[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Linh14061997
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 05 Tháng 1 2020 00:07
Has thanked: 187 times
Been thanked: 8 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 01:56

Con gái mà nhìn cái cặp giò như hình ad gửi cũng thấy thèm thuồng 😔

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 08:42

Chương 9: Nông cạn
 
Sau khi bấm chuông, lão quản gia nhìn qua camera giám sát, thấy là cô chủ nhỏ nhà mình mới bước ra mở cửa, trên đường vào nhà, Biên Nhan có giới thiệu sơ về Đàm Dận, dặn ông chuẩn bị một căn phòng thật tốt cho anh, tốt nhất là chọn căn có thể đón nắng, vừa mở cửa sổ ra thì có thể ngửi thấy hương hoa bay tới từ vườn hoa tường vi bên dưới, như vậy thì bảo bối của cô sống ở đây mới cảm thấy tâm thần thoải mái.
 
Tâm trạng tốt thì mới có thể nói chuyện với cô nhiều hơn.
 
Ông lão giương đôi mắt nhìn chằm chằm Đàm Dận một lúc, nhìn đến mức anh thấy nổi hết da gà, lúc này ông lão mới gật đầu: “Được, Tiểu Nhan, để ông bảo người hầu dọn dẹp lại một chút, chuẩn bị vài thứ đồ dùng, trong lúc chờ đợi tạm thời các con hãy uống trà, dùng điểm tâm tại hoa viên.”
 
“Cảm ơn ông Hồ.”
 
Biên Nhan vô cùng kính cẩn nhìn theo ông lão rời đi.
 
“Đây là cái gì?” Đàm Dận chỉ vào một bức tượng có hình một chú chó Labrador[1] dựa theo hình thể đoán chừng chú ta chắc được khoảng một tuổi. Bức tượng đã có dấu vết bị mài mòn theo thời gian.
 
Biên Nhan duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve bức tượng, trong giọng nói mang theo chút hoài niệm: “Đây là con chó mà em nuôi vào năm em 12 tuổi, đáng tiếc là không biết sao nó lại đi lạc. Ba thấy em buồn bã nên mới cho người tạc một bức tượng, nói là nó đã đổi một cách khác để ở bên cạnh em.”
 
Cô chỉ vào con mắt bên phải của chú chó đã bị đập vỡ: “Chỗ này là bị Tiết Ngôn cầm đá đập bể, lúc đó em tức giận lắm, cả nửa tháng không thèm để ý đến anh ấy luôn.”
 
 
Sau này cô mới biết được nguyên nhân, lúc đó có một khoảng thời gian trong trường lan truyền một tin đồn, nói rằng Tiết Ngôn là chồng nuôi từ bé của cô, đừng tưởng lúc ở trường có vẻ là quý công tử nhà giàu, thật ra lúc ở Biên gia là nô tài rửa chân cho cô.
 
Vì vậy hôm đó anh ta mới tức giận như vậy.
 
Từ sau khi chuyện đó xảy ra mỗi khi hai người ở trường học anh ta sẽ không nói chuyện với cô nữa.
 
Cô tốn rất nhiều tiền và công sức mới tra ra được ai là kẻ chủ mưu đằng sau, sau đó bất chấp việc có thể sẽ bị đình chỉ học, cầm theo hộp bút làm vũ khí, tẩn cho thằng bốn mắt kia một trận, ghê gớm đến mức làm nó sợ hãi vừa túm quần vừa khóc lóc đứng giữa sân trường nói rõ mọi chuyện là do nó tung tin.
 
Sau vụ đó Tiết Ngôn hùng hổ chạy vào lớp học kéo cô đi, đây là chuyện vô cùng hiếm có, vì bình thường mỗi khi lên lớp Tiết Ngôn đều coi cô như người qua đường. Biên Nhan cố gắng kìm nén không để anh ta nhìn thấy sự đắc ý trên gương mặt của mình, biểu tình hết sức nghiêm túc chờ anh cảm ơn mình.
 
Tiết Ngôn xanh mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em kéo quần người ta làm cái gì hả?”
 
“??”
 
“Em là nữ lưu manh sao?”
 
“Em không có.”
 
“Vậy sao quần của thằng bốn mắt lại rách?”
 
“??” Biên Nhan mê man, “Chuyện không liên quan đến em sao em biết được? Thằng bốn mắt lại tung thêm tin đồn nhảm gì à?”
 
Hèn chi hôm nay ánh mắt của chủ nhiệm lớp cứ nhìn cô kỳ quái làm sao…
 
Tiết Ngôn lạnh lùng nhìn cô một lúc rồi quay người bỏ đi.
 
Chiều đó lập tức có tin đồn Tiết Ngôn trước giờ vẫn luôn lịch sự văn nhã không bao giờ nói tục kím chuyện với ai vậy mà lại đánh bốn mắt của lớp bảy năm hai, còn xé rách cái quần đồng phục cậu ta mới lãnh, đem tròng cái quần đó lên đầu cậu ta.
 
Bốn mắt khóc lóc tức tưởi, từ đó về sau mỗi khi nhìn thấy hai người bọn họ đều tự giác đi đường vòng.
 
Thật ra cô vốn cho rằng Tiết Ngôn là con rể tương lai mà cha cô khổ công bồi dưỡng, chẳng qua người ta không muốn cô cũng không thể bắt ép.
 
Đàm Dận: “Tiết Ngôn?”
 
Đây là lần thứ hai anh nghe thấy cái tên này.
 
“Tiết Ngôn là con nuôi của ba em.” Biên Nhan nói thêm, “Anh ấy trông vô cùng đẹp trai, chỉ là tính tình không được tốt cho lắm.”
 
Tính tình như vậy cho nên mới không có bạn thân.
 
Bạn gái cũng chẳng có.
 
Nói vậy cô mới nhận ra chỗ tốt của điểm này.
 
Đàm Dận nhướng mày: “Xem ra em thích mấy người đẹp trai ha.”
 
“Đúng rồi.”
 
“Nông cạn.”
 
“Hi hi.”
 
Một lát sau, lão quản gia sai người dẫn bọn họ đi lên lầu xem phòng, chủ yếu là dẫn Đàm Dận đi coi phòng chứ Biên Nhan thì đã quá quen thuộc với căn biệt thự này rồi. Cô vừa mới bước chân lên cầu thang thì đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại, đưa mắt nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cô hơi kinh ngạc bắt máy: “Nhóc Tráng Tráng?”
 
Lý Trang vẫn quái gở như vậy: “Đồ ngốc, đừng có gọi tôi như vậy.”
 
“Sao em gọi điện cho chị vậy? Hôm qua lúc họp mặt chị chào hỏi, em còn bơ chị mà.”
 
“Không muốn nhìn thấy bản mặt của chị.”
 
“Tại sao? Lâu rồi không gặp, chị nhớ em muốn chết.”
 
“Ọe.”
 
“Tại sao mày lại hỗn hào với chị vậy hả?” Biên Nhan tức giận nói: “Mày quên ngày xưa lúc mày còn nhỏ chị đây đã bế mày hay sao?”
 
“Cút.” Lý Trang bực bội nói: “Không phải chị muốn lăng xê bạn trai của mình sao? Trùng hợp bên này cần một nam diễn viên đóng quảng cáo sữa rửa mặt, hôm qua tôi thấy da mặt của anh ta cũng không tệ, khí chất cũng trong trẻo, chị có thể bảo anh ta tới đây thử vai.”
 
Không đợi cô hăng hái, Lý Trang đã vội vàng nhắc nhở: “Nhưng mà chị đừng có qua đây nha, tôi không muốn mọi người biết anh ta có hậu đài.”
 
Lý Trang là đạo diễn mới tốt nghiệp, vừa vào nghề không lâu, bình thường hay hùn vốn quay vài phim ngắn hoặc là quay MV cho một vài tiểu minh tinh hạng ba.
 
“Em tốt bụng quá đi Tráng Tráng à.” Biên Nhan cảm động gạt nước mắt, “Chị trách oan em rồi.”
 
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tôi là Tráng Tráng nữa.”
 
Chờ Đàm Dận đi xuống lầu Biên Nhan lập tức nói chuyện này cho anh ta biết, danh tiếng của dòng sản phẩm rửa mặt này không tệ vì vậy anh không do dự gì nhiều, đồng ý ngay.
 
Do thời gian cũng tương đối gấp gáp, Đàm Dận chưa kịp ăn cơm trưa đã vội vàng leo lên xe của người đại diện, đi thẳng đến địa điểm thử vai.
 
Biên Nhan lưu luyến gửi tin nhắn trên WeChat cho anh: Cục cưng đừng căng thẳng, nếu nói về để mặt mộc thì anh chắc chắn là đẹp trai nhất trường quay rồi!
 
Đàm Dận nhanh chóng gửi về cho cô một icon mặt cười: Trang điểm thì không đẹp trai nữa sao?
 
Biên Nhan: Em còn chưa thấy cục cưng trang điểm bao giờ cả.
 
Đàm Dận: Suýt chút nữa anh đã quên chúng ta chỉ mới quen nhau có hai ngày thôi.
 
Ờ ha, vậy có phải ý của anh là ở chung với cô vô cùng vui vẻ và hợp ý hay không ta.
 
Biên Nhan đắm chìm trong sự ngọt ngào.
 
Hai ngày cuối tuần không cần phải đi làm, Biên Nhan ngồi trước máy tính, mở phần mềm word ra lên ý tưởng cho truyện mới của mình.
 
Biên kịch sáng tác kịch bản thường có hai loại, loại thứ nhất là được người ta thuê sáng tác, nhà sản xuất hoặc đạo diễn tìm đến biên kịch, đưa ra những yêu cầu về nội dung cốt truyện, họ chỉ việc viết và chỉnh sửa kịch bản theo ý của khách hàng. Loại thứ hai chính là tự triển khai ý tưởng của mình, sau khi viết xong thì cầm cốt truyện hoặc kịch bản đến bán cho công ty điện ảnh.
 
Biên Nhan có khuynh hướng đi theo loại hình thứ hai, vì vậy mà dù trong tay cô đã có vài tác phẩm nhưng vẫn chưa được ai chú ý tới.
 
** Chú thích:

 
  1. Chó Labrador:
 
Chó tha mồi Labrador thường được gọi với tên thân thuộc là Lab là một giống chó săn phổ biến ở Mỹ chúng thuộc nhóm chó săn mồi (gundog) và thường dùng để tha các con mồi về cho chủ trong các cuộc săn. Tên gọi Labrador có xuất xứ từ chữ "labrador" trong ngôn ngữ Bồ Đào Nha, có nghĩa là người lao động. Chúng hiền lành, dễ gần và thích ở gần con người.
 
Labrador là giống chó rất tình cảm, trìu mến, đáng yêu, nhẫn nại và đáng tin cậy. Là giống chó hiền lành, tốt nết. Chúng rất mến trẻ con, lại không đòi hỏi những điều kiện chăm sóc phức tạp, rắc rối. Mức độ thông minh cao, rất trung thành, bền bỉ và vui vẻ. Chúng rất thân thiện và yêu mến trẻ nhỏ cũng như hoà đồng với các giống chó khác. Chúng cũng chứng tỏ khả năng trong việc phát hiện thuốc nổ, dắt người mù và giúp việc cho những người tàn tật.
(Nguồn: Wikipedia)
 
Natsu_Me: Mấy em này rất hay được huấn luyện để giúp cho người khuyết tật. Mấy ẻm rất là ngoan, khi làm nghiệp vụ thì vô cùng chuyên nghiệp. Trước mình có đọc một bài trên Weibo VN, có thanh niên Tung Của óc chó thấy em nó đang làm nhiệm vụ giúp chủ chờ xe bus thì chọc phá, nhưng em rất ngoan, mặc kệ thằng óc chó đó, không sủa không gầm gừ chỉ yên lặng ở bên chủ làm tốt công việc của mình.
 
Theo mình biết nguyên tắc cơ bản là ko được sờ mó, cho ăn, vuốt ve hay gây hấn với chó của người khuyết tật. Vì nó không chỉ là một con vật mà nó còn là bộ phận cơ thể của chủ, có thể là đôi mắt hoặc là đôi chân, nếu cố tình đụng chạm có thể sẽ làm cho nó bị trầm cảm….
 
Mình thích xem mấy clip về các em chó giúp người lắm, thấy đa số người ta huấn luyện giống này. Các em rất thông minh, biết bấm mật mã vào nhà, biết gọi điện cho cảnh sát cứu chủ, biết mở tủ lạnh lấy đúng thứ chủ muốn lấy, biết dẫn chủ đi đúng đường dành cho người đi bộ, chờ đèn xanh…

 
Hình ảnh
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 09:03

Chương 10: Tiết Ngôn em rất yêu anh
 
Biên Nhan nhìn chăm chú màn hình máy tính, mất hơn hai mươi phút để chuyển hết những ý tưởng trong suy nghĩ sang dạng văn bản.
 
Cô ngáp dài một cái, nhấp một ngụm trà hoa mà lão quản gia đã pha cho cô.
 
Bây giờ mới để ý thấy thầy giáo đã gửi tin nhắn cho cô trên Wechat, cô vội vàng mở ra xem.
 
Thầy giáo: Nói cho em biết một tin tức có sức oanh tạc cực lớn.
 
Thầy giáo: Sáng nay có một nhà sản xuất tìm đến thầy, họ nói là đang có ý định quay một bộ phim tình yêu đô thị, chỉ đích danh muốn em tự sáng tác kịch bản, đây chính là một chuyện cực kỳ may mắn đối với những biên kịch mới như em. Và mức thù lao họ đưa ra là 3% chi phí cho toàn bộ phim, vậy có thể thấy đối phương coi trọng em cỡ nào.
 
Biên Nhan còn đang ngây ngốc, thầy giáo không kịp chờ cô trả lời tin nhắn đã gọi điện sang nói chuyện trực tiếp với cô: “ Tiểu Biên à, đã thấy tin nhắn thầy gửi cho em trên Wechat chưa?”
 
“Đã… Thấy rồi.”
 
“Thầy nhớ em có vài kịch bản khá phù hợp với yêu cầu của bên kia, em hãy chọn lựa kỹ một chút, lấy một cái mà em cảm thấy phù hợp nhất để quay. Cầm kịch bản đi tìm nhà đầu tư, tốt nhất là viết thêm một phần tiểu sử cá nhân của bản thân kèm theo, để xem người ta có chịu chấp nhận không.”
 
“Được, nhưng mà nhà đầu tư là ai vậy ạ?”
 
“Lát nữa cậu ta sẽ liên lạc với em.” Thầy giáo cười cười, “Người này hẳn là rất thân thiết với em.”
 
Biên Nhan quấn lấy thầy giáo truy hỏi thật lâu mà thầy vẫn không chịu nói, đoán tới đoán lui một hồi cô cũng mơ hồ đoán được là ai.
 
Quả nhiên, xế chiều Tiết Ngôn gọi điện đến tìm cô: “Ra ngoài ăn cơm với anh.”
 
Không đợi cô trả lời, anh ta nói thêm: “Sẳn tiện đem kịch bản theo cho anh xem.”
 
Ặc.
 
Nhưng mà Tiết Ngôn lấn sân vào lĩnh vực điện ảnh từ khi nào vậy?
 
Đầu óc cô lúc này đang mụ mị chỉ có thề “Ừ” một tiếng.
 
Tiết Ngôn nhanh chóng nói địa điểm cho cô biết rồi lập tức cúp máy.
 
Biên Nhan rầu rĩ, chải tóc, cầm túi xách và kịch bản đã chỉnh sửa lên vội vàng rời khỏi nhà.
 
Nhà hàng này trang trí khá thanh lịch, Tiết Ngôn đã đặt phòng riêng, tính riêng tư cao, thích hợp để bàn công việc.
 
Sau khi Biên Nhan đến, Tiết Ngôn còn lịch sự kéo ghế giúp cô, từ khi nào anh ta biết ga lăng với phụ nữ như vậy, hai cánh tay của cô nổi lên từng lớp da gà.
 
“Đói chưa?” Anh ta hỏi.
 
“Hả?” Biên Nhan lo sợ bất an, “Chưa đói lắm.”
 
“Vậy thì tốt, nhà hàng này lên món tương đối chậm.” Đôi tròng mắt đen bóng của anh chăm chú nhìn cô một lát, anh ta vươn tay, “Đưa kịch bản cho anh.”
 
“Ồ.” Dù thế nào thì khách hàng cũng là ông nội, Biên Nhan cung kính dâng kịch bản lên bằng hai tay.
 
Tiết Ngôn bị dáng vẻ nịnh nọt này của cô chọc cười, anh ngồi ngửa người ra sau, ánh mắt dừng lại trên từng trang giấy.
 
Anh ta đọc vô cùng nghiêm túc, hai mắt khẽ nheo lại, đọc xong hết tờ này thì giơ hai ngón tay thon dài trắng nõn lên lật sang trang khác, biểu tình trên mặt không đổi làm hại cô chẳng nhìn ra được chút cảm xúc nào.
 
Đây là lần đầu tiên anh ta nghiêm túc đọc tác phẩm của cô, hơn nữa là dưới góc nhìn của một nhà đầu tư, nói cô không căng thẳng lo lắng là xạo.
 
Biên Nhan định véo đùi để bình tĩnh lại.
 
“Văn phong của em tương đối có chiều sâu.” Bất thình lình Tiết Ngôn bình phẩm, “Thấy em như vậy đúng là không nhìn ra.”
 
“Tại sao lại không nhìn ra?” Biên Nhan hơi bất mãn, “Em là thiếu nữ ngọt ngào hiểu chuyện.”
 
“Có phải em hiểu sai ý anh hay không?” Tiết Ngôn nhướng mắt, “Anh đang nói về căn bệnh u uất trầm cảm trong kịch bản chứ không nói về tích cách con người.” Anh ta còn đặc biệt nhấn mạnh chữ u uất.
 
Biên Nhan gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
 
Vậy là anh thừa nhận cô ngọt ngào rồi, hì hì.
 
 
“Chẳng qua giai đoạn đầu có hơi đè nén, nhưng kết thúc ngược lại cũng xem như là ổn thỏa.” Biên Nhan không muốn giải thích nhiều làm ảnh hưởng đến phán đoán của anh ta, thị hiếu mấy năm gần đây thịnh hành kiểu tình yêu bi hài như vậy.
 
Tiết Ngôn lật đến trang cuối, bàn tay vuốt nhẹ vài cái lên chữ ký nằm trên đó, anh nhàn nhạt nói: “Anh sẽ tìm một đội chế tác xuất sắc và đội tuyên truyền có thực lực làm việc với em.”
 
“Vậy là quyết định quay thật hả?” Biên Nhan khó tin hỏi, “Không cần phải sửa lại chỗ nào sao?”
 
Tiết Ngôn nói: “Anh sẽ yêu cầu đạo diễn cố gắng quay đúng với kịch bản của em nhất có thể.”
 
Biên Nhan vô cùng cảm động.
 
Hiểu rõ những lời này của Tiết Ngôn là có ý gì.
 
Làng điện ảnh trong nước vô cùng hỗn loạn, quyền lợi của biên kịch hầu như là không có, trên thì có nhà đầu tư, nhà sản xuất dưới thì có đạo diễn, diễn viên, ai cũng có thể can thiệp vào việc sáng tác của biên kịch, họ có thể tùy ý bóp méo cốt truyện và giả thiết biên kịch đã đặt ra từ trước, tùy tiện chọn đại một người trong số đó, người nào cũng có tiếng nói lớn hơn biên kịch.
 
Tóm lại chính là áp bức, không có nhân quyền.
 
Haizz, quả nhiên Tiết Ngôn là kiểu người ngoài lạnh trong nóng mà.
 
Biên Nhan chồm người qua bàn ăn nắm tay anh ta thật chặt, vô cùng cảm kích, nói: “Hu hu, em biết anh là người tốt mà, yêu anh quá đi, hu hu.”
 
Tiết Ngôn cứng đờ cả người, biểu tình trên mặt có vẻ không được tự nhiên, “… Buông tay.”
 
“À.” Mặc dù anh ta vẫn không thích cô đụng chạm vào người nhưng Biên Nhan không còn đau lòng nữa, cô nhanh chóng lùi về chỗ ngồi, thu tay về, vẫn không quên quan tâm hỏi han anh: “Tiết Ngôn, tay của anh nóng lắm, có phải anh bệnh không? Anh phải chú ý sức khỏe hơn, lao động thì cũng phải kết hợp với nghỉ ngơi có biết không? Haizz, chắc là do gần đây em không rảnh đi dạo phố với anh, anh coi số bước chân của anh cũng giảm đi nhiều rồi…”
 
Ánh mắt sắc lạnh như băng của Tiết Ngôn lại quét qua cô như mọi khi, anh ta lại chẳng thèm để ý đến cô.
 
Nhưng mà dù lạnh lùng như vậy thì anh ấy vẫn đẹp trai như mọi ngày.
 
Phục vụ bưng thức ăn vào, Biên Nhan lập tức ngưng lải nhải.
 
Cô vui đến mức hai gò má cũng ửng hồng, nịnh nọt gắp đồ ăn cho Tiết Ngôn: “Tôm viên sốt Dương Mai này ăn rất ngon, sắp bị em ăn hết rồi, em dùng đũa riêng gắp thức ăn, không phải dùng đũa ăn của mình, trên đó không có dính nước miếng của em đâu.”
 
Tiết Ngôn cong khóe miệng: “Hồi còn nhỏ ngay cả kẹo đang ngậm trong miệng em cũng muốn cho anh, anh đã ăn nước miếng của em không biết bao nhiêu lần rồi.”
 
Biên Nhan cẩn thận quan sát anh ta, thấy giọng điệu và biểu tình của Tiết Ngôn có vẻ như không có ý ghét bỏ.
 
Cô nhớ lại chuyện thật lâu trước kia, lúc còn chưa tỏ tình với anh, lúc đó hình như thái độ của anh với cô cũng rất ôn hòa thân thiện.
 
Có lẽ là do trong lòng anh vẫn luôn coi cô như em gái của mình.
 
Biên Nhan không nhịn được mà tò mò hỏi: “Nếu anh có em gái ruột, anh có đối xử với cô ấy giống như em không?”
 
Tiết Ngôn trầm mặc một lát: “Không.” Anh ta nói: “Chắc là thái độ của anh sẽ tốt hơn một chút.”
 
“A, cuối cùng anh cũng thừa nhận là anh có thái độ không tốt với em.” Biên Nhan lên án.
 
“Bởi vì nếu là em gái ruột thì sẽ không có nhiều băn khoăn như vậy.”
 
Biên Nhan biết từ trước đến giờ anh ta đã phải chịu rất nhiều áp lực, cũng hiểu rõ tình cảnh lúng túng của anh khi lấy thân phận con nuôi làm việc trong công ty của Biên thị.
 
Cô suy nghĩ một lát rồi trấn an anh: “Là do em không tốt, sau này em sẽ không quấy rầy anh như lúc trước nữa.”
 
Giờ đây cô mới nhận ra, thì ra việc cô thích và theo đuổi anh là một sự quấy nhiễu.
 
Cô thành khẩn nói: “Em hy vọng anh có một cuộc sống tự tại.”
 
___________________________________________
[Hình ảnh món Tôm Viên Sốt Dương Mai]
Hình ảnh

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 8 2020 07:22

Chương 11: Sờ phía dưới mắc lắm hả?
 
Cô khuyên thật lòng nhưng không hiểu vì sao đột nhiên Tiết Ngôn lại không vui, sắc mặt của anh ta trầm xuống đưa đôi mắt âm u nhìn cô trông thật đáng sợ.
 
Rõ ràng khi nãy vẫn còn cười.
 
Anh ta đã không còn là thiếu nam nữa, sao tâm tư lại khó đoán như vậy, muốn lấy lòng anh ta đúng thật là quá khổ sở.
 
Vốn dĩ cô định đề cử Đàm Dận thử vai nam chính, bây giờ thì không dám nói nữa.
 
Dù sao thì cô cũng không biết kỹ thuật của Đàm Dận có kham nổi vai chính không nữa.
 
Sau đó Tiết Ngôn cũng chẳng hề hé răng nửa lời, chỉ vùi đầu ăn cơm, thức ăn cô gắp cho anh ta cũng không đụng đến.
 
Haizz.
 
Hai người tan rã trong không vui, dù sao nơi này cũng gần nhà, Biên Nhan dẫn chiếc xe đạp đậu dưới gốc cây ra, phóng thật nhanh về phía đường lớn.
 
Tiết Ngôn chạy xe ra khỏi bãi đậu xe, mở sẳn cửa bên ghế phụ chờ cô bước lên: “…”
 
Anh ta hít vào một hơi thật sâu ý muốn đè nén cảm giác nôn nóng kỳ lạ lúc này.
 
Quản gia để cửa chờ cô, Biên Nhan rón rén đi vào sảnh. Ông lão đã lớn tuổi nên ngủ cũng sớm, còn có thói quen tiết kiệm điện, cũng không bật đèn chờ cô về vì vậy trong nhà tối đen như mực, bên cạnh cầu thang có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người thon gầy đứng ở đó, không biết là đang làm gì.
Cũng may mắt Biên Nhan vẫn còn tốt, có thể nhìn ra hình bóng đó hình như là của Đàm Dận, nếu không chắc đã sợ vỡ tim mà chết rồi.
 
Cả buổi trưa Biên Nhan không được gặp anh nên bây giờ thấy nhớ vô cùng, lập tức lao tới tặng cho anh một cái ôm hết sức nồng nhiệt tràn ngập yêu thương.
 
“Cục cưng!”
 
Đột nhiên bị cô ôm siết lấy, Đàm Dận hoảng sợ giật nảy người.
 
Biên Nhan vô cùng ngạc nhiên nói: “Cục cưng ơi hình như anh lại cao thêm rồi, em không với tới anh được.”
 
Đàm Dận thở phào một cái, trái tim thòng ngay cổ họng cũng trở về lại vị trí: “Là do anh đứng trên em một bậc cầu thang.”
 
“…Ồ.”
 
Đàm Dận cúi đầu dí mũi vào cổ cô ngửi tới ngửi lui sau đó nhỏ giọng hỏi: “Em uống rượu hả?”
 
“Uống có chút xíu hà.” Cô mới uống có một ly đã bị Tiết Ngôn cản lại, cũng không biết tại sao anh ta làm vậy.
 
Cô tin tưởng anh ta nên mới dám uống rượu trước mặt anh ta mà!
 
“Sau này lúc ở ngoài cố gắng đừng uống say.” Vừa nói xong Đàm Dận lập tức sửa miệng, “Cố gắng đừng uống rượu.”
 
“Uống với bạn cũng không được sao?”
 
“Không được.”
 
“Tại sao?”
 
Đàm Dận nghĩ đến việc  đó, đau đầu nhắm mắt lại: “Tửu phẩm của em không tốt chút nào.”
 
Nhìn vẻ mặt của Biên Nhan lúc này như đang nói “Anh nói bậy”: “Tửu phẩm của em ai cũng biết là cực kỳ tốt, không ói không quậy, ngoan ngoãn giống con chim nhỏ vậy đó.”
 
“Đúng là em giống con chim cút thật.”
 
“Nè!”
 
Đàm Dận xoa đầu cô: “Ngoan đi, muốn uống rượu thì anh uống với em.”
 
“Uống kiểu mớm rượu có được không?”
 
“…” Đàm Dận câm nín.
 
Biên Nhan dùng ánh mắt có vẻ kỳ lạ nhìn anh: “Không lẽ tối qua em đã làm việc gì không tốt với anh, làm anh bị ám ảnh tâm lý? Em cưỡng hôn anh không trả tiền hả?”
 
Đàm Dận đưa ánh mắt khinh miệt quan sát thân thể nhỏ nhắn của cô: “Em cảm thấy em làm được sao?”
 
Ngày hôm qua sau khi bước ra khỏi phòng tắm thì anh nhìn thấy cô bé này mặc quần của anh, hai tay nắm dây lưng quần quá rộng so với cơ thể của cô, sau đó cứ đứng im không nhúc nhích, chăm chú nhìn vào phía dưới của chính mình.
 
Anh lau khô tóc, chậm rãi đi qua đó, nhíu mày hỏi cô: “Em đang nhìn gì đó?”
 
Vẻ mặt của Biên Nhan vô cùng nghiêm túc nói: “Em phát hiện ‘chym’ của em đúng là con mẹ nó lớn.”
 
Đàm Dận: “…”
 
Sau này tốt nhất là đừng cho cô uống rượu nữa.
 
Biên Nhan suy nghĩ một hồi thì cảm thấy anh nói cũng có lý, cô quyết định chuyển sang nói chính sự: “Cực cưng à, buổi thử vai của anh sao rồi?”
 
Đàm Dận như hòa vào bóng đêm, cô căng mắt ra nhìn thì cũng thấy anh gật đầu.
 
Biên Nhan vui mừng, hai mắt như tỏa sáng, ôm ghì lấy cổ anh thật mạnh: “Đây chỉ là bước đầu thôi, chờ đến khi anh nổi tiếng rồi sẽ có thật nhiều đại ngôn đến tìm anh.”
 
Anh bị cô siết chặt đến muốn nghẹt thở, đành phải ôm eo cô, nhếch miệng cười nói: “Vương Hạo đã gửi video quay thử qua, em có muốn xem chung không?”
 
Sau đó Đàm Dận đặt điện thoại nằm ngang trên bàn trà, hai chiếc đầu chụm lại một chỗ, cùng ngồi trên sofa nhìn xem ánh sáng phát ra từ màn hình.
 
Biên Nhan phát hiện Đàm Dận không hay chủ động ôm cô, có thể nói là một người vô cùng quy cũ.
 
Vậy nếu cô chiếm tiện nghi của anh thì sao ta.
 
Mỗi một quý thì nhãn hiệu sữa rửa mặt này đều sẽ tìm những gương mặt mới để quay quảng cáo, cảnh quay của Đàm Dận cũng không nhiều.
 
“A, mấy người này xấu quá đi, vậy mà bọn họ lại bắt anh cởi áo khoe cơ bắp, đúng là đáng xấu hổ.” Biên Nhan tiếc nuối, “ Đáng ghét, em còn chưa được nhìn nữa.”
 
“Bọn họ chỉ có thể nhìn nhưng chỉ có em mới được sờ.”
 
“Cũng đúng.” Nam sắc trong video quá mức dụ hoặc, đặc biệt là hình ảnh giọt nước lăn dài trên hầu kết, Biên Nhan nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, sắc tâm nổi dậy, “Bây giờ em có thể sờ anh không?”
 
Đàm Dận nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt cô, anh im lặng một lát rồi nói: “Có thể.”
 
Được cho phép, Biên Nhan lập tức ngồi thẳng dậy, đưa hai tay gấp gáp cởi cúc áo sơ mi của anh, Đàm Dận bị cô đè xuống, lúc này nhìn anh có vài phần yếu đuối.
 
Trống ngực anh đập dồn dập, da thịt căng bóng, từng khối cơ bắp xinh đẹp như ẩn như hiện trong đêm.
 
“Cứng quá hà.” Cơ thể của đàn ông chỗ nào cũng cứng.
 
“Ừm.” Ban đầu Đàm Dận cũng không chú ý, đột nhiên giơ tay chụp lấy bàn tay hư hỏng của cô, “Đừng đi xuống dưới.”
 
Bàn tay nhỏ bé của cô đã bắt đầu không ngoan ngoãn, nơi đang sờ mó là phía dưới rốn của anh.
 
Cô chớp chớp mắt hỏi anh: “Tại sao? Sờ phía dưới mắc lắm hả?”
 
Anh khàn giọng “Ừ” một tiếng.
 
Cô thở dài, thành thành thật thật rút tay về.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 144
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2248 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 8 2020 07:31

Chương 12: Em lộ hàng.
 
“Cục cưng à, hôm nay em đi bán kịch bản, nhà đầu tư bên kia rất coi trọng em, vì vậy em rất có hy vọng rằng lần này có thể thành danh.”
 
Dù sao thì hậu đài sau lưng Tiết Ngôn cũng là ba ruột của mình, con gái làm biên kịch lăn lộn trong ngành lâu như vậy mà vẫn còn giãy chết ở tầng lớp thấp nhất, ông ấy nhìn chắc cũng thấy xót nên mới mắt nhắm mắt mở chi tiền.
 
Biểu tình của Đàm Dận nhìn có vẻ giật mình, anh dịu dàng nói: “Thì ra kim chủ đại nhân của anh tài giỏi như vậy.”
 
Nghe thấy anh khen mình thì Biên Nhan sung sướng đến mức mắt lóe sáng: “Em giỏi lắm phải không.”
 
Đàm Dận nhếch môi.
 
Biên Nhan cũng muốn anh được vui vẻ như mình: “Cục cưng à, anh có tác phẩm nào để chứng minh khả năng diễn xuất của mình không? Em muốn đề cử anh với nhà đầu tư và đạo diễn, với ngoại hình của anh thì vượt ngoài cả sự ảo tưởng của em về nam chính, chỉ cần khả năng diễn xuất qua ải thì dù anh có là người mới cũng không sao hết.”
 
“Tích cực tìm cơ hội cho anh dữ vậy sao?”
 
“Đương nhiên là phải làm tròn trách nhiệm của kim chủ chứ!”
 
Đàm Dận xoa đầu cô, nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Đóng vai con rồng trong phim truyền hình, xuất hiện không tới một phút có tính không?”
 
Biên Nhan nhìn anh, biểu cảm có vẻ khó xử.
 
Cô đã đọc qua hồ sơ cá nhân của anh, anh không phải diễn viên xuất thân từ trường lớp chính quy, chuyên ngành đại học cũng là xây dựng.
 
Cô nhìn Dằm Dận, với vẻ ngoài như vậy không lẽ lại là một cái gối thuê hoa, thầm thở dài một hơi.
 
Lúc sắp đi ngủ Ngải Lê gửi lời mời video call, sau khi đồng ý nhận cuộc gọi thì cô nhìn thấy cô nàng kia đang lấm la lấm lét nhìn về phía sau lưng cô: “Đàm dận không ngủ chung với cậu hả?”
 
“Anh ấy nói tướng ngủ của anh ấy không được tốt.”
 
“Có phải là do cậu đòi hỏi quá độ, vắt kiệt sức lao động tiểu xử nam người ta không?”
 
“Haizz.”
 
“Thấy cậu uể oải như vậy có phải hai ngày qua vô cùng sung sướng hay không?” Ngải Lê trêu chọc vài câu, “Mặc dù loại hình tiểu thịt tươi hàng to xài tốt, giá trị nhan sắc cao giống như Đàm Dận không gặp nhiều, nhưng cậu vẫn phải chú ý thân thể nha, cũng không thể túng dụng quá độ…”
 
“Mấy chữ sau tớ nhận nhưng còn hàng to xài tốt còn phải chờ kiểm chứng đã.”
 
“…Đừng nói là hai người còn chưa lên giường đó nha?”
 
“Cái thứ đồ chơi phía dưới của anh ta tớ còn chưa nhìn thấy nữa là.” Biên Nhan u oán nói, đưa ngón tay vẽ vòng tròn trên tấm chăn đang đắp hờ qua người, “Rất muốn nhìn thấy thứ bên dưới của anh ấy, nhưng mà anh ấy không cho, còn tăng giá nữa…”
 
 
“Không cho…” Ngải Lê đang nói thì ngừng lại, “Dạo đầu hai cũng cũng phải có chứ hả, đàn ông đều dễ hưng phấn lắm, sờ mó hôn hít vậy rồi mà anh ta còn không cho xem, không phải là có vấn đề gì chứ?”
 
“Vấn đề gì?”
 
“Thì ví dụ như rối loạn dương cương hoặc là quá ngắn chẳng hạn…”
 
Lần trước lúc cô đòi kiểm tra anh ta đã từ chối. Không lẽ…Là do…
 
Biên Nhan không kềm được cảm thấy vô cùng lo lắng sốt ruột, hận không thể lao vào phòng Đàm Dận, lột quần anh ra kiểm ra.
 
Nhưng mà Đàm Dận khóa cửa phòng ngủ!
 
Tại sao anh ta lại khóa cửa?
 
Không lẽ lo sợ nửa đêm cô không ngủ được chạy tới phòng anh ta, quấy rối tình dục với một người đang ngủ say là anh ta hay sao?
 
Cô đây là con gái cũng không thèm khóa cửa, anh muốn vào lúc nào cũng được.
 
Biên Nhan vô cùng tức giận chạy về phòng ngủ.
 
Sáng sớm khi vừa thức dậy, cô lật đật lao xuống giường, chạy một mạch tới phòng của Đàm dận, đưa mắt quét qua một vòng trong phòng thì phát hiện không có ai ở đây, lần theo tiếng động bên trong nhà vệ sinh thì phát hiện anh đang cởi trần đánh răng.
 
 
Người đàn ông đứng trước gương hormone nam tính phát tán xung quanh, dáng người tuy cao lớn nhưng lại không thô kệch, vòng heo hẹp, mông cong gợi cảm, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đã làm cho máu thú của cô sôi trào rồi.
 
Mới sáng sớm đã được rửa mắt bằng một cảnh đẹp như vậy, Biên Nhan cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
 
Quan trọng nhất là nhìn không mất tiền.
 
Đàm Dận xoay người, anh cầm khăn lông lau nước dính trên mặt nói: “Chào buổi sáng.”
 
Biên Nhan đỏ mặt không nói lời nào.
 
Ánh mắt của Đàm Dận dừng lại trước ngực cô một lúc, anh đột nhiên mở miệng: “Em lộ hàng rồi kìa.”
 
“Hở.”
 
“Không mặc nội y vào hả?”
 
“? Mỗi khi ở nhà em đều không mặc áo ngực.”
 
“Lúc này trong nhà có thêm một người đàn ông, có phải cần phải chú ý một chút hay không?”
 
Biên Nhan tiếp tục giải thích cho bản thân: “Nhưng mà mục đích em bao nuôi anh là để anh ngủ với em mà, anh nhìn em cũng đâu có mất cái gì.”
 
Đàm Dận đau đầu vỗ trán: “Em còn cảm thấy người được lợi là em có đúng không?”
 
Sao Biên Nhan có thể thừa nhận chứ: “Không có đâu, không có.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 5 khách