MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 2: BÁC SĨ GIÚP EM ĐI - THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 381
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5440 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 21:16

Chương 40 Dã ngoại play, cao H
 
Quý Đình Đình không nghi ngờ gì, cô ngoan ngoãn ngồi xuống sau đó nhắm mắt lại, vừa thẹn thùng vừa bối rối chờ anh hôn môi.
 
Lúc bắt đầu đúng là nghiêm túc hôn môi không sai, Lương Diễn Chiếu cực kỳ dịu dàng, vô cùng kiên nhẫn quấn lấy lưỡi cô cùng nhảy múa.
 
Sau khi xác định tâm ý của nhau, nụ hôn của hai người càng nhiều hơn một phần rung động và ngọt ngào so với trước.
 
Thế nhưng rất nhanh, Quý Đình Đình cảm thấy không còn bình thường nữa.
 
Bởi vì tay Lương Diễn Chiếu đã men theo vạt áo duỗi vào trong, cách nội y nhẹ nhàng vuốt ve nhũ thịt cô.
 
"Ưm ~ Bác sĩ Lương ~" Quý Đình Đình lập tức mở mắt ra, hoảng hốt nhìn anh.
 
"Sao thế?" Lương Diễn Chiếu nhẹ giọng hỏi.
 
"Chỗ này không được. . ." Quý Đình Đình cắn môi đáp.
 
"Vì sao không được?"
 
"Đằng kia có người."
 
Tuy nơi này không phải đường chính, thế nhưng lỡ có người đi vào con đường nhỏ này thì biết làm thế nào?
 
Đình nghỉ mát này nằm trên sườn núi độ khoảng nửa đường đi, mặc dù có bóng cây che khuất, nhưng chỉ cần có người đi vào con đường nhỏ này, nhất định có thể nhìn thấy.
 
"Ồ ~" Lương Diễn Chiếu cười khẽ một tiếng, "Em không cảm thấy như vậy càng kích thích sao?"
 
Nói xong, động tác trên tay anh vẫn không dừng lại, chậm rãi vén áo T-shirt Quý Đình Đình lên, anh vùi đầu vào đôi gò bồng đào trắng như tuyết của cô, hít một hơi thật dài.
 
"Em nghĩ thử xem, khắp nơi đều là người đi leo núi, ai có thể ngờ ở chỗ này anh ăn nhũ thịt của em đây?"
 
Dứt lời, cách lớp áo bra, Lương Diễn Chiếu bỗng cắn mạnh lên bầu ngực đầy đặn của cô một cái.
 
"A ~" Quý Đình Đình yêu kiều thét nhỏ, cổ hơi ngửa về phía sau, hình thành một đường cong duyên dáng.
 
"Suỵt!" Lương Diễn Chiếu duỗi ngón tay đè môi cô lại, anh cười khẽ nói: "Nhỏ giọng một chút kẻo thu hút người ta đến đây đấy."
 
"Vậy. . . Vậy anh nhanh lên một chút ~" Hai má cô đỏ hồng.
 
"Anh sẽ cố gắng."
 
Nói xong, Lương Diễn Chiếu đẩy Quý Đình Đình ngã ra sau, đặt cô nằm thẳng trên thảm.
 
Thảm vốn rất mỏng, nền gạch trong đình nghỉ mát có hơi lạnh, Quý Đình Đình nằm trên đó, cả người không nhịn được mà run rẩy.
 
Lương Diễn Chiếu phát hiện điểm này, vì vậy, anh quyết định làm nóng người cô trước.
 
Mà chuyện này, là chuyện hết sức đơn giản.
 
Anh nhanh chóng cởi áo cô ra, khiến nửa thân trên cô trần trụi, sau đó bắt đầu nhấm nháp mỹ vị.
 
Cúi đầu xuống, anh ung dung gặm cắn đầu nhũ cô, tiếp theo thè lưỡi liếm từng vòng, ngắm nhìn đóa hồng mai ngạo nghễ nở rộ trong miệng mình trên đồi núi trắng như tuyết.
 
"A ~ Aha ~ Bác sĩ Lương ~"  Quý Đình Đình không tự chủ ma sát hai chân mình.
 
Cô muốn nhiều thêm nữa, nhưng không biết phải nói như thế nào.
 
"Nói, em muốn cái gì? Nói hết ra." Anh đổi sang mút đầu nhũ bên kia.
 
"Nếu không nói, người ta đến bây giờ đó, em sẽ bị người ta nhìn thấy hết." Anh dọa cô.
 
"A ~ Em muốn bác sĩ Lương, tiểu huyệt muốn gậy thịt bác sĩ Lương cắm vào ~"
 
"Chảy nước chưa?"
 
"Dạ, chảy rồi ~"
 
Từ lúc anh dịu dàng bắt đầu hôn môi cô, cô đã cảm thấy tiểu huyệt mình tuôn từng dòng nước ấm áp rồi.
 
Bởi vì đây là bác sĩ Lương, bởi vì là người cô yêu, cho nên cảm giác động tình mới đến nhanh như thế.
 
"Muốn thì tự mình lấy nó bỏ vào." Lương Diễn Chiếu vừa tiếp tục hôn cô vừa vươn ngón tay vào quần sọt cô, cách quần lót chậm rãi vuốt ve tiểu hạch mẫn cảm.
 
Quý Đình Đình hơi thất thần trước sự trêu đùa của anh, nghe thế cô cởi quần thể thao của Lương Diễn Chiếu ra, sau đó kéo quần lót anh xuống, nhìn gậy thịt đỏ tím sưng to, cô kiềm chế không được nuốt nước bọt.
 
"Còn chờ gì nữa? Hửm?" Đột nhiên Lương Diễn Chiếu dùng sức vân vê tiểu hạch cô một cái.
 
"A ~" Quý Đình Đình không đề phòng, cô lớn tiếng thét lên, tiểu huyệt lại phun ra một lượng lớn dâm thủy.
 
Lúc này, cô không dám thất thần nữa, bàn tay nhỏ ngoan ngoãn đỡ gậy thịt Lương Diễn Chiếu, nhắm ngay tiểu huyệt đã ướt dầm dề từ lâu, "Phụt" một tiếng cắm vào.
 
"Ôi ~ Trướng quá~"
 
"Có phải mấy ngày nay em luôn thèm khát gậy thịt lớn của bác sĩ Lương không? Hửm?"
 
"A ~ Không có. . . Không có."
 
"Không có? Vậy video anh xem ngày hôm qua là chuyện thế nào?"
 
"A ~ Cái đó là em đang luyện tập."
 
"Mạnh miệng." Lương Diễn Chiếu cười khẽ, tiếp theo cảm nhận được sự ướt át đầy đủ trong tiểu huyệt cô, anh dứt khoát bắt lấy cặp đùi tuyết trắng của cô, bắt đầu rong ruổi.
 
"Nhìn xem, bây giờ em chảy bao nhiêu nước? Có phải em nên cảm ơn anh hay không? Chính anh đã trị khỏi bệnh cho em đấy."
 
"A ~ Dạ ~ Cảm ơn bác sĩ Lương ~ Aha ~ Là gậy thịt lớn của bác sĩ Lương, chữa hết bệnh cho em ~ A ~"
 
"Ngoan."
 
Lương Diễn Chiếu giữ chặt cô đâm rút mấy chục cái, sau đó anh kéo cô đứng lên, để cô quay lưng về phía mình rồi bế cô đến bên cạnh cột đình nghỉ mát.
 
"Bác sĩ Lương, bên ngoài sẽ thấy ~" Phát hiện ý đồ của anh, Quý Đình Đình sợ hãi thốt lên.
 
Ban nãy ở giữa đình còn đỡ, như bây giờ, chỉ cần người đi ngoài đường chính xa xa kia nhìn kỹ lại, có thể phát hiện phía bên này đang diễn ra bức tranh tình dục sống động.
 
"Như vậy mới kích thích." Lương Diễn Chiếu cười khẽ.
 
Nói xong, anh vịn eo cô, sau đó đỡ gậy thịt vẫn thô to như trước, cắm mạnh vào từ sau lưng.
 
"Đình Đình ngoan, nhìn xem, bọn họ đang cầm điện thoại chụp hình phong cảnh bên này, em đoán xem, bọn họ thấy những gì?"
 
"Ôi ~ Đừng mà ~" Quý Đình Đình thẹn chín người, ngay cả nước mắt cũng tràn khỏi mi.
 
"Bác sĩ Lương, anh nhanh chút đi mà."
 
"Vậy em kẹp chặt một chút, nói vài lời êm tai trợ hứng cho anh đi."
 
Quý Đình Đình không còn cách nào, cô vừa sợ hãi bị người phát hiện, vừa phải nịnh nọt lấy lòng bác sĩ Lương, so sánh hai bên, cô không chút do dự chọn vế sau.
 
Nhớ tới những thứ xem được trong phim mấy ngày trước, cô dừng lại một chút làm công tác tư tưởng, sau đó mặc sức rên rỉ chẳng màn hoàn cảnh nữa.
 
"A ~ Ông xã ~ Gậy thịt anh đang cắm vào tiểu huyệt em ~ Cắm em vô cùng thoải mái~"
 
Sau lưng cô, Lương Diễn Chiếu nở nụ cười thỏa mãn, xem đi, Tiểu Đình Đình của anh chính là thông minh như vậy, nói một chút là hiểu ngay.
 
Mặc dù, chẳng qua anh chỉ lừa gạt cô mà thôi. Con đường nhỏ này anh đã đến rất nhiều lần, cho tới bây giờ không có ai tới đây.
 
Hơn nữa, từ đường chính bên kia hoàn toàn không nhìn thấy rõ bên này, chỉ nhìn thấy một mảnh xanh ngắt của lá cây mà thôi.
 
"A ~ Tiểu huyệt em chỉ thích được ông xã cắm vào, muốn gậy thịt lớn của ông xã luôn ở bên trong, đừng bao giờ đi ra ~ A ~ Aha ~"
 
Ngày mùa hè, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, để lại những ánh sáng lốm đốm trên thân thể Quý Đình Đình, mái tóc dài của cô tung bay theo gió, thân thể trắng nõn với những đường cong hoàn mỹ hơi cong lên, tựa như tinh linh hòa mình giữa thiên nhiên hoang dã.
 
Nhưng mà, giờ phút này cả người tinh linh đều trần trụi, cong thành một tư thế khó xử, để chàng trai phía sau tùy ý dùng sức va chạm, gậy thịt đỏ tím ra ra vào vào bờ mông trắng như tuyết, cảnh tượng tuyệt mỹ và dâm đãng không chịu nổi.
 
Lương Diễn Chiếu hoàn toàn đắm chìm trong cảnh đẹp đó, anh say mê cúi đầu xuống, để lại chuỗi dấu hôn lên sóng lưng duyên dáng của Quý Đình Đình.
 
"Bà xã, em đẹp quá ~" Anh khàn giọng nỉ non.
 
"A ~ Ông xã ~" Quý Đình Đình cố gắng hết sức co rút đường hành lang trong tiểu huyệt mình, khiến cho tầng tầng lớp lớp thịt non xoắn lấy gậy thịt Lương Diễn Chiếu, hi vọng anh mau bắn ra một chút, "Bắn tinh dịch của anh cho em đi ~ Rót đầy tử cung em đi ~"
 
"Được, cho em hết ~" Nói xong, Lương Diễn Chiếu ưỡn eo tăng tốc lần nữa.
 
"Ôi ~ A ~ Lớn quá ~ A ~ Em không được ~ A ~ A ~ Bác sĩ Lương ~ A ha ~"
 
Theo tiết tấu chạy nước rút của Lương Diễn Chiếu, Quý Đình Đình rên rỉ tiếng sau cao hơn tiếng trước.
 
Trên đường chính lên núi cách xa đó mấy chục thước, bỗng có một du khách giữ chặt tay bạn mình lại hỏi: "Cậu có nghe thấy gì không? Dường như bên kia có người rên rỉ."
 
Người bạn kia cẩn thận nghe ngóng một chút, sau đó cười nói: "Chắc cậu nghe nhầm rồi? Nào có ai, hẳn là gió thổi lá cây xào xạc thôi."
 
"Phải không? Nhưng rõ ràng tớ nghe được mà."
 
Du khách vẫn không tin tự lẩm bẩm, tiếp theo còn giương mắt nhìn chằm chằm rừng cây rậm rạp đối diện.
 
Thế nhưng, dù căng mắt nhìn thế nào, vẫn không thấy một bóng người.
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Tiếng rên rỉ theo gió bay xa bay xa ~
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 381
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5440 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 21:17

Chương 41 Cao H
 
Mới chớp mắt đã đến thứ hai.
 
Buổi sáng hôm nay Quý Đình Đình vẫn luôn bận rộn, đến đầu giờ chiều, cô bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ Lý Tư.
 
"Đình Đình, tối nay em rảnh không? Cùng nhau ăn cơm đi."
 
Sau khi nhận được tin nhắn, Quý Đình Đình sợ hãi than một tiếng.
 
Tại sao bác sĩ Lý lại tìm mình?
 
Thật sự là. . . Quá lúng túng.
 
Quý Đình Đình muốn nói cho anh ta biết mình đã có người yêu rồi.
 
Nhưng cô lại cảm thấy làm thế dường như gắt quá, dù sao người ta chưa từng lên tiếng thổ lộ tình cảm, cô nói như vậy, ngược lại chẳng khác nào bản thân mình tự đa tình.
 
Có điều ăn cơm cùng nhau nhất định không thể nào, bởi vì hiện tại trong tim cô toàn là hình bóng bác sĩ Lương, không còn chỗ cho người khác.
 
Vì thế Quý Đình Đình trả lời: "Ngại quá bác sĩ Lý, tối nay tôi có việc."
 
Đối phương nhanh chóng trả lời: "Ồ, không sao đâu, vậy chúng ta hẹn lần sau."
 
Còn có lần sau. . .
 
Quý Đình Đình có chút bất đắc dĩ.
 
Song trong khoảng thời gian ngắn cô không nghĩ được cách nào khác, cho nên đành phải đợi đến lần sau khi anh ta hẹn, cô sẽ tiếp tục viện cớ từ chối, vài lần như thế, chắc hẳn anh ta sẽ hiểu.
 
Sau đó không lâu, Quý Đình Đình nhận được tin nhắn của Lương Diễn Chiếu.
 
"Hôm nay lịch khám bệnh của anh xong rồi, em lên đây đi."
 
Thấy thế, Quý Đình Đình vội nói với Vương Nguyệt một tiếng rồi đi lên lầu chín.
 
Đẩy cửa vào, phía sau bàn làm việc không một bóng người.
 
Đi vào phòng trong, Quý Đình Đình nhìn thấy Lương Diễn Chiếu đang rửa tay trong toilet.
 
Thấy cô, ánh mắt anh vừa nhẹ nhàng vừa khách sáo, "Đến giường nằm xuống, lát nữa sẽ kiểm tra cho cô."
 
Quý Đình Đình sững sờ, cô lấy lại tinh thần rồi nhỏ giọng nói: "Bác sĩ Lương, bệnh của em đã khỏi rồi."
 
Còn được anh chữa khỏi đấy!
 
"Có khỏi hay chưa là do bác sĩ định đoạt, cô nói không tính."
 
Một bác sĩ Lương mang mắt kính, mặc áo blouse trắng, trông vô cùng lạnh lùng và chuyên nghiệp như vậy, khiến cho Quý Đình Đình không thể chống đỡ được, càng không dám phản bác, nghe vậy, cô ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ. . . Được."
 
Nói xong, cô ngoan ngoãn đi đến giường rồi nằm xuống.
 
Nhắm mắt lại chờ trong chốc lát, Lương Diễn Chiếu đã đi ra.
 
Anh đứng trước giường, không mang theo tình cảm cúi đầu nhìn cô.
 
"Gần đây có sinh hoạt tình dục không?"
 
"Bác sĩ Lương, anh cũng biết. . ."
 
Hôm trước, anh dẫn cô đến đình nghỉ mát làm mấy tiếng đồng hồ, mới ngày hôm qua ở nhà cô còn bị anh xoay trở bày ra đủ loại tư thế khó xử.
 
"Trả lời câu hỏi của tôi." Anh híp mắt nhắc lại.
 
"Có."
 
"Cảm giác như thế nào?"
 
". . . Rất tốt."
 
"Được rồi, tiếp theo tôi sẽ kiểm tra hạ thân cô và phản ứng cơ bản của cơ thể cô."
 
Nói xong, Lương Diễn Chiếu nhẹ nhàng cởi cúc áo đồng phục y tá, cởi áo cô ra.
 
Thoáng cái, áo bra màu đỏ của Quý Đình Đình hiện ra trước mắt anh.
 
Lương Diễn Chiếu đưa tay, cách áo bra xoa bầu ngực cô.
 
"Ưm ~" Quý Đình Đình không chịu nổi, cô nhỏ giọng rên rỉ.
 
Động tác tay Lương Diễn Chiếu dừng lại, anh đẩy gọng kính vàng một cái rồi nói: "Rất tốt, phản ứng mạnh mẽ hơn trước rồi."
 
Quý Đình Đình nghe thế, cô hờn dỗi lườm yêu anh.
 
Ý tứ rất rõ ràng, còn không phải do anh hết sao?
 
Nhưng mà so với chân tình của cô, Lương Diễn Chiếu càng tỏ vẻ đặc biệt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn cô chẳng khác nào nhìn bệnh nhân, tựa như Quý Đình Đình không phải bạn gái anh, mà chỉ là bệnh nhân bình thường mà thôi.
 
Cởi bỏ móc cài áo bra trước ngực Quý Đình Đình, đôi gò bồng đào trắng như tuyết của cô lập tức nhảy ra ngoài.
 
Ánh mắt Lương Diễn Chiếu sâu thẩm, anh vươn tay, nắm trọn một bên, còn véo vài cái.
 
"Dường như đầu nhũ cũng lớn hơn trước."
 
"A ~ Là do bạn trai hút lớn ~"
 
"Thế à?" Lương Diễn Chiếu cười khẽ, để khen ngợi sự thông minh biết phối hợp của cô, ngay sau đó, anh cúi đầu ngậm lấy nhũ thịt cô, khi thì há to miệng cắn nuốt, khi thì tỉ mỉ liếm láp.
 
"Anh ta hút thế này phải không?"
 
"Ưm ~ đúng ~ Đúng vậy ~" Quý Đình Đình thoải mái phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều, "Bác sĩ Lương giỏi quá, hút sướng như bạn trai tôi vậy."
 
"Ồ. . ." Lương Diễn Chiếu cười cười, mút hôn một lát, anh bắt đầu đổi sang bầu nhũ bên phải, vừa hút vừa dùng răng gặm nhẹ, đồng thời vẫn không quên để ý đến phản ứng của Quý Đình Đình.
 
"Ưm ~ Bác sĩ Lương ~"
 
Cô nằm ở trên giường, mái tóc đen dài rũ xuống hai bên mép giường, gò má ửng hồng, răng khẽ cắn môi, dáng vẻ mỹ nhân quyến rũ đưa tình.
 
Nhất thời, Lương Diễn Chiếu động tình, anh nhịn không được rời khỏi nhũ thịt trơn mềm trắng như tuyết, dời lên ngậm lấy đôi môi phấn hồng, cùng cô hôn môi thật sâu.
 
So với sự nghiêm túc lạnh nhạt trong lần đầu tiên gặp gỡ, giờ đây Quý Đình Đình giống như một đóa hoa tươi, xinh đẹp nở rộ.
 
Môi Lương Diễn Chiếu vừa chạm vào, Quý Đình Đình lập tức há miệng, duỗi chiếc lưỡi đinh hương vội vàng tìm kiếm lưỡi anh.
 
Môi lưỡi hai người quấn quýt, trao đổi nước bọt, phát ra tiếng mút lưỡi khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh.
 
Hôn môi vài phút đồng hồ, Lương Diễn Chiếu mới buông cô ra, anh cười nói: "Kiểm tra nhũ thịt hoàn tất, tiếp theo đến lượt kiểm tra tiểu huyệt em một chút."
 
Nói xong, bàn tay anh trượt xuống, từ váy kẻ hở váy y tá anh tham lam tiến vào, tìm được tiểu hạch của cô, cách lớp quần lót mỏng manh, anh xoa nắn vô cùng thành thục.
 
?
 
"Ưm ~" Quý Đình Đình run rẩy từng cơn.
 
"Sao lại phản ứng mạnh thế này?" Lương Diễn Chiếu đẩy gọng kính vàng, ngạc nhiên nhìn cô.
 
"A ~" Đối mặt với một bác sĩ Lương xa lạ như vậy, Quý Đình Đình có hơi thẹn thùng.
 
"Để tôi xem em có ướt hay không?"
 
Nói xong, anh cởi váy và quần lót cô ra.
 
"Tốt lắm, hôm nay mặc nội y đồng bộ." Anh khen ngợi.
 
"Bạn trai chọn cho em đó."
 
"Bạn trai em thật tinh mắt." Lương Diễn Chiếu cười khẽ.
 
Đồng thời, anh tách hai chân cô ra thành hình chữ M, khiến cho hoa huyệt cô không hề che giấu, trần trụi xuất hiện trong tầm mắt anh.
 
Dâm thủy đầm đìa.
 
Đây là câu đầu tiên Lương Diễn Chiếu nghĩ đến khi nhìn thấy hoa huyệt cô.
 
Bởi vì là bạch hổ nữ, bộ phận riêng tư của Quý Đình Đình chỉ có hai loại màu sắc, một là trắng như ngọc, hai là hồng phấn non nớt.
 
Trắng như ngọc là da thịt cô, hồng phấn non nớt chính là hoa huyệt hơi hé ra một khe nhỏ.
 
Giống như một nụ hoa đang e ấp, vừa ngại ngùng vừa e sợ có người đến hái rồi âu yếm yêu thương.
 
Có điều trong mắt Lương Diễn Chiếu hoàn toàn không có chút thái độ yêu thương nào, anh chỉ hơi híp mắt, đạm mạc nhìn vào chỗ đó.
 
Giống như quan sát tình trạng một bệnh nhân bình thường.
 
Anh duỗi ngón tay đẩy hai cánh hoa đầy đặn của Quý Đình Đình ra, sau đó dùng ngón trỏ đè lên tiểu hạch, xoa nắn theo tiết tấu.
 
"Ưm ~"
 
Cả người Quý Đình Đình giật giật, vừa thoải mái dễ chịu, vừa thống khổ mất khống chế.
 
Lương Diễn Chiếu cúi đầu cẩn thận quan sát, tiểu hạch của cô hơi sung huyết, giống như hạt đậu đỏ nhô lên, theo động tác ngón tay anh, hạt đậu đỏ cũng theo đó mà run lên một cái.
 
Anh tiếp tục vân vê, đồng thời ngẩng đầu quan sát phản ứng của Quý Đình Đình.
 
Cô gái trẻ nằm trên giường bệnh, miệng không ngừng ngâm nga, cổ hơi ngửa ra phía sau, đôi gò bồng đào trước ngực không ngừng nhún nhảy, cặp đùi ngọc trắng nõn cũng run run muốn khép lại, nhưng vì anh đang kiểm tra mà cố nén.
 
"A ~ Bác sĩ Lương ~ Aha ~"
 
Quý Đình Đình phát ra tiếng rên rỉ sung sướng, một dòng dâm thủy lại phun ra khỏi hoa huyệt, làm drap giường trắng tinh ướt một mảng lớn.
 
"Không tệ, tiểu hạch nhạy cảm hơn trước nhiều ~" Rốt cuộc Lương Diễn Chiếu cũng đưa ra kết luận.
 
Sau đó, ngón tay anh chậm rãi dời xuống, cắm vào cửa huyệt cô.
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 381
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5440 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 21:18

Chương 42 Cao H
 
"Em chảy thật nhiều nước ~" Lương Diễn Chiếu nhìn chằm chằm vào cửa huyệt phấn hồng của cô rồi thản nhiên nói.
 
"Ưm. . . Bởi vì bác sĩ . . ."
 
"Bởi vì tôi?"
 
"Ngón tay bác sĩ Lương khiến em rất thoải mái. . ."
 
"Vậy sao?" Lương Diễn Chiếu cười cười.
 
Tiếp theo, anh quay sang bên cạnh lấy thứ gì đó đút vào hoa huyệt Quý Đình Đình.
 
"A ~" Hoa huyệt bị vật lạnh buốt nào đó cắm vào, Quý Đình Đình có chút khó chịu, cô hỏi: "Bác sĩ Lương, anh cắm thứ gì vào thế?"
 
"Dụng cụ mở rộng tiểu huyệt, em nên biết cái này chứ?"
 
"Ừ ~ Biết rõ. . " Quý Đình Đình cắn môi.
 
Cô thực tập tại khoa phụ sản, đã từng thấy qua khi bác sĩ kiểm tra âm đạo cho bệnh nhân, đều dùng dụng cụ mở rộng này.
 
Có điều, nhìn người khác là một chuyện, dùng trên người mình lại là một chuyện khác.
 
Quý Đình Đình cảm nhận được dụng cụ mở rộng hơi mỏng bị Lương Diễn Chiếu đẩy vào trong, sau đó, tiểu huyệt của cô căng lớn ra, hoàn toàn không thể khép lại.
 
Ngay sau đó, Lương Diễn Chiếu mở đèn pin, chiếu vào trong hoa huyệt cô.
 
Tầng tầng lớp lớp nếp uốn, thành hoa huyệt non mịn, thoáng cái, đường hành lang xinh đẹp của Quý Đình Đình hoàn toàn bại lộ trước mắt Lương Diễn Chiếu, chẳng chút che giấu.
 
Tay trái anh cầm đèn pin chiếu vào, ngón tay trên bàn tay phải cũng dò xét tiến vào trong, đâm chọt mọi ngóc ngách.
 
"Ưm ~"
 
Quý Đình Đình rên rỉ lớn tiếng, cô có cảm giác quá trình kiểm tra lần này dài đằng đẵng.
 
Trước kia mỗi khi Lương Diễn Chiếu cắm ngón tay vào tiểu huyệt cô, lúc nào cô cũng không nhịn được mà co rút lại, bắp đùi cũng không ngừng ma sát.
 
Song bây giờ, bởi vì tiểu huyệt bị mở rộng, đường hành lang hoàn toàn căng ra, cho nên ngón tay Lương Diễn Chiếu cực kỳ linh hoạt dễ dàng đút vào trong, còn Quý Đình Đình thì vô lực chống cự.
 
Cuối cùng, Lương Diễn Chiếu đâm đến chỗ đó. . .
 
"A!" Quý Đình Đình bỗng thét thất thanh, hoa huyệt tuôn ra lượng lớn dâm thủy.
 
"Xem ra đây là điểm G của em," Anh giả vờ như đây là lần đầu tiên mình phát hiện, tiếp tục nhấn chỗ đó một chút, anh hỏi cô: "Bạn trai có chơi đùa điểm G của em không?"
 
"Có ~ Chơi. . . Chơi đùa ~" Quý Đình Đình hơi thất thần.
 
"Tốt lắm," Lương Diễn Chiếu hài lòng gật đầu, "Nơi này có thể giúp em nhanh chóng đạt cao trào, giống như tôi bây giờ. . ."
 
Dứt lời, anh bỗng dưng dùng sức, ngón tay nặng nề ấn vài cái.
 
"A a a a~" Quý Đình Đình thét chói tai không ngớt, lại phun ra lượng lớn dâm thủy.
 
"Em cao trào." Lương Diễn Chiếu nhìn vào hoa huyệt cô ung dung phán một câu.
 
Quý Đình Đình vẫn đang ở trong dư vị cao trào, không còn hơi sức đáp lời anh.
 
Anh lại vươn tay, sờ một đường từ hoa huyệt thẳng đến cúc huyệt cô.
 
Một đường nhơ nhớp, có thể thấy được cô chảy bao nhiêu nước.
 
Vì vậy Lương Diễn Chiếu cúi đầu xuống, nhẹ nhàng liếm liếm tiểu hạch Quý Đình Đình.
 
"A ~ Bác sĩ Lương ~"
 
Cô vừa trải qua một đợt cao trào, làm sao chịu nổi kích thích như vậy?
 
Cô bỗng cảm thấy cơ thể mình lại bắt đầu tê tê dại dại, nhất là tiểu huyệt bị căng rộng ra, quả thật giống như có hàng vạn con kiến đang bò trong đó.
 
Thế nhưng vào chính lúc này, Lương Diễn Chiếu đột nhiên buông lỏng cô ra, sau đó thản nhiên nhìn cô nói: "Kiểm tra hoàn tất, bệnh của em đã khỏi rồi, em có thể đi."
 
Đi?
 
Bây giờ làm sao cô có thể đi?
 
Cô sắp bị dục vọng tra tấn điên rồi.
 
"Bác sĩ Lương ~" Thấy anh sắp đứng dậy, Quý Đình Đình vội kéo góc áo anh, nhẹ nhàng thì thầm: "Đừng đi ~ Giúp em một chút."
 
"Giúp em? Tại sao phải giúp?" Lương Diễn Chiếu đẩy gọng kính vàng, lạnh nhạt nhìn cô.
 
"Tiểu huyệt của em ngứa, muốn gậy thịt lớn của anh cắm vào, để em hết ngứa ~"
 
Gần gũi một thời gian, cô cũng không còn xấu hổ khi nói ra mấy lời này nữa.
 
Nghe thế, mặt Lương Diễn Chiếu trầm xuống, anh nhíu mày nói: "Tôi chỉ là bác sĩ của em, nếu em muốn làm, có lẽ nên tìm bạn trai của em thì hơn."
 
Quý Đình Đình gấp đến độ sắp khóc, bạn trai em chẳng phải là anh sao?
 
Nhưng mà, dường như bây giờ trong trò chơi của Lương Diễn Chiếu, anh đơn giản chỉ là bác sĩ của cô mà thôi.
 
Bởi thế, cô đành tiếp tục nói: "Bạn trai của em đi công tác rồi, bác sĩ Lương, cầu xin anh, giúp em một chút ~"
 
Nói xong, cô vươn tay bắt đầu cởi áo khoác và quần tây Lương Diễn Chiếu.
 
"Em đang làm gì?"
 
Nhưng mà nữ bệnh nhân của anh không hề trả lời anh, cô nhanh chóng kéo quần anh xuống, sau đó há miệng ngậm lấy vật nam tính của anh.
 
Vừa ngậm vào, cô hàm hồ nói không rõ lời: "Bác sĩ Lương, anh xem, anh cũng cứng rồi, đúng lúc tiểu huyệt em có thể cho anh cắm vào ~"
 
Nói xong, động tác ngậm của cô càng nhanh hơn, dùng sức mút hôn quy đầu anh.
 
Bởi vì hoa huyệt cực kỳ ngứa, cho nên Quý Đình Đình liếm hôn gậy thịt anh cũng cực kỳ chăm chú.
 
Cô biết rõ dùng sức thế nào anh sẽ thoải mái nhất, làm thế nào anh sẽ cảm nhận khoái cảm nhanh nhất.
 
Quả nhiên, qua mấy phút đồng hồ sau, Lương Diễn Chiếu đã chịu không nổi.
 
Anh thở dài một tiếng, bỗng dưng rút gậy thịt ra khỏi miệng Quý Đình Đình, sau đó bất đắc dĩ nói: "Em đã khó chịu như thế, vậy tôi đành giúp em một lần."
 
Nói xong, anh rút dụng cụ mở rộng trong hoa huyệt cô ra, tiếp theo để cô ngồi ở mép giường, đùi giang rộng.
 
"Em đừng quên rằng là do em cầu xin tôi đấy, cái này không thuộc phạm vi trị liệu của chúng ta, về sau đừng dùng chuyện này uy hiếp tôi qua lại với em, tôi có bạn gái rồi."
 
Anh vừa ôm chặt eo cô dùng sức cắm vào vừa lạnh giọng cảnh cáo.
 
"A ~" Tiểu huyệt hư không rốt cuộc cũng được gậy thịt lấp đầy, Quý Đình Đình đâu còn hơi sức quản anh nói gì nữa, chuyện cô có thể làm chính là vòng tay quanh cổ anh, phối hợp với động tác của anh, để cho mình càng dựa sát vào anh hơn, giúp động tác của anh thêm thuận tiện hơn.
 
"Ưm ~ Bác sĩ Lương ~ Anh giỏi quá ~ Ưm ~" Cô lớn tiếng ngâm nga.
 
"Xem ra bệnh của em đã hoàn toàn khỏi rồi, thả lỏng một chút, tiểu huyệt kẹp chặt quá." Anh véo lên bờ mông trắng mịn đầy co dãn của cô.
 
"A ~ Aha ~ Đúng vậy, em khỏi bệnh rồi ~" Giọng cô vừa sung sướng vừa tự hào.
 
Cuối cùng cô cũng tốt rồi, bệnh của cô cũng tốt hơn, ngay cả tình cảm cũng bước sang một chương mới.
 
Tất cả tất cả, đều do người đàn ông trước mắt mang đến.
 
Rốt cuộc, sau khi đâm vào mấy chục cái, Lương Diễn Chiếu đã ôm cô bắn tinh.
 
Dư vị cao trào qua đi, Lương Diễn Chiếu để cô nằm lên giường lần nữa, sau đó rút khăn giấy ướt, dịu dàng lau sạch sẽ cho cô, so với bác sĩ lãnh đạm vừa rồi, chẳng khác nào hai người.

"Bác sĩ Lương, vừa rồi anh xấu lắm ~"
 
Lương Diễn Chiếu cười khẽ, "Lần đầu tiên em đến khám bệnh, anh đã muốn làm như vậy."
 
"Gì cơ?! Sớm như vậy, anh đã. . . muốn đối với em. . ." Quý Đình Đình thật sự khó có thể liên tưởng bác sĩ Lương lạnh nhạt trong lần đầu tiên gặp gỡ với người vừa ôm chặt cô hung ác xông tới, là cùng một người.
 
"Không sai, ngay từ đầu anh đã muốn làm em rồi."
 
Mặt Quý Đình Đình đỏ bừng, cô đấm yêu lên ngực anh, "Em là bệnh nhân của anh đấy!"
 
Anh là bác sĩ, sao có thể có suy nghĩ đó với bệnh nhân của mình chứ?
 
"Em là người đầu tiên tìm anh chữa chứng lãnh đạm." Lương Diễn Chiếu bổ sung.
 
Quý Đình Đình không phản bác được.
 
Một lát sau, cô mới hỏi anh: "Dụng cụ mở rộng này từ đâu anh có?"
 
"Anh mượn."
 
"Mượn? Vậy này, sao có thể mượn?"
 
"Ừ, chủ nhiệm khoa phụ sản là cô ruột anh, anh nói với cô là kiểm tra cho bạn gái mình."
 
"Cái gì?"
 
Quý Đình Đình cảm thấy mình nên suy nghĩ đến việc từ chức.
 
Trời ạ, cô còn mặt mũi gặp ai đây!
 
"Lừa em thôi, anh nói với cô là anh muốn làm thí nghiệm." Lương Diễn Chiếu cười nói, tiếp theo anh nhướng mày, vẻ mặt vô cùng mờ ám, "Có điều vừa rồi thấy em thoải mái đến thế, anh cảm thấy sau này chúng ta có thể chơi thử tất cả dụng cụ trong bệnh viện một lần."
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Tác giả: Nói lời này để cảnh báo, đây chỉ là tiểu thuyết sắc tình, trong cuộc sống đời thật, đôi khi đi khám phụ khoa có thể gặp bác sĩ nam đấy, chúng ta nên tôn trọng chức nghiệp mỗi vị bác sĩ, nhưng các cô cái cũng nên tự biết bảo vệ mình, tốt nhất là nhờ bạn bè hoặc người thân đi cùng, hoặc có thể yêu cầu đổi bác sĩ nữ.
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 381
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5440 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 21:19

Chương 43 H
 
Một tuần sau.
 
Quý Đình Đình hoàn tất quá trình "Kiểm tra" một lần nữa, lúc ra khỏi văn phòng bác sĩ Lương, cô tình cờ gặp Lý Tư đã nhiều ngày không thấy.
 
Cô hơi hoảng hốt, hơi lúng túng, nhưng vẫn kiên nhẫn chào hỏi.
 
"Bác sĩ Lý, chào anh." Vừa xa cách vừa khách sáo.
 
"Chào em." Lý Tư nhíu mày, liếc mắt nhìn văn phòng Lương Diễn Chiếu phía sau, anh hỏi: "Em tìm bác sĩ Lương có việc?"
 
"Dạ, đúng thế, tôi. . . Tìm anh ấy khám bệnh." Quý Đình Đình sợ hãi đáp.
 
Trước mắt, quan hệ giữa cô và Lương Diễn Chiếu còn chưa công khai, một là không muốn gây ra lời ong tiếng ve, hai là viện trưởng bệnh viện là cha ruột bác sĩ Lương, chủ nhiệm khoa phụ sản là cô ruột anh, Quý Đình Đình thật sự hoảng sợ.
 
Đến đến khi bóng dáng cô đi xa, Lý Tư vẫn đứng nguyên tại chỗ, như có điều suy nghĩ.
 
Từ lần dùng cơm tối hôm ấy, mỗi lần anh gửi tin nhắn, Quý Đình Đình đều lễ phép trả lời.
 
Nhưng chỉ là trả lời, mỗi khi anh hẹn cô đi chơi, lúc nào cô cũng viện lý do từ chối.
 
Nói thế nào nhỉ, anh cảm giác có chút thất bại.
 
Từ chỗ Vương Nguyệt anh có thể nghe ngóng được ít nhiều về tên bạn trai tra nam của cô, anh cảm thấy nhân phẩm hắn ta chẳng ra làm sao cả, song anh cũng không biết mình thiếu sót chỗ nào, mà Quý Đình Đình lại tránh anh như vậy.
 
Nghĩ tới nghĩ lui, anh quyết định tìm bạn tốt của mình nhờ vả một chút.
 
Đẩy cửa bước vào phòng, Lương Diễn Chiếu đang ngồi tựa vào sofa nghỉ ngơi, thoạt nhìn tâm trạng không tệ lắm.
 
Thấy anh tới, Lương Diễn Chiếu cười nói: "Ơ, sao Lý đại bác sĩ lại rảnh rỗi đến đây thế này?"
 
Tâm trạng Lý Tư không tốt được như thế, anh bày ra vẻ mặt chán nản nói: "Có tí việc muốn nhờ cậu giúp đỡ."
 
"Ồ?"
 
Lý Tư ngồi xuống đối diện Lương Diễn Chiếu, "Vừa rồi khi tớ đến đây có nhìn thấy Quý Đình Đình khoa bọn tớ."
 
"?" Lương Diễn Chiếu nhìn Lý Tư, chờ anh ta nói tiếp.
 
"Chuyện là thế này," Lý Tư xoa xoa tay, có hơi xấu hổ nói: "Tớ nghe nói cô ấy là bệnh nhân của cậu, cho nên muốn hỏi thăm một chút, cô ấy bị bệnh gì?"
 
Lúc này, Lương Diễn Chiếu quan sát sắc mặt Lý Tư, thái độ nghiên cứu.
 
Anh bưng tách cafe trên bàn lên uống một hớp rồi thản nhiên nói: "Cậu cũng biết tớ có nghĩa vụ phải bảo vệ chuyện riêng tư của bệnh nhân."
 
"Đúng, tớ biết rõ. Nhưng mà việc này chỉ có cậu mới có thể giúp tớ thôi." Đều là bác sĩ, đương nhiên Lý Tư biết yêu cầu của mình có chút không hợp quy tắc.
 
Nhưng đã mở miệng, Lý Tư quyết định nói rõ nguyên nhân.
 
"Là thế này, tớ luôn thích cô ấy, cô ấy rất xinh đẹp, khí chất xuất chúng, tính cách cũng không tệ. . ."
 
Động tác uống cafe của Lương Diễn Chiếu hơi dừng lại, qua một giây, anh làm ra vẻ chẳng có chuyện gì chờ Lý Tư nói tiếp.
 
Lý Tư tiếp tục nói: "Đúng lúc Vương Nguyệt thực tập chung đợt với cô ấy là học muội của tớ, tớ nhờ Vương Nguyệt nghe ngóng giúp mình, kết quả không ngờ Quý Đình Đình có bạn trai, cho nên tớ đành từ bỏ cô ấy. Thế nhưng đầu tuần, không đúng, hẳn là tháng trước, Vương Nguyệt nghe ngóng được dường như cô ấy đã chia tay bạn trai rồi, trước mắt độc thân. . ."
 
Độc thân?
 
Ồ. . .
 
Nếu Lương Diễn Chiếu nhớ không lầm, khi đó Quý Đình Đình đã là người phụ nữ của anh rồi.
 
Tháng trước đúng lúc anh đi công tác, mỗi ngày ở nhà cô đều nỉ non gọi tên anh tự an ủi đến cao trào.
 
"Bởi thế tớ hẹn cô ấy đi ăn tối, tối đó còn đưa cô ấy về nhà. Nói thật lòng, tớ cảm thấy đêm hôm đó chúng tớ trò chuyện rất vui vẻ, hơn nữa tớ còn cảm thấy cô ấy không hề ghét tớ, song tớ không hiểu, vì sao về sau mỗi lần hẹn cô ấy đi chơi, cô ấy đều viện đủ lý do để từ chối."
 
Cuối cùng, Lý Tư cũng thổ lộ hết chuyện mình có tình cảm với Quý Đình Đình cho bạn tốt biết.
 
Đối với đàn ông tầm tuổi anh, thầm mến gì đó đúng là chuyện quý hiếm.
 
Anh ngại nói với người thân bạn bè, người biết rõ chỉ có một mình Vương Nguyệt, nhưng dù sao đối phương cũng là nữ sinh, còn Lương Diễn Chiếu thì sao, cậu ấy là bác sĩ, hơn nữa còn là một bác sĩ tâm lý, nói không chừng có thể tìm ra nguyên nhân giúp anh.
 
Nghe Lý Tư nói rõ đầu đuôi, Lương Diễn Chiếu không nhịn cười nổi, hơn nữa còn cười hết sức sung sướng.
 
"Cậu cười cái gì? Mau nói cho tớ biết, rốt cuộc cô ấy bị bệnh gì? Có phải vì bệnh tình mà cô ấy mới luôn từ chối tớ không?"
 
Tuy những lời này chỉ là Lý Tư suy đoán lung tung, nhưng xét lại cũng có phần đúng.
 
Vì thế, Lương Diễn Chiếu cười nói: "Đúng, bệnh của cô ấy rất đặc thù, về phần đặc thù như thế nào, đợi tớ sắp xếp lại, ngày mai giờ này cậu đến văn phòng tớ, tớ sẽ từ từ nói cho cậu biết."
 
"Thật không?" Lý Tư mừng như điên.
 
"Thật."
 
"Vậy thì tốt quá! A Chiếu, tớ trông cậy hết vào cậu!"
 
Chiều hôm đó, trên đường về nhà, Lương Diễn Chiếu hoàn toàn không nhắc đến chuyện Lý Tư trước mặt Quý Đình Đình.
 
Có điều khi lăn giường, động tác anh đặc biệt kịch liệt, nhất định phải làm Quý Đình Đình khóc lóc cầu xin tha thứ mới buông tha cho cô.
 
Sáng ngày hôm sau, lúc Quý Đình Đình mặc quần áo, Lương Diễn Chiếu bỗng tiến đến ôm lấy cô từ phía sau, ngón tay vươn vào trong quần lót cô, không ngừng trêu chọc.
 
"Ưm ~"
 
Mới sáng sớm, Quý Đình Đình đã bị anh làm thở hồng hộc, toàn thân mềm nhũn.
 
Ngay tại lúc cô muốn bảo Lương Diễn Chiếu tiến vào thì đột nhiên, hoa huyệt bị anh nhét một thứ gì đó lạnh buốt vào.
 
"A ~ Đây là cái gì?"
 
"Gậy thịt giả." Nói xong, nương theo dâm thủy, Lương Diễn Chiếu nhét gậy thịt giả vừa thô vừa to vào càng sâu trong tiểu huyệt cô.
 
"A ~ Lớn quá ~ Mau lấy nó ra ~"
 
"Không được! Cả ngày hôm nay em phải đeo nó, đây là hình phạt dành cho em ~"
 
"Hình phạt? Vì sao lại trừng phạt em?"
 
"Ồ ~ Bé cưng không ngoan ~ Bản thân mình làm sai còn không biết ~" Lương Diễn Chiếu cắn vành tai cô, giọng anh khàn khàn.
 
"Sai. . . Sai chuyện gì?"
 
"Gần tan tầm em đến phòng làm việc của anh, anh nói cho em biết. Nhớ rõ, cả ngày nay phải đeo nó, không cho phép lấy ra." Lương Diễn Chiếu trầm giọng dặn dò.
 
"A ~ Dạ. . . Dạ."
 
Vì thế, cả một ngày, trong tiểu huyệt bên trong váy y tá của Quý Đình Đình luôn cắm một thanh gậy thịt giả bằng nhựa.
 
Mỗi bước đi, cô đều bước thật khẽ, hai chân kẹp chặt, bằng không thì cô sợ gậy thịt giả sẽ rơi ra mất.
 
Song việc đáng sợ nhất chính là, sáng nay Lương Diễn Chiếu có việc đến khoa các cô, nháy mắt khi anh đi lướt ngang trước mặt các cô, gậy thịt giả trong tiểu huyệt Quý Đình Đình bỗng nhiên chấn động.
 
"A ~" Cô chịu không nổi nhỏ giọng rên rỉ.
 
"Cậu không sao chứ?" Thấy thế, Vương Nguyệt vội đỡ tay Quý Đình Đình.
 
Vừa chạm vào, cô nàng phát hiện cả người Quý Đình Đình không ngừng phát run, trên trán cũng tứa mồ hôi.
 
"Cậu đang phát run, có phải không khỏe ở đâu không?"
 
"Không, tớ không sao ~" Quý Đình Đình vừa dùng tay đè bụng dưới vừa cắn răng nói.
 
"Hay là cậu đến phòng nghỉ nghỉ ngơi một lát đi."
 
"Không, không cần ~" Quý Đình Đình nhanh chóng bác bỏ, phòng nghỉ người tới người đi, nói không chừng sẽ bại lộ mất.
 
Khi hai người nói chuyện, Lương Diễn Chiếu đang ở gần đó, thấy tình hình bên này, anh vội đi tới nhìn Quý Đình Đình, nhẹ nhàng hỏi thăm: "Sao thế? Không thoải mái chỗ nào?"
 
Anh vừa dứt lời, Quý Đình Đình cảm thấy gậy thịt giả trong cơ thể mình lại gia tăng tốc độ.
 
"A ~" Cô mất kiềm chế thét lên một tiếng.
 
Bây giờ thì cô đã hiểu, có lẽ Lương Diễn Chiếu đang cầm điều khiển từ xa của gậy thịt giả.
 
Cô lập tức tỏ vẻ đáng thương liếc nhìn anh, trong mắt là kích thích và oán trách không nói sao cho hết.
 
"Không có gì ~” Cô mạnh mẽ kiềm chế, sau đó mỉm cười nói với Lương Diễn Chiếu và Vương Nguyệt: "Bụng có chút không thoải mái, tôi đi toilet một chút."
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 381
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 264 times
Been thanked: 5440 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 1 2020 21:19

Chương 44 Đại kết cục
 
Đến toilet, đương nhiên Quý Đình Đình lại tự an ủi một phen, đã có gậy thịt giả, lần này cao trào đến nhanh hơn.
 
Vất vả lắm mới xoa dịu được dục vọng và cơn ngứa ngáy, cô mới gắng gượng chống đỡ thân thể bủn rủn vô lực trở về cương vị công tác.
 
Ngày hôm nay thật sự quá gian nan, bình thường Lương Diễn Chiếu luôn ở phòng làm việc của mình, vậy mà ngày nay rõ ràng đã đến khoa ngoại của bọn họ ba lượt.
 
Mỗi lần anh đến, Quý Đình Đình đều bị giày vò chết đi sống lại.
 
Hết lần này đến lần khác có khổ không thể nói.
 
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến bốn giờ rưỡi chiều, Quý Đình Đình vội chào Vương Nguyệt một tiếng rồi đi lên phòng khám tâm lý ở lầu chín.
 
Đến nơi, Quý Đình Đình đẩy cửa vào, bắt đầu tìm Lương Diễn Chiếu.
 
"Bác sĩ Lương. . ." Cô khẽ gọi, giọng nói yêu kiều vô cùng.
 
"Vào đi, đừng khóa cửa ngoài." Bên trong truyền ra giọng Lương Diễn Chiếu.
 
Nghe thế, Quý Đình Đình vội kẹp chặt chân, đi bước nhỏ vào phòng trong.
 
Lương Diễn Chiếu đang thu xếp đồ đạc, anh vẫn đang mặc áo blouse trắng, mang mắt kính.
 
Nếu là thường ngày, với dáng vẻ nghiêm túc này của anh, trong lòng Quý Đình Đình sẽ sùng bái, thần thánh vô cùng, nhưng hôm nay, vừa nhìn thấy anh, cô đã nhịn không được vọt tới sau lưng anh, ôm chặt lấy anh, cả người dán lên người anh không ngừng cọ cọ.
 
"Bác sĩ Lương, em muốn anh ~" Cô bắt đầu cởi áo blouse trắng của anh ra.
 
Khóe môi Lương Diễn Chiếu cong lên, anh xoay người lại nhìn cô.
 
Tóc cô gái nhỏ hơi rối, sắc mặt ửng hồng, cả người không giấu nổi ý xuân, hai chân không ngừng ma sát lẫn nhau.
 
Anh lập tức ấn lên điều khiển từ xa.
 
"A ~" Hoa huyệt bỗng dưng chấn động, khiến Quý Đình Đình rên rỉ thành tiếng.
 
"A ~ Bác sĩ Lương ~ Giúp em ~"
 
"Ngoan, cởi sạch quần áo, chuẩn bị sẵn sàng đi, hết bận anh sẽ thỏa mãn em ~" Lương Diễn Chiếu hôn cô một cái rồi dịu dàng nói.
 
"Ưm ~"
 
Nghe thế, Quý Đình Đình không dám làm phiền anh nữa, nhưng gậy thịt giả trong tiểu huyệt cứ chấn động khiến cô vô cùng khó chịu.
 
Vì vậy, cô ngoan ngoãn cởi sạch áo y tá, váy ngắn, áo bra và quần lót, sau đó nằm lên giường, hai chân giang rộng, tự đùa bỡn bản thân.
 
Một tay cô vân vê đầu nhũ đỏ tươi, một tay vươn đến giữa hai chân, nắm chặt gậy thịt giả cắm vào rút ra.
 
"A ~ Aha ~"
 
Dù sao cũng chỉ là cây gậy nhựa, làm sao linh hoạt sung sướng như gậy thịt Lương Diễn Chiếu được?
 
Rõ ràng gần ngay trước mắt, nhưng hết lần này đến lần khác ham muốn không được thỏa mãn, Quý Đình Đình cảm thấy càng cắm vào, tiểu huyệt cô càng ngứa ngáy khó chịu.
 
Nhìn Lương Diễn Chiếu đang sửa sang tài liệu gần đó, trong mắt cô toàn là khát vọng, tốc độ tự an ủi cũng càng lúc càng nhanh.
 
Lương Diễn Chiếu vẫn bình chân như vại.
 
Tiếng động trong phòng không quá lớn, nhưng vừa đẩy cửa bước vào, Lý Tư cũng nghe được ít nhiều, anh nắm chặt nắm đấm.
 
Lý Tư vừa đau lòng vừa tức giận.
 
Quả đấm của anh rất chặt, nhưng cuối cùng vẫn thả lỏng.
 
Không, không thể tiến vào.
 
Một khi tiến vào, anh chính là tiểu nhân, sau này mọi người chạm mặt sẽ lúng túng.
 
Lý Tư không thể kiềm chế nổi, anh tức giận đùng đùng xoay người đi ra.
 
"Kịch. . ." Tiếng cửa phòng đóng lại khiến Quý Đình Đình đang đắm chìm trong dục vọng run lên.
 
"Bác sĩ Lương, bên ngoài có người!"
 
Thấy mục đích của mình đã đạt được, Lương Diễn Chiếu chậm rãi thả vật trong tay xuống rồi đi ra gian ngoài, anh đứng trước hành lang nhìn theo bóng lưng dần đi xa của Lý Tư.
 
Khóa cửa lại, anh đi vào bên trong.
 
Toàn thân Quý Đình Đình đều trần trụi, gậy thịt giả to dài vẫn cắm trong tiểu huyệt, cô đang dùng ánh mắt mờ mịt sương mù nhìn anh.
 
Lòng Lương Diễn Chiếu bỗng dâng lên một cơn giận không tên, anh dứt khoát tiến tới vài bước rút gậy thịt giả ra, sau đó lôi gậy thịt hàng thật giá thật của mình ra, chẳng nói chẳng rằng cắm vào trong.
 
"A ~ Bác sĩ Lương, người ở bên ngoài ~" Quý Đình Đình nhắc nhở anh.
 
"Là Lý Tư."
 
"Cái gì? Bác sĩ Lý?" Quý Đình Đình sợ đến mức tiểu huyệt co xoắn nhanh.
 
Nghe tên Lý Tư mà cô có phản ứng lớn đến thế, Lương Diễn Chiếu giận điên người, anh lập tức giữ chặt cô, bỏ mặt tất cả đâm rút mạnh mẽ.
 
"Là cậu ta thì thế nào? Em có cảm tình với cậu ta? Muốn bị cậu ta làm?"
 
"A ~ Không phải ~ Em chỉ thích anh ~"
 
Đương nhiên Lương Diễn Chiếu biết rõ, nếu không hình phạt của anh đâu có nhẹ đến thế.
 
"Lập lại lần nữa!" Anh nặng nề đâm vào, không ngừng đụng chạm vào điểm G của cô.
 
Một tay anh đặt trên ngực cô, liên tục xoa bóp bầu nhũ trắng như tuyết thành đủ loại hình dạng.
 
"Ưm ~ A ~ Quý Đình Đình chỉ thích Lương Diễn Chiếu ~" Cô thét lên, lớn tiếng rên rỉ.
 
Đây là lần đầu tiên Lương Diễn Chiếu nghe được tên mình từ miệng cô, còn là một câu nói hết sức tuyệt vời nữa.
 
Từ hôm qua đến nay, cơn ghen tuông tích lũy trong lòng từng chút từng chút một biến mất gần như không còn bóng dáng, anh mất khống chế cúi đầu hôn cô, dùng hết sức có thể mút mạnh chiếc lưỡi thơm tho của cô, hận không thể hòa cô thành một thể với mình.
 
Nơi hai người tương giao, tốc độ càng lúc càng nhanh.
 
Gậy thịt tím sẫm nặng nề cắm vào tiểu huyệt non mịn nõn nà, sau đó nhanh chóng rút ra, mang theo tầng tầng lớp lớp thịt non xoáy tròn ra ngoài, kích thích đến nỗi khiến người ta máu huyết dâng trào.
 
"A ~ a ~"
 
Quý Đình Đình bị anh cắm nói không nên lời, cô chỉ có thể rên rỉ theo bản năng, để mặc anh nhấn chìm mình trong bể dục.
 
Không biết qua bao lâu, tốc độ Lương Diễn Chiếu càng lúc càng nhanh, mà Quý Đình Đình cũng chạm đỉnh khoái cảm.
 
"A a a a ~" Cô thét chói tai, trước mắt hiện lên từng luồng ánh sáng trắng, ngón chân cuộn tròn, hai chân bủn rủn.
 
"A ~" Lương Diễn Chiếu ôm cô, sau khi phát ra tiếng gầm nhẹ thỏa mãn, anh bắn tất cả tinh dịch, rót đầy hoa huyệt cô.
 
"Đình Đình ngoan, anh yêu em ~" Trong khoảnh khắc bắn tinh, anh nhẹ nhàng nói lời yêu thương.
 
Lại thay đổi tư thế thêm hai lần, rốt cuộc Lương Diễn Chiếu mới dừng lại, ôm cô cùng ngồi trên sofa, vuốt ve từng sợi tóc mềm mại của cô.
 
"Bảo bối."
 
"Dạ?"
 
"Chuyển đến chỗ anh đi, sau đó chúng ta công khai quan hệ."
 
"Gì ạ?" Quý Đình Đình bỗng mở mắt ra, có chút khiếp sợ nhìn anh.
 
Vế trước nghe còn được, dù sao nhà anh cũng ở rất gần bệnh viện, hơn nữa anh chỉ ở một mình, cuộc sống hai người cũng tự do thoải mái.
 
Thế nhưng, công khai quan hệ. . .
 
"Anh biết em không muốn công khai, ngoại trừ nguyên nhân em đưa ra, em còn lo lắng lỡ như ngày nào đó chúng ta chia tay, mọi người nhìn nhau sẽ rất lúng túng."
 
"Bác sĩ Lương, sao anh biết?"
 
Chính xác là nguyên nhân này.
 
Mối tình với Trần Dương ra nông nỗi như ngày hôm nay, khiến Quý Đình Đình đặc biệt không có cảm giác an toàn.
 
Cô vô cùng yêu thích và quý trọng công việc hiện tại, nếu có một ngày, bác sĩ Lương chán ghét cô, chán ghét đoạn tình cảm này, khi đó, cô biết phải làm thế nào đây?
 
Có phải nên nghỉ việc ở bệnh viện, tìm một công việc khác.
 
"Ngốc nghếch, tâm tư của em sao anh lại không biết." Lương Diễn Chiếu cười khẽ.
 
Cô vốn là một người đơn giản, anh thích cô, ban đầu có lẽ là vì vẻ bề ngoài, nhưng càng về sau càng yêu tính cách cô, yêu sự trong sáng lương thiện của cô.
 
"Anh cho rằng giải quyết gã bạn trai cũ của em là xong, ai ngờ còn xuất hiện một Lý Tư. Vì để những người thầm mến em hoàn toàn hết hy vọng, anh quyết định ngày mai sẽ công khai quan hệ giữa chúng ta, để mọi người đều biết em là của anh."
 
"Dạ, em nghe lời anh." Quý Đình Đình ngoan ngoãn nói.
 
Như thế nào cũng được, chỉ cần là điều anh muốn.
 
Cô cho rằng chỉ có mình cô thiếu cảm giác an toàn, thì ra bác sĩ Lương cũng thế!
 
Loại cảm giác này, không thể không nói khiến cô cực kỳ vui vẻ.
 
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, "Bác sĩ Lương, em yêu anh."
 
Lòng Lương Diễn Chiếu chấn động, anh cúi đầu hôn cô thật sâu, sau đó nỉ non: "Anh cũng yêu em."
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin