MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 2: BÁC SĨ GIÚP EM ĐI - THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 383
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5528 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 20:49

Chương 5 Chỉ đạo ở nhà 2 (H)
 
"Tiểu huyệt ướt rồi?"
 
Vừa nghe mấy lời Lương Diễn Chiếu hỏi, Quý Đình Đình lập tức hiểu ra, cô thẹn đến nỗi mặt đỏ bừng.
 
Thì ra, thứ cô sờ trúng là. . .
 
Cô không dám nhìn vào màn hình, chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.
 
"Sao? Trả lời tôi!"
 
Giọng Lương Diễn Chiếu ở bên kia điện thoại có chút lạnh nhạt, nhưng lại cực kỳ uy nghiêm, tựa như anh đang đứng trước mặt xem bệnh cho cô vậy.
 
Chẳng biết tại sao, Quý Đình Đình hơi sợ hãi, giống như học sinh không ngoan bị thầy giáo trách mắng.
 
"Ướt." Cô trả lời.
 
"Được, bây giờ đổi thử góc độ khác, nhấc chân lên, đưa tiểu huyệt lại trước camera, để tôi nhìn rõ hơn một tí."
 
Có lẽ vừa rồi là ảo giác của cô, hiện tại, giọng bác sĩ Lương đã nhẹ nhàng trở lại.
 
Qua chuyện ban nãy, Quý Đình Đình không dám nói thêm gì nữa, cô vội vàng làm theo lời hướng dẫn của Lương Diễn Chiếu, xoay người lại, đầu quay về phía chân giường, hai chân mở rộng hướng về camera, đảm bảo Lương Diễn Chiếu có thể nhìn thấy rõ.
 
Mặc dù cách màn ảnh, song Lương Diễn Chiếu vẫn nhìn thấy tiểu huyệt xinh đẹp của cô không sót thứ gì.
 
Không có khu vườn rậm rạp ngăn cản, hoa hạch nhỏ xinh của cô, rồi hoa môi dài hẹp, bên dưới là tiểu huyệt hồng hào mềm mại, đều phóng đại trước mắt Lương Diễn Chiếu.
 
Tiểu huyệt hồng nhạt, hơi sáng bóng, Lương Diễn Chiếu quan sát cẩn thận mới nói: "Không sai, đúng là ướt."
 
Nói xong, mặt anh lộ vẻ tán thưởng, "Tiểu huyệt cô chảy nước, điều đó chứng tỏ cô đã có chút động tình, là chuyện tốt."
 
"Dạ." Quý Đình Đình nhỏ giọng trả lời.
 
"Ok, cô đưa ngón tay vào thử đi, cảm nhận nó."
 
"Ngón tay?" Quý Đình Đình hỏi lại.
 
Lúc này, cô đã đánh mất năng lực phán đoán, hết lòng hết dạ phụ thuộc vào bác sĩ Lương.
 
"Ngón trỏ tay phải."
 
"Dạ."
 
Trả lời anh xong, tay phải Quý Đình Đình chậm rãi dời xuống.
 
"Là nơi này sao?" Ngón tay cô dừng ở cửa huyệt, có chút mất định hướng hỏi anh.
 
Dẫu sao, từ nhỏ đến lớn, cô cũng chưa từng tự an ủi.
 
"Là ở đâu? Thử từ từ đưa ngón tay vào xem."
 
Quý Đình Đình nghe lời, cô thử đâm nhẹ vào.
 
"Ưm ~"
 
Cô hơi cong eo thở hổn hển.
 
"Từ từ, chậm thôi, đừng nôn nóng." Lương Diễn Chiếu dạy dỗ đâu ra đó.
 
"A!"
 
Ngón tay đâm vào được khoảng ba phân, Quý Đình Đình đã không chịu nổi, cả người cô run lẩy bẩy.
 
"Nói xem ngón tay cô cảm nhận được gì?"
 
Quý Đình Đình cắn môi, hai mắt nhắm lại, từ từ cảm nhận.
 
Ngón tay tiến vào một nơi mềm nhũn, nơi đó dường như có sự sống của riêng mình, ngón tay cô vừa đâm vào thì bị hút chặt.
 
"Ừ. . . Rất mềm, rất ướt, hơi nóng một chút, hình như có gì đó đang hút ngón tay tôi. . . "
 
"Ngón tay di chuyển ra vào một chút!"
 
"Dạ." Thế là Quý Đình Đình rút ngón tay ra, sau đó cắm vào, rồi rút ra. . .
 
Cứ như vậy ở trước mặt Lương Diễn Chiếu, cả người cô trần truồng, nhắm mắt tự an ủi.
 
Nơi cổ họng căng thẳng, Lương Diễn Chiếu nhìn gậy thịt đang đứng thẳng của mình, anh khẽ cười khổ.
 
Sau đó, ánh mắt anh hướng về màn hình điện thoại.
 
Hình ảnh trước mắt, chỉ cần một người đàn ông bình thường nhìn thấy cũng sẽ máu huyết sôi trào, dục hỏa đốt người.
 
Quý Đình Đình giống như một đóa sen trắng, nằm trên giường lớn sạch sẽ.
 
Da thịt toàn thân trắng như tuyết, lại còn ửng hồng nhàn nhạt.
 
Đôi gò bồng đào sung mãn vểnh cao, hai quả anh đào kiêu ngạo đứng thẳng, dường như đang mời gọi người ta đến nhấm nháp.
 
Biểu tình lạnh như băng trên mặt mang theo chút mê loạn hư không, nửa lạnh nửa nóng, khiến ai nhìn thấy cũng phải điên cuồng.
 
"Đừng cắn môi, thử kêu ra đi, giọng cô sẽ kích thích tâm lý cô."
 
"A ~ ừ ~"
 
Qua chỉ đạo của Lương Diễn Chiếu, rốt cuộc Quý Đình Đình không kiềm chế bản thân nữa, cô vừa gia tăng tốc độ ngón tay, vừa vong tình rên rỉ.
 
"Đúng, chính là như thế, nhanh hơn chút nữa! Tay còn lại có thể vuốt ve hoa hạch hoặc là bầu ngực, kích thích chúng nó.
 
Cùng lúc đó, tay anh cũng tiến vào đũng quần một lần nữa.
 
"A ~ ha ~" Trên giường lớn rộng mênh mông, Quý Đình Đình khẽ run, hai má cô ửng hồng, nụ hồng không ngừng nhô lên cao, hít thở càng ngày càng dồn dập.
 
Tê tê ngứa ngứa, cảm giác trống rỗng từ hoa huyệt dần dần lan khắp toàn thân, cô không biết giờ phút này mình làm sao nữa, muốn khóc, song lại càng muốn có vật gì đó tiến vào hoa huyệt, để cô không còn cảm giác trống rỗng kia nữa.
 
"A!" Rốt cuộc, cả người cô co rút, động tác trên tay dừng lại, hai chân run rẩy dữ dội, sau đó vừa tê vừa mềm buông thõng xuống.
 
Mà ở bên kia màn hình, nơi cô không nhìn thấy, Lương Diễn Chiếu vội vàng tắt video.
 
Ngay sau đó, anh rên nhẹ một tiếng, hướng thẳng về ảnh đại diện của cô trên màn hình điện thoại, bắn ra lần nữa.
 
Quý Đình Đình nằm im năm phút đồng hồ, ngay tại lúc cô thoải mái đến nỗi suýt ngủ quên thì âm báo điện thoại vang lên "Đinh" một tiếng, có tin nhắn đến.
 
[Biểu hiện vừa rồi vô cùng tiến bộ.]
 
Thấy mấy chữ ngắn ngủn trong tin nhắn, Quý Đình Đình không thể nhịn cười.
 
