[HĐ, 3S, CAO H] NGƯỜI NGHE GIÓ NAM THỔI - TRÀ TRÀ HẢO MANH

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6093 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 8 2019 17:51


NGƯỜI NGHE GIÓ NAM THỔI



Hình ảnh
 
Thể loại: Kết hôn trước yêu sau, 1v1, he, cao H, nữ sủng nam.

Số chương : 90 (74c + 16 PN)

Văn án:

Bởi vì hàng to xài tốt, Mục Phách trở thành chồng Văn Gia Ngộ.

Đại phú bà x Tiểu đáng thương

Văn Gia Ngộ x Mục Phách

Tiết Tử

Bóng dáng cô rất đẹp.

Một bộ váy màu xanh nhạt, tà thật dài, bên trên là họa tiết hoa bi lấm tấm, nhộn nhạo theo từng bước chân, dưới đèn đuốc sáng trưng trên đường phố, giống sao trời rơi đầy đất.

Quán mì đầu con phố, là một quán có niên đại trên mười năm. Khách quen rất nhiều, món được hoan nghênh nhất chính là mì thịt bò nạm cà chua, cà chua chua chua ngọt ngọt cùng thịt bò nạm thơm ngào ngạt cho vào miệng là tan ngay, cùng nước dùng song sánh, khiến người ta nhìn thấy là ngón tay ngứa ngáy.

Cô ăn thật sự rất ngon.

Ăn xong chén mì, cô đi vào phố ẩm thực. Trên đường mua một ly nước ép vị dưa hấu, cô uống hai hơi thì ném, bánh bạch tuột viên có vẻ không tồi, cô ăn mấy viên, sốt hải sản kia có mùi là lạ, thế nhưng cô vẫn ăn ra mùi ngon…

Lần sau dạo phố tốt nhất không nên mang giày cao gót.

Mới đi nửa con phố, cô đã trợt gót chân 12 lần.

Có điều vẫn còn may, cách cô không xa chính là quán bar nổi tiếng nhất trấn Nam Thủy. Cô đứng vững lại rồi cất bước đi qua, phất tay từ chối sự hướng dẫn nhiệt tình của nhân viên tiếp tân, một mình cô đi vào.

Giống như đi vào miệng dã thú.

Mục lục
 
C1 C2 C3 C4 C5 C6 C7 C8 C9 C10 C11 C12 C13 C14 C15 C16 C17 C18 C19 C20 C21 C22 C23 C24 C25 C26 C27 C28 C29 C30 C31 C32 C33 C34 C35 C36 C37 C38 C39 C40 C41 C42 C43 C44 C45 C46 C47 C48 C49 C50 C51 C52 C53 C54 C55 C56 C57 C58 C59 C60 C61 C62 C63 C64 C65 C66 C67 C68 C69 C70 C71 C72 C73 C74 C75 C76 C77 C78 C79 C80 C81 C82 C83 C84 C85 C86 C87 C88 C89 C90
Sửa lần cuối bởi 4 vào ngày Sắc Mị Sắc với 17 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6093 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 8 2019 09:34

Chương 1 Quá cứng

"Thả lỏng một chút."

Mồ hôi Mục Phách rơi như tắm, rớt trên mí mắt Gia Ngộ, hai mắt cô mở to, có thể nhìn thấy rõ ràng dục vọng trong mắt anh. Thời điểm này anh hoàn toàn khác với lúc bình thường. Bình thường anh rất thích cười, hơn nữa còn cười cực kỳ thẹn thùng, chỉ cần nói chuyện với cô hai câu là mặt đỏ đến mang tai, tuy nhiên lúc ân ái lại không giống như thế, anh dũng mãnh như một người hoàn toàn khác, hoàn toàn nắm quyền chủ đạo trong tay. Tuy nhiên cũng may, dù anh có mạnh mẽ thế nào cũng không quên suy xét đến cảm nhận của cô.

Tối nay là đêm tân hôn của hai người.

"Anh dùng thêm sức đi, không sao đâu." Gia Ngộ cười tươi rói, "Em thích anh mạnh mẽ làm em."

Tuy đã sớm biết tính tình cô ngay thẳng, song khi nghe thấy câu thúc giục của cô, người Mục Phách vẫn hơi run lên. Ánh mắt anh chứa đầy ý cười, mang theo một chút thẹn thùng, "Được."

Sau đó là va chạm nặng nề hơn.

"Ưm.... A..." Gia Ngộ kêu ra tiếng, mồ hôi chảy ròng ròng, da thịt toàn thân lộ ra màu hồng phấn, cô đưa chân khóa chặt eo Mục Phách, sau đó kéo tay anh bóp nụ hồng của mình, "Ở đây."

Mục Phách véo nhẹ, trắng nõn đầy đặn, giống như bơ sữa. Phía trên bơ sữa có dâu tây, anh há miệng ngậm lấy, ăn vào trong miệng, dùng hai hàm răng nhẹ nhàng cọ sát, dùng đầu lưỡi mút mạnh, kích thích đến nỗi bắp đùi Gia Ngộ điên cuồng run rẩy, nước càng ngày càng nhiều, che khuất gậy thịt, lối vào lầy lội, bọt nước tràn ra như suối, va chạm với gậy thịt tạo ra âm thanh "Bạch bạch."

Gia Ngộ vô cùng thoải mái, cảm giác tựa như mình đang bồng bềnh trên mặt biển, cô ôm đầu Mục Phách, tha thiết quấn chặt lấy anh, "A. . . Sướng quá."

"Sờ xuống dưới." Mục Phách nói với cô.

Gậy thịt nhiều lần đỉnh sâu, làm căng lối vào, chọc vào thịt mềm mẫn cảm bên trong hành lang. Gia Ngộ bị làm đến nỗi ngơ ngác mơ hồ, bàn tay mềm lần mò sờ lên cơ bụng anh, tiếp theo chậm rãi dời xuống, đầu ngón tay chạm chạm vào túi ngọc đang đung đưa bên ngoài lối vào, cô trở tay bóp thử, rõ ràng cảm nhận được gậy thịt trong cơ thể mình bỗng cứng lên hai phần.

"Quá cứng."

"Bằng không thì làm sao em thoải mái được?"

Mục Phách ngồi thẳng người lên, anh tách hai chân Gia Ngộ ra, làm cho eo cô lơ lửng trên không trung. Chỗ kết hợp giữa hai người hoàn toàn bại lộ trước mắt anh, vừa nhìn thấy cổ họng anh xiết chặt, dùng sức va chạm về phía trước, trực tiếp cắm quy đầu vào nơi sâu nhất.

"A!"

Gia Ngộ thoải mái đến mức khua tay lung tung, không kịp thu lại sức lực, cào mạnh một cái, để lại năm đường đỏ tươi trên vai Mục Phách, cô không kiềm chế nổi, cả người co rút, bởi vì cao trào mà hoa huyệt càng kẹp chặt, "Rút ra đi, em.... Muốn.... Muốn tè. . ."

Mục Phách cúi đầu kề sát vào lỗ tai cô, trong bóng tối ánh mắt như lang như hổ, "Vậy thì tè đi."

. . .

Lúc Gia Ngộ tỉnh lại, cả người đang vùi giữa giường lớn, không biết Mục Phách đã đi đâu rồi.

Quần áo đã được thay đổi, trên người nhẹ nhàng khoan khoái, chỉ là giữa hai chân cực kỳ bủn rủn, chẳng có chút xíu hơi sức, nhưng mà không đến mức đau đớn. Mục Phách nắm giữ tốc độ rất tốt. Cô xuống giường kéo rèm cửa sổ ra rồi hướng về ánh mặt trời duỗi người, áo ngủ nhấc lên, lộ ra phần bụng dưới bằng phẳng, bất thình lình bụng kêu vang, cô có hơi đói bụng.

Màn làm tình tối qua khiến cho cô không rảnh nghĩ đến chuyện ăn uống.

Cửa phòng mở ra, mùi thơm thức ăn truyền đến từ phòng bếp, Gia Ngộ đi theo mùi thơm nhìn thấy được bóng lưng bận rộn của Mục Phách.

Nghe thấy tiếng động, động tác trên tay Mục Phách hơi dừng lại, anh quay đầu lại, cười như tắm gió xuân, "Thức rồi? Anh có nấu cháo và trứng gà, chiên bánh quẩy nữa là ăn được rồi."

Gia Ngộ đi vào, "Anh còn biết chiên bánh quẩy?"

Mục Phách vội ngăn cô đến gần, "Dầu nóng lắm, không được qua đây."

Gia Ngộ ngoan ngoãn dừng lại, ngại đứng mệt, cô ngồi xuống chiếc ghế gần đó, giữ khoảng cách an toàn nhìn anh chiên bánh quẩy.

Thời gian dần trôi qua, tầm mắt cô từ trong chảo chuyển sang mặt Mục Phách. Mục Phách rất cao, cũng rất trắng, đôi mắt sâu, mũi cao thẳng, khi không cười là một khuôn mặt khác, mà khi cười lại là một khuôn mặt khác hẳn, cả hai mặt đều đẹp mắt đẹp lòng.

Ánh mắt cô vừa chuyên chú vừa thẳng thắn đến nỗi không ai có thể bỏ qua, Mục Phách ngại ngùng rửa tay rồi hỏi: "Đang nhìn cái gì?"

Gia Ngộ chống cằm, thoải mái trả lời, "Nhìn anh."

Mục Phách đỏ mặt, anh lau khô nước trên tay, sau đó gắp bánh quẩy ra, tỏ vẻ bình tĩnh, "Bánh quẩy chiên xong rồi."

Gia Ngộ không phát hiện sự bối rối của anh, lực chú ý của cô đã bị bánh quẩy hấp dẫn, "Em nếm thử."

"Ra ngoài ngồi đi. Anh mang sang cho em, bây giờ bánh còn nóng lắm."

"Được."

Bánh quẩy Mục Phách chiên ăn rất ngon, Gia Ngộ ăn hết hai cái cũng không cảm thấy ngán, cô thò tay muốn lấy cây thứ ba thì bị ngăn lại. Mục Phách nói: "Ăn nhiều không tốt, ăn chút cháo đi."

Gia Ngộ bĩu môi, cô thỏa hiệp mà húp cháo, cháo vừa nuốt xuống bụng, hai mắt cô đã bắt đầu tỏa sáng, nói chuyện khoa trương, "Mục Phách, anh nấu ăn siêu ngon!"

Mục Phách khiêm tốn, "Kỳ thật cũng không tốt lắm." Là cô quá nể tình mà thôi.

Gia Ngộ ăn no bảy phần thì không ăn thêm nữa, thấy Mục Phách muốn dọn dẹp chén đũa, cô nói với anh, "Lát nữa sẽ có người tới dọn."

"Không sao."

"Em bỏ tiền."

Không biết nghĩ đến chuyện gì, Mục Phách bỗng nở nụ cười, "Vậy trước hết anh dọn mấy thứ này vào, để ở chỗ này khó coi lắm."

Gia Ngộ không nói thêm gì nữa.

Đến khi Mục Phách ra khỏi phòng bếp, Gia Ngộ đã thay quần áo xong.

Mục Phách không hỏi cô đi đầu, anh chỉ dặn dò, "Đi đường cẩn thận."

Lúc trước đã thỏa thuận rồi, sau khi kết hôn không can thiệp vào chuyện riêng của nhau.




Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6093 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 8 2019 09:38

Chương 2 Chuyên gia

Gia Ngộ đến công ty tìm Văn Trọng, nói chuyện với ông xong, cô mới đi đến nơi hẹn cùng dạo phố với Viên Viện.

"Thật lòng tớ không thể tin nổi người bạn thân thiết của mình đã là phụ nữ có chồng."

Gia Ngộ cười, cô ung dung chọn quần áo tiếp, "Chấp nhận sự thật đi, tớ đã là vợ người ta, cậu không còn cơ hội nữa đâu."

Viên Viện chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà lắc đầu, "Đã hứa là cùng nhau độc thân suốt đời, vậy mà cậu dám lén lút sau lưng tớ đi lãnh chứng cùng người khác. Lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy biển. . .!"

"Thật ra. . ." Gia Ngộ suy nghĩ một chút, vẫn không thể nào nói giao ước kia ra khỏi miệng, cô chuyển đề tài câu chuyện, "Đâu phải cậu không biết tính ba tớ, nếu tớ không kết hôn, không biết ông ấy sẽ làm ra chuyện hoang đường gì đâu."

"Nhưng mà cậu cũng đâu cần tìm người có điều kiện như vậy, như vậy. . ." Viên Viện thật sự không tìm được từ nào dễ nghe, cô nàng đành buông tha, "Có nhiều đàn ông điều kiện tốt như thế, sao cậu lại không chọn bọn họ?"

Gia Ngộ tỏ vẻ khó hiểu, "Bọn họ điều kiện tốt thì sao? Tớ cảm thấy Mục Phách đẹp trai hơn bọn họ nhiều." Cô lập tức bổ sung thêm, "Còn sạch sẽ hơn bọn họ." Đều là người sống trong vòng lẩn quẩn này, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, trong những người đó có mấy ai an phận chứ? Giấy vĩnh viễn đều không gói được lửa.

"Đẹp trai có thể ăn thay cơm à?"

"Tức nhiên rồi?" Cô cho là đương nhiên mà gật mạnh đầu, "Tiền tớ lại không thiếu, những người kia cũng có tiền, tuy nhiên bản thân tớ chỉ còn thiếu một khuôn mặt dễ nhìn mà thôi."

Viên Viện còn muốn nói tiếp, Gia Ngộ trực tiếp tung đòn sát thủ.

Cô gằn từng chữ: "Hàng to xài tốt."

". . ." Đột nhiên Viên Viện hiểu được quyết định của Gia Ngộ.

Dạo xong hai tầng lầu, hai người phụ nữ thu được thành quả không nhỏ. Bây giờ đã là chạng vạng tối, Viên Viện hỏi Gia Ngộ: "Có đói bụng không?"

Gia Ngộ lắc đầu: "Một giờ rưỡi mới ăn cơm, mới giờ này sao đói được?"

"Vậy làm gì bây giờ?"

"Cậu đi dạo tầng năm với tớ, tớ muốn mua ít đồ."

Tầng năm là khu đồ nam.

Viên Viện tỏ thái độ ghét bỏ, "Văn Gia Ngộ, cậu thay đổi rồi."

"Tớ thay đổi chỗ nào? Trước kia là do tớ không yêu đương, cho nên mới không có cách nào thể hiện sự dịu dàng chu đáo của mình ra ngoài cho mọi người thấy." Gia Ngộ nhướng mi, chọn trúng áo sơ mi đang mặc trên người ma-nơ-canh bên trái tủ. "Vào thôi."

Lúc đi ra túi lớn túi nhỏ, Viên Viện hỏi cô: "Sao cậu không để cửa hàng giao thẳng về nhà luôn?" Xách nhiều đồ trên tay, vô cùng vướng víu.

"Cậu biết cái gì?" Gia Ngộ hất tóc, "Phải tự bản thân mình đưa thì niềm vui bất ngờ mới phát huy hết giá trị của nó."

". . .Yêu đương còn chưa trải nghiệm, vừa kết hôn đã trở thành chuyên gia, tại hạ bái phục."

Gia Ngộ: "Chưa ăn thịt heo bộ không được thấy qua heo chạy hả? Tớ đây gọi là học đi đôi với hành."

*****

"Bữa tối ăn gì?"

Vừa về đến nhà, Gia Ngộ đã nghe thấy mùi thơm của thức ăn, cô thầm than, kết hôn tốt thật đó, vừa có thể làm tình vừa có cơm ăn ----- Mặc dù chỉ có thể hưởng thụ một năm.

Mục Phách bày đồ ăn lên bàn, tạp dề còn chưa tháo xuống, anh cười nhẹ nhưng không thiếu chân thành, "Không biết em thích ăn gì, anh làm mì sợi, nước sốt cà chua, em nếm thử xem, không thích thì anh làm món khác."

Hai mắt Gia Ngộ tỏa sáng, đồ trên tay bị cô thẳng thừng ném trước cửa, sau đó cô đi thẳng đến bàn ăn, "Em thích ăn cà chua!"

Mục Phách liếc mắt nhìn mấy túi đồ mua sắm nằm lẻ loi trơ trọi ở cửa ra vào, anh nói: "Vậy là tốt rồi."

Gia Ngộ ngồi xuống khách sáo nói với anh: "Anh đã ăn chưa?"

"Coi chừng phỏng." Thấy cô gấp gáp, Mục Phách nắm cổ tay cô lại, song bỗng nhanh chóng buông ra, "Anh chưa đói."

Vậy có nghĩa là chưa ăn rồi. Gia Ngộ thân thiết đẩy eo anh, "Lấy thêm cái chén ra đây, em lấy mì cho anh."

Khi nói xong lời này, cô chẳng bận tâm mà cúi đầu xuống. Mục Phách nhìn đỉnh đầu đen nhánh của cô, phần da thịt trên eo bị cô chạm qua nóng như thiêu đốt, nóng đến ngứa ngáy. Anh hoảng hốt trong giây lát rồi mới chậm chạp chuyển bước chân đến phòng bếp lấy chén.

Trước khi về nhà Gia Ngộ có ăn mấy miếng bánh ngọt với Viên Viện, cho nên lúc này cô không đói lắm. Nhưng tài nghệ nấu ăn của Mục Phách quá tốt, trên cơ bản cô toàn ăn đến no căng bụng, không ăn nổi nữa mới dừng lại, len lén liếc nhìn mấy sợi mì ít ỏi trong chén Mục Phách, cô lập tức có chút xấu hổ, "Hay là làm thêm một ít nữa đi, có nhiêu đó, anh ăn không đủ no đâu."

"Anh không đói thiệt mà."

Ngoài miệng nói không đói, trên mặt biểu lộ lại yếu ớt như vậy.

Gia Ngộ càng thêm áy náy, đầu cũng theo cảm xúc cúi thấp.

Mục Phách mím môi, tìm đề tài dời lực chú ý của cô, anh nhấc chân lấy mấy túi mua sắm đến trước mặt cô rồi hỏi: "Mấy thứ này mang đến phòng cất quần áo hả em?"

Gia Ngộ thờ ơ ngẩng đầu, khóe môi hơi mím lại, rốt cuộc cũng nhớ đến mấy cái "Niềm vui bất ngờ" mà cô quăng ở cửa ra vào. Cô xấu hổ nhỏ giọng lẩm bẩm: ". . . Những thứ này đều tặng cho anh đó." Lúc Mục Phách dọn đồ đến nhà cô, anh chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ xíu. Hôm nay hẹn Viên Viện ra ngoài dạo phố, mục đích chính của cô chủ yếu là mua quần áo cho anh.

"Tặng cho anh?" Mục Phách cảm thấy ngoài ý muốn, anh vốn cho rằng mấy thứ này đều là chiến lợi phẩm hôm nay Gia Ngộ ra ngoài mua sắm.

"Ừm, thấy quần áo thích hợp với anh nên em mua." Gia Ngộ dừng lại một chút, sau đó giọng nói mang theo uy hiếp trắng trợn, "Em không thích người ta từ chối mình."

Nghe thế, Mục Phách sững sờ, đầu ngón tay khẽ động, tựa như tỉnh ngủ. Chống lại ánh mắt Gia Ngộ, anh thẳng thắn nói một câu: "Cảm ơn em."

Gia Ngộ nhìn anh rồi nháy mắt mấy cái, cô cười tủm đáp: "Anh là chồng em mà, em tốt với anh là chuyện nên làm."

Huống chi, có thể tìm người như Mục Phách làm chồng của mình, suy cho cùng cô là người được lợi.


Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 78
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 155 times
Been thanked: 1090 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 8 2019 09:53

@Sắc Mị Sắc tiếp đi người ơi. Hay qa

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
vichau129
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:28
Has thanked: 2 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 8 2019 08:47

:D

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 4 khách