[ĐOẢN H - Quà 20/10] Tình yêu chớp nhoáng - Thụy Tiền Điềm Điềm

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 113 times
Been thanked: 935 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 14:29

Hình ảnh
Thông tin trên bìa.

Văn án: 
Cô thư kí nhỏ xinh đẹp ngày đầu tiên đi làm đã bị chàng sếp tổng đẹp trai có sở thích biến thái dụ dỗ ăn sạch.
---


Gửi đến các sắc nữ nhà chúng ta một món quà nho nhỏ, mừng ngày 20/10 
:onion110: :onion110: :onion110:


Chế Sắc Sắc có việc bận, nên Sắc Miu sẽ post thay để tặng quà cho đúng ngày  :k-tuzki-k5407: Ăn xong nhớ để lại comment ủng hộ của các bạn nhé

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 113 times
Been thanked: 935 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 14:30

Chương 1: Cởi đồ lót ra.

 “Tôi có ba yêu cầu về cách ăn mặc của em. Một, không được mặc quần dài. Hai, váy phải cao trên đầu gối trở lên. Ba, không được mặc đồ lót.”

 Sếp tổng nhìn lướt qua váy công sở của cô thư ký, cảm thấy rất hài lòng.

 “Nghe hiểu chứ?”

 “Không… Không thể mặc đồ lót?” Cô gái nhỏ ngày đầu tiên đi làm đã bị dọa sợ rồi.

 “Đúng. Bây giờ em ra phía sau bình phong kia, cởi đồ lót ra đi.”

 Góc tường có bày trí một tấm bình phong hình cánh quạt, sếp tổng trẻ tuổi đẹp trai chỉ chỉ chỗ đó ý muốn nói cô đi vào.

 Nếu mà cô gái nhỏ đi vào bên trong, thì người ở bên ngoài đều sẽ thấy động tác của cô rõ mồm một.

 “Chỉ có thời gian cơm trưa và tan sở, em mới có thể mặc lại đồ lót. Bây giờ thì nhanh nhanh một chút, đừng để tôi chờ lâu.”

 Tuy rằng yêu cầu của sếp tổng thật quá kỳ lạ, nhưng cô vẫn nghe theo mệnh lệnh của anh, nhanh chóng ra phía sau bình phòng cởi bỏ đồ lót ra.

 Dưới váy không có quần lót cảm giác hơi kì kì, bên trong văn phòng điều hoà mát lạnh làm cho hai đầu nhũ hoa của cô săn lại dựng đứng lên, giữa hai chân cũng có chút lạnh lẽo.

 Bên trong bình phong có một cái bàn, cô gái nhỏ cởi đồ lót ra đặt lên trên.

 Nhưng trên bàn còn có một cái quần lót nam, chẳng lẽ sếp tổng cũng cởi quần lót của mình ra, ném ở đây?

 “Nhanh ra đây! Tôi thấy em đã xong rồi đấy.” Sếp tổng ở bên ngoài thúc giục.

 Cô thư ký nhỏ ngượng ngùng đi ra ngoài, hai tay khoanh lại bảo vệ ngực của mình, sếp tổng nhìn cô nghiền ngẫm một hồi rồi cười.

 “Đừng xấu hổ!” Sếp tổng vừa nói vừa đi lên kéo hai tay của cô ra.

 “Em có thể gọi tôi là Thái.”

 “Thái?”

 “Hử?”

 Nhận ra được sếp tổng đang nhìn ngực mình chằm chằm, hai đầu nhũ hoa của cô lập tức càng thêm dựng đứng lên.

 “Quần lót trên bàn sau bình phong là của anh sao?”

 “Em rất muốn biết hả?”

 “Dạ.”

 “Vậy em tự mình kéo khoá quần của tôi xuống nhìn thử đi.” Sếp tổng nói bâng quơ. Giọng nói phái nam trầm thấp mà gợi cảm, còn mang theo sự mê hoặc đầy nguy hiểm.

 “Anh nói gì cơ?” Cô mở to hai mắt đầy kinh ngạc nhìn anh.
 “Ha ha, trêu em thôi! Em đến bàn làm việc của mình ngồi đi, tôi sẽ gửi cho em nội dung công việc hôm nay.”

 “Được ạ.” Cô nhận mệnh xong rồi bỏ chạy như bay khỏi văn phòng sếp tổng.

 Sau đó, cả một buổi sáng giữa hai người không hề có chuyện gì xảy, sếp tổng cũng không dùng điện thoại nội bộ gọi cô đi vào hoặc dặn dò chuyện gì, dù là một lần.

 Đến giờ cơm trưa, cô gái nhỏ đói đến nỗi bụng sôi ầm ĩ. Nhưng vấn đề là trước khi đi ăn, cô phải mặc đồ lót mới được.

 Cô gái nhỏ dành chút thời gian chuẩn bị tâm lý cho mình, sau đó mới đi gõ cửa phòng sếp tổng.

 “Vào đi, cửa không khóa.” Giọng nói nhẹ nhàng nam tính từ bên trong truyền ra ngoài.

 Cô thư ký nhỏ vặn nắm cửa đi vào trong, nhìn khắp nơi cũng không thấy sếp tổng đâu.  

 Cô theo bản năng nhìn đến bức bình phong, lập tức nhìn thấy bóng dáng của một người đàn ông trên đó.

 Bình phong mỏng tang, khiến cô có thể thấy được sếp tổng của mình đang cởi quần, sau đó anh còn đưa tay lấy quần lót trên bàn.

 Quả nhiên là anh ta không mặc quần lót.

 Cô gái nhỏ xấu hổ đỏ bừng mặt, nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, lịch sự để không gian riêng tư cho sếp tổng.

 “Em đứng đó làm gì? Vào trong mặc đồ lót vào nhanh lên.”
Giọng nói trầm ấm từ sau bức bình phong truyền ra.


 “Nhưng anh còn thay đồ ở trong ấy mà.”

 “Thì làm sao? Em vào đi, trong này rộng lắm.”

 Cô gái nhỏ cắn môi do dự một chút, cuối cùng vẫn đỏ mặt đi vào trong.

 Khi cô đi vào, người đàn ông nọ cũng đã kéo quần lót lên chỉnh tề.

 “Xoay người sang chỗ khác.” Người đàn ông tuỳ tiện nói.

 Cô gái nhỏ cho là anh không muốn cô nhìn thấy quá trình thay quần áo của mình, cho nên rất nghe lời mà xoay người đi.

 Nhưng ngay sau đó, cô gái nhỏ lập tức nghe được tiếng khoá váy của mình bị kéo xuống.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 113 times
Been thanked: 935 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 14:34

Chương 2: Thì ra em vẫn còn là xử nữ.
 
“Tổng giám đốc.” Cô thư ký nhỏ sợ hãi kêu lên.
 
Cô cảm thấy lưng mình đã lộ ra ngoài không khí mát lạnh, cô lập tức dùng tay ôm ngực ý muốn giữ lại không cho váy áo rơi xuống.
 
“Làn da của em trắng nõn lại còn mịn màng.”
 
Sếp tổng vừa nói vừa dùng ngón trỏ mơn trớn dọc theo cột sống lưng của cô xuống dưới, vừa kéo khóa váy xuống hết mới dừng lại.
 
Cô không khỏi run rẩy vì bị một người đàn ông xa lạ đột nhiên chạm vào.
 
“Để tôi giúp em mặc vào, như vậy sẽ tiết kiệm được thời gian, chúng ta cũng có thể đi ăn cơm sớm hơn một chút.”
 
Đôi tay của sếp tổng vòng đến trước ngực cô, lấy hay cánh tay đang che ngực của cô ra. Từ phía sau lưng nhìn đến giống như một người con trai đang ôm ấp cô gái nhỏ.
 
Váy của cô lẳng lặng rơi tuột xuống đất.
 
Nghĩ đến chuyện người đàn ông này chỉ có thể nhìn được tấm lưng lõa lồ của mình ở phía sau, cô cũng không còn xấu hổ từ chối.
 
Sếp tổng cầm lấy quần lót ren màu trắng của cô, ngồi xổm xuống dưới căng viền quần lót ra đặt ở hai chân cô, đôi mắt cũng rất lịch sự chỉ nhìn dưới đất.
 
Cô nâng một chân lên chuẩn bị luồn vào quần lót, nhưng ko ngờ là chân mang giày cao gót nên chân còn lại mất đi thăng bằng. Vì để không bị té ngã, cô theo bản năng xoay người chụp tay lên bả vai của người đàn ông phía sau.
 
Đợi đến khi cô nhận ra được bản thân mình hoàn toàn trần trụi trước mặt anh, cô đã sợ tới mức cơ thể cứng đờ.
 
Huyệt nhỏ của cô đối diện với mặt anh, hai quả đào no tròn trắng nõn cùng mềm mại  lơ lửng trên đầu anh.
 
Cả người cô đông cứng vì xấu hổ, hận không thể lập tức tàng hình biến mất.
 
“Trên dưới cơ thể em, không có chỗ nào là không đẹp ngay cả nhũ hoa mũm mĩm cũng rất xinh đẹp!”
 
Sếp tổng cười cười khen ngợi, sau đó dùng ngón trỏ búng nhẹ vào mắt cá chân cô, nhắc nhở cô nhấc chân lên mặc quần lót vào.
 
Toàn bộ quá trình cô gái nhỏ đều xấu hổ cúi đầu, cố gắng né tránh ánh mắt của anh, một câu cũng không dám nói ra.
 
Sếp tổng cũng không có trêu đùa cô nữa, tự mình cấm lấy áo lót ren trắng, đưa cho cô gái đang đỏ mặt.
 
Cô xoay người sang chỗ khác mặc áo ngực vào cũng kéo váy lên, người đàn ông phía sau chủ động giúp cô kéo khóa.
 
Sau đó sếp tổng đưa cô đến nhà hàng gần công ty ăn cơm, cô rất ngạc nhiên tổng tài thế mà lại rất tự nhiên đi ăn cơm cùng  một nhân viên quèn như cô.
 
Trong lúc ăn cơm, sếp tổng rất nhã nhặn hỏi han thành tích tốt nghiệp, cuộc sống đại học cùng sở thích của cô. Người đàn ông trưởng thành lại nói chuyện khéo léo như vậy, làm cho cô dần dần thả lỏng bản thân.
 
“Em đã có bạn trai chưa?”
 
“A…Không có.” Cô ngượng ngùng nói.
 
“Thật sao? Một người cũng không?”
 
“Dạ.” Cô gật đầu.
 
“Sao lại thế chứ? Em xinh đẹp đáng yêu như vậy!”
 
“Cảm ơn!” Đối với lời khen ngợi của sếp tổng, cô rất vui cùng thẹn thùng đỏ mặt.
 
“Vậy điều này chứng tỏ em vẫn còn là xử nữ?”
 
Cô gái nhỏ rũ mắt gật đầu.
 
“Trời ạ! Cô bé xinh đẹp như em mà vẫn còn là xử nữ!”
 
“Lúc tôi đi học, tôi chỉ biết đọc sách, không biết làm đẹp cho bản thân, nhìn qua rất quê mùa lại tầm thường. Bởi vì cũng sắp đi làm, cho nên tôi mới bắt đầu thay đổi bản thân, học cách trang điểm và phối quần áo.”
 
Cô chỉ muốn sếp tổng kết thúc chuyện này ở đây, cho nên chủ động giải thích.
 
“Nhưng tôi vẫn còn không tin. Có điều không liên quan gì, rất nhanh tôi sẽ có cách nghiệm chứng.”
 
“Anh có ý gì thế?”
 
“Không có gì, ăn cơm đi.” Ánh mắt của sếp tổng vô cùng gian xảo, lộ ra tươi cười không rõ ý.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 113 times
Been thanked: 935 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 14:35

    Chương 3: Hoàn toàn trần trụi trong khi làm việc.
 
 
 
Sau khi ăn trưa xong, sếp tổng đưa cô thư ký nhỏ về lại công ty. Cô hiển nhiên đã quên mất quy định ăn mặc mà sếp đưa ra, lập tức đi thẳng đến bàn làm việc của mình ngồi xuống.
 
Sếp tổng cũng không đi vào văn phòng của mình, chỉ đứng ở cửa chăm chăm nhìn cô.
 
“Sếp, anh có gì dặn dò sao?”
 
“Thời gian cơm trưa đã hết, em không lẽ không cởi đồ lót ra sao?”
 
Mặt cô ‘bùm’ một tiếng đỏ bừng lên, lúc đi ăn cơm cô đã ném sở thích quái dị của sếp đi đâu mất rồi.
 
Cô rũ đầu đi theo anh vào bình phong trong văn phòng của anh, vừa mới đi vào, sếp đã kéo khóa quần, chuẩn bị cởi quần tây và quần lót ra.
 
Cô sợ hãi hét lên che hai mắt mình lại, khi đó cô cảm nhận được khóa váy của mình lại được kéo ra lần nữa, cô hốt hoảng buông hai tay xuống.
 
Vì thế chỉ cần liếc mắt cô có thể lập tức nhìn thấy người anh em của sếp tổng trẻ tuổi của mình, anh lúc này đã đứng đối mặt cùng cô, vòng tay qua eo giúp cô cởi váy.
 
Cái ôm như có như không, không khí mờ ám cùng hơi thở đầy nam tính lập tức làm đầu óc cô quay cuồng, trong mơ hồ đã bị tổng tài cởi hết chỉ còn mỗi quần lót.
 
Cho đến bây giờ, chuyện đã không có cách nào chống cự, cô đành cam chịu chống tay lên vai anh, nâng cái chân mang giày cao gót của mình lên, phối hợp với anh, để anh cởi quần lót của cô ra.
 
Mà khi cô xoay người nhặt váy mình lên, sếp tổng đã ngăn tay cô lại.
 
“Cơ thể em thật đẹp, không nên để quần áo che lấp. Thời gian làm việc còn lại hôm nay, tôi hi vọng em có thể giữ nguyên như bây giờ, ở trong phòng tôi mà làm việc.” Sếp tổng nhẹ nhàng bâng quơ nhìn vào mắt cô nói.
 
“Cứ để như thế này? Anh nói là, toàn bộ, hoàn toàn trần trụi thế này sao?” Hai gò má cô đỏ bừng bừng, lắp bắp hỏi lại anh.
 
“Đúng vậy.”
 
Sếp tổng cởi quần lót của mình ra, đặt trên bàn sau đó mặc quần tây vào.
 
“Em có thể ngồi ở sô pha, khi tôi cần gì thì cứ lấy đến là được.”
 
Sếp tổng phân phó xong lập tức ra ngoài bàn làm việc của mình, còn cô gái nhỏ cứ nơm nớp lo sợ, xấu hổ đi đến sô pha đối diện bàn làm việc của anh…
 
Cô bắt chéo hai chân lại, dùng tay ôm lấy ngực mình, cố hết sức che đậy những chỗ quan trọng lại.
 
Sếp tổng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên khỏi máy tính, mỉm cười nhìn cô gái đang trần truồng phía trước, mỗi lần cô chạm phải ánh mắt của anh, khuôn mặt cô sẽ đỏ thêm một chút.
 
“Giúp tôi lấy tài liệu số HL1720 đến đây.”
 
Cô mang giày cao gót cẩn thận nhón chân lấy tài liệu ở  tầng thứ nhất của tủ hồ sơ xuống, cô như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi.
 
Chỉ là cô thả lỏng quá sớm, lúc cầm tài liệu đưa đến bàn làm việc cho sếp tổng, không biết vì sao lại vấp thảm lót sàn một cái, lập tức cô ngã sấp trên bàn của anh.
 
Hai quả đào no tròn trần trụi của cô vừa vặn ép lên trên bàn, trên tay còn đang cầm xấp tài liệu.
 
“Xin lỗi!” Cô nói xong lập tức bò dậy khỏi bàn, cũng không dám xoa xoa bầu ngực đau nhức của mình.
 
Nhưng giày cao gót của cô còn vướng trên thảm sàn, cô cũng không có cách đứng vững đã muốn ngã nhào về phía trước, cô theo bản năng vươn tay ra muốn tìm điểm tựa, lúc này sếp tổng cũng đứng dậy đi đến nắm lấy đôi tay của cô.
 
Có lẽ là do sếp tổng quá cao nên lực bắt lấy tay cô cũng quá mạnh, ấy thế mà anh lại trực tiếp đè cô nằm trên bàn làm việc của mình.
 
Hai đầu gối của cô còn quỳ trên bàn làm việc, cô vừa xin lỗi vừa buông tay sếp tổng ra.
 
Cô xê dịch từng chút một từ bàn làm việc đi xuống, nhưng giày cao gót của cô lại bất ngờ rơi ra, khiến cô chân vừa chấm đất lại mất đi thăng bằng.
 
Cô không có cách nào khống chế được mà nghiêng người về phía trước, trực tiếp đẩy sếp tổng đang đứng đó ngồi trở lại ghế da, thân thể thiếu nữ trần trụi lập tức ngồi trên đùi to rắn chắc của anh.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 113 times
Been thanked: 935 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 14:35

Chương 4: Tôi có thể giúp em phá thân (H nhẹ)
 
Xấu hổ không chịu nổi, cô thư ký nhỏ lập tức từ bỏ tôn nghiêm. Nhắm hai mắt lại giả vờ làm đà điểu vùi đầu trong cát.
 
Nghe được tiếng cười sang sảng của sếp tổng, cô xấu hổ cúi đầu: “Xin lỗi, hôm nay tay chân tôi quá vụng về.”
 
Anh chậm rãi đưa tay ra, bắt lấy cái cằm xinh xắn của cô, nhẹ nhàng nâng lên khiến cô phải ngửa đầu nhìn anh.
 
“Đừng để ý, em không biết vừa rồi em đáng yêu thế nào đâu.”
 
Cô nghe anh nói xong, trong lòng có chút yên tâm.
 
“Khi nãy lúc ăn trưa, em nói em vẫn còn là xử nữ?”
 
“Dạ.” Cô gật đầu.
 
Anh buông cằm cô ra, đặt hai tay mình lên eo cô.
 
“Vậy em còn dụ dỗ tôi? Thôi, có phải là xử nữ hay không, tôi thử là sẽ biết.”
 
Cô cảm thấy bàn tay của người đàn ông này trượt dài từ eo cô chạy xuống đùi, dịu dàng vuốt ve làn da nhẵn nhụi trên đùi. Tay kia của anh thì qua lại trên dưới vuốt ve sống lưng của cô.
 
Khi ngón cái trên bàn tay anh vô tình chạm vào đóa hoa nhỏ của cô, cô không khỏi run rẩy hít hà một hơi.
 
“Em cũng thật là mẫn cảm đấy! Tôi thích!”
 
Anh nói xong liền nâng cái mông mềm mại sờ vào thấy thích của cô lên, cô không thể không mở rộng hai chân kẹp lấy vòng eo rắn chắc của anh, hai tay cô đặt trên bờ vai rộng lớn của anh.
 
“Em còn muốn làm xử nữ không?”
 
Sếp tổng đặt cô nằm ngay ngắn trên ghế sofa xong, đứng từ trên cao nhìn xuống hỏi cô.
 
“Tôi không biết.”
 
“Vậy em có muốn trưởng thành thật sự hay không?”
 
Cô nhìn gương mặt góc cạnh của anh, sóng mũi cao thẳng, môi dày, vòm ngực to rộng, vòng eo rắn chắc cùng đôi chân dài của anh, không chút ý thức mà gật đầu.
 
“Vậy thì tôi nghĩ tôi có thể giúp em.” Sếp tổng nói xong lập tức cởi bỏ cà vạt và cúc áo sơ mi của mình.
 
Cô không hề chớp mắt nhìn anh cởi áo, tháo thắt lưng, trong lòng bắt đầu sợ hãi, khẩn trương, còn có cả hưng phấn, trông chờ, cảm giác lẫn lộn vào nhau giống như pháo hoa nở rộ đầy sắc màu.
 
Mãi đến khi phân thân to lớn dựng thẳng của anh cuối cùng cũng lộ ra bên ngoài, cô gái nhỏ thẹn thùng mà dùng tay che mắt. Anh kéo tay cô xuống, đặt lên dục vọng nóng bỏng của mình.
 
Cô cảm thấy chày sắt trong tay mình nhảy dựng lên, vì thế cô thử nắm chặt hơn một chút, sếp tổng lập tức gầm nhẹ đầy gợi cảm: “Tiếp tục.”
 
Cô lại tiếp tục xoa nắn, sờ soạng vỗ về chơi đùa chày sắt nóng hổi của anh, anh cũng bắt lấy nụ hoa mũm mĩm mềm mại của cô mà ngắt véo. 
 
Cô không chịu được mà hít một hơi kêu đau, anh lập tức buông tay ra, ngậm lấy một nụ hoa đỏ tươi vừa bị chà đạp tàn nhẫn vào miệng.
 
Lưỡi của anh bắt đầu đánh vòng trên đầu nụ hoa, sau đó liếm liếm đỉnh hồng, sau đó nữa thì cắn nhẹ nụ hoa anh đào đó, cuối cùng anh mới bú mút thành tiếng. Có thể anh thấy ngon miệng vì thế anh lại cắn nụ hoa mềm mại của cô.
 
Đau đớn cùng khoái cảm thay nhau tập kích cô, tuy nhiên khoái cảm vẫn có phần nhiều hơn. Cho nên khi sếp tổng thay phiên chà đạp nụ hoa của cô, cô ôm lấy đầu anh ghì chặt vào ngực mình, hy vọng anh có thể ngậm bầu ngực mình nhiều hơn.
 
Nụ hoa anh đào bị anh yêu thương sưng đỏ không chịu được, dính đầy nước bọt trong suốt, cảm giác rung động trong cơ thể cô ngày càng mãnh liệt. Nhưng phân thân của sếp tổng vẫn cọ xát bên ngoài miệng hoa động, không đi vào trong.
 
“Thái!” Cô gái nhỏ lập tức rên rỉ làm nũng.
 
“Sao nào, bé yêu? Em muốn gì?” Sếp tống vừa nói vừa đánh vào cánh mông co giãn của cô một cái.
 
“Anh! Em muốn anh!”
 
Cuối cùng thì cô cũng không chịu nổi sự trêu chọc của người đàn ông này, khó mà kiềm được duỗi tay ra nắm lấy phân thân của anh, muốn mạnh mẽ đẩy chày sắt to lớn này vào bên trong huyệt nhỏ đang ướt át ngứa ngáy của mình.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 4 khách