[Cảm ơn anh, bác sĩ Lương.]
 
Bên kia không trả lời.
 
Quý Đình Đình nhìn điện thoại, đột nhiên cô nhớ đến gì đó, cô nhanh chóng soạn tin nhắn rồi gửi cho Trần Dương.
 
[Em đã tìm được bác sĩ chữa bệnh cho mình, lần này rất có hi vọng, anh cho em thêm chút thời gian, được không anh?]
 
Nhắn xong, đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút.
 
Liếc nhìn drap giường, có mấy chỗ đã ướt đẫm, dù là mùa hè nhưng nằm lên vẫn không thoải mái.
 
Cho nên, cô đứng dậy mặc đồ lót và váy ngủ, sau đó tháo drap giường cho vào máy giặt.
 
Tiếp theo cô đi đến tủ quần áo lấy một bộ sạch sẽ thay vào.
 
Làm xong hết thảy, cả người cô đầy mồ hôi, cộng thêm giữa hai chân dinh dính cực kỳ khó chịu, cô đi vào nhà vệ sinh tắm thêm lần nữa.
 
Lúc chuẩn bị giặt quần lót, cô bỗng nhớ đến lời dặn của Lương Diễn Chiếu ban nãy: "Ngày mai phải đổi đồ lót mới. . . "
 
Thế là, cô dứt khoát ném quần lót vào thùng rác, sau đó đi đến tủ quần áo tùy tiện lấy một cái mặc vào.
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 383
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5528 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 20:49

Chương 6: Gặp nạn trên tàu điện ngầm (H)
 
Sáng sớm ngày hôm sau, chuyện đầu tiên Quý Đình Đình làm khi thức dậy là xem điện thoại.
 
Màn hình báo có một tin nhắn.
 
Cô tưởng là tin nhắn trả lời của bạn trai Trần Dương, cho nên vui vẻ mở ngay.
 
Nhưng rất nhanh, cô phải thất vọng.
 
Không phải Trần Dương, là bác sĩ Lương.
 
Chỉ có một tin nhắn đơn giản, song đã đủ khiến Quý Đình Đình xấu hổ vào sáng sớm.
 
Hôm nay ra ngoài đừng mặc nội y, kích thích độ mẫn cảm của hoa huyệt.
 
Cô cầm điện thoại, nhìn tới nhìn lui mấy lần, cô mới dám xác định bản thân không hiểu sai.
 
Cả ngày không mặc nội y?
 
Trời ạ! Ngượng quá đi mất!
 
Có điều tối qua vừa có chút hiệu quả, cô không dám không nghe lời bác sĩ Lương dặn.
 
Mùa hè, Quý Đình Đình vốn luôn mặc váy liền áo, bởi vì Trần Dương thích cô mặc váy, vô cùng thục nữ, có khí chất.
 
Nhưng hôm nay không mặc thế được.
 
Bình thường váy liền áo đều có chất liệu ren mềm mại, gió thổi qua là tốc lên hết, lúc mặc cô hay mặc thêm quần bảo hộ bên ngoài quần lót để che chắn.
 
Cho nên, hôm nay phải đổi cách ăn mặc rồi.
 
Quý Đình Đình mở tủ quần áo chọn lựa cả buổi, cuối cùng cô tìm được chiếc áo sơ mi trắng chất liệu lụa mềm, phối với váy đen bao mông bó sát người.
 
So với đồng phục y tá, chiếc váy này càng ôm sát hơn, bao trọn cặp mông căng tròn của cô không một kẽ hở, mặc vào không lo bị tốc lên.
 
Chỉ cần đi đường chú ý một chút, có lẽ sẽ không bị lộ.
 
Bởi vì không mặc nội y, Quý Đình Đình đi cực chậm, hai chân gần như khép chặt lại.
 
Cũng may rời nhà sớm, cuối cùng cô vẫn bắt kịp chuyến tàu điện ngầm mình hay đi.
 
Tuyến tàu điện ngầm này đi qua nhà cô và bệnh viện, bởi vì không kẹt xe, cho nên nó là phương tiện giao thông tốt nhất để cô đi làm.
 
Vừa bước lên xe, Quý Đình Đình đã đi đến chỗ cạnh cửa theo thói quen, tìm cây cột đối diện cửa rồi đứng vững.
 
Đây là kinh nghiệm của cô khi đi tàu điện ngầm, nếu đứng sát bên ngoài, người lên kẻ xuống, rất dễ va chạm thân thể, còn nếu đứng sát trong cùng quá, lúc xuống xe nhiều người khó chen lấn đi ra, cho nên lựa chọn tốt nhất chính là vị trí đối diện cửa.
 
Hôm nay nhiều người đi tàu điện ngầm, Quý Đình Đình vừa đứng một lát, một biển người như thủy triều không biết từ đâu xuất hiện, chen chúc phía sau cửa ra vào.
 
Ngay sau đó, cô bỗng cảm nhận được có một bàn tay lặng lẽ không tiếng động lần mò lên ngực cô, sau đó dùng sức bóp mạnh một cái.
 
Trong nháy mắt, Quý Đình Đình vừa giận vừa sợ.
 
Phía sau là cửa xe, xung quanh đều là người, cô hoàn toàn không thể tránh né.
 
Bất đắc dĩ, cô đành cố gắng kéo bàn tay đáng kinh tởm kia ra, đồng thời hai tay vòng lên trước ngực, tự bảo vệ mình.
 
Đẩy được bàn tay kia.
 
Cô thở phào nhẹ nhõm.
 
Thế nhưng không để cô nhẹ nhõm được bao lâu, người kia lại bắt đầu rục rịch.
 
Gã lại dán sát tới, một vật thô cứng đỉnh lên cặp mông đầy đặn của cô, hơn nữa còn nhanh chóng ma sát.
 
Bởi vì váy ôm quá sát, hôm nay cô lại không mặc nội y, cô có thể cảm nhận được rõ ràng hình dạng vật kia, còn có tiếng đàn ông thở dốc ồ ồ.
 
Không được! Sắc mặt cô tái nhợt, âm thầm thét lên trong lòng.
 
Nhưng mà vô ích, người kia vẫn tiếp tục.
 
Gã có vẻ cực kỳ hưng phấn, không ngừng cố gắng cách một lớp váy dùng gậy thịt đâm vào khe mông cô.
 
Bởi vì sợ, toàn thân Quý Đình Đình đều nổi da gà.
 
Cô muốn kêu cứu, thế nhưng lại không thốt nên lời.
 
Lỡ như. . . Sau khi cô la lên, bị người ta phát hiện mình không mặc nội y, thì làm sao bây giờ?
 
Mọi người sẽ không cho rằng bản chất cô dâm đãng chứ?
 
Ngay tại lúc nội tâm cô lâm vào giãy giụa cực hạn, cô bỗng nhiên phát hiện người nọ bất chấp mọi thứ làm càn, bàn tay thô ráp phủ lên bắp đùi cô. . .
 
Không được, không thể để gã tùy ý làm bậy nữa!
 
Đúng lúc này, Quý Đình Đình nghe thấy tiếng loa thông báo của tàu điện ngầm.
 
Không biết can đảm từ đâu tới, cô đột nhiên dùng sức đẩy mạnh người đàn ông và đám người chật như nêm sau lưng, sau đó theo sát dòng người hối hả chạy khỏi tàu.
 
Ra khỏi tàu điện ngầm, Quý Đình Đình không dám dừng lại giây phút nào, cô điên cuồng chạy ra đường lớn.
 
Mãi cho đến khi rời khỏi trạm, xác nhận không có ai đuổi theo, cô mới dừng lại ven đường há miệng thở dốc.
 
Tim đập điên cuồng, tuy vẻ bề ngoài của cô trông hơi lạnh nhạt, song kỳ thật cô là người hướng nội, hay thẹn thùng, cho nên bình thường cô cũng chẳng có bạn bè nhiều.
 
Nước mắt bất tri bất giác chảy ra, giờ phút này, cô rất cần một người bạn để an ủi mình.
 
Ba mẹ đều qua đời, cô không có người bạn thân thiết nào.
 
Chỉ có bạn trai Trần Dương, cô vội vàng gọi điện thoại cho Trần Dương.
 
"Tút. . . Tút. . . Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
 
Quý Đình Đình gọi tiếp, vẫn không ai bắt máy.
 
"Trần Dương, mau nhận điện thoại của em đi, cầu xin anh." Cô gửi tin nhắn cho anh ta.
 
Nhưng mà, chẳng ai trả lời.
 
Lòng Quý Đình Đình tổn thương không thôi.
 
Vì sao không nhận điện thoại cũng không trả lời tin nhắn của em?
 
Anh thật sự muốn chia tay em sao?
 
Nhất thời, nước mắt cô càng rơi dữ dội hơn.
 
Giữa lúc cô vừa hoảng sợ vừa đau lòng, điện thoại đột nhiên "Tinh" một tiếng, âm báo có tin nhắn.
 
Quý Đình Đình vội mở ra.
 
Nhìn qua, là Lương Diễn Chiếu gửi tới.
 
"Cô đến bệnh viện chưa, đến phòng tôi một lát."
 
Bác sĩ Lương? Chẳng phải hôm nay anh nghỉ sao?
 
Quý Đình Đình nhìn đồng hồ, thôi chết, trễ làm rồi, còn hơn hai mươi phút nữa là vào ca.
 
Hoàn cảnh này không thể tiếp tục đi tàu điện ngầm được nữa, cô chỉ có thể ra đường đón taxi, đi thẳng đến bệnh viện.
 
May là bình thường cô luôn trừ hao thời gian ăn sáng, hơn nữa xe taxi còn đi đường tắt, rốt cuộc cũng đến bệnh viện trước giờ làm việc.
 
Quý Đình Đình quẹt thẻ, chào hỏi đồng nghiệp, sau đó đi đến phòng tư vấn tâm lý của Lương Diễn Chiếu.
 
Cô gõ cửa theo thông lệ, sau khi tiếng "Vào đi" của Lương Diễn Chiếu truyền ra từ trong phòng, cô mới đẩy cửa bước vào.
 
"Bác sĩ Lương, anh tìm tôi?"
 
"Ừ, khóa cửa giúp tôi." Lương Diễn Chiếu mặc áo blouse trắng, mặt mày khôi ngô, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế.
 
Quý Đình Đình nghe lời khóa cửa.
 
Sau lưng, Lương Diễn Chiếu quét mắt nhìn từ đầu đến chân cô một lượt, ánh mắt hờ hững từ từ trở nên nóng rực.
 
Áo sơ mi lụa trắng tinh, cực kỳ mỏng, nên trong là áo lá mỏng có quai đeo.
 
Hạ thân là váy đen bao mông bó sát, hết sức vừa vặn, phác họa chi tiết cặp mông căng tròn hoàn mỹ của cô.
 
Vạt áo sơ mi sơ vin trong váy, càng phô diễn tỉ lệ cơ thể, ngực lớn, eo thon, chân dài.
 
Người đẹp lạnh lùng không chỉ có đẹp, dáng người còn miễn chê, đồng thời gu ăn mặc vô cùng có phong cách.
 
Trước khi Quý Đình Đình xoay người lại, Lương Diễn Chiếu nhanh chóng thu hồi tầm mắt nóng như lửa, anh đứng dậy đi vào phòng trong, "Vào đây với tôi."
 
"Dạ."
 
Bước vào gian phòng phía trong, vẫn bày trí giống như hôm qua.
 
Thế nhưng Lương Diễn Chiếu không bảo cô nằm trên ghế dài, anh chỉ lên giường.
 
"Lên đi."
 
Quý Đình Đình cởi giày rồi nằm lên giường.
 
Lương Diễn Chiếu đi vào toilet rửa tay, lúc đi ra anh nói với cô: "Hôm nay tôi vốn định nghỉ ngơi, nhưng buổi sáng có bệnh nhân đổi lịch khám."
 
"Ồ." Quý Đình Đình lên tiếng, khó trách hôm nay anh đến bệnh viện.
 
Ngoại trừ ồ lên một tiếng, cô không biết đáp lại thế nào nữa.
 
Trải qua tình huống lúc nãy trên tàu điện ngầm, cho tới bây giờ tim cô còn đập nhanh, nhưng đối diện với Lương Diễn Chiếu, cô không biết làm sao nói ra, dù gì cũng là chuyện khó nói.
 
Lương Diễn Chiếu khử trùng xong, anh đi đến trước giường nhìn cô, bên dưới mắt kính gọng vàng là ánh mắt nhẹ nhàng có thần.
 
"Tôi kiểm tra một chút."
 
Quý Đình Đình định hỏi kiểm tra cái gì, Lương Diễn Chiếu đã luồn tay vào váy cô.
 
Bên dưới váy bao mông, giữa hai chân cô, ngón tay Lương Diễn Chiếu dễ dàng chạm trực tiếp vào hoa huyệt cô.
 
Ồ. . . Thứ ngón tay chạm vào chính là thịt mềm bóng loáng non mịn của cô.
 
"Tốt lắm, có nghe lời bác sĩ dặn." Lương Diễn Chiếu khen ngợi cô.
 
Bây giờ Quý Đình Đình mới hiểu ra, anh kiểm tra xem cô có mặc nội y hay không.
 
Vừa nói ngón tay Lương Diễn Chiếu vừa vuốt nhẹ lên cửa huyệt, sạch sẽ, chẳng chút nước đọng.
 
Hơi bất thường. . .
 
Theo lý thuyết từ nhà cô đến bệnh viện, trên đường đi, dù là gió luồn vào, hay trong quá trình đi xảy ra cọ sát, thậm chí là ánh mắt người qua đường, có lẽ đều kích thích cô, khiến cô tiết ra một ít dịch thể.
 
Nhưng mà, một giọt cũng không có.
 
Rõ ràng bản chất cô không phải người lãnh đạm, suy cho cùng tối hôm qua cô còn tự an ủi đạt cao trào.
 
Lương Diễn Chiếu vừa nghĩ vừa rút ngón tay ra, chuyển đến trước ngực cô, cởi từng cúc, từng cúc áo sơ mi lụa trắng.
 
Cởi áo sơ mi, anh vén áo lá lên cao.
 
Thoáng cái, đôi gò bồng đào đầy đặn hiện ra trước mắt.
 
Đầu nhũ, cũng không cứng lại.
 
Nhưng mà, đợi đã nào. . . Đây là cái gì?
 
Lương Diễn Chiếu vừa định buông áo Quý Đình Đình ra, đột nhiên mặt mày anh lạnh toát.
 
Anh nhìn chằm chằm vào  mấy dấu tay tím bầm kéo dài đến tận chân ngực Quý Đình Đình, giọng lạnh như băng, anh hỏi cô: "Đã xảy ra chuyện gì?"
 
Kích thước dấu tay này, rõ ràng là đàn ông để lại.
 
Mà theo anh biết, tối qua Quý Đình Đình ở nhà một mình đấy!
 
Quý Đình Đình còn chưa hiểu ý Lương Diễn Chiếu hỏi là gì, theo tầm mắt anh nhìn lại, cô mới phát hiện dấu tay trên ngực mình.
 
Nhất thời cô nhớ tới một màn trên tàu điện ngầm sáng nay, cảm giác vừa sợ hãi vừa nhục nhã dâng trào.
 
Môi Quý Đình Đình run rẩy, cô trả lời Lương Diễn Chiếu: "Bác sĩ Lương, trên tàu điện ngầm. . .  Tôi bị sàm sỡ."
 
Nói xong, cô lại không kiềm được nước mắt.
 
Nghe câu trả lời của cô, mặt Lương Diễn Chiếu lạnh hơn mấy phần, dần dần chuyển sang xanh mét, anh hỏi tiếp: "Gã ta làm gì cô rồi?"
 
"Gã bóp ngực tôi, còn . . ." Quý Đình Đình không nói được.
 
"Còn cái gì?"
 
"Gã còn dùng cái đó chọc vào mông tôi." Quý Đình Đình khóc nói.
 
Người đẹp lạnh lùng đến khóc cũng đẹp, nhưng lúc này Lương Diễn Chiếu chỉ thấy vừa giận vừa đau lòng vừa phiền não.
 
Cánh tay dài duỗi ra, anh kéo Quý Đình Đình vào lòng rồi dịu dàng an ủi: "Ngoan, không sao đâu, đừng sợ."
 
"Bác sĩ Lương, tôi cảm thấy mình bẩn lắm. . ." Quý Đình Đình vùi vào lòng anh thút thít nỉ non.
 
"Không, em không bẩn." Giọng Lương Diễn Chiếu không còn thờ ơ lạnh nhạt như thường ngày, mà là mang theo một chút đau lòng, chẳng qua là lúc này cả hai người đều không phát hiện.
 
Quý Đình Đình vẫn còn khóc, cả người cô run run trong lòng Lương Diễn Chiếu, "Nhưng mà, gã chạm vào tôi, tuy cách quần áo, vẫn rất buồn nôn. . ."
 
Haizz . .
 
Lương Diễn Chiếu âm thầm thở dài.
 
Anh kéo Quý Đình Đình lên, để nửa người trên của cô hoàn toàn nằm trên đùi mình.
 
Sau đó, anh tháo kính mắt, trong lúc Quý Đình Đình thút tha thút thít, anh cúi đầu kề sát vào dấu tay tím ngắt trên ngực Quý Đình Đình, nhẹ nhàng hôn xuống.
 
"Bác sĩ Lương. . ."
 
Quý Đình Đình hoàn toàn chấn động.
 
Lương Diễn Chiếu vốn chỉ dùng môi chạm vào ngực cô, sau một lát, anh mới thè lưỡi ra, liếm láp qua lại.
 
Động tác của anh cực kỳ nhẹ nhàng, mang theo muôn vàn yêu thương trân trọng.
 
Đầu tiên, anh tỉ mỉ liếm lên những nơi có dấu tay trên ngực Quý Đình Đình, sau đó, anh há to miệng, ngậm hơn phân nửa nhũ thịt của cô, càng không ngừng liếm mút.
 
"A. . ." Quý Đình Đình chịu không nổi, cô nhỏ giọng rên rỉ, vẻ mặt vừa thoải mái dễ chịu vừa mang theo chút thống khổ.
 
Lương Diễn Chiếu hôn xong ngực phải, anh chuyển sang ngực trái.
 
Ngực trái cô không có dấu tay ghê tởm kia, nhưng cũng hơi đỏ lên.
 
Lương Diễn Chiếu vươn đầu lưỡi, ban đầu, lưỡi anh vòng quanh nhũ thịt trắng như tuyết, đảo tròn liếm mút, sau đó, rốt cuộc anh cũng tấn công nụ hồng mượt mà đang run run rẩy rẩy, anh há miệng, ngậm lấy đầu nhũ cô, dùng sức mút vào.
 
"A ~ ừ ~" Quý Đình Đình liên tục thở hổn hển, nũng nịu rên rỉ.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 383
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5528 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 20:51

Chương 7 Cơ thể em rất đẹp, H
 
Lương Diễn Chiếu hôn khắp nhũ thịt cô, lần lượt mút mát hai nụ hồng.
 
Mãi cho đến khi hai nụ hồng Quý Đình Đình trở nên đỏ tươi, anh mới chịu buông ra.
 
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Quý Đình Đình đang thở dốc, anh hỏi cô: "Người kia chọn chạm vào chỗ nào của em?"
 
Đây là lần đầu tiên Quý Đình Đình thấy bác sĩ Lương không đeo mắt kính.
 
Cô kiềm chế không được hít sâu một hơi.
 
Lấy mắt kính xuống, Lương Diễn Chiếu vốn nhẹ nhàng, thậm chí còn có chút nghiêm túc, trong nháy mắt trở nên vô cùng bất chính.
 
Đôi đồng tử vừa đen vừa sâu, ánh sáng trong mắt thâm trầm, đuôi mắt khẽ cong lên, quyến rũ không nói ra lời.
 
Từ đầu, Quý Đình Đình chỉ cảm thấy vẻ bề ngoài của bác sĩ Đoạn không tệ lắm, mặt mày đứng đắn, con người tỉ mỉ có trách nhiệm, tay nghề cũng cao siêu.
 
Hôm nay xem ra, đâu chỉ không tệ, quả thật còn đẹp trai hơn các minh tinh và thần tượng giới giải trí đang nổi đình nổi đám.
 
Nhất thời cả người cô ngây ngẩn, mãi cho đến khi Lương Diễn Chiếu hỏi lại lần nữa, cô mới cắn mỗi khẽ nói: "Còn có. . .  Tiểu huyệt và đùi. . ."
 
Cô vừa dứt lời, Lương Diễn Chiếu "Ừ" một tiếng, ngay sau đó, anh buông Quý Đình Đình ra rồi bước hẳn lên giường.
 
"Bác sĩ Lương. . ."
 
Tim Quý Đình Đình đập "Bịch bịch" như trống.
 
"Tiểu Đình Đình ngoan, đừng sợ."
 
Tiểu Đình Đình. . .
 
Quý Đình Đình có chút thẹn thùng.
 
Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều gọi cả tên lẫn họ cô, hoặc gọi là Đình Đình, chưa từng có ai gọi cô như vậy!
 
Nói xong, Lương Diễn Chiếu lập tức cởi váy đen dài ôm sát mông của cô ra.
 
Tiếp theo anh tách hai chân cô, cúi đầu xuống, dọc theo mép đùi trong chậm rãi hôn lên.
 
"Gã ta sờ ở đây sao?"
 
Vừa hôn anh vừa hỏi.
 
"Dạ."
 
Lúc đầu Quý Đình Đình còn có thể bình tĩnh đáp lại.
 
Thế nhưng theo thời gian, nụ hôn của Lương Diễn Chiếu biến thành mút rồi gặm cắn không nặng không nhẹ, giọng cô bắt đầu phát run.
 
Làn da Quý Đình Đình hết sức mềm mại, tinh tế mượt mà, chỉ chạm nhẹ một cái đã để lại dấu vết.
 
Lương Diễn Chiếu chưa kịp dùng sức thì mặt trong đùi cổ đã hiện lên từng khối bầm xanh xanh tím tím.
 
Anh nhìn một chút, ánh mắt trở nên sâu thẩm.
 
Hơi ngẩng đầu lên, tiểu huyệt Quý Đình Đình ở ngay trước mắt.
 
Vừa rồi kiểm tra cửa huyệt vẫn còn khô ráo, bây giờ đã hơi ẩm ướt rồi.
 
Cô chảy nước.
 
Vì anh mà chảy.
 
Nghĩ đến đây, Lương Diễn Chiếu xưa nay lạnh nhạt không khỏi kích động.
 
Hoàn toàn không cần suy nghĩ, anh trực tiếp rướn người về phía trước, hôn lên tiểu huyệt cô.
 
"A!" Quý Đình Đình rên rỉ thành tiếng.
 
Cúi đầu xuống mới phát hiện Lương Diễn Chiếu đang làm gì, cả người cô chấn động.
 
Cô vội vươn tay đẩy anh rồi thét lên, "Đừng, bác sĩ Lương, chỗ đó bẩn lắm!"
 
Lương Diễn Chiếu ngẩng đầu lên, xuyên qua bụng dưới và hai chân, cô chỉ có thể hình thấy từ phần mũi anh trở lên.
 
Ánh mắt bác sĩ Lương quyến rũ sâu thẳm, giọng điệu nhẹ nhàng gần như chảy ra nước, "Không bẩn, Tiểu Đình Đình không bẩn chỗ nào cả."
 
Nói rồi, anh lại cúi đầu xuống, nhắm thẳng mật huyệt của cô nhẹ nhàng hôn hít.
 
"Ừ a ~" Quý Đình Đình từ chối không được, chỉ đành tiếp nhận.
 
Ban đầu động tác Lương Diễn Chiều còn dịu dàng, hôn nhẹ xung quanh hoa huyệt cô một lượt.
 
Sau đó, anh bắt đầu dùng sức.
 
Anh duỗi đầu lưỡi, giống một chú cá nhỏ linh hoạt, chui tọt vào huyệt thịt chưa từng có ai xâm lấn của Quý Đình Đình.
 
"A~" Quý Đình Đình kích thích đến nỗi toàn thân run rẩy, không ngừng giãy giụa trên drap giường trắng như tuyết.
 
Cô muốn lùi về phía sau để trốn tránh thế tấn công của anh, thế nhưng lại bị Lương Diễn Chiếu giữ chặt hai chân, khiến cô không thể nhúc nhích.
 
Tiểu huyệt của cô phun nước như suối, ướt át lan tràn, ướt cả miệng Lương Diễn Chiếu.
 
"Ôi ~ Bác sĩ Lương, cầu xin anh, dừng lại đi ~"
 
Chỗ đó của cô bẩn biết bao nhiêu, một người cao quý như bác sĩ Lương, sao lại có thể. . . Sao lại có thể làm loại chuyện đó cho cô chứ?
 
Nhưng mà, dù cô có giãy giụa, cầu xin như thế nào, Lương Diễn Chiếu đều không nương tình buông tha.
 
Anh vói đầu lưỡi vào trong hoa huyệt cô, nháy mắt, đầu lưỡi bị tầng tầng lớp lớp thịt vây quanh.
 
Dâm thủy không ngừng tuôn trào khỏi hoa huyệt cô, hết một lần rồi lại một lần.
 
Nước của cô rất ngọt, thân là bác sĩ chú trọng nhất là vấn đề vệ sinh, Lương Diễn Chiếu chẳng chút do dự há to miệng nuốt hết.
 
Đồng thời, anh còn mút mát, kích thích cô.
 
Tay của anh cũng không rảnh rỗi, tách hai cánh hoa của cô ra, tìm đến hạt đậu đỏ ẩn nấp bên trong, vân vê mạnh bạo.
 
"A ~ Bác sĩ Lương ~ A ~" Quý Đình Đình không chịu nổi kích thích trùng trùng điệp điệp như vậy, cô lớn tiếng thét to.
 
"Tiểu Đình Đình, đừng tạo áp lực cho bản thân, cảm nhận nó, lớn tiếng kêu ra đi." Nói xong, động tác tay và miệng Lương Diễn Chiếu àng thêm dùng sức.
 
"A ~ ừ a ! Không được, tôi không chịu nổi ~" Quý Đình Đình khó lòng kìm nén.
 
Rõ ràng tối hôm qua trước sự chỉ đạo của bác sĩ Lương, cô cũng vuốt ve hoa hạch và tiểu huyệt của mình, tuy nhiên, cô hoàn toàn không đạt được khoái cảm cực hạn như giây phút này.
 
Tốc độ mút của Lương Diễn Chiếu tiếp tục nhanh hơn, anh không ngừng ngậm lấy hai cánh hoa của cô, đồng thời đầu lưỡi dùng sức đâm mạnh vào huyệt thịt mềm mại.
 
"A a a!" Quý Đình Đình thét to, rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa, hoa huyệt phun ra lượng lớn dâm thủy, cả người giật giật co rút.
 
Miệng Lương Diễn Chiếu làm cô đạt cao trào.
 
Kích thích cực hạn khiến Quý Đình Đình tê liệt ngã xuống giường, đầu óc trắng xóa một mảng, qua một lúc lâu cũng chưa thể tỉnh táo lại trong dư âm cao triều.
 
Hoặc nói là, dù cô có tỉnh táo lại, cũng không dám đối mặt Lương Diễn Chiếu.
 
Vuốt mặt một cái, Lương Diễn Chiếu lật người nằm xuống bên cạnh cô, sau đó anh kéo cô ôm trọn vào lòng.
 
Một lát sau, anh mới vỗ vỗ lưng cô rồi dịu dàng hỏi: "Khá hơn chút nào chưa?"
 
Quý Đình Đình thẹn thùng nhắm mắt khẽ gật đầu.
 
Lương Diễn Chiếu ngắm nhìn dáng vẻ của cô, mặt mày trắng trẻo ửng hồng, đẹp đến nỗi khiến người ta không dám nhìn quá lâu.
 
Anh dùng rất nhiều tự chủ mới khống chế bản thân mình không hôn lên làn môi xinh căng mọng của cô.
 
Quan hệ giữa bọn họ là bác sĩ và bệnh nhân, mặc kệ làm gì, anh cũng phải viện cớ điều trị bệnh cho cô, nhưng hôn môi thì không được.
 
Đây là chuyện người yêu mới có thể làm.
 
Cô và bạn trai đã hôn môi, điều này chứng tỏ phương diện này cô không có vấn đề, anh càng không có lý do để hôn cô.
 
Có điều dục hỏa đốt người không chỗ phát tiết, vì thế Lương Diễn Chiếu nhéo nhéo đầu nhũ cô, sau đó anh kề sát vào tai cô nói nhỏ: "Vừa rồi em tự chán ghét bản thân mình, tâm trạng quá sa sút, chuyện này ảnh hưởng không tốt đến bệnh tình của em, cho nên tôi mới dùng cách này nói cho em biết, em rất sạch sẽ, không phải là lỗi của em."
 
Nghe những lời này, Quý Đình Đình không rõ cảm giác của mình là gì.
 
Biết rõ chẳng qua Lương Diễn Chiếu vì làm hết trách nhiệm chữa bệnh cho cô, nhưng chẳng hiểu sao lòng cô lại có cảm giác mất mát nhàn nhạt.
 
Cô mở to mắt, thấy Lương Diễn Chiếu đang nhìn thẳng vào mắt mình, mặt mày khôi ngô quyến rũ, cực kỳ đẹp trai, mặt cô đỏ ửng ngay lập tức.
 
Hơi rũ mắt xuống, tránh không nhìn gương mặt xuất chúng kia, Quý Đình Đình nhỏ giọng trả lời: "Tôi hiểu, cảm ơn bác sĩ Lương."
 
Giọng điệu xa cách của cô khiến Lương Diễn Chiếu tự hiểu, nhưng trước mắt anh chẳng có cách nào hóa giải cục diện bế tắc này cả.
 
Vì thế anh gật đầu, chuẩn bị bước xuống giường.
 
Nào ngờ đâu, gậy thịt hiên ngang đứng thẳng từ lâu của anh lại đâm vào cặp đùi trần trụi của Quý Đình Đình.
 
"A!" Quý Đình Đình khẽ kêu một tiếng, đôi mắt chớp chớp ngượng ngùng nhìn anh.
 
Nghĩ đến chuyện cô vừa trải qua trên tàu điện ngầm, Lương Diễn Chiếu có chút lúng túng.
 
Anh như vậy có khác nào tên háo sắc kia đâu?
 
Lương Diễn Chiếu hắng giọng, cố gắng bình tĩnh giải thích, "Ngại quá, cơ thể em rất đẹp."
 
Nói xong, anh nhanh chóng lướt qua Quý Đình Đình xuống giường, đi thẳng đến toilet.
 
Đợi một lát, Lương Diễn Chiếu vẫn chưa đi ra.
 
Quý Đình Đình lau sạch hạ thân, mặc quần áo tử tế rồi đi đến cửa phòng vệ sinh, lúc chuẩn bị cất tiếng chào Lương Diễn Chiếu để đi làm, cô bỗng nghe tiếng anh rên nhẹ từ bên trong truyền ra.
 
Giọng của anh có vẻ hơi khó chịu, nhưng lại xen lẫn sung sướng, cực kỳ gợi cảm.
 
Đứng nghe lén một chút, Quý Đình Đình chợt nhận ra anh đang làm gì, cô xấu hổ vội vàng chạy trối chết.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 383
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5528 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 20:51

Chương 8 Giám sát
 
Quý Đình Đình trở lại phòng thực tập khoa ngoại, y tá Vương Nguyệt thực tập cùng đợt với cô lên tiếng hỏi thăm: "Cậu đi đâu thế?"
 
Từ lầu chín xuống lầu hai, Quý Đình Đình đều chạy thang bộ xuống.
 
Giờ phút này, hơi thở cô có chút dồn dập.
 
"Bụng không thoải mái lắm, tớ đi toilet." Cô trả lời.
 
Cô không kể bệnh của mình cho bất kỳ ai biết, dù sao chuyện này quá riêng tư, cô cảm thấy xấu hổ khi mở miệng.
 
"Ồ." Nghe thế Vương Nguyệt chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu, không hỏi thêm gì nữa.
 
Cô nàng lại nhắc nhở Quý Đình Đình: "Cậu mau đi thay đồng phục đi, nếu không sẽ bị y tá trưởng nhìn thấy đấy."
 
"À, được."
 
Nghe cô nàng nhắc nhở, Quý Đình Đình mới nhận ra cô vẫn đang mặc đồ của mình.
 
Cô vội vàng đi đến phòng thay đồ.
 
Điều kiện bệnh viện này rất tốt, mỗi một khoa đều chuẩn bị phòng thay đồ đủ rộng cho y tá.
 
Bởi vì nơi này cách phòng khám bệnh rất xa, các bác sĩ nam hiếm khi lui tới khu vực này, cho nên bình thường để tiện cho mọi người thay quần áo, cửa phòng thay đồ chỉ đóng lại thôi chứ không khóa.
 
Dù sao đều là nữ, cái chị có tôi cũng có.
 
Có điều hôm nay tới phòng thay đồ, chuyện đầu tiên Quý Đình Đình làm chính là khóa trái cửa.
 
Chẳng còn cách nào, hôm nay cô. . . Không có mặc đồ lót.
 
Giả sử trong lúc thay quần áo bị đồng nghiệp khác nhìn thấy, vậy thì mắc cỡ chết mất.
 
Không chỉ mất mặt, cô cũng không có cách nào chấp nhận chỗ kia của mình bị người khác nhìn thấy.
 
Đương nhiên, bác sĩ Lương là một ngoại lệ.
 
Nhớ đến Lương Diễn Chiếu, hai gò má trắng nõn của Quý Đình Đình lại bắt đầu nóng lên.
 
Bác sĩ Lương cao quý như thế mà lại dùng miệng hôn tiểu huyệt cô.
 
Còn chuyện kinh tởm gặp trên tàu điện ngầm ban sáng, tuy nhớ lại vẫn khiến cô vô cùng buồn nôn, nhưng cô không cảm thấy mình dơ bẩn nữa.
 
Dù sao, động tác của bác sĩ Lương cũng dịu dàng đến thế.
 
Cô nhanh chóng cởi cúc áo sơ mi ra rồi thay áo y tá.
 
Sau đó, cô bắt đầu cởi váy bó sát mông.
 
Lúc chuẩn bị mặc váy đồng phục, Quý Đình Đình chợt phát hiện, màu sắc bên trong bắp đùi cô có chút kỳ lạ.
 
Đi đến chỗ sáng đèn, Quý Đình Đình hơi giơ chân lên, lật mặt trong đùi nhìn qua, lúc này cô mới phát hiện trên làn da trắng mịn như tuyết, đã xuất hiện từng mảng xanh tím.
 
Cô cảm thấy kỳ lạ, song tiếp theo bỗng nhiên nhớ đến vừa rồi dường như bác sĩ Lương hôn chỗ đó của cô, không chỉ có hôn mà còn dùng sức mút hút. . .
 
Vậy ra, những vết này là do bác sĩ Lương để lại đấy.
 
Nghĩ tới đây, cô càng xấu hổ chết mất.
 
Lật đật mặc váy vào, sau đó cất kỹ quần áo của mình vào tủ, cô mới đi ra ngoài.
 
Cả ngày nay, Quý Đình Đình đều cảm thấy cả người không được tự nhiên.
 
Lúc đứng, cô có cảm giác hơi lạnh trong phòng không ngừng chui vào giữa hai chân mình, kích thích hoa hạch và tiểu huyệt của cô run lên nhè nhẹ.
 
Chẳng qua chỉ ít hơn ngày bình thường một cái quần lót, nhưng cảm giác kích thích kia lại đặc biệt rõ ràng.
 
Vì thế, cô không thể không kẹp chặt hai chân, để cho hoa huyệt mình dễ chịu một tí.
 
Còn khi ngồi xuống, cô cũng không dám mở rộng chân quá, hoặc là nghiêng chân, bởi vì như vậy hoa huyệt co sẽ bị ma sát, khiến cô ngứa ngáy khó chịu.
 
Trừ hai thời điểm đó ra, mỗi lần cô nói chuyện với đồng nghiệp, bác sĩ và cả bệnh nhân, rõ ràng thái độ đối phương cực kỳ bình thường, nhưng lúc nào cô cũng nghi ngờ mọi người đã phát hiện cô không mặc đồ lót, chỉ không vạch trần mà thôi.
 
Loại cảm giác này, làm cho cô vừa hưng phấn vừa hổ thẹn.
 
Giữa trưa cô đi toilet, giải quyết nhu cầu xong, sau khi lau sạch nước tiểu, cô đưa tay xuống hạ thân an ủi tiểu huyệt một phen.
 
Cô vốn không biết tự an ủi là như thế nào, làm sao để mình thoải mái, nhưng mà tối hôm qua và sáng nay bác sĩ Lương đã dạy cho cô.
 
Có điều, buổi sáng vừa được bác sĩ Lương dùng miệng an ủi, bây giờ cô lại dùng tay, mặc dù không còn cảm giác ngứa ngáy nữa, nhưng dù sao vẫn chưa đủ thoải mái, cảm giác còn thiếu chút xíu nữa.
 
Tuy nhiên, ngón tay âu yếm tiểu huyệt một lát cũng chảy nước.
 
Vì thế cô vui vẻ trở lại.
 
Lúc hẹn hò với Trần Dương, bất luận anh ấy hôn cô sâu cỡ nào, chỗ đó của cô vẫn khô khốc, chẳng có chút cảm giác nào.
 
Có phải điều này đã chứng tỏ bệnh của cô có thể điều trị hết?
 
Buổi chiều, sắp đến giờ tan làm, Lương Diễn Chiếu gửi tin nhắn wechat cho cô, "Đến cửa hàng tiện lợi trước cửa bệnh viện chờ tôi."
 
"Dạ, bác sĩ Lương." Quý Đình Đình ngoan ngoãn trả lời.
 
Sau đó, cô từ chối lời mời tan làm chung của Vương Nguyệt, chờ thêm một chút nữa, cô mới đi xuống lầu.
 
Lúc đến cửa hàng tiện lợi, Quý Đình Đình không thấy bóng dáng Lương Diễn Chiếu đâu cả, nhưng mà ven đường có một chiếc Range Rover đang đỗ, còi xe vang lên, ngay sau đó cửa sổ xe trượt xuống, Lương Diễn Chiếu ngồi trên ghế lái gọi cô, "Lên xe đi!"
 
Quý Đình Đình vội vàng chạy tới, cô mở cửa ghế lái phụ, ngồi vào.
 
"Bác sĩ Lương, ngại quá, lại để anh chờ lâu." Quý Đình Đình khách sáo nhận lỗi.
 
"Không sao."
 
Lương Diễn Chiếu quay đầu lại tập trung lái xe.
 
Quý Đình Đình ngồi bên cạnh, cẩn thận quan sát anh.
 
Sau khi tan tầm, bác sĩ Lương không còn mang cặp kính gọng vàng đúng tiêu chuẩn, cả người tươi trẻ hẳn ra, đẹp trai không nói nên lời.
 
Áo sơ mi trắng phối với quần tây đen và giày da, song hoàn toàn không bảo thủ, mà là tự do phóng khoáng.
 
"Nhìn gì thế?" Lương Diễn Chiếu đột nhiên lên tiếng.
 
"Không, không có gì." Quý Đình Đình bối rối xoay đầu hướng ra cửa sổ.
 
Lương Diễn Chiếu cười khẽ, đôi mắt thản nhiên dán chặt lên cặp đùi trắng nõn của cô.
 
Dường như môi vẫn còn lưu lại cảm giác khi hôn lên chỗ đó của cô vào ban sáng, hơi dinh dính, giống như kem.
 
"Ngày hôm nay cảm giác của em thế nào?"
 
"Gì ạ?"
 
"Còn khó chịu vì chuyện xảy ra trên tàu điện ngầm không?"
 
"Không còn."
 
"Vậy thì tốt. Còn chỗ tiểu huyệt? Không mặc đồ lót cảm giác ra sao? Có kích thích không?"
 
". . . Có."
 
"Chảy nước không?"
 
"Ừm." Quý Đình Đình nhỏ giọng trả lời, cô hơi cắn môi.
 
Lương Diễn Chiếu làm sao chịu nổi dáng vẻ này của cô, mặt mày lạnh như băng mang theo hấp dẫn không tự biết, khiến người ta muốn giữ chặt cô làm đến khóc xin tha.
 
Anh dứt khoát không nhìn cô nữa mà quay đầu lại nghiêm túc lái xe.
 
Một lát sau, Quý Đình Đình hết ngượng ngùng rồi, cô mới tò mò nhỏ giọng hỏi thăm: "Bác sĩ Lương, bây giờ chúng ta đi đâu thế?"
 
"Dẫn em đi mua nội y, sau đó đưa em về nhà."
 
Nghe thế, Quý Đình Đình hơi giật mình, mắt hạnh mở to, cô vội hỏi: "Không cần, tự tôi đi mua là được rồi, sao có thể làm phiền anh sau giờ làm việc được chứ?"
 
Không có bất kỳ bác sĩ nào có nhiều trách nhiệm với bệnh nhân như vậy.
 
Từ buổi sáng nay, cô đã băn khoăn rồi.
 
Cô cho rằng sau khi nói xong Lương Diễn Chiếu sẽ để cô xuống xe, không ngờ người bình thường trông vô cùng nhẹ nhàng, bây giờ lại kiên nhẫn đến thế.
 
"Không được, tôi phải giám sát em."
 
Anh vừa nói xong câu này, nhất thời Quý Đình Đình chẳng biết nói gì nữa.
 
Giám sát. . . Bác sĩ Lương cảm thấy nội y cũ của cô rất quê mùa, gu thẩm mỹ của cô kém cỏi lắm sao?
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 383
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5528 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 20:52

Chương 9
 
Lúc đi đến khu cửa hàng chuyên bán nội y nổi tiếng ở tầng trệt, Quý Đình Đình thật sự cảm thấy xấu hổ.
 
Sự xấu hổ này không đến từ chuyện cô không mặc đồ lót, trên thực tế cả ngày nay lúc đi đường cô đều chú ý khép chặt chân, cảm giác đã hơi quen thuộc rồi.
 
Đưa mắt nhìn sang, cả khu vực bán nội y rộng lớn đến thế, nhân viên cửa hàng thì không cần phải nói, toàn là phái nữ, thỉnh thoảng có thể thấy một vài khách hàng, cũng đều là các cô gái trẻ tuổi.
 
Về phần phái nam, cũng có người theo nửa kia của mình đến đây, song họ đều đứng ở khu vực bên cạnh để tránh hiềm nghi, không bước chân vào cửa hàng nội y.
 
Trước kia, bạn trai cũ Trần Dương đã từng đi mua nội y với cô, khi ấy, anh ta cũng hơi ngại ngùng nên đứng ở bên ngoài chờ cô, để cô tùy ý lựa chọn.
 
Hôm nay thì ngược lại, bác sĩ Lương vốn thanh cao nhã nhặn, dáng dấp anh tuấn, quần áo hợp mốt xa xỉ, nhìn thoáng qua đã biết thân phận không tầm thường, có điều anh cứ khăng khăng đi vào cửa hàng nội ý với cô, giúp cô chọn chọn lựa lựa, đừng nói đến ánh mắt tò mò của nhân viên nữ trong tiệm, ngay chính bản thân Quý Đình Đình, cũng cảm thấy anh không thích hợp với chỗ này.
 
Đi hai cửa hàng mà vẫn chưa chọn được cái ưng ý, Lương Diễn Chiếu đang chuẩn bị bước vào cửa hàng thứ ba thì bị Quý Đình Đình đi đằng sau gọi lại.
 
"Bác sĩ Lương. . . "
 
"Hả?"
 
"Hay là để tôi tự vào thôi, tôi sợ anh có chỗ bất tiện."
 
Nghe vậy, Lương Diễn Chiếu mỉm cười, song ngữ khí vẫn mang theo một chút nghiêm túc, anh nhíu mày, "Cô đang nghi ngờ sự chuyên nghiệp của tôi?"
 
"Không có. . . Không có." Quý Đình Đình vội vàng lắc đầu.
 
"Vậy thì đi thôi, cửa hàng phía trước trông cũng không tệ lắm."
 
"Dạ, được rồi."
 
Bây giờ, Quý Đình Đình cũng không dám nói gì nữa, sợ khiến anh không vui, cô nhanh chóng đuổi theo.
 
Không giống với cửa hàng đầu tiên với phong cách đơn điệu bảo thủ, cửa hàng thứ hai thì thiếu nữ mộng mơ, còn cửa hàng thứ ba này, vô cùng đa dạng."
 
Có cả áo bra viền ren đen tuyền kết hợp với quần chữ T và tất lưới, hay màu tím sẫm viền hoa tôn màu da, thậm chí quan trọng nhất là chất liệu vải đặc biệt, hơn nữa vải vóc còn cực ít, vừa nhìn thoáng qua, Quý Đình Đình xưa nay vốn bảo thủ xấu hổ không chịu nổi.
 
Ngược lại, nhân viên bán hàng trong tiệm đã tiếp đủ loại khách hàng, thấy hai người bước vào, chỉ dựa vào cách ăn mặc thì đã biết người trả tiền chính là chàng trai.
 
Vì thế nhân viên ríu rít theo sau lưng Lương Diễn Chiếu giới thiệu: "Tiên sinh muốn chọn cho bạn gái kiểu dáng thế nào, giá tiền ra sao ạ? Cửa hàng chúng tôi có các mẫu tương đối khiêu gợi, cũng có thanh thuần và các mẫu cosplay nữa."
 
Quý Đình Đình đi phía sau, cô cực kỳ thẹn thùng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn mặt Lương Diễn Chiếu.
 
Thật sự oan ức cho bác sĩ Lương rồi, vì chữa bệnh cho cô, anh không thể không đóng vai bạn trai cô.
 
Tuy rằng nhân viên bán hàng nhiệt tình đề cử mấy mẫu mới, nhưng Lương Diễn Chiếu vẫn chưa gật đầu, anh vẫn ung dung đi dạo một vòng trong cửa hàng, cuối cùng, anh chọn cho Quý Đình Đình bộ màu đen viền ren, một bộ màu tím với chất vải tơ lụa mềm mại, một bộ màu xanh rằn ri, tiếp theo anh đưa cho cô, "Đi vào mặc thử xem, mặc xong thì gọi tôi."
 
Mặt Quý Đình Đình đỏ lên, cô hiểu anh muốn xem hiệu quả thế nào nên không dám từ chối. Cô vội vàng cúi đầu nhận lấy số đồ lót ít vải đến đáng thương kia rồi đi vào phòng thử đồ.
 
Sau đó, Lương Diễn Chiếu chậm rãi đi theo cô, anh ung dung ngồi xuống sofa bên ngoài phòng thử.
 
Cũng không lâu lắm, bên trong truyền ra giọng nói nhỏ như muỗi kêu của Quý Đình Đình, "Bác sĩ Lương, xong rồi."
 
Lương Diễn Chiếu đứng dậy đi tới gõ cửa, "Mở cửa ra đi."
 
Nghe thế, Quý Đình Đình tựa vào phía sau cửa, hơi hé cửa ra lộ một đường nhỏ để anh lách người vào.
 
Vừa vào phòng thử quần áo, Lương Diễn Chiếu có cảm giác gậy thịt mình tăng size không giới hạn.
 
Một màn trước mắt, không thể nghi ngờ chính là câu hồn đoạt phách.
 
Quý Đình Đình mặc áo bra đen viền ren, chất liệu vải mỏng đến nỗi lờ mờ nhìn thấy đỉnh hồng bên trong.
 
Mái tóc đen nhánh mượt mà đổ dài trên vai như thác nước, cô đứng đó tỏ vẻ muốn nói rồi lại thôi, chất vải đen làm nổi bậc lên làn da trắng như tuyết, khiến cả người cô chìm ngập trong mị sắc.
 
Nếu nói trước kia áo bra khiến cả người cô trắng trong thuần khiết như đóa hoa sen, thì bây giờ màu áo đen viền ren đã đẩy cô từ thánh nữ băng thanh ngọc khiết vào chốn hồng trần ham muốn, đoạt mất trái tim người ta.
 
Dời mắt xuống, Lương Diễn Chiếu nhìn thấy váy ôm sát mông vẫn còn mặc trên người cô, anh khẽ nhíu mày, "Cởi váy ra."
 
"Dạ." Quý Đình Đình cắn môi, cô chậm rãi cởi váy ôm sát mông ra, sau đó ném sang chiếc ghế bên cạnh.
 
Hôm nay cô không có mặc đồ lót, mà quần lót trong cửa hàng không thể thử.
 
Thế nên, giờ phút này, nơi bí mật nửa thân dưới hoàn toàn bại lộ trước mắt Lương Diễn Chiếu.
 
Vùng tam giác trắng như tuyết, một sợi lông cũng không có, đường cong hoa huyệt tuyệt mỹ hơi nhô lên bỗng nhiên co rút lại, khiến người ta không thể không cảm thán,  thượng đế tạo người kỳ diệu biết bao.
 
Bộ nội y này còn phối với tất lưới màu đen, có đai đeo nối với quần chữ T, cho nên Quý Đình Đình không mặc.
 
Vì vậy, bây giờ hạ thân cô hoàn toàn trống trải.
 
Lương Diễn Chiếu liếc mắt nhìn lên giá treo quần áo, anh lấy quần chữ T và cả tất chân đưa cho cô, "Bộ này rất thích hợp với em, mặc vào đi, dù sao lát nữa cũng mua mà."
 
"Dạ." Quý Đình Đình ngoan ngoãn nhận lấy, nhưng mà cô cầm trên tay nghiên cứu cả buổi, cũng không biết mặt nào của quần chữ T là mặt trước, mặt nào là mặt sau.
 
Tất nhiên Lương Diễn Chiếu đã nhìn ra, từ trước đến nay có lẽ cô gái lãnh đạm này chưa bao giờ mua quần chữ T, không biết cách mặt cũng bình thường. Gậy thịt anh bị trói buộc trong quần lót thật sự rất khó chịu, anh dứt khoát treo quần áo Quý Đình Đình lên mắc áo rồi ngồi xuống ghế, sau đó kéo cô ôm vào lòng, "Để tôi mặc giúp em."
 
"Bác sĩ Lương. . . " Hiện tại toàn thân trên dưới Quý Đình Đình chỉ mặc một chiếc bra màu đen viền ren mỏng manh, những nơi khác gần như lộ ra trọn vẹn, bây giờ được Lương Diễn Chiếu quần áo chỉnh tề ôm vào lòng, lúng túng hết sức, cô cảm thấy vô cùng khó xử.
 
Nhưng mà, Lương Diễn Chiếu không cho phép cô giãy giụa, anh bóp nhẹ lên bờ mông đầy đặn trắng như tuyết, sau đó kề sát vào tai cô khàn giọng nói: "Ngoan một chút, đừng lộn xộn."
 
Anh cách cô thật sự quá gần, lúc nói chuyện, hơi thở phun lên sườn mặt Quý Đình Đình, nơi bị bàn tay anh bóp bỗng tê tê dại dại, cả người Quý Đình Đình lập tức mềm nhũn, cô không giãy giụa nữa, mặt mày đỏ bừng để mặc anh mặc quần lót và tất chân cho mình.
 
"Ừm, đây là phía trước, còn hai cái quai này ở đằng sau." Lương Diễn Chiếu vừa dạy cô vừa mở quần chữ T ra, sau đó kéo chân cô từ từ xỏ vào, lướt qua bắp chân, đùi, cuối cùng là kéo đến hông.
 
Cái này. . . Cái này có thể gọi là quần lót sao? Quý Đình Đình vô cùng nghi ngờ.
 
Phía sau có hai đai đeo rất mảnh, một trái một phải siết chặt mông cô, còn phía trước . . . Chỉ có một miếng vải nhỏ, đủ che chắn lên nhụy hoa và hoa huyệt cô.
 
Tuy vải ren rất mềm mại, nhưng mà cảm giác lại không thoải mái như khi cô mặc quần lót vải bông thoáng mát, mà là có hơi đau cùng cảm giác tê ngứa nhè nhẹ.
 
Ngay sau đó, trong lúc cô còn mơ màng chưa nhận ra, Lương Diễn Chiếu đã nhanh chóng mang tất lưới đen lên cho cô, cuối cùng còn gài móc khóa kết nối với quần chữ T, như thế bộ nội y này mới xem như mặc hoàn hảo.
 
"Được rồi, đứng lên cho tôi xem nào." Lương Diễn Chiếu ra lệnh.
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin