[HĐ-Trọng sinh-21+] ÔNG XÃ TIẾP CHIÊU ĐI- THỦY MẠC DUYÊN THIỂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7110 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 5 2020 20:47

Hình ảnh


Ông Xã, Tiếp Chiêu Đi!
Tác giả: Thủy Mạc Duyên Thiển
Độ dài: 95 chương
Editor: Akichan





Văn Án:
Cô bỏ qua người chồng hàng tỷ, cam lòng nguyện ý sống khổ cực ra sức giúp đỡ người chồng họa sĩ nghèo, nhưng anh ta lại lén vụng trộm sau lưng cô, còn cười nhạo cô như cá chết trên giường.

Cô nản lòng, mất hết ý chí, thì một tai nạn xe cộ bất ngờ đã cho cô sống lại một lần quay về mười năm trước.

Nằm trên giường tân hôn cùng chồng cũ, cô nhìn anh chồng lắm tiền đẹp trai đang trần như nhộng nằm kế bên, cô âm thầm thề với lòng, nhất định không thể cho bi kịch lập lại một lần nữa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7110 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 5 2020 20:51

Chương 1: Sống lại.
“Em yêu à, em sẽ giết chết anh mất.”

Từ cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, truyền ra tiếng cười nói vui vẻ của chồng mình, nụ cười trên mặt Lăng Nhược Tịch đông cứng, cô đứng  sững tại chỗ, túi cá trên tay cũng buông thỏng xuống.

“Sao vậy, bà xã anh không thoả mãn anh được sao?” Một giọng nữ nũng nịu vang lên.

Lăng Nhược Tịch thật không thể tin vào tai mình, chồng của cô đang lén lút qua lại với người đàn bà khác sau lưng cô.
“Cô ta, cô ta ở trên giường cũng giống như con cá chết, nào có giống cục cưng em đây, vô cùng tiêu hồn, làm anh mê đến chết đi sống lại, mỗi ngày trong đầu đều nghĩ đến em, chỉ cần em gật đầu, anh lập tức ly hôn với cô ta…” Nghe thấy chồng mình dùng lời ngon ngọt dỗ dành người phụ nữ kia, Lăng Nhược Tịch như phát điên, thì ra trong lòng anh ta, cô không là gì cả.

Buồn cười, cô đúng là người như vậy, từ bỏ người thân, bỏ qua chồng trước, bỏ đi thân phận nhị tiểu thư Lăng gia, mười năm làm đủ loại công việc, chỉ để nuôi sống anh ta, giúp anh ta hoàn thành giấc mộng làm họa sĩ tương lai mờ mịt kia.

Kết quả lại là như thế này, thật buồn cười, Lăng Nhược Tịch buông thả túi trong tay, mặc cho con cá rơi xuống sàn nhà. Hôm nay cô có tiền thưởng, cố ý không tăng ca, chuẩn bị về nhà làm cho anh ta món ngon, đãi anh ta một bữa, ha ha, bây giờ xem ra không cần nữa.

Tiếng cá rơi xuống đất quấy rầy hai người trong phòng, trong tiếng la hét của bọn họ, Lăng Nhược Tịch xoay người chạy nhanh ra ngoài, không biết phải đi đâu, chỉ muốn đi càng xa nơi này càng tốt, càng xa càng tốt.

Tiếng thắng xe rít chói tai, tiếng ô tô đâm vào nhau vang lên, Lăng Nhược Tịch cảm giác được mình đang bay lên, sau đó rơi xuống thật mạnh, cả người đau đớn, đại khái không thể sống nổi, như vậy cũng tốt, chết là hết đau khổ. Nếu như có thể làm lại cuộc đời, cô nhất định sẽ không bỏ qua con rùa vàng kia để chạy theo tên khốn kiếp này, uất ức sống những ngày nghèo khó.
Lăng Nhược Tịch mơ mơ màng màng trở mình, ưm… Đau! Cả người đều đau, ký ức dần dần quay lại, cô nhớ mình bị chồng phản bội, còn bản thân thì bị tai nạn xe cộ, sao lại chưa chết chứ?

Đau đớn mở to hai mắt, lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi. Bên cạnh cô là một người đàn ông đang ngủ, không, chính xác mà nói là chồng trước của cô, Cung Thụy Thần.

Không thể không thừa nhận, anh thật sự rất đẹp trai, khuôn mặt hoàn mỹ, dáng người rắn chắc ngày thường được che giấu dưới bộ tây trang, cái bụng bằng phẳng đầy cơ múi làm người ghen ghét, chân lại dài, haizzz… Lăng Nhược Tịch đỏ mặt, dĩ nhiên là anh không có mặc quần áo.

Trời ạ, đây rốt cuộc là tình huống gì, hay cô đang nằm mơ, tuy hai người lúc còn chưa ly hôn, mỗi lần làm xong anh cũng đều có thói quen ngủ lõa thể như vậy, nhưng mà đó đã là chuyện của mười năm trước rồi, nằm mơ, cô nhất định là đang nằm mơ.
“Ui da…” Lăng Nhược Tịch tự mình nhéo mình, đau đến hít hà một hơi.

Đau, vậy đây không phải là nằm mơ, chẳng lẽ là… Cô nhanh chóng nhấc chăn lên nhìn thử, đúng thật là cô cũng không có mặc quần áo, nơi nào đó giữa hai chân sờ vào còn có chút dính dính ướt ướt.

Thần linh ơi, cô không phải là đã trọng sinh như trong truyền thuyết đó chứ, trọng sinh quay lại lúc cô và Cung Thụy Thần chưa ly hôn? Lăng Nhược Tịch men theo ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn khắp căn phòng một lượt, cách bài trí ở đây đúng là giống với mười năm trước!

Lăng Nhược Tịch một đầu đầy nghi hoặc, than nhẹ, lấy ngón tay chọc chọc vào hai má người đàn ông, không có biến mất, chẳng lẽ cô đúng thật đã trọng sinh, Lăng Nhược Tịch còn có chút không tin được.

Nhìn thấy anh không có thức dậy, cô lại đưa tay ra sờ sờ dưới mũi của anh thăm dò, có hơi thở, bàn tay nhỏ lại tiếp tục đưa đến lồng ngực của anh, thử xem còn có nhịp tim hay không, giống như sợ có người mang búp bê hơi với bộ dạng Cung Thụy Thần đến đây trêu chọc cô.

Đột nhiên, Lăng Nhược Tịch cảm thấy trước mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh đã tỉnh! Lăng Nhược Tịch sợ đến nỗi rút bàn tay nhỏ bé đang đặt trên ngực anh về, ngốc nghếch nhắm hai mắt lại, giả vờ ngủ, trong lòng còn có mặc niệm “Đây không phải là sự thật, không phải là sự thật, thức dậy sẽ biến mất không nhìn thấy nữa.”

Đột nhiên, bên tai cô vang lên tiếng cười châm chọc, sau đó cô nhận thấy một khối thân thể ấm áp đè lên người, nhỏ giọng nói lời đùa cợt bên tai cô: “Sao hả, ăn rồi biết mùi vị hay sao?”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7110 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 5 2020 20:55

Chương 2. Hầu hạ


Anh nói rồi kéo chân cô ra, trong nháy mắt dục vọng to lớn đã cứng rắn lên, hung hăng đi vào bên trong.

“A….” Đau, anh vẫn giống như mười năm trước, mỗi lần lâm trận là chỉ biết xông thẳng về phía trước, làm cô đau không chịu được, so với tên khốn kiếp Lý Thượng đầy tư thế đa dạng kia, thật sự không cách nào so sánh, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô bỏ anh.

Trong tích tắc cô nhớ tới lời nhận xét mình như con cá chết của tên khốn Lý Thượng kia, nháy mắt cô lập tức căng thẳng, như muốn chứng minh rằng mình không phải là cá chết, cô chủ động cong eo lên  tiếp nhận dục vọng của anh, đôi tay trắng nõn ôm lấy vòm lưng rộng lớn của anh, thậm chí ngay cả đôi chân thon dài cũng vòng trọn thắt lưng anh, như đang mời gọi, hối thúc động tác của anh nhanh hơn.

Cung Thuỵ Thần nương theo động tác cúi đầu xuống hôn cô, Lăng Nhược Tịch sớm đã không còn là cô gái ngây ngô bị hôn đến thở không được trước kia nữa, anh ngậm lấy môi cô, cô lại ngoan ngoãn há miệng ra, sau đó mút lấy cái lưỡi tham lam của anh, liếm láp thật cẩn thận, Cung Thuỵ Thần giống như rất thoải mái hừ một tiếng, Lăng Nhược Tịch nhận được sự cổ vũ càng ra sức liếm mút cái lưỡi của anh.

Lưỡi nhỏ quấn quýt lấy nhau đến tê dại, càng tăng thêm kích thích, Cung Thuỵ Thần ra sức hung hăng đâm vào người cô, mạnh mẽ rút ra rồi lại dùng sức đâm vào, từng cái cắm vào đút ra ấy hưng phấn khai phá động hoa của cô, quy đầu thô to cắm thẳng vào động. Cảm giác đau đớn mang theo tê dại cùng khoái cảm chồng chất tràn đầy, một bước đẩy cô lên đỉnh của sự sung sướng.

“A, Không cần, em không….Á….” Sung sướng mãnh liệt tràn đến mang theo một lượng mật dịch từ trong hoa tâm trào ra, cọ rửa đỉnh quy đầu của anh, vách thịt bên trong run rẩy hút chặt lấy dục vọng của anh không muốn buông tha, thịt non trong lúc cao trào thắt chặt lại như trăm ngàn cái miệng nhỏ ngậm lấy thô dài to lớn của anh.

“Ưm….” Khoái cảm lớn đến như vậy, làm cho Cung Thuỵ Thần không tự chủ được rên rỉ thành tiếng, cô cũng cao trào? Bọn họ kết hôn đến giờ cũng đã hơn một tháng, đây là lần đầu tiên cô nằm dưới thân anh mà lên đỉnh, lúc trước, mặc kệ  anh ra sức làm cô thế nào, cô cũng chỉ mang bộ dạng đau khổ không chịu được, cau mày mím môi, chịu đựng anh,  mặc cho anh đòi hỏi, làm cho anh chịu đả kích rất lớn, không ngờ  đêm nay cô lại nhiệt tình đến kỳ lạ, còn ở dưới thân anh cao trào, đều này làm cho Cung Thuỵ Thần mừng như điên, cúi đầu hôn lấy cái miệng nhỏ xinh khẽ hé mở của cô, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt mơ màng của cô, anh đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

Có phải cô xem anh thành người khác ? Nhớ đến lúc trước khi cưới cô đã bỏ trốn, mà một tháng này cô vẫn luôn lạnh nhạt kháng cự, trong lòng anh không khỏi sinh ra tức giận, ánh mắt của anh lập tức đanh lại, đưa tay cầm lấy một con thỏ trắng của cô, ngón trỏ và ngón cái chụm lại, ngắt véo, xoa nắn, lôi kéo đỉnh hồng đang thẳng đứng của cô, lại dùng móng tay không ngừng khảy nụ hoa.

“A… Đừng mà... Đau lắm….” Đau đớn nơi ngực làm cho Lăng Nhược Tịch từ trong cao trào hoàn hồn lại, cô hét to lên nắm lấy bàn tay anh đang ở trên ngực mình, đôi mắt vô cùng đáng thương nhìn anh.

Cung Thuỵ Thần bị cô nhìn đến chấn động, lập tức thả lỏng lực ngón tay, bắt lấy thỏ trắng của cô nhào nặn thành đủ loại hình dáng mà anh thích, vừa xoa, vừa nắn, ra lệnh cho cô “Nói, bây giờ người đang chơi em là ai? Gọi tên tôi.”

Lăng Nhược Tịch nghe những lời hạ lưu từ miệng anh không khỏi sửng sốt, há hốc mồm nhìn anh. Trong trí nhớ của cô, Cung Thuỵ Thần từ trước đến giờ vẫn luôn mang dáng vẻ lạnh như băng, cho dù đang ở trên giường, anh ngoài việc đè cô ra làm, dường như cho đến tận bây giờ chưa từng nói qua những lời như vậy. Có lẽ do cô trọng sinh quay về, cho nên có nhiều chuyện đã không còn giống như cũ.

Cô sửng sốt một hồi, vẻ mặt kinh ngạc của cô lại làm cho Cung Thuỵ Thần hiểu lầm vừa rồi thật sự cô đã xem anh thành người đàn ông khác, anh không khỏi tức giận trong lòng.

Giống như để trút giận, anh lật người cô lại, để cô nằm úp sấp, quỳ gối trên giường, rồi từ phía sau, anh đẩy mạnh vào, điên cuồng làm cô.

Động tác điên cuồng của anh làm cho đầu óc Lăng Nhược Tịch trống rỗng, căn bản không nhớ được anh vừa mới hỏi gì, thân thể cô vừa mới qua cao trào, run rẩy không thôi, không ngừng kêu lên đầy quyến rũ.

“Á… Sâu qua… Á… Chậm một chút… Chậm một chút…Á… Không được… Đừng mà…”

Tiếng rên rỉ trên giường khó có được của cô, Cung Thuỵ Thần càng nghe càng thấy bốc lửa, hận không thể cứ như thế này làm chết cô. Bàn tay anh nắm chặt eo thon của cô, sức phát ra không thể thu lại, nhanh chóng cùng mạnh mẽ chọc rút cô liên tục, bạch bạch không ngừng. Thân thể chạm vào nhau vang lên tiếng nước xì xèo, một lượng nước mật từ bên trong vẩy ra ngoài, đọng trên ga giường màu xanh lam, làm ướt một mảnh lớn.

Tuy rằng đã có hơn mười năm kết hôn, chuyện vợ chồng trên giường đã thành thói quen với Lăng Nhược Tịch, nhưng thân thể hiện tại này cũng chỉ là cô dâu mới cưới hơn một tháng, hơn nữa lúc trước cô có mâu thuẫn với Cung Thuỵ Thần, không muốn sống cuộc sống vợ chồng cùng anh, đêm nay, Cung Thuỵ Thần đi xã giao bên ngoài uống say về lại ép buộc cô quan hệ.

Tính cả đêm tân hôn, hai người quan hệ không quá năm lần, còn là do Cung Thuỵ Thần nhịn không được, không cho cô từ chối, cứ thế  đè cô ra làm.

Thân thể này của cô vốn rất mẫn cảm, chịu không được sự mạnh mẽ của anh, rên rỉ một hồi lâu, cả người nhũn xuống, nằm trên ga giường màu xanh lam, theo động tác cuồng dã của anh mà ê a ư a….

Cung Thuỵ Thần nghe tiếng rên rỉ của người bên dưới, trong lòng lại dâng lên lửa nóng, vừa buồn bực vừa đau lòng, anh nắm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, cong thắt lưng đẩy đưa, cắm thật sâu vào trong, hung hăng làm cô, anh không khỏi sướng khoái, lập tức phát ra tiếng gầm nhẹ.

Nụ hoa nhỏ bé của Lăng Nhược Tịch bị vật to lớn của anh chà đạp, theo động tác ngày càng hung hăng của anh, thỉnh thoảng đoá hoa co rút run rẩy “Hu hu...” Cô vừa đau, vừa mệt, lại vừa sợ, bị anh cắm làm đến chết đi sống lại, bất lực lắc lư cái mông trên giường khóc hu hu. Cuối cùng không chịu được đòi hỏi của anh, ngay trên đỉnh cao trào cô đã ngủ thiếp đi...

Cũng không biết qua bao lâu, Cung Thuỵ Thần mới tận hứng, anh xoay người rời khỏi cơ thể cô, thở hổn hển nằm bên cạnh cô, quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ hôn mê không nhúc nhích, nhìn gương mặt nhỏ nhắn còn lắm lem vệt nước mắt, bất đắc dĩ thở dài, vẻ mặt đầy phức tạp, kéo chăn sang đắp cho cô….

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7110 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 5 2020 20:57

Chương 3 Nhận rõ sự thật.
“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân!” Tiếng gõ cửa dồn dập không ngừng, làm cho Lăng Nhược Tịch ngủ không yên.

“Ồn ào quá.” Lăng Nhược Tích khẽ mở mắt, mê mang mắng thầm: “Sáng sớm, chẳng lẽ  hàng xóm đối diện đến xin chút tương hành? Bà thím đó thích nhất là chiếm món lợi nhỏ, một tháng ba mươi ngày thì đã có đến hai mươi chín ngày chạy đến xin cô cái này cái nọ.

Tiếng đập cửa dồn dập, Lăng Nhược Tịch thở dài, gãi gãi đầu tóc rối bời, từ trên giường ngồi dậy đi ra mở cửa.

Nhưng mà vừa mới động đậy, cô bổ nhào trở lại giường, trời ạ, cả người đau nhức, đặc biệt là nơi nào đó ở bên dưới, đau nhức vô cùng, như mới chạy xong ba ngàn mét.

Hu hu… Ngày hôm qua cô làm gì chứ, sao lại biến thành thê thảm thế này?

Lăng Nhược Tịch ôm gối bi thương, cố gắng nhớ lại, cuối cùng trí nhớ cũng ùn ùn quay về.

Lăng Nhược Tịch khó tin mở to mắt, cô... Cô...Cô sống lại?

Nhìn xung quanh căn phòng hiện tại cô đang ngủ, đúng vậy, đây đúng thật là nhà họ Cung, là căn phòng cô đã sống hơn một năm sau khi kết hôn với Cung Thụy Thần.

Mãi đến tận lúc này, cô vẫn không thể tin được mình đã sống lại một lần nữa.

Từng tiếng gõ cửa liên hồi, cuối cùng cũng thành công lấy được sự chú ý của Lăng Nhược Tịch, cô miễn cưỡng ngồi dậy, cắn răng xoa xoa cái eo, qua loa mặc áo ngủ vào, từng bước một đi đến cạnh cửa, rồi mở cửa ra.

Người ngoài cửa cũng không ngờ được cửa lại bất ngờ mở ra, bà ta không kịp thu lại vẻ mặt chán ghét của mình.

Người nọ lúng túng ho nhẹ một cái, khôi phục lại dáng vẻ cung kính nhất mực nói: “Thiếu phu nhân, ông chủ gọi cô xuống ăn sáng.”

Lăng Nhược Tịch thầm kêu một tiếng nguy rồi, ông Cung, tức cha chồng của cô, là một người rất nghiêm khắc, ông có quy định cả nhà đúng bảy giờ phải ăn sáng cùng nhau.

Mà cô bởi vì trước đây ở nhà mẹ đẻ có thói quen ngủ nướng, từ trước đến giờ sáng sớm cô đều không dậy nổi, đó là lý do vì sao bình thường khi cô ngủ dậy đều có người làm đứng canh cửa gọi cô xuống ăn sáng, điều này làm cho cha mẹ chồng cô rất không hài lòng.

Trước đây, do cô không muốn lấy Cung Thuỵ Thần, không nghĩ sẽ sống ở nhà họ Cung, cho nên cũng chẳng quan tâm họ có hài lòng hay không, còn bây giờ thì sao?

Lăng Nhược Tịch trải qua mười năm sống cực khổ, cô đã không còn là cô gái thơ ngây coi tiền như rơm rác, một lòng hướng về tình yêu đích thực nữa rồi. Đối với tình yêu chỉ còn hoài nghi và không tin tưởng, hơn nữa cô còn sợ hãi cuộc sống hôn nhân, sợ vì cuộc sống mà phải bôn ba làm việc cực khổ.

Cô vô thức nhớ đến Cung Thuỵ Thần, nhớ đến gương mặt anh tuấn cùng tình cảm mãnh liệt hôm qua của anh, cô không khỏi đỏ mặt, bất kể là tướng mạo hay là gia thế, Cung Thuỵ Thần chính là một con rùa vàng đích thực. Cô không biết trước đây mắt mình có bị làm sao hay không, lại có thể bỏ qua một người đàn ông cực phẩm như  anh, để lựa chọn tên khốn kiếp kia chứ? Là bởi vì anh ta nói lời ngon tiếng ngọt hay sao?

Nếu ông trời đã cho cô sống lại ở thời điểm cô còn chưa ly hôn, lần này nói gì cô cũng không thể rút lui, để mình thê thảm như vậy. Lăng Nhược Tịch lấy điện thoại ra xem. Ngày ba tháng ba năm XX, đây là lúc cô kết hôn được một tháng, hiện tại quan hệ giữa cô với Cung Thụy Thần còn chưa đến mức không thể cứu vãn được, chí ít còn đang duy trì êm thấm.

Cô nhanh chóng phân tích tình hình trước mắt, nhưng nhìn hoàn cảnh bây giờ, cách tốt nhất là nắm chặt Cung Thụy Thần, nếu có thể làm cho anh thích cô, đồng thời cô cũng thích anh thì tốt, nếu không có khả năng yêu nhau, chỉ cần anh với cô, vợ chồng tôn trọng lẫn nhau cũng không tệ… Ít nhất… Cuộc sống ăn mặc của cô có lẽ không cần quá lo lắng.

Nếu như cuối cùng họ vẫn không thể thoát khỏi số phận ly hôn, phần lỗi kia nhất định không phải do cô. Cô nhất định phải nắm bắt tất cả cơ hội, nghĩ cách cố gắng tạo ra sự nghiệp cho riêng mình, không cần dựa dẫm vào bất cứ ai để có cuộc sống tốt. Có lẽ để sau hãy nói, chuyện gấp gáp nhất bây giờ chính là phải lấy lòng cha mẹ chồng và Cung Thụy Thần, cố gắng cải thiện hình tượng tệ đến mức không còn gì để nói này.

Nghĩ vậy, Lặng Nhược Tịch bất chấp cơ thể đau xót, chạy vào phòng tắm nhanh chóng rửa mặt chải tóc một hồi, cô nhìn dấu vết xanh tím trên người mình, không khỏi chửi thầm một tiếng, lấy một váy áo dài tay cao cổ màu trắng mặc vào, sớm biết như vậy, đêm qua cô sẽ không phóng túng buông thả như thế, ngày hè còn phải mặc áo cao cổ dài tay, đúng là làm khổ bản thân.

Cho dù tốc độ của Lăng Nhược Tịch có nhanh thế nào, nhưng đợi cô sửa sang ổn thỏa, đi xuống dưới nhà thì đã bảy giờ hai mươi, ba Cung, mẹ Cung và Cung Thụy Thần ăn sáng cũng gần xong.

Dáng đi của Lăng Nhược Tịch có chút kỳ quái, cô đi đến bên cạnh Cung Thụy Thần, quay sang cha mẹ chồng, xấu hổ nói: “Chào buổi sáng ba, mẹ.”

Do dự một chút, lập tức quay sang Cung Thụy Thần đang ngồi bên cạnh, nhỏ giọng: “Chào buổi sáng.”

Giọng của cô nhỏ như muỗi kêu, thế mà Cung Thụy Thần lại nghe thấy, anh nhướng mi nhìn cô, trong ánh mắt chợt lóe một chút ánh sáng.

Có điều, bây giờ Lăng Nhược Tịch đang rất chột dạ, sợ mọi người nhận ra cô không giống trước đây, từ đầu đến cuối đều không dám nhìn anh.

Ba Cung không ngẩng đầu, lạnh nhạt ừ một tiếng, còn mẹ Cung cũng không hề để ý đến cô, chỉ yên lặng ăn bữa sáng của mình.

Lăng Nhược Tịch có chút lúng túng ngồi xuống, uống một ngụm sữa tươi, nhìn thái độ lạnh nhạt của ba người trên bàn cơm với mình, không khỏi âm thầm thở dài, không ngờ bây giờ cả nhà họ Cung lại ghét cô đến thế.

Cô nhớ, trước khi cô và Cung Thụy Thần kết hôn, ba mẹ Cung đối với cô rất tốt, nhất là mẹ Cung rất niềm nở với cô, nghĩ đến những  chuyện mình làm để bọn họ thất vọng, xem ra, mình sống lại cũng không phải thế là xong, thật sự tự mình làm bậy không thể sống mà, trước đây cô luôn nghĩ, sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với Cung Thụy Thần, tốt nhất là làm cho cả nhà anh ghét cô, buộc anh phải ly hôn với cô, cho nên cô mới cố ý đắc tội với cả nhà anh, không ngờ bây giờ chịu báo ứng.

Trong lòng cô âm thầm thề, bắt đầu từ ngày mai, cô nhất định phải thức dậy sớm, tuyệt đối không được đến muộn. Trải qua mười năm tôi luyện, dậy sớm đối với cô chỉ là chuyện nhỏ. Còn nghĩ cách làm cha mẹ chồng vui lòng, cố gắng trở mình lấy lại hình tượng trong lòng mọi người.

Lăng Nhược Tịch nghĩ ngợi, đột nhiên Cung Thụy Thần đang ngồi bên cạnh buông đũa trong tay xuống, cầm lấy khăn ăn lau khóe miệng, nói: “Ba, mẹ con ăn xong rồi, ba mẹ cứ thong thả, con lên lầu trước chuẩn bị đi làm.”

Ba Cung gật đầu, mẹ Cung dặn dò anh: “Đi đường cẩn thận.” Cung Thụy Thần đáp lời rồi đứng dậy đi lên lầu.

Dĩ nhiên, anh không hề nhìn cô một cái,  ngực Lăng Nhược Tịch không có mùi vị gì, có phải anh đang chán ghét cô không?

Trong lòng Lăng Nhược Tịch đau đớn, cô tự an ủi mình là không phải, nhất định là thế, nếu anh đã không thích cô, vậy cô cũng nhất định sẽ làm cho anh đổi ý.

Hơn nữa, theo sự nhiệt tình đêm qua của anh đối với cô mà nói.. Ít nhất…. Bây giờ , anh vẫn còn hứng thú với cơ thể cô.

Cô như đi vào cõi thần tiên, ba mẹ chồng dùng bữa xong đã rời khỏi phòng ăn, anh sau đó cũng ra ngoài, chờ Lăng Nhược Tịch lấy lại tinh thần thì nhà ăn còn lại một mình cô, cô nhanh chóng ăn hai miếng lớn, rồi đứng dậy cầm khay đồ ăn đi vào phòng bếp.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7110 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 5 2020 21:00

Chương 4: Cơm trưa tình yêu.

Má Lý phụ trách nấu ăn, còn thím Trương phụ trách quét dọn vệ sinh, bây giờ hai người đang ở trong phòng bếp dọn dẹp, Lăng Nhược Tịch cảm thấy thật may mắn vì còn nhớ hai người họ, cô nhanh chóng nặn ra nụ cười thân thiện chào hỏi: “Má Lý, thím Trương, con ăn xong rồi, con đến dọn dẹp cùng hai người nhé.”

Má Lý và thím Trương đang bận rộn trong phòng bếp, nhìn vẻ mặt tươi cười như hoa của thiếu phu nhân, không khỏi kinh ngạc nhìn nhau, thiếu phu nhân của bọn họ ngày thường mắt cao hơn đỉnh đầu, cho đến bây giờ chưa từng nói gì tốt lành với họ, lúc nào cũng chỉ tay năm ngón bắt họ làm này làm nọ, ngày hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây sao, lại còn muốn phụ giúp một tay?

Lăng Nhược Tịch thấy hai người đang kinh ngạc nhìn mình, không khỏi thở dài trong lòng, trước đây cô đã gây phiền phức cho bao nhiêu người, cô chỉ muốn giúp họ một chút, nhưng lại làm họ sửng sốt như vậy. Cô dứt khoát không chờ họ trả lời, tự ý mang khay đựng thức ăn đặt dưới bồn rửa.
Lúc này má Lý với thím Trương mới có phản ứng, lập tức vội vàng đi lên tranh việc trong tay cô nói: “Thiếu phu nhân, hay là cô đi nghỉ ngơi đi, cái này không cần cô làm, chúng tôi làm là được, chúng tôi làm là được.”

“Ai da, má Lý, thím Trương, đừng có khách khí với con, sau này có chuyện gì cần giúp, cứ nói với con, con còn trẻ, trước đây có chỗ nào không đúng, hai người đừng so đo với con, sau này đừng gọi con là thiếu phu nhân gì đó nữa, gọi Tiểu Tịch được rồi, nói thật con chưa làm bếp lần nào, muốn làm cho Thuỵ Thần một bữa cơm cũng không được, sau này nhờ hai người chỉ dạy thêm cho con nhé.”

Lăng Nhược Tịch phát huy miệng lưỡi vuốt mông ngựa mười năm học được khi lăn lộn trong nhóm mấy bà thím ra, cái miệng ngọt ngào như rót mật, làm cho má Lý với thím Trương trong lòng nở pháo hoa, rất nhanh ba người trở thành thành một nhóm, vô cùng nhiệt tình chỉ dẫn cô làm cơm trưa tình yêu cho Cung Thuỵ Thần.

Cô chỉ mượn cái cớ làm cơm cho Cung Thuỵ Thần để bắt chuyện làm quen với hai người họ, không ngờ hai người lại cho là thật. Không còn cách nào khác, cô đành phải không trâu bắt chó đi cày. Tuy rằng Lăng Nhược Tịch đã trải qua mười năm sống khổ cực, luyện được tay nghề bếp núc cực tốt, nhưng vì để tăng cảm giác thành tựu cho má Lý với thím Trương, cô cố ý làm sai vài bước hoặc làm đổ vỡ này nọ, sau đó lại nhờ hai người chỉ bảo làm lại lần nữa, sau khi làm xong bữa trưa này, Lăng Nhược Tịch đã mệt muốn chết. (Cuối cùng, sau khi liên tục làm sai, cô chẳng còn sức lực giúp đỡ họ dọn dẹp nữa, cứ thế để má Lý làm bữa trưa một mình, nhưng cũng may mục đích làm thân của cô nay đã đạt được.)

Nhưng nhìn ánh mắt tha thiết đầy hy vọng của hai người, cô không nỡ làm họ thất vọng, đành kéo lê thân thể mỏi mệt cầm hộp cơm trưa tình yêu, đưa đến cho Cung Thuỵ Thần.

Nói thật, kết hôn với Cung Thuỵ Thần đã hơn một năm, hình như trước khi cưới cô có đến công ty anh một lần, đến để thuyết phục anh huỷ bỏ chuyện cưới xin với cô, chuyện cũng đã lâu rồi nên đường đến công ty anh cô đã không còn nhớ rõ. Cũng may, cô vừa nói mang cơm cho Cung Thuỵ Thần, chú tài xế đầy nhiệt tình nhà họ cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt cũng nở đầy hoa, như tiêm phải máu gà hứng trí bừng bừng mời cô lên xe, không cần cô nói lời nào, lập tức lao đi một mạch, chờ Lăng Nhược Tịch hoàn hồn thì cũng đã đến nơi.

Bây giờ Lăng Nhược Tịch có muốn tìm cớ không đi cũng không được, đành phải cắn răng xuống xe, nói thật bây giờ đi gặp Cung Thuỵ Thần cô vẫn còn có chút sợ hãi, vừa nghĩ đến vẻ mặt nhìn mình không chút tình cảm nào của anh, cô không khỏi run lên, đôi mắt sáng rực kia như nhìn thấu tâm tư cô.

Đứng ở cửa lớn công ty Cung Thị, hít sâu hai cái, chuẩn bị tâm lý kỹ lưỡng, Lăng Nhược Tịch mới bình tĩnh đi vào trong, không ngờ vừa mới đi vào đã bị tiếp tân chặn lại.

Lăng Nhược Tịch nói thân phận của mình, nhưng cô tiếp tân và người bảo vệ bên cạnh đều tỏ vẻ nghi ngờ, cô tiếp tân lễ phép nói cô đợi một chút, sau đó lấy điện thoại bàn gọi đi, có lẽ là gọi đến phòng tổng giám đốc xác nhận, cô nhớ lúc này Cung Thuỵ Thần chắc đã là tổng giám đốc.

Lăng Nhược Tịch chán muốn chết nhìn qua lại đại sảnh, trước đây do cô không để tâm, cho nên chưa từng quan tâm đến anh và nhà họ Cung, bây giờ cô sẽ không như vậy nữa, cô thật lòng muốn sống cùng Cung Thụy Thần, theo bản năng cô bắt đầu quan tâm đến những thứ liên quan đến anh.

Không bao lâu sau, có người đi ra từ thang máy bên cạnh, tiếp tân và bảo vệ đều đứng ngay ngắn, nghiêm túc, cung kính chào hỏi “Chào tổng giám đốc.”

Lăng Nhược Tịch nghe tiếng lập tức giật mình, vội vàng thu ánh mắt đang nhìn lung tung lại, theo tiếng bước chân quay đầu nhìn, liền thấy Cung Thuỵ Thần một thân âu phục màu đen, dáng người cao ngất, từ từ đi đến, từng bước từng bước như đang dẫm lên lòng cô, làm trái tim cô nhảy thình thịch.

Cung Thuỵ Thần chậm rãi đi đến đứng trước mặt cô, nhỏ giọng hỏi: “Sao em đến đây?” Trong giọng nói dường như có chút nghi ngờ.

Chớp mắt, đầu óc Lăng Nhược Tịch đều trống rỗng, không nhớ được lý do tại sao mình lại đến đây, Cung Thuỵ Thần nhìn dáng vẻ mờ mịt của cô, lại nhìn thấy trong sảnh có không ít người đang nhìn bọn họ. Anh thở dài một cái, chủ động nắm tay cô đi vào thang máy.

Tay cô bị anh nắm chặt, một đường đi thẳng đến phòng làm việc của tổng giám đốc, Lăng Nhược Tịch mới lấy lại tinh thần, trong lòng rầu rĩ, mình đã có một bó tuổi như thế rồi mà vẫn còn mê trai, đúng là không có tiền đồ. Cô xấu hổ rút tay mình ra khỏi bàn tay ấm áp của anh, lúng túng trả lời: “Mẹ nói em mang cơm đến cho anh.”

Cung Thuỵ Thần nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, không khỏi nhíu mi, nghe cô nói thế anh theo bản năng hỏi lại : “Mẹ nói?”

“À...” Bây giờ mẹ Cung còn không có nói chuyện với cô, sao lại có thể kêu cô mang cơm cho anh, đây chẳng qua là cô tìm một cái cớ mà thôi, cô âm thầm cầu khẩn, anh đừng có hỏi tới nữa bằng không cô không có đất dung thân đâu.

Trên mặt Lăng Nhược Tịch nóng hừng hực, cúi đầu, không được tự nhiên, lí nhí giải thích: “Là mẹ, kêu em đi.”

Cung Thuỵ Thần nhìn thấy cô trước sau gì cũng cúi đầu không chịu ngẩng lên nhìn mình, bộ dạng không cam tâm tình nguyện kia làm anh lạnh mặt, mở miệng muốn nói gì đó, chợt anh nhìn thấy lỗ tai đáng yêu của cô ửng đỏ, trong lòng lập tức căng thẳng, sắc mặt dịu xuống vài phần. Anh ừ một tiếng, đưa tay nhận hộp cơm trong tay cô, đặt xuống bàn trà bên cạnh, lạnh nhạt nói: “Ăn thôi.”

Hai người lần lượt ngồi xuống ghế sô pha, lẳng lặng ăn cơm. Lăng Nhược Tịch cố gắng nhớ lại, trước khi cô sống lại hình như hai người chưa từng ăn cơm riêng với nhau. Từ trước đến nay, cô đối với anh đều là sợ tránh còn không kịp, trừ lúc ở trên giường cô không thể trốn được mà thôi.

Bây giờ nghĩ lại, khi đó cô thật kỳ quái, không biết tại sao đối với ông chồng lắm tiền và đẹp trai như thế mà cô còn bài xích, tuy anh không  dịu dàng săn sóc, nhưng anh chưa từng nặng lời với cô câu nào, cho dù khi đó cô trốn hôn, anh cũng không trách mắng một lời…

Sau bữa cơm, Lăng Nhược Tịch thật sự quá mệt mỏi nên khi Cung Thuỵ Thần đi vào phòng vệ sinh, cô liền nằm trên ghế sô pha mơ màng ngủ thiếp đi.

Cung Thuỵ Thần từ phòng vệ sinh đi ra, thấy cô cuộn tròn nằm trên ghế sô pha, hai tay ôm chặt cơ thể, lông mi cong dày dưới ánh mặt trời, tạo thành một bóng đen nhàn nhạt dưới vành mắt, anh khẽ động trong lòng, nhẹ bước đi đến, đứng ở bên ghế sô pha chăm chú nhìn cô một hồi, sau đó mới khẽ thở dài một tiếng, lấy áo ngoài của mình đắp lên người cô.

Xong rồi anh quay người về bàn làm việc, đi được hai bước anh như bị ma nhập, thế là dừng chân xoay người ra cửa, nhẹ nhàng mở cửa nói với thư ký bên ngoài: “Huỷ bỏ hết lịch trình chiều nay, đừng cho người đến làm phiền tôi.” Nói xong cũng không chờ thư ký trả lời liền đóng cửa lại.

Thư ký Trần bên ngoài nhìn cánh cửa đã đóng chặt, há mồm kinh ngạc, tổng giám đốc cuồng việc của họ lại muốn huỷ hết tất cả lịch trình buổi chiều, còn không cho ai đến làm phiền, là vì tổng giám đốc phu nhân sao? Nghe mọi người nói, tổng giám đốc phu nhân đã đến, cô vừa rồi đi xuống tầng dưới đưa tài liệu, đã không có duyên gặp được, cô ấy ắt hẳn là một người đẹp siêu cấp, mới có thể để cho vị tổng giám đốc đại nhân cuồng việc số một của họ vì cô ấy mà phá lệ. Đúng là một chuyện gây tò mò hết sức...

Bên trong là một không gian yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ, nhưng tiếng hít thở như có như không kia lại làm cho Cung Thuỵ Thần liên tục thất thần. Cuối cùng, cả một buổi chiều, một chữ trên tài liệu công việc anh cũng không đọc được, anh cau mày đi đến ghế sô pha chuẩn bị đánh thức cô gái nhỏ đang ngủ say kia.

Nhưng khi nhìn thấy gò má ửng hồng vì ngủ say của cô, giống như bị ma quỷ xui khiến, anh cúi người hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang hé mở, mút lấy đôi môi mềm như cánh hoa. Bờ môi của cô rất mềm mại, so với tất cả phụ nữ  anh đã từng qua lại đều chỉ hơn chứ không kém, làm anh mỗi lần hôn lên đều cảm thấy khó kìm lòng mình, muốn ngừng mà không ngừng được.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách