
 
Tay Đàm Dận hơi run, anh cầm ly rượu, uống hai ngụm để bình ổn tâm trạng.
 
Biên Nhan tự nhận rượu phẩm của mình rất tốt, nếu có say thì cùng lắm cũng chỉ vui vẻ ngâm nga chơi cho vui, chỉ là tiếng ngâm nga này có hơi kỳ lạ mà thôi…
 
“Ưm… A…” Cả người Biên Nhan mềm oặt tựa như không xương rúc vào người Đàm Dận, vừa lắc lư vừa rên rỉ, rên đến mức làm anh tái mặt luôn rồi.
 
Không khí trong quán bar đột nhiên trở nên kỳ lạ, ngay cả Bartender vẫn luôn ngồi đằng sau quầy rượu cũng phải liếc nhìn về phía này, tưởng rằng bọn họ đang làm việc gì đó giới hạn độ tuổi.
 
Đàm Dận cố làm ra vẻ điềm tĩnh ôm Biên Nhan đứng dậy: “Cô ấy uống nhiều rồi, tôi đưa cô ấy về trước.”
 
Phát Tiểu nhăn mày nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm: “Chăm sóc cho cô ấy thật tốt.”
 
 
Đàm Dận cũng không biết nhà cô ở đâu vì vậy chỉ có thể dẫn cô quay về khách sạn buổi sáng họ ở.
 
Cắm thẻ từ vào ổ điện, cả căn phòng sáng rực, anh bế cô bé đang say khướt đặt xuống giường, khẽ thở phào một tiếng, may là cô không nôn ọe tùm lum.
 
Hình như Biên Nhan thật sự cảm thấy khó chịu, da thịt nổi lên một tầng hồng nhạt vì cồn, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô mệt mỏi nằm thẳng cẳng trên giường, trong miệng tràn ra từng tiếng nức nở nghẹn ngào, nghe có vẻ như rất khó chịu lại giống như đang rên rỉ.
 
Đàm Dận vào phòng tắm vắt khăn nóng, ngồi xuống giường lau mặt cho cô: “Tẩy trang rồi hẵng ngủ, có được không?”
 
Biên Nhan được hầu hạ thoải mái thì rầm rì một tiếng, cô ngẩng đầu cởi nút áo trước ngực: “Chỗ này… A… Ngực cũng muốn chùi khăn nóng…”
 
Ánh mắt của Đàm Dận tối sầm lại, cô rên rỉ làm cả người anh nóng lên. Trước khi anh kịp phản ứng thì đã theo bản năng vùi đầu xuống hôn lên xương quai xanh mê người của cô, đang định đi xuống nữa thì bị Biên Nhan cụng mạnh vào trán đẩy đầu anh ra.
 
Cô rì rầm lẩm bẩm trong miệng: “ Không được lợi dụng em…”
 
Đàm Dận nhắm mắt lại cố gắng nhẫn nhịn, đợi đến khi anh bình tĩnh lại thì cũng thấy trong lúc này mình không nên nhân dịp cháy nhà mà đi hôi của…
 
Sau đó anh tiếp tục nghe thấy Biên Nhan lẩm bẩm: “Bình thường sờ một chút đã thu phí cao như vậy… Dùng miệng chắc chắn còn mắc hơn nữa.”
 
Cách một lớp áo ngực cô vuốt ve hai cái bánh bao mịn màng trắng ngần, nói: “Chẳng thà em tự mình làm còn hơn…”
 
Đàm Dận khô lời.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 7 2020 08:13

Chương 8: Hôn một nơi rất sướng
 
Cô hăng say tự xoa nắn, anh nhìn thấy thì thầm tức giận, nắm lấy cổ tay cô: “Em say thật hay là giả say vậy hả?”
 
“Ưm…” Biên Nhan cố sức nhấc mí mắt lên, “Em không có say…”
 
“Vậy vào phòng tắm, tắm rửa cho sạch đi.”
 
“Tại sao?”
 
“Người ngợm dơ dáy anh không thể nằm ngủ với em được.”
 
Ý tứ ghét bỏ vô cùng rõ ràng, Biên Nhan uất ức trề môi: “Em ngủ dưới sàn cũng được…”
 
Đàm Dận hít sâu vào một hơi: “Anh tắm cho em có được không?”
 
Hai mắt của Biên Nhan sáng rực lên, nhưng sau đó cô lại lắc đầu.
 
“Tại sao vậy?”
 
Cô che mặt: Anh đừng nói nữa, em sắp chảy máu mũi rồi.”
 
Đàm Dận sửng người, giơ hai ngón tay búng một cái vào trán của cô, vừa giận vừa buồn cười nói: “Cái đồ háo sắc này.”
 
Nhưng nếu cô không háo sắc thì cũng sẽ không bỏ ra nhiều tiền như vậy bao nuôi anh rồi.
 
Biên Nhan ôm cánh tay, gương mặt nhỏ nhắn tựa vào bờ vai rắn cắn, vừa cọ vừa nói: “Anh hôn em đi, hôn hôn rồi em sẽ có sức lực ngay.”
 
 
“…Mỗi lần em uống say đều như vậy hả?”
 
“Hử?”
 
“Hay là nói, với ai em cũng cư xử như vậy.”
 
Trong đầu của Biên Nhan lúc này toàn là đậu hủ đặc quánh, cô chẳng thể nào hiểu được ý nghĩa trong câu nói của anh, chỉ đành giương vẻ mặt ngu ngơ mờ mịt lên nhìn anh.
 
Đàm Dận cúi đầu, nhìn chăm chú vào mắt cô: “Em muốn hôn như thế nào?”
 
Trong giọng nói của cô chứa đựng sự vui mừng như muốn nhảy nhót: “Em chỉ ở đâu thì anh hôn vào chổ đó.”
 
“Được.”
 
“Tay nhỏ.”
 
Đàm Dận mở tay cô ra, một cái hôn mềm mại rơi vào lòng bàn tay nhỏ xinh.
 
“Mặt.”
 
Anh hơi nghiêng mặt, né tránh sóng mũi cao của cô, ý định nhắm chuẩn ngay cái miệng nhỏ đang lải nhải nhưng lại bị sở trường cụng đầu của Biên Nhan cản lại: “Môi không cần.”
 
“…” Anh nhẫn nại hôn lên gương mặt của cô: “Đủ chưa?”
 
Cô nhắm mắt lại, kéo áo lên, để lộ ra cái bụng trắng nõn đáng yêu, giọng nói lào khào như lúc vừa mới thức giấc: “Bụng nhỏ cũng muốn hôn nữa.”
 
 
Đôi môi vừa mới đáp xuống Biên Nhan đã run rẩy dùng sở trường của mình đẩy anh ra: “Ngứa quá đi.”
 
Đàm Dận cố ý hôn xung quanh cái bụng bằng phẳng của cô, hôn cho cô cuộn tròn người, cơ bụng co rút, cô né trái tránh phải muốn trốn anh: “… A ngứa quá… Đừng… Em không được…”
 
Nơi nào đó bị gối của cô cọ trúng, Đàm Dận nhíu mày dừng động tác, lúc này Biên Nhan quần áo nhăn nhúm nằm co tròn trong ngực anh thở hồng hộc, vẻ mặt nhẹ nhõm như kiểu vừa sống sót sau tai nạn.
 
Anh lạnh nhạt hỏi: “Còn muốn hôn nữa không?”
 
Vài sợi tóc lòa xòa dán sát vào gương mặt mướt mồ hôi của cô, làn da trắng mịn dưới ánh đèn càng thêm nhẵn nhụi nõn nà, bộ ngực mềm mại phập phồng lên xuống một cách dữ dội, cô uể oải nói: “Còn muốn…” Cô cởi áo ngực ra, “Muốn hôn chỗ này…”
 
Đàm Dận không nói gì.
 
Nơi nào đó dưới háng dường như lập tức cương cứng đến phát đau.
 
Anh há mồm ngậm lấy quả anh đào bên trên, đúng như anh nghĩ, chúng nó ngọt ngào hệt như kẹo đường vậy, anh ngậm lấy cả bầu ngực, dùng đầu lưỡi trêu chọc đầu ngực.
 
Biên Nhan khẽ rên một tiếng, hốc mắt ươn ướt, sóng mắt lưng tròng nhìn anh, dáng vẻ trông vô cùng ngây thơ vô hại.
 
Anh phun đầu ngực ra, ngồi thẳng dậy, nhìn hạt đậu đỏ kia đang cương lên, bên trên còn nhuộm một tầng nước bọt sáng lấp lánh.
 
Thật xinh đẹp.
 
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Bây giờ chúng ta hôn ở một nơi thật là sung sướng có được không?”
 
Anh đáp lời đồng ý ngay lập tức.
 
Cô chậm rãi vén váy lên, làn váy ngắn khó khăn lắm mới che khuất được bắp đùi non mịn, hai chân thon dài cân xứng, nhưng phần bắp đùi lại rất tròn trịa, thoạt nhìn có vẻ khá nhiều thịt.
 
Đàm Dận nhớ tới trên mạng từng có người nói rằng những người có vóc dáng như vậy, sinh ra chính là để giết chết đàn ông ở trên giường.
 
Hầu kết của anh chuyển động, vô cùng chờ mong cô ra lệnh cho hành động tiếp theo.
 
Hai mắt Biên Nhan hồng hồng, cô nhỏ giọng hỏi anh: “Có mắc lắm không?”
 
Anh khàn giọng trả lời: “Không mắc.”
 
Đôi môi nhỏ nhắn của Biên Nhan lúc đóng lúc mở, giọng nói khe khẽ anh không thể nghe rõ được, vì vậy anh cúi người xuống, dán lỗ tai sát bên môi cô, nghe thấy cô bé ngượng ngùng thỏ thẻ: “Em muốn nhìn thấy anh ngậm gậy massage.”
 
“…”
 
Sức chịu đựng -5.
 
Giá trị tức giận +10.
 
Đàm Dận vừa tức lại buồn cười, dục vọng bên dưới đang kêu gào đòi phải cho nó làm chuyện bậy bạ gì đó, lúc này trong đầu anh đang luẩn quẩn rất nhiều suy nghĩ đen tối tà ác. Anh thầm phỉ nhổ mình một phen, sau đó thô lỗ bóp một cái thật mạnh xuống đôi thỏ béo vô tội, bi phẫn chạy vào phòng tắm, tắm nước lạnh.
 
Biên Nhan đau đến mức chảy nước mắt.
 
Không muốn thì thôi, sao lại tập kích kim chủ chứ? Chẳng có một chút ý thức bị bao nuôi gì hết!
 
Sáng hôm sau hai người cùng nhau dùng bữa sáng tại khách sạn, Biên Nhan lập tức ngựa không ngừng vó sắp xếp nơi ăn chốn ở cho tiểu bạch kiểm yêu dấu của mình.
 
Đồ dùng của Đàm Dận ít đến thê thảm, chỉ vài thứ vật dụng tắm rửa, quần áo và notebook, nhưng mà không sao, ở chỗ cô thì cái gì mà không có.
 
Căn biệt thự này có phần nóc nhà không giống với các căn khác, là do Biên Chí Thành sửa lại sau khi mua, giá tiền sửa cái nóc có thể mua được một tiếng đất. Việc làm này tương đối thổ hào.
 
Đàm Dận dừng chân trước cửa lớn, anh vô cảm nhìn kiến trúc kiểu pháp nhưng lại có chút khác biệt trước mắt.
 
Biên Nhan vừa nhìn thấy dáng vẻ lãnh đạm không hề bị ngoại vật tác động của anh thì không khống chế được máu chó nịnh nọt nổi dậy: “Cục cưng à, sau này em nhất định sẽ cho anh ở căn nhà lớn nhất, xa hoa nhất thành phố, kiểu mà đi muốn gãy chân vẫn chưa đi hết căn nhà đó.”
 
Đàm Dận trầm mặc một lúc lâu, anh dịu dàng vỗ đầu cô: “Sau này đừng có gọi anh là cục cưng ở nơi đông người.”
________________
Có thể mường tượng cặp giò của Biên Nhan như trong ảnh
Hình ảnh


 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày An Ca với 8 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 33
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 749 times
Been thanked: 22 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 7 2020 17:07

Cười xỉu với bà :onion37: :onion37: :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin